Bên Bờ Tận Thế

Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 07
09

❊ ❊ ❊

Mặt trời vừa lặn, trời vẫn chưa tối hẳn. Trên mặt đất phủ một tầng ánh hoàng hôn nhạt nhòa, ngay trong vài phút ngắn ngủi mà giới làm phim gọi là "khoảnh khắc kỳ diệu" này, Vic Palfrey tỉnh táo lại trong chốc lát sau cơn mê man.

"Mình sắp chết rồi," anh nghĩ. Mấy chữ này vang lên kỳ quái trong đầu, anh nảy sinh ảo giác rằng mình đã hét lên thành tiếng, nhưng thực tế thì không.

Anh đảo mắt nhìn quanh, thấy một chiếc giường bệnh. Anh cảm thấy phổi mình như chứa đầy nước, bèn gập người định ngồi dậy, lúc này mới phát hiện cơ thể mình đang bị những sợi dây đồng quấn chặt lấy, bốn góc giường đều hếch lên. "Xem ra đã phải chịu không ít khổ sở đây," anh nghĩ, cảm thấy buồn cười. "Thật là quỷ quái." Cuối cùng anh mới nhớ ra: Mình đang ở đâu vậy?

Trên cổ anh đeo một chiếc yếm dãi đầy vết đờm. Đầu lại bắt đầu đau nhức, đủ loại ý nghĩ kỳ quái cứ ẩn hiện trong tâm trí. Anh biết vừa rồi mình vẫn luôn hôn mê... không chừng lát nữa lại ngất đi. Anh thực sự đã bệnh nặng, nhìn tình hình trước mắt thì không thể sớm hồi phục, thậm chí chẳng thể gọi là chuyển biến tốt, chỉ là sự thuyên giảm nhất thời mà thôi.

Anh dùng mặt trong cổ tay phải chạm vào trán, rồi lập tức rụt tay lại như vừa bị lò sưởi bỏng. "Chà, sốt cao thật đấy." Toàn thân anh cắm đầy ống, hai ống nhựa trong suốt mảnh khảnh chui ra từ lỗ mũi, còn một ống khác uốn lượn từ dưới ga giường ra, nối với một cái bình trên sàn nhà, còn đầu kia nối vào bộ phận nào trên cơ thể thì anh biết rõ. Trên giá cạnh giường treo hai cái bình, mỗi bình dẫn ra một sợi dây, chập lại thành hình chữ Y cắm vào cánh tay anh. Đó là truyền tĩnh mạch.

"Thế vẫn chưa đủ sao?" anh nghĩ. Ngoài mấy cái ống này ra, còn có những sợi dây điện quấn quýt chằng chịt. Trên da đầu, trước ngực, trên cánh tay trái đều có, còn một sợi như dính chặt vào rốn, che kín mít. Anh dám chắc, trong hậu môn cũng bị nhét thứ gì đó. Trời mới biết đó là thứ quỷ quái gì, không lẽ là cái radar chết tiệt nào đó sao?

"Này!"

Anh muốn hét lớn, nhưng thứ phát ra từ miệng chỉ là tiếng rên rỉ yếu ớt của người bệnh nặng. Tiếng này cũng phải khó khăn lắm mới nặn ra được, đờm dính trong cổ họng khiến anh suýt nữa ngạt thở.

"Mẹ ơi, George đã dắt ngựa vào chưa ạ?"

Anh bắt đầu nói mê, ý thức hỗn loạn vụt qua như sao băng. Khoảnh khắc đó, anh gần như chìm hoàn toàn vào ảo giác. "Mình không sống được bao lâu nữa," anh nghĩ. Ý nghĩ này khiến anh hoảng sợ. Nhìn cánh tay gầy trơ xương, anh ước tính mình đã sụt ít nhất 30 pound, và đây mới chỉ là bắt đầu. Cái thứ lá kim loại này... ai mà biết đó là thứ lá gì... sớm muộn gì cũng lấy mạng anh. Anh sẽ như một ông già yếu ớt, lảm nhảm đủ thứ rồi chết đi. Nghĩ đến đây, anh không khỏi rùng mình.

"George đi hẹn hò với Norma Willis rồi. Vic, tự con đi dắt ngựa đi, treo túi cỏ lên, nghe lời đi."

"Không phải việc của con."

"Victor, con yêu mẹ mà, đúng không?"

"Đúng vậy, nhưng mà không phải..."

"Con thực sự yêu mẹ mà, đúng không? Mẹ bị cảm rồi."

"Không, không phải cảm đâu mẹ. Là lao phổi, mắc bệnh này là chết đấy. Nếu George đi Triều Tiên, chưa đầy 6 ngày là chết, chỉ bằng thời gian viết một lá thư thôi, rồi là bùm! bùm! bùm! George là..."

"Vic, giúp mẹ đi, dắt ngựa vào đi, mẹ nói lần cuối đấy."

"Là con bị cảm, không phải mẹ," anh lẩm bẩm, lấy lại chút tỉnh táo, "là con."

Anh quan sát cánh cửa phòng, nghĩ thầm dù là bệnh viện thì cũng không thể có cánh cửa nực cười thế này. Bốn góc bo tròn, khung cửa cố định bằng đinh tán, khung dưới cao hơn mặt sàn gạch ít nhất 6 inch. Ngay cả một thợ mộc hạng ba như Vic Palfrey cũng...

"Đưa truyện tranh cho mẹ, Vic, con xem lâu quá rồi đấy!"

"Mẹ ơi, anh ấy cướp truyện tranh của con! Trả lại cho con! Trả lại cho con!"

"...sẽ không làm cửa như thế này. Đây là một cánh..."

(Cửa sắt)

Trong ý thức của Vic như có một chiếc đinh cắm sâu vào não, anh cố hết sức muốn ngồi dậy để nhìn kỹ cánh cửa đó. Đúng vậy, không sai vào đâu được, một cánh cửa sắt. Tại sao anh lại ở trong một bệnh viện có lắp cửa sắt? Đã xảy ra chuyện gì? Mình thực sự sắp chết rồi sao? Chẳng lẽ thật sự nên suy nghĩ kỹ xem làm sao để gặp Thượng đế sao? Thượng đế, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Anh vô cùng tuyệt vọng, cố gắng xuyên thủng màn sương xám xịt, nhưng chỉ có tiếng người truyền đến từ xa, anh không nghe ra đó là ai.

"Theo tôi thì... bọn họ chỉ nói thế thôi... lạm phát, chết tiệt thật..."

"Tốt nhất là ông nên tắt máy bơm khí đi, Harper."

(Harper? Là Harper Scum sao? Hắn là ai? Cái tên này mình rất quen.)

"Bọn họ chết rồi, vậy thì..."

"Đưa tay cho tôi, tôi kéo ông ra..."

"Đưa truyện tranh cho tôi, Vic."

Mặt trời chậm rãi lặn xuống đường chân trời, đèn trần cảm ứng trong phòng Vic tự động bật sáng. Lúc này Vic mới chú ý đến mấy khuôn mặt sau lớp kính hai lớp, đang nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào mình. Anh kêu lên một tiếng kinh hãi, ý nghĩ đầu tiên lóe lên là những người này chính là những kẻ đang đối thoại trong đầu anh. Trong đó có một người mặc áo blouse trắng đang sốt sắng ra hiệu cho ai đó ngoài tầm nhìn của Vic. Vic đã là chim sợ cành cong, không chịu nổi bất kỳ sự kinh sợ nào nữa. Ánh đèn bật sáng lặng lẽ vừa rồi cùng những khuôn mặt nhìn chằm chằm này (giống như một bồi thẩm đoàn ma quái mặc áo blouse trắng) khiến anh tỉnh táo hơn nhiều, cuối cùng anh cũng biết mình đang ở đâu. Atlanta. Atlanta, Georgia. Chính đám người này đã đến bắt anh, Harper, cả Norm cùng vợ con ông ta, bọn họ còn bắt cả Hank Carmichael và Stu Redman. Trời mới biết còn ai nữa. Vic vừa kinh vừa giận. Anh hắt hơi sổ mũi, nhưng đây không phải bệnh tả, cũng chẳng phải loại bệnh quái đản mà gã Campion xui xẻo cùng cả nhà hắn mắc phải. Anh đang sốt nhẹ, còn nhớ Norm Bruett đi đứng lảo đảo, phải có người dìu mới lên được máy bay. Vợ ông ta gào thét. Bé Bruett cũng đang khóc... khóc, ho. Tiếng ho chói tai, không thở nổi. Máy bay đỗ ở một sân bay dã chiến ngoại ô Braintree. Muốn đi xuyên qua thị trấn Arnette thì phải vượt qua chốt chặn trên đường quốc lộ 93, một số người đang dựng hàng rào thép gai... hàng rào thép gai vươn dài vào sa mạc...

Đèn đỏ trên cánh cửa kỳ lạ bắt đầu nhấp nháy. Tiếng rít vang lên, tiếp đó là tiếng máy bơm khí khởi động. Khi âm thanh dừng lại, cửa mở. Một người bước vào, mặc bộ đồ bơm hơi màu trắng phồng to, đeo mặt nạ trong suốt. Đầu người đó lắc lư sau lớp mặt nạ như quả bóng bay nhốt trong hộp. Hắn đeo bình khí áp suất cao, giọng nói cứng nhắc chói tai, như đã qua xử lý kỹ thuật, hoàn toàn không có đặc điểm của con người, ngược lại giống như giọng máy chơi game phát ra khi bạn giành chiến thắng: "Làm lại lần nữa đi, chàng trai trẻ".

Âm thanh chói tai vang lên: "Cảm thấy thế nào, ông Palfrey?"

Vic không đáp, anh lại ngất đi. Anh nhìn thấy khuôn mặt của mẹ trong lớp mặt nạ trong suốt của người mặc đồ trắng. Lần cuối cùng bố đưa anh và George đến viện điều dưỡng thăm mẹ, bà cũng mặc một bộ đồ trắng. Để không lây nhiễm cho người khác, bà chỉ có thể ở trong viện điều dưỡng. Bệnh lao phổi đang hoành hành, dính vào là chết.

Anh nói chuyện với mẹ... nói rằng sau này sẽ nghe lời, sẽ dắt ngựa về nhà... bảo bà rằng George đã lấy mất truyện tranh... hỏi bà có cảm thấy khá hơn không... hỏi bà có phải sắp được về nhà rồi không... Người mặc đồ trắng tiêm cho anh một mũi, anh ngủ sâu hơn. Người mặc đồ trắng liếc nhìn mấy khuôn mặt sau bức tường kính, lắc đầu.

Hắn dùng cằm "cạch" một tiếng bật công tắc liên lạc trên mũ bảo hiểm, nói: "Nếu mũi tiêm này không có tác dụng nữa, e là ông ta không sống nổi đến nửa đêm đâu."

Đối với Vic Palfrey, "khoảnh khắc kỳ diệu" đã kết thúc.

"Xin hãy vén tay áo lên, ông Redman," cô y tá xinh đẹp với mái tóc đen nói, "sẽ không lâu đâu." Cô đeo găng tay, cầm theo băng quấn đo huyết áp. Khuôn mặt sau lớp mặt nạ mỉm cười, nụ cười đó khiến người ta cảm thấy như họ đang chia sẻ một bí mật thú vị.

"Không," Stu nói.

Nụ cười hơi cứng lại. "Chỉ là đo huyết áp thôi, không mất đến 1 phút đâu."

"Không."

"Là lệnh của bác sĩ," cô nói, giọng bắt đầu trở nên công vụ. "Làm ơn đi."

"Đã là lệnh của bác sĩ, thì để tôi nói chuyện với bác sĩ."

"Ông ấy có lẽ đang bận. Ông chỉ cần..."

"Tôi có thể đợi ông ấy," Stu bình thản nói, hoàn toàn không có ý định cởi khuy tay áo sơ mi.

"Đây chỉ là công việc của tôi thôi. Ông không muốn làm khó tôi đúng không?" Lần này, cô gửi đến một nụ cười mê hồn. "Ông chỉ cần để tôi..."

"Tôi sẽ không hợp tác đâu," Stu nói, "quay về bảo họ, để họ phái người khác đến."

Vẻ mặt cô y tá hơi bất an, cô đi đến cạnh cánh cửa sắt, lấy ra một chiếc chìa khóa vuông cắm vào ổ khóa. Máy bơm khí khởi động, cửa "xì xì" mở ra, cô bước ra ngoài. Khi cánh cửa đóng lại lần nữa, cô nhìn Stu với ánh mắt trách móc, Stu đáp lại bằng một ánh nhìn bình thản.

Cửa vừa đóng, anh liền ngồi dậy từ trên giường, bồn chồn đi lại đến bên cửa sổ – cửa sổ lắp kính hai lớp, bên ngoài bị rào chắn bịt kín – bên ngoài tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì. Anh quay lại cạnh giường ngồi xuống. Anh mặc một chiếc quần jeans bạc màu, thân trên là áo sơ mi kẻ sọc, chân đi đôi bốt cao cổ màu nâu, đường chỉ khâu mép bốt đã hơi bung ra. Anh giơ tay sờ mặt, cảm giác như kim châm, hậm hực rụt tay lại. Râu anh mọc rất nhanh, bọn họ không cho phép anh cạo râu.

Anh không phản đối việc làm thí nghiệm, nhưng anh không thể chấp nhận kiểu ném con người vào bóng tối và sự kinh hoàng như thế này. Anh không bị bệnh, ít nhất là bây giờ chưa, nhưng đã phải chịu đựng sự sợ hãi suốt một thời gian dài. Anh không muốn tiếp tục dây dưa với những lời nói dối lừa, qua loa này nữa, anh muốn biết ngay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở Arnette, gã Campion kia có liên quan gì đến những chuyện này? Như vậy, ít nhất anh có thể biết mình đang sợ cái gì, không cần phải nơm nớp lo sợ trong mơ hồ nữa.

Bọn họ cũng muốn anh hỏi gì đó, Vic có thể nhìn ra từ ánh mắt của họ. Bệnh viện luôn có những chiêu trò quen thuộc để che giấu sự thật. 4 năm trước, vợ anh qua đời vì ung thư, lúc đó cô ấy mới 27 tuổi. Ban đầu chỉ là tử cung có chút vấn đề, triệu chứng sau đó lan ra toàn thân nhanh như lửa cháy, những ngày đó, bác sĩ đã né tránh đủ loại câu hỏi cô ấy đưa ra như thế nào: hoặc là nói quanh co, hoặc là nói cho cô ấy một đống lý thuyết kỹ thuật mơ hồ, Stu đều tận mắt chứng kiến. Vì vậy, anh dứt khoát không hỏi gì cả, anh nhìn ra được, điều đó khiến bọn họ thấy bất an. Bây giờ, là lúc phải lên tiếng, nghĩa là, lúc có thể nhận được một vài câu trả lời có ý nghĩa, dù chỉ là vài lời ít ỏi.

Anh cố gắng tự mình giải tỏa những nghi vấn trong lòng. Campion cùng vợ con hắn mắc một căn bệnh rất nghiêm trọng. Triệu chứng ban đầu giống cúm hoặc cảm lạnh thường gặp mùa hè, khác biệt là nó sẽ liên tục chuyển biến xấu, cho đến khi nước mũi làm tắc nghẽn đường hô hấp, cuối cùng nghẹt thở mà chết, hoặc sốt cao không dứt cho đến khi bị thiêu cháy. Tỷ lệ lây nhiễm của căn bệnh này khá cao.

Hai ngày trước, tức là chiều ngày 17, bọn họ đến bắt anh đi. 4 quân nhân và một bác sĩ. Họ lịch sự nhưng rất kiên quyết, muốn kháng cự là không thể. 4 quân nhân đều mang vũ khí. Kể từ lúc đó, Stu Redman bắt đầu cảm thấy sự sợ hãi sâu sắc.

Giữa Arnette và sân bay dã chiến Braintree lúc đó có xe trung chuyển. Đi cùng chuyến xe với Stu có Vic Palfrey, Harper, gia đình Bruett, Hank Carmichael cùng vợ, cộng thêm hai quân nhân. Họ chen chúc chật cứng trong một chiếc xe du lịch quân sự, mặc cho Lila Bruett gào khóc điên cuồng thế nào, hai quân nhân kia không nói lấy một câu "vâng", "không" hay "có thể".

Những xe khác cũng chật kín người. Stu không nhìn rõ trên xe có những ai, nhưng anh thấy gia đình nhà Hodge gồm năm người, Chris Ortega, em trai của Carlos và tài xế xe cứu thương tình nguyện. Chris là người phục vụ quán bar "Indian Cape". Anh còn thấy Parker Nathan, ông già ở bãi đỗ xe moóc cạnh nhà Stu và vợ ông ta. Stu đoán, có lẽ họ đã tập trung tất cả những người ở trạm xăng và tất cả những ai từng nói chuyện với người ở trạm xăng sau khi Campion đâm vào máy bơm khí.

Tại biên giới thị trấn, hai chiếc xe tải màu xanh ô liu đã chặn con đường lại. Stu đoán, những con đường khác dẫn vào Arnette rất có thể cũng đã bị phong tỏa. Họ đang giăng hàng rào thép gai, muốn cách ly thị trấn này với thế giới bên ngoài, có thể còn bố trí lính gác.

Xem ra tình hình rất nghiêm trọng, cực kỳ nghiêm trọng.

Anh kiên nhẫn ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh vốn hoàn toàn thừa thãi đối với mình, đợi cô y tá dẫn người nào đó quay lại. Người đầu tiên được dẫn đến chắc chắn chẳng giải quyết được việc gì. Có lẽ phải đợi đến sáng sớm, mới xuất hiện một người có quyền quyết định, người này có khả năng nói ra tất cả những gì anh muốn biết. Anh không sợ chờ đợi. Kiên nhẫn, luôn là thế mạnh của Stu Redman.

Để giết thời gian khó nhọc, anh bắt đầu hồi tưởng lại tình trạng sức khỏe của từng người đi cùng xe đến sân bay. Norman là người duy nhất bị bệnh rõ rệt, ho, khạc đờm, sốt. Những người còn lại trông cũng chỉ là cảm lạnh ít nhiều. Leek Bruett hắt hơi, Lila Bruett và Vic Palfrey ho nhẹ. Mũi Harper luôn nghẹt, ông ta không ngừng hỉ mũi. Stu nhớ hồi nhỏ cũng có lần như vậy, hơn 2/3 học sinh đều nhiễm một loại vi khuẩn nào đó, anh từng chăm sóc những học sinh lớp một, lớp hai. Triệu chứng của những người trước mắt dường như không khác mấy so với lũ trẻ đó.

Tuy nhiên, điều khiến anh cảm thấy kinh hoàng nhất – có lẽ chỉ là trùng hợp – chính là cảnh tượng xuất hiện ngay khi xe của họ vừa lên đường ra sân bay: người quân nhân lái xe đột nhiên hắt hơi ba cái rung chuyển trời đất. Rất có thể chỉ là trùng hợp. Tháng 6 ở phía đông Texas là một mùa khó chịu đối với những người bị dị ứng. Có lẽ, tài xế này chỉ đơn giản là cảm lạnh, một cơn cảm lạnh bình thường nhất, chứ không phải lây nhiễm loại bệnh quái đản kỳ lạ nào đó của người khác. Stu thà tin là như vậy. Nếu vi khuẩn lây truyền từ người này sang người khác với tốc độ nhanh như thế...

Đội hộ tống quân sự cùng họ lên máy bay. Những quân nhân này thần sắc tê dại, ngoài việc cho họ biết điểm đến, thì không nói một lời nào khác. Máy bay sẽ bay đến Atlanta. Đến đó rồi sẽ biết những gì cần biết (rõ ràng là đang nói dối). Các quân nhân từ chối tiết lộ bất kỳ tin tức nào khác.

Harper vẫn luôn ngồi cạnh Stu, uống đến say mèm. Đây là máy bay quân sự chính hiệu, nhưng đồ ăn thức uống khá ổn, thuộc tiêu chuẩn của nhân viên phi hành đoàn hạng nhất. Đương nhiên, người chăm sóc ăn uống cho mọi người không phải là cô tiếp viên hàng không xinh đẹp, mà là người trung sĩ mặt không cảm xúc. Chỉ cần đừng để ý nhiều như vậy, bạn chắc chắn sẽ cảm thấy dễ chịu. Lila Bruett lúc này cũng bình tĩnh lại, ôm chặt hai đứa con nhỏ của mình.

Harper ngậm thuốc lá Scotland, lại gần Stu, Stu đắm chìm trong làn khói ấm áp.

"Này Stu, đám lão già này đúng là thú vị thật, lớn tuổi thế rồi mà chẳng có lấy một người đeo nhẫn cưới. Lính chuyên nghiệp, đám người không thăng tiến nổi ấy mà."

Nửa giờ trước khi máy bay hạ cánh, Norman Bruett không biết sao ngất đi, Lila lại bắt đầu gào thét. Hai tiếp viên mặt mày ủ rũ dùng chăn quấn Norman lại, ông ta nhanh chóng tỉnh lại. Lila lại không bình tĩnh nổi, không ngừng gào thét. Một lúc sau, cô đẩy hai đứa con ra, nôn hết sạch chiếc bánh mì sandwich gà vừa ăn vào. Hai "lão già" mặt không cảm xúc bước tới, dọn dẹp đống nôn mửa.

"Rốt cuộc chuyện này là sao?" Lila hét lớn, "Chồng tôi bị làm sao vậy? Chẳng lẽ đưa chúng tôi đi chết sao? Các con yêu của tôi sẽ chết sao?" Cô kẹp mỗi đứa "cục cưng" một bên nách, chúng đều vùi đầu vào lòng cô. Luke và Bobby sợ hãi không nhẹ, trông rất không thoải mái, đặc biệt là sau khi Lila làm ầm lên như vậy, hai đứa trẻ càng thêm bối rối. "Tại sao không ai trả lời tôi? Đây vẫn là nước Mỹ sao?"

"Sao không ai bảo bà ta ngậm miệng lại nhỉ?" Tiếng cằn nhằn của Chris Ortega truyền đến từ phía sau khoang máy bay. "Sao có thể để một phu nhân cao quý kêu gào không dứt như cái máy hát hỏng thế chứ."

Có một quân nhân ép Lila uống một cốc sữa, Lila liền im bặt. Thời gian còn lại, cô nhìn ra ngoài cánh đồng hoang vu lướt qua dưới cánh máy bay, thỉnh thoảng ngân nga vài tiếng. Stu nghĩ, trong cốc ngoài sữa ra, chắc chắn còn có chút thứ gì đó khác.

Khi máy bay hạ cánh, 4 chiếc Cadillac sang trọng đã đợi sẵn ở đó. Cư dân Arnette lên 3 chiếc trong số đó, quân nhân hộ tống lên chiếc còn lại. Stu đoán, những quân nhân không đeo nhẫn cưới nghĩa là khả năng cao không có gia đình kia chắc chắn cũng đang ở đâu đó trong tòa nhà này.

Đèn đỏ trên cửa sáng lên. Sau khi thứ giống như máy bơm khí hoặc máy nén hay thứ gì đó dừng lại, một người mặc bộ đồ du hành vũ trụ màu trắng bước vào. Là bác sĩ Denninger. Anh ta còn rất trẻ, tóc đen, da màu ô liu, đường nét rõ ràng, đôi môi hơi trắng bệch.

"Patty Greer nói ông đã gây chút rắc rối cho cô ấy," Denninger tiến lại gần Stu, giọng truyền ra từ chiếc loa trước ngực. "Cô ấy rất buồn."

"Không cần phải thế đâu," Stu nói với giọng nhẹ nhàng. Làm ra vẻ nhẹ nhàng cũng không dễ dàng gì, nhưng anh thực sự không muốn để người này nhận ra sự sợ hãi của mình. Nhìn phong thái của Denninger, thuộc kiểu người cậy quyền bắt nạt kẻ yếu, gặp cấp trên thì nịnh nọt. Loại người này nếu cảm thấy bạn có thứ gì đó nắm thóp được hắn, sẽ trở nên ôn hòa nhu thuận; mà một khi để hắn cảm thấy bạn sợ hắn, sẽ tặng cho bạn miếng bánh cũ kỹ kia: một lớp đường vụn mỏng – "Rất tiếc tôi không thể tiết lộ gì cả" – bên dưới là lớp bột dày, sự khinh miệt đối với những dân thường ngu ngốc hỏi thăm những bí mật không nên biết.

"Tôi hy vọng ông trả lời vài câu hỏi," Stu nói.

"Tôi rất tiếc, nhưng mà..."

"Nếu muốn tôi hợp tác, xin hãy trả lời câu hỏi của tôi."

"Đến lúc đó ông sẽ..."

"Tôi sẽ khiến ông cảm thấy rất khó xử."

"Tôi hiểu," Denninger hơi tức giận, "tôi thực sự không có quyền nói cho ông bất cứ điều gì, ông Redman, chính tôi cũng gần như không biết gì cả."

"Tôi đoán các người đã xét nghiệm máu của tôi rồi. Nhìn mấy vết kim châm này đi."

"Không sai," Denninger cảnh giác nói.

"Tại sao phải xét nghiệm máu?"

"Tôi nói lại lần nữa, ông Redman, tôi không thể nói cho ông những gì tôi căn bản không biết." Lại là giọng điệu tức giận đó. Stu hơi tin anh ta rồi. Anh ta chẳng qua chỉ là một kỹ thuật viên không tệ trong công việc này thôi, nhìn ra được, anh ta đối với điểm này cũng chẳng hài lòng chút nào.

"Bọn họ đã cách ly quê hương tôi thành vùng dịch."

"Cái này tôi cũng không biết gì cả." Denninger vô thức tránh ánh nhìn của Stu, lần này, Stu hiểu anh ta đang nói dối.

"Tại sao không thấy bất kỳ báo cáo nào về chuyện này?" Anh chỉ chỉ vào chiếc tivi cố định trên tường.

"Ông nói gì?"

"Bọn họ phong tỏa một thị trấn, còn giăng hàng rào thép gai xung quanh, đây là tin tức lớn đấy," Stu nói.

"Ông Redman, chỉ cần để Patty đo huyết áp cho ông là được."

"Không, nếu ông muốn lấy được thứ gì đó từ tôi, tốt nhất hãy phái hai người khỏe mạnh đến. Nhưng, dù ông có phái bao nhiêu người đến, tôi cũng định chọc thủng vài lỗ trên mấy bộ đồ vi khuẩn đó. Người của các người, tôi thấy cũng không phải ai cũng khỏe mạnh đâu, ông hiểu chứ?"

Anh trêu chọc định túm lấy quần áo của Denninger, Denninger nhảy lùi lại, suýt nữa ngã xuống. Loa của hệ thống liên lạc nội bộ trên người phát ra âm thanh chói tai, sau lớp kính hai lớp là một trận xôn xao.

"Tôi đoán các người có thể bỏ chút thứ gì đó vào cơm của tôi để tôi khuất phục, nhưng làm vậy thì thí nghiệm của các người sẽ không chính xác nữa, đúng không?"

"Ông Redman, ông quá thiếu khôn ngoan rồi!" Denninger cẩn thận giữ khoảng cách với anh, "Thái độ không hợp tác này của ông sẽ gây tổn hại nghiêm trọng cho quốc gia. Ông hiểu ý tôi chứ?"

"Không hiểu," Stu đáp, "Bây giờ rõ ràng là quốc gia đang gây tổn hại nghiêm trọng cho tôi. Không dưng không cớ đưa tôi đến Georgia, nhốt trong phòng bệnh, cùng một bác sĩ vắt mũi chưa sạch, chẳng biết cái quái gì tán gẫu. Mau chóng cút đi cho tôi, tìm một người có thể quyết định nói chuyện với tôi! Đương nhiên, ông cũng có thể gọi thêm vài người nữa, dùng vũ lực đạt được thứ ông muốn. Nhưng tôi sẽ không bó tay chịu trói đâu, cứ chờ xem."

Sau khi Denninger đi, Stu lặng lẽ ngồi trên ghế, không nhúc nhích. Cô y tá không quay lại nữa, cũng không có người lính khỏe mạnh nào vào ép anh đo huyết áp. Anh nghĩ, thứ đạt được bằng cách cưỡng ép, dù là chuyện nhỏ như đo huyết áp, kết quả cũng sẽ không khiến người ta hài lòng. Cho nên trong khoảng thời gian này, bọn họ chắc sẽ không đến làm phiền anh nữa.

Anh ta đứng dậy mở tivi, mắt dán vào màn hình nhưng chẳng xem vào được gì. Nỗi sợ hãi trong lòng không ngừng phình to, như một con voi đang phi nước đại. Hai ngày rồi, anh ta luôn bồn chồn chờ đợi những triệu chứng đáng sợ kia xuất hiện trên người mình: hắt hơi, ho, cho đến khi ho ra đờm đen, rồi nhổ vào thùng phân. Anh ta nhớ đến những người khác mà mình quen biết. Anh ta muốn biết họ có những triệu chứng khủng khiếp như trên người Campion không. Anh ta nhớ đến người phụ nữ đã chết và đứa con của cô ta trong chiếc xe Chevy cũ, mơ hồ cảm thấy khuôn mặt người phụ nữ đó biến thành khuôn mặt của Lila Blute, còn khuôn mặt đứa trẻ biến thành Cheryl Hodges nhỏ.

Ti vi cứ chốc chốc lại kêu lên giật thót. Tim anh ta đập rất chậm. Mơ hồ, anh ta nghe thấy tiếng máy lọc không khí nhẹ nhàng thổi gió vào phòng. Bên dưới khuôn mặt vô cảm, nỗi sợ hãi đang quấn lấy, cuộn trào trong thân thể. Có lúc, nó như một con voi hoảng loạn, xông pha tả xung hữu đột, giày xéo mọi thứ; có lúc, nó lại như một con chuột lang thang vô định, hàm răng sắc nhọn cắn xé không ngừng. Nỗi sợ hãi, như hình với bóng theo anh ta.

40 tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng cũng có người thực sự có thể nói ra điều gì đó xuất hiện.

Ngày 18 tháng 6, Joe Bob Brentwood chặn một tài xế chạy quá tốc độ trên Xa lộ 40 Texas, cách Arnett khoảng 25 dặm về phía đông. Lúc này đã 5 tiếng kể từ cuộc nói chuyện của anh ta với người em họ Harp Scom. Tài xế là người Braintree, tên là Harry Trent, một nhân viên bán bảo hiểm. Ở đoạn đường giới hạn 50 dặm/giờ, hắn ta đã phóng lên tới 65 dặm. Joe Bob đưa cho hắn một tờ phạt. Trent cung kính nhận lấy, rồi bắt đầu chào mời Joe Bob mua bảo hiểm nhà cửa và nhân thọ. Bob thấy buồn cười. Joe Bob cảm thấy rất tốt về bản thân, cái chết đối với anh ta vẫn còn là chuyện rất xa xôi. Thế nhưng, anh ta không biết mình đã bệnh nặng khó cứu. Tại trạm xăng Texaco của Harp Scom, ngoài xăng, anh ta còn nhận được thứ gì đó khác; vì thế, lúc đưa tờ phạt cho Harry Trent, người sau cũng nhận được từ anh ta không chỉ là một tờ giấy phạt.

Joe Bob là một cảnh sát tuần tra giỏi, tận tụy, giao du rộng. Anh ta đã truyền mầm bệnh cho hơn 40 người trong ngày hôm đó và ngày hôm sau. Còn 40 người đó lại tiếp tục lây cho bao nhiêu người thì rất khó nói rõ — ai có thể trả lời câu hỏi "Trên đầu một cây kim có thể chứa được bao nhiêu thiên thần nhảy múa" chứ? Theo ước tính bảo thủ, nếu mỗi người lây cho 5 người, sẽ có 200 người. Theo cách tính bảo thủ này, 200 người đó sẽ lây cho 1000 người, nhanh chóng, 1000 biến thành 5000, 5000 lại biến thành 25000.

Dưới lòng đất sa mạc ở California, cuối cùng có người đã dùng tiền thuế của dân để tạo ra một lá thư dây chuyền (chain letter) thông suốt vô ngại. Một lá thư dây chuyền chết chóc.

Ngày 19 tháng 6, Larry Underwood trở về nhà ở New York. Cùng ngày hôm đó, Franny Goldsmith nói với cha cô: đứa nhỏ tự dưng tới không mời mà đến sắp chào đời; cũng cùng ngày hôm đó, Harry Trent dừng chân ăn uống tại một quán cà phê tên là Bebop's Fast Food ở Đông Texas. Trent ăn một đĩa lớn bánh sandwich phô mai, món tráng miệng là bánh dâu tây đặc sản của Bebop. Anh ta hơi bị cảm, chắc là do dị ứng, không ngừng hắt hơi, nhổ đờm. Trong lúc ăn, anh ta đã lây cho người rửa bát Bebop, hai tài xế xe tải ở góc quán, anh chàng giao bánh mì và một anh chàng khác vào thay đĩa nhạc cho máy hát. Anh ta còn đưa cho người phục vụ Sweet Sange 1 đô la tiền boa — 1 đô la đưa người ta dần dần đến cái chết.

Anh ta rời quán cà phê, thì một chiếc xe tải du lịch chạy tới. Loại xe có giá để hành lý trên nóc, chất đầy trẻ con và hành lý. Mang biển số New York. Tài xế hạ kính cửa sổ xuống, hỏi thăm Harry bằng giọng New York về đường Quốc lộ 21 đi về phía bắc. Harry miêu tả cực kỳ chi tiết cách đi Xa lộ 21 cho tay New York đó, đồng thời cũng cấp cho tài xế và cả gia đình hắn ta một tấm giấy thông hành tử thần, chính hắn cũng không biết.

Người New York này tên là Ed M. Norris, phó đội trưởng đội điều tra hình sự của Sở Cảnh sát Khu 87, thành phố New York. Lần đầu tiên sau 5 năm anh ta thực sự được nghỉ phép. Cả gia đình chơi rất vui, bọn trẻ đã thỏa thích ở Disney World tại Orlando. Norris không hề mơ tới việc cả nhà sẽ chết hết vào ngày 2 tháng 7, anh ta còn đang nghĩ về việc về kể lại cho thằng khốn Steve Carella sao không lái xe chở vợ con đi đâu đó chơi. Steve, anh ta định nói như vậy, có lẽ anh là một thám tử xuất sắc, nhưng một người đàn ông mà không quản lý được gia đình mình ra hồn thì chẳng khác gì bãi nước tiểu trên đống tuyết ven đường.

Gia đình Norris ăn một bữa nhanh tại Bebop's Fast Food, rồi theo con đường mà Harry Trent ân cần chỉ dẫn tiến về Xa lộ 21. Ba đứa trẻ ngồi ghế sau, da đen sạm vì nắng, vợ chồng họ không khỏi ngạc nhiên trước cái nắng hơi quá đà của phương Nam. Ed nghĩ, nếu Carela cũng đến đây một chuyến, chẳng biết cặp quái thai của hắn sẽ biến thành dạng gì!

Tối hôm đó, họ ở một nhà nghỉ dành cho ô tô tại Eustace, Oklahoma. Ed và Trish ngay lập tức lây cho nhân viên lễ tân. Ba đứa trẻ Marsha, Stanley và Hector lây cho mấy đứa trẻ cùng chơi trong sân chơi của nhà nghỉ, những đứa trẻ này định đi về các vùng Tây Texas, Alabama, Arkansas và Tennessee. Trish còn lây cho hai người phụ nữ tại tiệm giặt tự động cách nhà nghỉ hai khu phố. Khi Ed đi lấy đá, anh ta lướt qua một người ở hành lang nhà nghỉ, thế là người đó cũng bị lây. Mỗi người bị lây lại trở thành một mắt xích mới trong chuỗi lây nhiễm.

Sáng sớm, Trish đánh thức Ed dậy, bảo anh rằng thằng Hector ốm rồi, ho, sốt. Từ tiếng ho the thé đau lòng của nó, cô đoán nó có thể bị viêm thanh quản. Ed Norris rên lên não nề, bảo cô cho nó uống aspirin. Cứ để cái chứng viêm thanh quản chết tiệt này tới chậm hơn bốn năm ngày thì nó có thể yên ổn ốm ở nhà, lần nghỉ này cũng sẽ để lại cho Ed một kỷ niệm hoàn hảo (dĩ nhiên, được người khác ngưỡng mộ cũng là điều anh ta mong chờ từ lâu). Tiếng ho khan từng hồi của đứa trẻ vọng ra từ khe cửa phòng khách, như tiếng chó săn sủa.

Trish vốn hy vọng triệu chứng của Hector sẽ giảm bớt vào buổi sáng. Bị viêm thanh quản, chỉ có thể ngoan ngoãn nằm yên. Nhưng đến trưa ngày 20, đôi mắt Hector đã như viên thủy tinh, không một tia sáng, aspirin cũng không hạ được sốt. Trish càng không ngờ rằng, cơn ho của Hector dường như ngày càng nặng hơn, kèm theo đờm dãi, hơi thở cũng yếu ớt. Không hiểu sao, Marsha hình như cũng bị lây. Bản thân Trish cũng bắt đầu thấy ngứa cổ họng, muốn ho, may mà lúc này mới chỉ là vài tiếng ho nhẹ, một chiếc khăn tay nhỏ là đối phó được.

Cuối cùng, cô nói với Ed: "Chúng ta phải tìm bác sĩ khám cho Hector."

Ed lái xe vào một trạm xăng, tìm vị trí hiện tại trên tấm bản đồ kẹp trong tấm che nắng: Hammer Crossing, Kansas. "Tôi không biết nữa," Ed nói. "Ít nhất chúng ta có thể hẹn trước với một bác sĩ." Anh thở dài, bực bội luồn tay vào tóc. "Kansas, Hammer Crossing! Chúa ơi! Sao nó lại không ốm ở cái xó xỉnh chẳng có gì này chứ?"

Marsha cũng cúi xuống nhìn bản đồ trên vai bố. "Bố ơi," nó kêu lên, "nghe nói Jesse James đã cướp ngân hàng ở đây. Cướp tới hai lần!"

"Mẹ kiếp thằng Jesse James," Ed thô lỗ nói. "Ed!" Trish hét toáng lên. "Xin lỗi," miệng anh nói, nhưng lòng không thấy có gì đáng xin lỗi. Xe tiếp tục chạy.

Tổng cộng gọi 6 cuộc điện thoại, Ed Norris hết sức cố gắng nhẫn nại, cuối cùng liên lạc được với một bác sĩ ở Poliston. Bác sĩ hẹn họ đến phòng khám trước 3 giờ. Poliston cách Hammer Crossing 20 dặm về phía tây, không tiện đường, nhưng lúc này bệnh của Hector là việc quan trọng nhất. Ed thực sự lo lắng, đứa trẻ chưa bao giờ yếu ớt như bây giờ.

2 giờ chiều, họ đến phòng khám của bác sĩ Brendon Sweeney, ngồi chờ ở phòng ngoài. Ed lúc này cũng bắt đầu hắt hơi. Trong phòng đầy người đợi khám, đến gần 4 giờ gia đình họ mới được gặp bác sĩ. Hector lúc này đã ở trạng thái nửa hôn mê, mặc cho Trish lay thế nào cũng lơ mơ, bản thân Trish cũng cảm thấy mình đang sốt. Chỉ có Stanley Norris 9 tuổi là còn khá tỉnh táo, nhưng ngồi không yên.

Trong khoảng thời gian gia đình Ed đợi khám, có không dưới 25 người đã bị lây nhiễm căn bệnh mà sau này định danh là "Captain Trips". Cái tên "Captain Trips" chẳng bao lâu sẽ được lưu truyền rộng rãi trong đất nước đang sụp đổ này. Trong số những người bị lây, có một bà chủ gia đình, khi ấy chỉ vào nộp tiền. Bà ta mang căn bệnh này đến câu lạc bộ bridge thường lui tới, những người ở đó cũng không ai thoát.

Người phụ nữ chủ gia đình này là vợ ông Robert Bradford, trong câu lạc bộ bridge mọi người gọi cô là Sarah Bradford, chồng và bạn bè thì gọi cô là Cookie. Tối hôm đó, Sarah chơi bài rất hay, có lẽ vì đối thủ là người bạn thân nhất của cô Angela DiPres, hai người như có tâm linh tương thông. Hai cô ra quân đại thắng, cả ba ván đều thắng. Điều duy nhất khiến Sarah thấy chưa thỏa mãn là cô hình như hơi bị cảm. Lần cảm trước vừa khỏi, giờ lại tới lần thứ hai, thật khó hiểu.

10 giờ tối, bạn chơi bài tan cuộc, cô và Angela tìm một quán bar cocktail, nhẹ nhàng rượu. Angela không vội về nhà, tối nay tới lượt David mở tiệc bài ở nhà, đó là bài học hàng tuần, ồn ào, cô chắc chắn cũng không ngủ được... trừ phi trước khi lên giường uống hai ly rượu mận gai sủi bọt, đó là thuốc an thần cô tự kê.

Sarah gọi chút bia, hai người lại nói về vận bài tối nay. Lúc này, tất cả khách trong quán bar cocktail Poliston không ai thoát khỏi bị lây, hai thanh niên ngồi cạnh họ uống bia là những người đầu tiên. Hai người này chuẩn bị lên đường đến California tìm đường sống, giống như Larry Underwood và Rudy Shuart đã làm, có một người bạn hứa sẽ giúp họ tìm việc ở một công ty vận tải. Ngày hôm sau, họ lên đường đi về phía tây, vừa đi vừa phát tán mầm bệnh.

Thư dây chuyền không linh nghiệm, đó là sự thật ai cũng biết. Theo lời hứa của thư ấy, bạn chỉ cần gửi 1 đô la cho người đầu tiên trong danh sách thư, rồi đặt tên mình vào cuối danh sách, lại gửi thư giống vậy cho 5 người bạn, bạn sẽ nhận được khoảng 100.000 đô la tiền khổng lồ. Nhưng có ai nhận được chưa? Chưa bao giờ. Nhưng thư dây chuyền Captain Trips lại rất linh nghiệm. Công trình kim tự tháp thực tế đã bắt đầu, nhưng không phải xây từ đáy, mà từ đỉnh, đỉnh chính là người bảo vệ đã chết tên Charles Campion. Khi chim về tổ, mọi người về nhà, người đưa thư vẫn không biết mệt mỏi gửi từng bó thư dây chuyền đến tay mỗi người tham gia, mỗi thư đều đựng 1 đô la; thư dây chuyền mà Captain Trips làm người đưa thư thì không phải vậy, nó gửi tới trước tiên là những căn phòng ngủ, mỗi phòng nằm một hai xác chết; rồi là mương rãnh, hố sâu chất đầy xác chết; rồi là biển cả xác trôi, mỏ đá nằm xác chết và hố móng của những tòa nhà chưa hoàn thành. Cuối cùng, những xác chết này tất thảy bắt đầu thối rữa, bốc mùi.

Sarah Bradford và Angela DiPres cùng đi bộ ra bãi đỗ xe (đồng thời lây cho bốn năm người qua đường gặp trên phố), vội vàng chạm má, rồi mỗi người về nhà. Sarah về nhà, lây cho chồng và năm người bạn chơi bài của ông ta, cùng đứa con gái tuổi teen Samantha. Samantha lúc này đang lo âu, sợ bị bạn trai lây bệnh lậu. Chuyện này cha mẹ không biết. Xét ở thời điểm hiện tại, nỗi lo của Samantha không phải vô lý. Nhưng xét về lâu dài, cô bé chẳng cần phải buồn phiền về chuyện này nữa: so với căn bệnh mẹ lây cho cô, căn bệnh lậu ghê gớm nhất cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Ngày mai Samantha định đi bơi ở hồ bơi Hiệp hội Thanh niên Cơ đốc (YWCA) Poliston, hiển nhiên, tất cả những người bơi ở đó cũng sẽ khó thoát.

Cứ thế suy ra.

Vào một thời điểm nào đó sau khi mặt trời lặn, bọn chúng đã tấn công anh ta. Khi ấy anh ta đang đi dọc theo Quốc lộ 27. Con đường này cách đường chính chạy qua thị trấn nhỏ gần một dặm. Đi thêm một hai dặm nữa, anh ta sẽ rẽ về phía tây vào Xa lộ 63, từ đó bắt đầu cuộc hành trình dài lên phía bắc. Có lẽ do vừa uống hai chai bia, anh ta hơi chậm chạp, nhưng đã nhận ra có chỗ không ổn. Ngay lúc anh ta đang cố nhớ lại mấy gã địa phương nằm ở đầu kia quán bar, chúng từ chỗ nấp lao ra, xông về phía anh ta.

Nick dùng hết sức bình sinh, chống trả điên cuồng. Anh ta hạ gục một tên, lại đấm vỡ mũi một tên khác, máu chảy ra. Một hai lần, anh ta thậm chí nghĩ mình có hy vọng đẩy lùi chúng. Cuộc chiến không phát ra một tiếng của anh ta khiến chúng hơi bất an. Chúng ra tay không nặng lắm, có lẽ trước đây làm chuyện này không gặp rắc rối gì, dĩ nhiên cũng không ngờ rằng, với một thanh niên gầy gò đeo ba lô này, lại gặp phải sự chống trả kịch liệt như vậy.

Cằm anh ta ăn một đòn, có người dùng một chiếc nhẫn giống như con dấu rạch toác môi trên, một dòng máu nóng ấm chảy vào miệng. Anh ta loạng choạng lùi lại, bị người ta khóa chặt hai tay. Anh ta vùng vẫy điên cuồng, vừa giật ra được một tay, lại có một cú đấm giáng xuống, như vầng trăng lạc lối, rơi trên má. Trước khi mắt phải nhắm lại, anh ta lại thấy chiếc nhẫn ấy, lấp lánh ánh sáng yếu ớt dưới ánh sao. Hoa mắt loạn xạ, anh ta cảm thấy ý thức mình bắt đầu phiêu tán, phiêu tán, không biết rơi vào nơi nào.

Anh ta vừa kinh hãi vừa sợ hãi, liều mạng vùng vẫy hơn nữa. Tên đeo nhẫn bước tới trước mặt, Nick sợ bị đánh lần nữa, liền giơ chân đạp trước, đá vào bụng hắn. Hơi thở của tên đó gấp gáp lên, anh ta đá tiếp, lại một tràng thở hổn hển như tiếng thở dốc, như một con chó bị viêm thanh quản.

Những kẻ khác vây lại, trong mắt Nick, chúng chỉ là một đám bóng tối, một đám bóng cơ bắp, mặc áo sơ mi xám, xắn tay áo lên, lộ ra cơ bắp tay đen đúa mạnh mẽ, chân đi giày làm việc thô ngắn, mái tóc xơ rối bẩn thỉu xõa xuống tận lông mày. Khi tia sáng cuối cùng của ngày sắp biến mất, tất cả hiện ra như một cơn ác mộng. Máu chảy vào con mắt mở trừng của anh ta. Ba lô bị giật mất, những nắm đấm mưa rào rơi xuống, anh ta trở thành một con búp bê vải không xương, lắc lư trên sợi dây cáp sắp đứt. Anh ta chưa hoàn toàn mất ý thức. Bên tai chỉ có tiếng thở hổn hển gấp gáp của những cú đấm rơi, và tiếng chim sơn ca trong vắt từ khu rừng thông rậm rạp bên cạnh.

Chiếc nhẫn lảo đảo đứng dậy. "Giữ chặt nó," hắn nói, "Giữ chặt tóc nó."

Mấy bàn tay đồng thời nắm lấy cánh tay anh ta, có một bàn tay luồn vào mái tóc đen xù của Nick.

"Sao nó không kêu?" một người khác bồn chồn hỏi, "Sao nó không kêu hả, Ray?"

"Tôi đã nói đừng gọi tên tôi," chiếc nhẫn nói, "Mẹ kiếp tôi có biết tại sao nó không kêu đâu. Tôi phải cho nó biết tay. Thằng chó vừa đạp tôi. Chết tiệt, thằng coi thường mạng sống."

Nắm đấm vạch một đường vòng cung, giáng xuống. Đầu Nick lệch hẳn sang một bên, chiếc nhẫn rạch toạc mặt.

"Giữ chặt nó, tôi nói lại," Ray gầm lên, "Bọn bay làm cái quái gì thế?"

Nắm đấm lại rơi, mũi Nick như quả cà chua bị đập vỡ, rỉ dịch. Thở khò khè như bò. Ý thức chỉ còn một sợi dây mảnh. Anh ta đành há miệng, hít thở thật sâu không khí ban đêm. Chim sơn ca lại kêu, một giọng ca độc tấu ngọt ngào. Lần này Nick nghe được không nhiều hơn lần trước.

"Giữ chặt nó," Ray nói, "Giữ chặt, chết tiệt."

Lại một trận đấm. Hai chiếc răng cửa rụng theo những cú đấm. Nỗi đau lớn nhất của anh ta là không thể kêu lên. Hai chân cũng không còn tác dụng chống đỡ thân thể nữa, mềm nhũn dần, mấy bàn tay đằng sau túm anh ta như túm một cái bao bột.

"Ray, đủ rồi, mày muốn giết nó à?"

"Giữ chặt nó, thằng chó vừa đạp tao, tao phải cho nó biết tay!"

Mặt đường rải đầy ánh sáng, hai bên bụi cây thấp lè tè, xen lẫn những cây thông già cao lớn.

"Ôi, Chúa ơi!"

"Vứt nó đi, vứt nó đi!"

Là giọng của Ray, nhưng hắn hình như đã đi xa. Nick mơ hồ cảm thấy may mắn, ý thức còn lại không bao nhiêu đã phần lớn bị chiếm hết bởi cơn đau tột độ trong miệng, lưỡi có thể cảm nhận được những mảnh răng vỡ.

Mấy bàn tay xô đẩy, đưa anh ta ra giữa lòng đường. Ánh đèn từ phía trước chiếu rọi cả người anh ta, như diễn viên đứng giữa sân khấu. Tiếng thắng xe chói tai. Nick vẩy cánh tay, cố gắng cử động chân, nhưng hai chân hoàn toàn không nghe lời. Bọn chúng giao anh ta cho thần chết. Anh ta ngã nhào xuống mặt đường sỏi đá, chung quanh liên tiếp vang lên tiếng thắng xe the thé và tiếng lốp xe ma sát. Anh ta đờ đẫn chờ bánh xe nghiến qua người mình, ít nhất, anh ta sẽ không còn cảm thấy đau trong miệng nữa.

Mấy viên sỏi bắn vào mặt, nhìn thấy một chiếc lốp xe dừng lại cách mặt mình chưa đầy một feet, một viên sỏi trắng nhỏ kẹt

Anh cẩn thận bước tới trước cánh cửa có chấn song sắt, nhìn ra ngoài. Đó là một hành lang dài. Bên trái là phòng giam hỗn hợp nồng nặc mùi rượu, bên trong có 5 chiếc giường. Trên một chiếc giường, một ông lão đang nằm, một cánh tay buông thõng xuống đất như cái que gỗ. Bên phải là hành lang, cuối hành lang có một cánh cửa đang mở. Giữa hành lang treo một chiếc đèn tỏa ra ánh sáng xanh mờ nhạt, giống như loại đèn anh từng thấy ở hồ bơi.

Một cái bóng kéo dài dần, đung đưa trên cánh cửa mở ở cuối hành lang, rồi một người đàn ông mặc đồ vải kaki, làn da rám nắng bước vào. Anh ta thắt dây lưng vũ trang, dắt một khẩu súng ngắn to đùng. Anh ta cắm ngón cái vào túi quần, mắt chằm chằm nhìn Nick, suốt một phút không nói lời nào. Sau đó anh ta mở miệng: "Hồi nhỏ, chúng tôi bắn trúng một con báo sư tử trên núi, rồi vượt qua những tảng đá bẩn thỉu cứng nhắc, kéo nó về thị trấn từ khoảng cách 20 dặm. Lúc về đến nhà, toàn bộ sức lực của con thú đó chỉ còn đủ để cử động đôi mắt. Tôi chưa từng thấy ánh mắt nào đáng thương đến vậy. Ngoài nó ra, ánh mắt của cậu chính là thứ đáng thương nhất đấy, nhóc con."

Nick cảm thấy những lời này đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, cân nhắc từng chữ một, dành riêng cho những gã nhà quê và kẻ lang thang sau chấn song sắt này.

"Cậu tên gì, Babaluga?"

Nick đặt một ngón tay lên đôi môi nứt nẻ sưng vù, lắc đầu. Anh lại đặt tay lên miệng, rồi đưa tay nhẹ nhàng vạch một đường chéo trong không trung, lại lắc đầu.

"Sao? Không nói được à? Đừng hòng lừa tôi." Giọng điệu của anh ta khá thân thiện, đáng tiếc là Nick không thể phân biệt được sự thay đổi trong ngữ điệu. Anh ta vơ lấy một cây bút vô hình từ không trung, viết vài chữ.

"Cần một cây bút chì?"

Nick gật đầu.

"Dù là người câm, sao lại không có lấy một loại giấy tờ tùy thân nào?"

Nick nhún vai. Anh lộn ngược cái túi trống rỗng của mình ra, nắm chặt tay vung vào không trung. Hành động này lại khiến anh thấy đau đầu, dạ dày cồn cào. Anh dùng nắm đấm gõ nhẹ vào thái dương, mắt trợn ngược, người đổ ập lên chấn song. Cuối cùng, anh chỉ vào cái túi trống rỗng của mình.

"Bị cướp à?"

Người mặc đồ kaki bước ra ngoài. Một lát sau, anh ta từ văn phòng quay lại, cầm theo một cây bút chì đầu to và một cuốn sổ tay. Anh ta nhét hai thứ đó qua chấn song. Trên đầu trang giấy ghi "Ghi chú" và "Văn phòng Thẩm phán Baker".

Nick lật ngược cuốn sổ, dùng bút chì gõ vào cái tên phía trên, nhướng mày hỏi.

"Đúng, là tôi. Cậu là ai?"

"Nick Andros," anh viết. Sau đó anh đưa tay ra ngoài chấn song.

Baker lắc đầu. "Tôi không định bắt tay với cậu. Cậu còn là người điếc nữa à?"

Nick gật đầu.

"Chuyện gì xảy ra vào tối qua thế? Bác sĩ Soames và vợ ông ấy suýt nữa thì đâm phải cậu như đâm một con sóc đất đấy, nhóc con."

"Có người đánh tôi, còn cướp đồ của tôi. Cách phố chính khoảng 1 dặm, gần một khách sạn."

"Đứa trẻ bằng tuổi cậu không nên đến những nơi đó. Cậu còn chưa đến tuổi uống rượu."

Nick bất bình lắc đầu. "Tôi 22 tuổi rồi," anh viết, "Tôi uống hai chai bia, chẳng lẽ đáng bị bọn chúng đánh đập, cướp bóc sao?"

Baker đọc xong, trên mặt hiện lên vẻ cay đắng nực cười. "Điều đó không có nghĩa là cậu có thể trụ lại ở Shoyo. Cậu đến đây làm gì, nhóc?"

Nick xé trang đầu tiên của cuốn sổ, vò nát rồi ném xuống đất. Anh đang định dùng bút để trả lời câu hỏi thì một cánh tay nhanh như chớp thò vào trong chấn song, bàn tay như kìm sắt túm lấy vai anh. Nick vội ngẩng đầu lên.

"Những phòng giam này là vợ tôi dọn dẹp," Baker nói, "Tôi không thấy cậu có lý do gì để vứt rác lung tung ở đây. Đi, vứt nó vào nhà vệ sinh đi."

Nick cúi người xuống, cơn đau ở lưng khiến anh không tự chủ được mà co rúm lại, anh cố gắng nhặt cục giấy dưới đất lên, đưa tới bên bồn cầu rồi ném vào. Sau đó anh nhướng mày nhìn Baker. Baker gật đầu.

Nick quay lại. Lần này anh viết rất nhiều, cây bút chì nhảy múa trên mặt giấy. Baker nghĩ, dạy một đứa trẻ vừa câm vừa điếc biết đọc biết viết chắc chắn phải có bí quyết, Nick Andros này chắc hẳn cũng có thiên phú mới nắm bắt được những điều huyền bí đó. Ở thị trấn Shoyo, Arkansas, những gã kia chưa bao giờ học được bản lĩnh thực sự nào, phần lớn trong số họ chỉ biết lang thang ở quán rượu. Nhưng anh lại nghĩ, làm sao có thể trông chờ một đứa trẻ vừa mới đến thị trấn này biết được những điều đó chứ.

Nick đưa cuốn sổ qua chấn song.

"Tôi đi du lịch đến nơi này, nhưng tôi không phải kẻ lang thang. Hôm nay tôi làm việc cho một người tên Rich Ellerton, cách đây khoảng 6 dặm về phía tây. Tôi dọn kho giúp ông ấy, còn xếp một xe cỏ khô vào kho cỏ. Tuần trước tôi vận chuyển hàng rào ở Watts, Oklahoma. Những kẻ đánh tôi đã cướp mất tiền lương một tuần của tôi."

"Cậu chắc chắn là làm việc cho Rich Ellerton chứ? Cậu biết đấy, tôi có thể tra ra được." Baker xé tờ giấy Nick viết, gấp lại bằng kích thước bức ảnh rồi nhét vào túi áo sơ mi.

Nick gật đầu.

"Cậu đã thấy con chó của ông ấy chưa?"

"Con chó đó trông thế nào?"

Nick ra hiệu đòi lại cuốn sổ. "Là một con chó săn lông ngắn Đức," anh viết, "Nhưng rất thân thiện, không hung dữ."

Baker gật đầu, quay người trở về văn phòng. Nick đứng trước chấn song, lo lắng nhìn theo. Một lát sau, Baker quay lại, cầm theo một chùm chìa khóa rất lớn. Anh mở khóa phòng giam, đẩy cửa ra.

"Đến văn phòng đi," Baker nói, "Có muốn ăn sáng chút không?"

Nick lắc đầu, làm động tác rót nước.

"Cà phê? Được thôi. Có cần kem và đường không?"

Nick lắc đầu.

"Uống chút đi, cho giống đàn ông, được không?" Baker cười nói, "Đi thôi."

Baker đi dọc hành lang, không ngừng nói chuyện, nhưng Nick ở phía sau không nhìn thấy miệng anh ta nên cũng không "nghe" được anh ta đang nói gì. "Tôi không ngại có người bầu bạn. Tôi bị mất ngủ. Ban đêm phần lớn chỉ ngủ được ba bốn tiếng. Vợ tôi muốn tôi đến Pine Bluff tìm một bác sĩ có tiếng khám thử. Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi thật sự phải đi khám thôi. Ý tôi là, cậu xem này—5 giờ sáng, trời còn chưa sáng, tôi đã đến đây, ngồi đó ăn trứng và đồ chiên ở nhà, khoảng thời gian đó chiếc xe tải kia cứ chặn ngang đường quốc lộ." Khi nói đến câu cuối, anh quay người lại, Nick nghe được nửa câu "...chiếc xe tải kia cứ chặn ngang đường quốc lộ". Anh nhướng mày, nhún vai tỏ vẻ khó hiểu.

"Không sao," Baker nói, "Với một thanh niên như cậu thì không nên nói những điều này."

Ở văn phòng ngoài, Baker dùng một chiếc bình giữ nhiệt lớn rót cho anh một cốc cà phê đậm đặc. Bữa sáng của vị thẩm phán hành chính mới ăn được một nửa, bộ đồ ăn đặt trên sổ ghi chép phạm nhân trên bàn làm việc, anh kéo đĩa ăn sáng về phía mình. Nick nhấp một ngụm cà phê, miệng đau nhói, nhưng vị cà phê khá ngon.

Anh vỗ vỗ vai Baker, Baker ngẩng đầu lên, Nick chỉ vào cốc cà phê, xoa bụng, trịnh trọng chớp mắt.

Baker mỉm cười, "Cậu muốn nói là vị rất ngon đúng không. Do vợ tôi, Jenny, pha đấy." Anh nhét nửa quả trứng chiên đã hơi già vào miệng, nhai nhai, rồi dùng nĩa chỉ về phía Nick. "Cậu khá lắm. Giống như một diễn viên kịch câm vậy. Tôi dám chắc, cậu không tốn mấy sức lực là có thể khiến người khác hiểu ý mình, đúng không?"

Nick đưa tay làm một động tác lên xuống trong không trung. Tạm được.

"Tôi không định giam giữ cậu," Baker nói, dùng một lát bánh mì nướng quẹt bơ, "Nhưng tôi nói cho cậu biết, nếu cậu may mắn, có lẽ chúng ta có thể giúp cậu tìm ra kẻ cướp. Có muốn thử vận may không?"

Nick gật đầu, viết: "Ông nghĩ tôi có thể đòi lại tiền lương một tuần của mình không?"

"Cái đó thì không đời nào," Baker đáp thẳng thừng, "Tôi chỉ là một nhân viên hành chính nhà quê thôi, nhóc con. Muốn đòi tiền, cậu phải đi tìm Oral Roberts ấy."

Nick gật đầu, rồi lại nhún vai. Anh chụm hai tay lại, làm động tác chim bay đi.

"Đúng, là vậy đấy, bọn chúng có mấy người?"

Nick giơ 4 ngón tay, nhún vai, rồi lại giơ thêm 5 ngón tay.

"Cậu có nhận ra ai trong số bọn chúng không?"

Nick giơ một ngón tay, rồi viết: "Cao, tóc vàng. Hình thể gần giống ông, có lẽ to con hơn chút. Áo sơ mi xám và quần xám. Đeo một chiếc nhẫn lớn. Ở ngón giữa tay phải. Kim cương tím. Viên kim cương làm tôi bị thương."

Khi Baker đọc những dòng này, biểu cảm trên mặt thay đổi, từ quan tâm chuyển sang giận dữ. Nick tưởng sự giận dữ đó nhắm vào mình, lại bắt đầu sợ hãi.

"Ôi, Chúa ơi," Baker nói, "Thế này thì quá rõ ràng rồi. Cậu có chắc không?"

Nick gượng gạo gật đầu.

"Còn gì nữa không? Cậu còn thấy gì nữa?"

Nick vắt óc suy nghĩ một hồi, lại viết: "Vết sẹo nhỏ. Trên trán hắn."

Baker nhìn những chữ viết trên giấy. "Là Ray Booth," anh nói, "Em vợ tôi. Cảm ơn cậu, nhóc. Mới 5 giờ sáng, mà một ngày của tôi đã hỏng bét rồi."

Nick mở to mắt, cẩn thận làm một động tác biểu lộ sự đồng cảm.

"À, không có gì," Baker nói, giống như đang tự nhủ với chính mình hơn, "Nó là một diễn viên tồi, Jenny biết rõ điều đó. Hồi nhỏ Ray thường đánh con bé. Nhưng dù sao chúng vẫn là chị em, tôi nghĩ tuần này tôi có thể tạm quên đi chuyện vợ tôi rồi."

Nick cúi đầu, hơi bồn chồn. Một lát sau Baker lắc vai anh, bắt anh nhìn mình nói chuyện.

"Dù sao đi nữa, rất có thể sẽ chẳng có tác dụng gì," anh nói, "Ray và lũ bạn xấu của nó sẽ chối bay chối biến. Lúc bọn chúng đánh cậu, cậu có phản kháng không?"

"Đã đá vào bụng tên Ray này," Nick viết, "Đấm vào mũi một tên khác, có lẽ đã chảy máu."

"Ray thường qua lại với Vince Hogan, Billy Warner, Mike Childress," Baker nói, "Có lẽ tôi có thể bắt riêng Vince để trị nó. Vince là một kẻ hèn nhát, không có chút cốt cách nào. Nếu bắt được nó, có thể lần theo manh mối tìm ra Mike và Billy. Chiếc nhẫn của Ray là có được khi ở Hội anh em tàu đổ bộ. Nó bị đuổi học từ năm lớp hai vì thành tích kém." Anh dừng lại, dùng ngón tay gõ gõ vào vành bát, "Nếu cậu không phiền, đây là một cơ hội tốt, nhóc con. Nhưng tôi phải cảnh báo cậu trước, chúng ta có thể không bắt được bọn chúng. Bọn chúng vừa hung ác vừa hèn nhát như một lũ chó, nhưng chúng là người của thị trấn này, còn cậu là một kẻ lang thang vừa câm vừa điếc. Hơn nữa một khi để bọn chúng chạy thoát, chắc chắn chúng sẽ truy sát cậu."

Nick suy nghĩ về những lời của anh ta. Trong đầu liên tục hiện ra hình ảnh của chính mình lúc đó, một con bù nhìn đầy máu bị bọn chúng xô đẩy, đôi môi của Ray biến đổi thành một câu nói: Tao phải cho nó một bài học, đồ chó đẻ dám đá tao. Anh dường như lại cảm thấy chiếc ba lô của mình — người bạn cũ của hai năm lang thang — bị người ta giật mất.

Anh viết 3 chữ trên cuốn sổ, rồi gạch một đường bên dưới: "Thử xem sao."

Baker thở dài, gật đầu. "Được thôi. Vince Hogan làm việc ở xưởng gỗ... ừm, nói vậy không chính xác lắm, phải nói là việc nó thường làm là lêu lổng ở xưởng gỗ. Khoảng 9 giờ chúng ta đi xe đến đó, cậu không vấn đề gì chứ. Có lẽ chúng ta có thể đánh úp bất ngờ, nó có thể vô tình nói hớ."

Nick gật đầu.

"Miệng cậu thế nào rồi? Bác sĩ Soames để lại vài viên thuốc. Ông ấy nói chắc chắn cậu sẽ phải chịu khổ đấy."

Nick chán nản gật đầu.

"Tôi phải bắt được bọn chúng. Cái đó..." anh dừng lại, Nick trong thế giới phim câm của mình, nhìn thấy vị thẩm phán hành chính hắt hơi liên tục vào khăn tay. "Đó lại là chuyện khác," anh tiếp tục, nhưng giờ anh đã quay người đi, Nick chỉ bắt được từ đầu tiên. "Tôi bị cảm nặng rồi. Chúa ơi, cuộc sống chẳng phải rất tuyệt vời sao? Chào mừng cậu đến Arkansas, nhóc con."

Anh cầm thuốc, lại quay về chỗ Nick ngồi. Anh đưa thuốc và một cốc nước cho Nick, rồi nhẹ nhàng sờ vào chỗ yết hầu, nơi đó rõ ràng lại sưng đau. Tuyến sưng tấy, ho, hắt hơi, sốt nhẹ. Thật sự, đây vốn dĩ là một ngày tuyệt vời nhỉ.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:4
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »