Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5802 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 166
đế chiến

❊ ❊ ❊

Lão nhân đang tới chợt dừng bước, mặt đất dừng rung động, thiên địa tựa hồ tĩnh lặng. Độc Cô Bại Thiên hạ Ma Phong xuống, lạnh lùng nhìn lão nhân cách trăm thước.

Màn đêm không che được phong thái tiên phong đạo cốt, lão nhân xuất trần này toát lên khí thế bao trùm thiên hạ. Hoa tuyết bay múa, áo xam bay bay, lão nhân tựa hồ là nhân vật thần tiên.

Hai người cùng im lặng đánh giá đối phương, tuyết hoa phơi phới trùm lên cả hai một tấm màn trắng ngần.

Giữa tĩnh lặng ủ mầm gió bão, Độc Cô Bại Thiên đeo Ma Phong ra sau lưng, tạm thời không muốn mượn thần binh chi uy, bá khí ào ạt trào ra. Thiên địa ào ào tuyết, lão hân không chịu kém, thân ảnh phiêu dật phảng phất cao lớn hẳn, khí thế hùng hồn điên cuồng tuôn tràn.

Cương khí vô hạn từ hai đế cảnh cao thủ lan tràn trong thiên địa, cả hai cùng rảo bước tới, bước nào cũng khiến mặt đất run lên, xuất hiện những vết nứt khổng lồ.

Trên mình hắn phảng phất có hỏa quang, cương khí đỏ tía như liệt diễm rừng rực, cách người hắn một thước liền ngưng thành hộ thể quang mang rất dày. Còn cách lão nhân mười mấy thước, hắn đột nhiên gia tốc, như thể điện mang đỏ tím vút tới.

Khí thế vô biên, cương khí mãnh liệt cùng với tuyệt kĩ---- Ma Ngọc thủ bá thiên tuyệt địa trong Chiến Thiên quyết vút tới với khí thế một đi không trở lại, sức mạnh của hắn lên đến đỉnh điểm. Hàn phong ràn rạt, ma tức lan tràn, thiên địa rực quang mang, cơ hồ đang run rẩy.

Lão nhân là nguyên lão Thủy Tinh cung, gia gia của Thủy Tinh, nhất thân tu vi đạt đến đỉnh của đế cảnh. Đối diện với cao thủ mới nổi nhưng ông ta không dám khinh thị, từ đầu đã điều chỉnh bản thân về trạng thái tốt nhất.

Đối diện với đòn công kích bá thiên tuyệt địa, ông ta không tránh mà chính diện nghênh đón, thanh đao dài ba trượng phát ra hóa hình cương khí cùng hàn quang lạnh lẽo, sức mạnh hùng hậu như thiểm điện vạch ngang tầng không. Phong vân biến đổi, thiên địa thất sắc, loáng thoáng có tiếng sấm sét.

Đao, quyền va nhau trên không, quang mang rực rỡ chiếu sáng thiên địa và lòng lão võ đế cùng Độc Cô Bại Thiên, cả hai cùng ngạc nhiên trước đòn công kích kinh thiên động địa. Sức mạnh cực chí được họ thể hiện lâm ly, cao thủ tuyệt đỉnh toàn lực đối quyết, khiến màn đêm hóa thành ban ngày, võ nhân trong mấy trăm dặm đều thấy hiện tượng dị thường này, ai đều kinh ngạc, mười ngày trước họ chưa quên trường kinh thế đại chiến giữa Bất tử ma đế và Kiếm Đế, Kiếm Đế thảm bại, trở thành nô dịch. Mười ngày sau, đại chiến tuyệt đỉnh lại xuất hiện, lòng họ thắc thỏm, võ đế xuất thủ lần này là nhân vật tuyệt đỉnh, nhưng kết quả thế nào?

Nếu lại thất bại, người võ lâm sẽ thật sự nguội lạnh ý chí, sẽ cho rằng trên đời không ai địch nổi Bất tử ma đế, từ đây hắn sẽ ma tôn thiên hạ. Cường quang kinh động mọi cao thủ tầm thường, kinh động cả hai đế cảnh cao thủ ở gần lão võ đế nhất. hai người hóa thành hai đạo hàn phong từ cách đó mấy chục dặm lao tới.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác hơi thoát lực, thân thể tê dại, lão võ thánh Thủy Thiên Ngân cũng mệt mỏi, nhưng trong lòng cả hai đều hưng phấn. Đối thủ khó cầu, mấy khi gặp địch nhân ngang ngửa, cả hai như gặp được gì đó, trong lòng ngộ ra, sức mạnh lại tăng lên, nhưng sau cùng đều không tìm được thứ quan trọng nhất.

Bạch tuyết bay bay, thiên địa lại bình tĩnh.

Độc Cô Bại Thiên từ từ điều tức cương khí trong thân thể, hồi lâu sau mới hồi phục, lão võ đế cũng vậy, mắt bắn ra thần quang.

"Độc Cô tiểu tử khá lắm, đánh ngang với lão phu, ôi, hậu sinh khả úy!"

Độc Cô Bại Thiên thống hận những kẻ cậy già, vừa định lên tiếng trả đũa thì lão võ đế lại nói.

"Lão khốn Độc Cô Phi Vũ có tôn tử thế này, dù thanh danh lão thế nào thì thực lực đó đủ khiến lão kiêu ngạo khoe khoang."

Độc Cô Bại Thiên vò đầu bứt tai, xem ra lão nhân là bạn cũ của gia gia hắn.

"Vậy... lão... tiền bối..." Hắn cố đổi hai chữ "lão khốn" thành "Tiền bối".

"Tiền bối quen gia gia vãn bối, nhưng không thể nói về lão nhân gia như vậy, tiền bối là a?"

Lão võ đế cười ha hả: "Lão phu là nguyên lão Thủy Tinh cung Thủy Thiên Ngân, tiểu tử chắc đã thấy tôn nữ Thủy Tinh của ta?"

"Thịch."

Độc Cô Bại Thiên thầm mắng, lại là gia gia của thiên sứ khả ái đó, hắn đỏ mặt, thầm nhủ: "Lão đầu này chắc chưa biết ta từng thân mật tiếp xúc với tôn nữ của lão? Nên đa tạ Nam Cung Tiên Nhi, hắc hắc..." Hắn mỉm cười.

"Tiểu tử cười dâm cái gì? Ta vừa nhắc đến tôn nữ là ngươi biến thành như vậy hả? Đáng đánh." Độc Cô Bại Thiên theo ý thức vội bịt miệng: "Đâu, có gì đâu."

"Ha ha..." Lão nhân bật cười: "Tiểu tử được lắm, hắc hắc..."

Độc Cô Bại Thiên đỏ mặt, thầm nhủ: "Lão đầu này…đúng là…"

Hắn tỏ vẻ nghiêm túc: "Lão nhân gia, vãn bối quả thật cho rằng tôn nữ của người rất xinh đẹp, vừa thấy đã thương yêu, ngài…ngài định gả nàng cho vãn bối, vậy vãn bối xin đa tạ, hắc hắc..."

Lão nhân trừng mắt: "Không được nghĩ bậy, dám nhắm vào tôn nữ của ta, ta liều với ngươi."

"Hắc hắc..." Độc Cô Bại Thiên cười ranh mãnh: "Đấy là lão nhân gia nhắc trước, không phải nhắc vãn bối ư, Bất tử ma đế hiện giờ chưa có vợ, Thủy Tinh lại ôn nhu khả ái, hiểu biết mọi bề, mĩ diễm vô song, chính là thê tử tốt, sao vãn bối có thể bỏ qua. Ồ, vãn bối quyết định rồi, nhất định sẽ cưới nàng, lão nhân gia không đồng ý thì vãn bối sẽ cướp."

Lão đầu giận vểnh râu mép: "Ngươi dám nhắm vào tôn nữ cả lão phu, lão phu liều với ngươi, nhất định xông tới Hán Đường, đánh vào Độc Cô gia."

"Hắc hắc…" Độc Cô Bại Thiên bật cười.

Mấy lời đùa vui nửa thật nửa giả qua đi, hai người lại trầm ngâm, sau cùng lão nhân nói: "Độc Cô tiểu tử dừng tay đi, tìm nơi ẩn cư, lão phu đảm bảo không ai đến làm khó."

Độc Cô Bại Thiên cảm động, lão nhân tuy chỉ nói mấy lời nhưng chữ nào cũng ngàn cân, hắn giết nhiều người như vậy, tay nhuộm đầy máu mà lão lại bảo đảm cho hắn vô sự, an toàn thoát thân, tất nhiên áp lực dồn lên lão không nhẹ. Những đế cảnh cao thủ khác nghĩ thế nào? Ngũ đại thánh địa nghĩ thế nào? Rất có thể ông ta sẽ thân bại danh liệt, bị người ta mắng là đồng đảng ác ma, từ vị trí đế cảnh cao thủ cao cao tại thượng sa xuống vũng bùn, thậm chí liên lụy người nhà. Cái giá đó không nhẹ tí nào.

Lão nhân nói: "Ta quen gia gia tiểu tử mấy chục năm rồi, lão bất tử đó không thích hiển sơn lộ thủy, không khoe khoang võ công của mình nên các đế cảnh cao thủ khác không biết đến. Nhưng ta biết lão bất tử đó thế nào, học được từ lão rất nhiều, hơn nữa từ lâu đã nợ một món, hôm nay thả tiểu tử coi như báo đáp."

Độc Cô Bại Thiên ngẫm nghĩ rồi quyết định, hắn chưa đến mức phải ẩn cư, dù sau này sẽ chạm đến những tuyệt thế cao thủ đáng sợ, nhưng hắn tin với tu vi không ngừng tăng tiến của mình, sớm muộn cũng có ngày xưng hùng thiên hạ. Điều chủ yếu là hắn không muốn liên lụy lão nhân, liền kiên quyết cự tuyệt.

"Không, vãn bối xin nhận tâm ý của tiền bối, nhưng vãn bối không thỏa hiệp, bằng vào đâu mà phải ẩn cư, vãn bối sợ ai trong thiên hạ?" Hắn tỏ vẻ lưu manh, lão tử là ma đế, lão tử sợ ai?

Lão nhân nhấn mạnh: "Tiểu tử, lão phu chỉ nghĩ cho người, nghĩ mà xem từ cổ đến giờ mấy ai chỉ một mình mà ngạo khiếu thiên hạ, dù đắc ý nhất thời, hoặc xưng hùng tám năm mười năm, song không ai có được kết quả mĩ mãn. Tiểu tử cứ thế nào thì chịu thiệt cuối cùng là ngươi, ta không tin lời đồn xá thân thành ma sẽ họa loạn giang hồ, ta tin tiểu tử là thanh niên có huyết tính, có điều đã giết quá nhiều người rồi, cũng nên dừng tay."

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Cây cối có mùa thu, đời người quan trọng nhất là quá trình chứ không phải kết quả. Tiểu tử không dừng tay được, lão nhân gia có tin số mạng không, tất cả đều được sắp đặt rồi, đến lúc vãn bối đủ mạnh sẽ thoát được lời nguyên của số mệnh."

Lão nhân thở dài: "Lão phu không để tiểu tử lạm sát người vô tội nữa, nếu tiểu tử định tiếp tục huyết tẩy giang hồ, đạp qua xác ta trước đã, nào đến đây, chúng ta lại đại chiến."

Mắt Độc Cô Bại Thiên hung quang đại thịnh, lạnh lùng nhìn lão võ đế, đột nhiên bật cười:

"Lão nhân gia đúng là khả ái! Ha ha..."

Đoạn hắn lao về xa xăm.

Lão nhân vuốt mũi: "Cái gì, lão nhân gia ta khả ái, ta sống gần chín mươi năm rồi mới lần đầu nghe người ta nói vậy."

Giọng Độc Cô Bại Thiên từ xa vẳng lại: "Là khả thân khả kính!"

"Hừ, tiểu tử gạt ta."

Lão nhân do dự một chốc rồi không đuổi theo.

Độc Cô Bại Thiên nhờ Ma Phong sau lưng cảm ứng được hai đế cảnh cao thủ đang đến đây, hắn đã dự liệu trước được đại chiến với đế cảnh cao thủ sẽ dẫn dụ các tuyệt đỉnh cao thủ khác chú ý. Bát đại đế cảnh cao thủ từ tám hướng vây ráp, nhất định không cách nhau quá xa.

Kế hoạch ban đầu của hắn là nhanh chóng đả thương một đế cảnh cao thủ, dẫn dụ hai người đến cứu viện, rồi hắn bỏ người bị thương, nghênh kích một cao thủ đến cứu rồi hẵng đả kích sao cho hữu kiệu, cứ vậy cho đến khi mệt mỏi mới bỏ chạy. Thủy Thiên Ngân xuất hiện là một bất ngờ.

Bất quá, hắn không đổi kế hoạch, nghênh đón một đế cảnh cao thủ. Đó là một đêm điên cuồng.

Lão nhân đang tới chợt dừng bước, mặt đất dừng rung động, thiên địa tựa hồ tĩnh lặng. Độc Cô Bại Thiên hạ Ma Phong xuống, lạnh lùng nhìn lão nhân cách trăm thước.

Màn đêm không che được phong thái tiên phong đạo cốt, lão nhân xuất trần này toát lên khí thế bao trùm thiên hạ. Hoa tuyết bay múa, áo xam bay bay, lão nhân tựa hồ là nhân vật thần tiên.

Hai người cùng im lặng đánh giá đối phương, tuyết hoa phơi phới trùm lên cả hai một tấm màn trắng ngần.

Giữa tĩnh lặng ủ mầm gió bão, Độc Cô Bại Thiên đeo Ma Phong ra sau lưng, tạm thời không muốn mượn thần binh chi uy, bá khí ào ạt trào ra. Thiên địa ào ào tuyết, lão hân không chịu kém, thân ảnh phiêu dật phảng phất cao lớn hẳn, khí thế hùng hồn điên cuồng tuôn tràn.

Cương khí vô hạn từ hai đế cảnh cao thủ lan tràn trong thiên địa, cả hai cùng rảo bước tới, bước nào cũng khiến mặt đất run lên, xuất hiện những vết nứt khổng lồ.

Trên mình hắn phảng phất có hỏa quang, cương khí đỏ tía như liệt diễm rừng rực, cách người hắn một thước liền ngưng thành hộ thể quang mang rất dày. Còn cách lão nhân mười mấy thước, hắn đột nhiên gia tốc, như thể điện mang đỏ tím vút tới.

Khí thế vô biên, cương khí mãnh liệt cùng với tuyệt kĩ---- Ma Ngọc thủ bá thiên tuyệt địa trong Chiến Thiên quyết vút tới với khí thế một đi không trở lại, sức mạnh của hắn lên đến đỉnh điểm. Hàn phong ràn rạt, ma tức lan tràn, thiên địa rực quang mang, cơ hồ đang run rẩy.

Lão nhân là nguyên lão Thủy Tinh cung, gia gia của Thủy Tinh, nhất thân tu vi đạt đến đỉnh của đế cảnh. Đối diện với cao thủ mới nổi nhưng ông ta không dám khinh thị, từ đầu đã điều chỉnh bản thân về trạng thái tốt nhất.

Đối diện với đòn công kích bá thiên tuyệt địa, ông ta không tránh mà chính diện nghênh đón, thanh đao dài ba trượng phát ra hóa hình cương khí cùng hàn quang lạnh lẽo, sức mạnh hùng hậu như thiểm điện vạch ngang tầng không. Phong vân biến đổi, thiên địa thất sắc, loáng thoáng có tiếng sấm sét.

Đao, quyền va nhau trên không, quang mang rực rỡ chiếu sáng thiên địa và lòng lão võ đế cùng Độc Cô Bại Thiên, cả hai cùng ngạc nhiên trước đòn công kích kinh thiên động địa. Sức mạnh cực chí được họ thể hiện lâm ly, cao thủ tuyệt đỉnh toàn lực đối quyết, khiến màn đêm hóa thành ban ngày, võ nhân trong mấy trăm dặm đều thấy hiện tượng dị thường này, ai đều kinh ngạc, mười ngày trước họ chưa quên trường kinh thế đại chiến giữa Bất tử ma đế và Kiếm Đế, Kiếm Đế thảm bại, trở thành nô dịch. Mười ngày sau, đại chiến tuyệt đỉnh lại xuất hiện, lòng họ thắc thỏm, võ đế xuất thủ lần này là nhân vật tuyệt đỉnh, nhưng kết quả thế nào?

Nếu lại thất bại, người võ lâm sẽ thật sự nguội lạnh ý chí, sẽ cho rằng trên đời không ai địch nổi Bất tử ma đế, từ đây hắn sẽ ma tôn thiên hạ. Cường quang kinh động mọi cao thủ tầm thường, kinh động cả hai đế cảnh cao thủ ở gần lão võ đế nhất. hai người hóa thành hai đạo hàn phong từ cách đó mấy chục dặm lao tới.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác hơi thoát lực, thân thể tê dại, lão võ thánh Thủy Thiên Ngân cũng mệt mỏi, nhưng trong lòng cả hai đều hưng phấn. Đối thủ khó cầu, mấy khi gặp địch nhân ngang ngửa, cả hai như gặp được gì đó, trong lòng ngộ ra, sức mạnh lại tăng lên, nhưng sau cùng đều không tìm được thứ quan trọng nhất.

Bạch tuyết bay bay, thiên địa lại bình tĩnh.

Độc Cô Bại Thiên từ từ điều tức cương khí trong thân thể, hồi lâu sau mới hồi phục, lão võ đế cũng vậy, mắt bắn ra thần quang.

"Độc Cô tiểu tử khá lắm, đánh ngang với lão phu, ôi, hậu sinh khả úy!"

Độc Cô Bại Thiên thống hận những kẻ cậy già, vừa định lên tiếng trả đũa thì lão võ đế lại nói.

"Lão khốn Độc Cô Phi Vũ có tôn tử thế này, dù thanh danh lão thế nào thì thực lực đó đủ khiến lão kiêu ngạo khoe khoang."

Độc Cô Bại Thiên vò đầu bứt tai, xem ra lão nhân là bạn cũ của gia gia hắn.

"Vậy... lão... tiền bối..." Hắn cố đổi hai chữ "lão khốn" thành "Tiền bối".

"Tiền bối quen gia gia vãn bối, nhưng không thể nói về lão nhân gia như vậy, tiền bối là a?"

Lão võ đế cười ha hả: "Lão phu là nguyên lão Thủy Tinh cung Thủy Thiên Ngân, tiểu tử chắc đã thấy tôn nữ Thủy Tinh của ta?"

"Thịch."

Độc Cô Bại Thiên thầm mắng, lại là gia gia của thiên sứ khả ái đó, hắn đỏ mặt, thầm nhủ: "Lão đầu này chắc chưa biết ta từng thân mật tiếp xúc với tôn nữ của lão? Nên đa tạ Nam Cung Tiên Nhi, hắc hắc..." Hắn mỉm cười.

"Tiểu tử cười dâm cái gì? Ta vừa nhắc đến tôn nữ là ngươi biến thành như vậy hả? Đáng đánh." Độc Cô Bại Thiên theo ý thức vội bịt miệng: "Đâu, có gì đâu."

"Ha ha..." Lão nhân bật cười: "Tiểu tử được lắm, hắc hắc..."

Độc Cô Bại Thiên đỏ mặt, thầm nhủ: "Lão đầu này…đúng là…"

Hắn tỏ vẻ nghiêm túc: "Lão nhân gia, vãn bối quả thật cho rằng tôn nữ của người rất xinh đẹp, vừa thấy đã thương yêu, ngài…ngài định gả nàng cho vãn bối, vậy vãn bối xin đa tạ, hắc hắc..."

Lão nhân trừng mắt: "Không được nghĩ bậy, dám nhắm vào tôn nữ của ta, ta liều với ngươi."

"Hắc hắc..." Độc Cô Bại Thiên cười ranh mãnh: "Đấy là lão nhân gia nhắc trước, không phải nhắc vãn bối ư, Bất tử ma đế hiện giờ chưa có vợ, Thủy Tinh lại ôn nhu khả ái, hiểu biết mọi bề, mĩ diễm vô song, chính là thê tử tốt, sao vãn bối có thể bỏ qua. Ồ, vãn bối quyết định rồi, nhất định sẽ cưới nàng, lão nhân gia không đồng ý thì vãn bối sẽ cướp."

Lão đầu giận vểnh râu mép: "Ngươi dám nhắm vào tôn nữ cả lão phu, lão phu liều với ngươi, nhất định xông tới Hán Đường, đánh vào Độc Cô gia."

"Hắc hắc…" Độc Cô Bại Thiên bật cười.

Mấy lời đùa vui nửa thật nửa giả qua đi, hai người lại trầm ngâm, sau cùng lão nhân nói: "Độc Cô tiểu tử dừng tay đi, tìm nơi ẩn cư, lão phu đảm bảo không ai đến làm khó."

Độc Cô Bại Thiên cảm động, lão nhân tuy chỉ nói mấy lời nhưng chữ nào cũng ngàn cân, hắn giết nhiều người như vậy, tay nhuộm đầy máu mà lão lại bảo đảm cho hắn vô sự, an toàn thoát thân, tất nhiên áp lực dồn lên lão không nhẹ. Những đế cảnh cao thủ khác nghĩ thế nào? Ngũ đại thánh địa nghĩ thế nào? Rất có thể ông ta sẽ thân bại danh liệt, bị người ta mắng là đồng đảng ác ma, từ vị trí đế cảnh cao thủ cao cao tại thượng sa xuống vũng bùn, thậm chí liên lụy người nhà. Cái giá đó không nhẹ tí nào.

Lão nhân nói: "Ta quen gia gia tiểu tử mấy chục năm rồi, lão bất tử đó không thích hiển sơn lộ thủy, không khoe khoang võ công của mình nên các đế cảnh cao thủ khác không biết đến. Nhưng ta biết lão bất tử đó thế nào, học được từ lão rất nhiều, hơn nữa từ lâu đã nợ một món, hôm nay thả tiểu tử coi như báo đáp."

Độc Cô Bại Thiên ngẫm nghĩ rồi quyết định, hắn chưa đến mức phải ẩn cư, dù sau này sẽ chạm đến những tuyệt thế cao thủ đáng sợ, nhưng hắn tin với tu vi không ngừng tăng tiến của mình, sớm muộn cũng có ngày xưng hùng thiên hạ. Điều chủ yếu là hắn không muốn liên lụy lão nhân, liền kiên quyết cự tuyệt.

"Không, vãn bối xin nhận tâm ý của tiền bối, nhưng vãn bối không thỏa hiệp, bằng vào đâu mà phải ẩn cư, vãn bối sợ ai trong thiên hạ?" Hắn tỏ vẻ lưu manh, lão tử là ma đế, lão tử sợ ai?

Lão nhân nhấn mạnh: "Tiểu tử, lão phu chỉ nghĩ cho người, nghĩ mà xem từ cổ đến giờ mấy ai chỉ một mình mà ngạo khiếu thiên hạ, dù đắc ý nhất thời, hoặc xưng hùng tám năm mười năm, song không ai có được kết quả mĩ mãn. Tiểu tử cứ thế nào thì chịu thiệt cuối cùng là ngươi, ta không tin lời đồn xá thân thành ma sẽ họa loạn giang hồ, ta tin tiểu tử là thanh niên có huyết tính, có điều đã giết quá nhiều người rồi, cũng nên dừng tay."

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Cây cối có mùa thu, đời người quan trọng nhất là quá trình chứ không phải kết quả. Tiểu tử không dừng tay được, lão nhân gia có tin số mạng không, tất cả đều được sắp đặt rồi, đến lúc vãn bối đủ mạnh sẽ thoát được lời nguyên của số mệnh."

Lão nhân thở dài: "Lão phu không để tiểu tử lạm sát người vô tội nữa, nếu tiểu tử định tiếp tục huyết tẩy giang hồ, đạp qua xác ta trước đã, nào đến đây, chúng ta lại đại chiến."

Mắt Độc Cô Bại Thiên hung quang đại thịnh, lạnh lùng nhìn lão võ đế, đột nhiên bật cười:

"Lão nhân gia đúng là khả ái! Ha ha..."

Đoạn hắn lao về xa xăm.

Lão nhân vuốt mũi: "Cái gì, lão nhân gia ta khả ái, ta sống gần chín mươi năm rồi mới lần đầu nghe người ta nói vậy."

Giọng Độc Cô Bại Thiên từ xa vẳng lại: "Là khả thân khả kính!"

"Hừ, tiểu tử gạt ta."

Lão nhân do dự một chốc rồi không đuổi theo.

Độc Cô Bại Thiên nhờ Ma Phong sau lưng cảm ứng được hai đế cảnh cao thủ đang đến đây, hắn đã dự liệu trước được đại chiến với đế cảnh cao thủ sẽ dẫn dụ các tuyệt đỉnh cao thủ khác chú ý. Bát đại đế cảnh cao thủ từ tám hướng vây ráp, nhất định không cách nhau quá xa.

Kế hoạch ban đầu của hắn là nhanh chóng đả thương một đế cảnh cao thủ, dẫn dụ hai người đến cứu viện, rồi hắn bỏ người bị thương, nghênh kích một cao thủ đến cứu rồi hẵng đả kích sao cho hữu kiệu, cứ vậy cho đến khi mệt mỏi mới bỏ chạy. Thủy Thiên Ngân xuất hiện là một bất ngờ.

Bất quá, hắn không đổi kế hoạch, nghênh đón một đế cảnh cao thủ. Đó là một đêm điên cuồng.

Lão nhân đang tới chợt dừng bước, mặt đất dừng rung động, thiên địa tựa hồ tĩnh lặng. Độc Cô Bại Thiên hạ Ma Phong xuống, lạnh lùng nhìn lão nhân cách trăm thước.

Màn đêm không che được phong thái tiên phong đạo cốt, lão nhân xuất trần này toát lên khí thế bao trùm thiên hạ. Hoa tuyết bay múa, áo xam bay bay, lão nhân tựa hồ là nhân vật thần tiên.

Hai người cùng im lặng đánh giá đối phương, tuyết hoa phơi phới trùm lên cả hai một tấm màn trắng ngần.

Giữa tĩnh lặng ủ mầm gió bão, Độc Cô Bại Thiên đeo Ma Phong ra sau lưng, tạm thời không muốn mượn thần binh chi uy, bá khí ào ạt trào ra. Thiên địa ào ào tuyết, lão hân không chịu kém, thân ảnh phiêu dật phảng phất cao lớn hẳn, khí thế hùng hồn điên cuồng tuôn tràn.

Cương khí vô hạn từ hai đế cảnh cao thủ lan tràn trong thiên địa, cả hai cùng rảo bước tới, bước nào cũng khiến mặt đất run lên, xuất hiện những vết nứt khổng lồ.

Trên mình hắn phảng phất có hỏa quang, cương khí đỏ tía như liệt diễm rừng rực, cách người hắn một thước liền ngưng thành hộ thể quang mang rất dày. Còn cách lão nhân mười mấy thước, hắn đột nhiên gia tốc, như thể điện mang đỏ tím vút tới.

Khí thế vô biên, cương khí mãnh liệt cùng với tuyệt kĩ---- Ma Ngọc thủ bá thiên tuyệt địa trong Chiến Thiên quyết vút tới với khí thế một đi không trở lại, sức mạnh của hắn lên đến đỉnh điểm. Hàn phong ràn rạt, ma tức lan tràn, thiên địa rực quang mang, cơ hồ đang run rẩy.

Lão nhân là nguyên lão Thủy Tinh cung, gia gia của Thủy Tinh, nhất thân tu vi đạt đến đỉnh của đế cảnh. Đối diện với cao thủ mới nổi nhưng ông ta không dám khinh thị, từ đầu đã điều chỉnh bản thân về trạng thái tốt nhất.

Đối diện với đòn công kích bá thiên tuyệt địa, ông ta không tránh mà chính diện nghênh đón, thanh đao dài ba trượng phát ra hóa hình cương khí cùng hàn quang lạnh lẽo, sức mạnh hùng hậu như thiểm điện vạch ngang tầng không. Phong vân biến đổi, thiên địa thất sắc, loáng thoáng có tiếng sấm sét.

Đao, quyền va nhau trên không, quang mang rực rỡ chiếu sáng thiên địa và lòng lão võ đế cùng Độc Cô Bại Thiên, cả hai cùng ngạc nhiên trước đòn công kích kinh thiên động địa. Sức mạnh cực chí được họ thể hiện lâm ly, cao thủ tuyệt đỉnh toàn lực đối quyết, khiến màn đêm hóa thành ban ngày, võ nhân trong mấy trăm dặm đều thấy hiện tượng dị thường này, ai đều kinh ngạc, mười ngày trước họ chưa quên trường kinh thế đại chiến giữa Bất tử ma đế và Kiếm Đế, Kiếm Đế thảm bại, trở thành nô dịch. Mười ngày sau, đại chiến tuyệt đỉnh lại xuất hiện, lòng họ thắc thỏm, võ đế xuất thủ lần này là nhân vật tuyệt đỉnh, nhưng kết quả thế nào?

Nếu lại thất bại, người võ lâm sẽ thật sự nguội lạnh ý chí, sẽ cho rằng trên đời không ai địch nổi Bất tử ma đế, từ đây hắn sẽ ma tôn thiên hạ. Cường quang kinh động mọi cao thủ tầm thường, kinh động cả hai đế cảnh cao thủ ở gần lão võ đế nhất. hai người hóa thành hai đạo hàn phong từ cách đó mấy chục dặm lao tới.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác hơi thoát lực, thân thể tê dại, lão võ thánh Thủy Thiên Ngân cũng mệt mỏi, nhưng trong lòng cả hai đều hưng phấn. Đối thủ khó cầu, mấy khi gặp địch nhân ngang ngửa, cả hai như gặp được gì đó, trong lòng ngộ ra, sức mạnh lại tăng lên, nhưng sau cùng đều không tìm được thứ quan trọng nhất.

Bạch tuyết bay bay, thiên địa lại bình tĩnh.

Độc Cô Bại Thiên từ từ điều tức cương khí trong thân thể, hồi lâu sau mới hồi phục, lão võ đế cũng vậy, mắt bắn ra thần quang.

"Độc Cô tiểu tử khá lắm, đánh ngang với lão phu, ôi, hậu sinh khả úy!"

Độc Cô Bại Thiên thống hận những kẻ cậy già, vừa định lên tiếng trả đũa thì lão võ đế lại nói.

"Lão khốn Độc Cô Phi Vũ có tôn tử thế này, dù thanh danh lão thế nào thì thực lực đó đủ khiến lão kiêu ngạo khoe khoang."

Độc Cô Bại Thiên vò đầu bứt tai, xem ra lão nhân là bạn cũ của gia gia hắn.

"Vậy... lão... tiền bối..." Hắn cố đổi hai chữ "lão khốn" thành "Tiền bối".

"Tiền bối quen gia gia vãn bối, nhưng không thể nói về lão nhân gia như vậy, tiền bối là a?"

Lão võ đế cười ha hả: "Lão phu là nguyên lão Thủy Tinh cung Thủy Thiên Ngân, tiểu tử chắc đã thấy tôn nữ Thủy Tinh của ta?"

"Thịch."

Độc Cô Bại Thiên thầm mắng, lại là gia gia của thiên sứ khả ái đó, hắn đỏ mặt, thầm nhủ: "Lão đầu này chắc chưa biết ta từng thân mật tiếp xúc với tôn nữ của lão? Nên đa tạ Nam Cung Tiên Nhi, hắc hắc..." Hắn mỉm cười.

"Tiểu tử cười dâm cái gì? Ta vừa nhắc đến tôn nữ là ngươi biến thành như vậy hả? Đáng đánh." Độc Cô Bại Thiên theo ý thức vội bịt miệng: "Đâu, có gì đâu."

"Ha ha..." Lão nhân bật cười: "Tiểu tử được lắm, hắc hắc..."

Độc Cô Bại Thiên đỏ mặt, thầm nhủ: "Lão đầu này…đúng là…"

Hắn tỏ vẻ nghiêm túc: "Lão nhân gia, vãn bối quả thật cho rằng tôn nữ của người rất xinh đẹp, vừa thấy đã thương yêu, ngài…ngài định gả nàng cho vãn bối, vậy vãn bối xin đa tạ, hắc hắc..."

Lão nhân trừng mắt: "Không được nghĩ bậy, dám nhắm vào tôn nữ của ta, ta liều với ngươi."

"Hắc hắc..." Độc Cô Bại Thiên cười ranh mãnh: "Đấy là lão nhân gia nhắc trước, không phải nhắc vãn bối ư, Bất tử ma đế hiện giờ chưa có vợ, Thủy Tinh lại ôn nhu khả ái, hiểu biết mọi bề, mĩ diễm vô song, chính là thê tử tốt, sao vãn bối có thể bỏ qua. Ồ, vãn bối quyết định rồi, nhất định sẽ cưới nàng, lão nhân gia không đồng ý thì vãn bối sẽ cướp."

Lão đầu giận vểnh râu mép: "Ngươi dám nhắm vào tôn nữ cả lão phu, lão phu liều với ngươi, nhất định xông tới Hán Đường, đánh vào Độc Cô gia."

"Hắc hắc…" Độc Cô Bại Thiên bật cười.

Mấy lời đùa vui nửa thật nửa giả qua đi, hai người lại trầm ngâm, sau cùng lão nhân nói: "Độc Cô tiểu tử dừng tay đi, tìm nơi ẩn cư, lão phu đảm bảo không ai đến làm khó."

Độc Cô Bại Thiên cảm động, lão nhân tuy chỉ nói mấy lời nhưng chữ nào cũng ngàn cân, hắn giết nhiều người như vậy, tay nhuộm đầy máu mà lão lại bảo đảm cho hắn vô sự, an toàn thoát thân, tất nhiên áp lực dồn lên lão không nhẹ. Những đế cảnh cao thủ khác nghĩ thế nào? Ngũ đại thánh địa nghĩ thế nào? Rất có thể ông ta sẽ thân bại danh liệt, bị người ta mắng là đồng đảng ác ma, từ vị trí đế cảnh cao thủ cao cao tại thượng sa xuống vũng bùn, thậm chí liên lụy người nhà. Cái giá đó không nhẹ tí nào.

Lão nhân nói: "Ta quen gia gia tiểu tử mấy chục năm rồi, lão bất tử đó không thích hiển sơn lộ thủy, không khoe khoang võ công của mình nên các đế cảnh cao thủ khác không biết đến. Nhưng ta biết lão bất tử đó thế nào, học được từ lão rất nhiều, hơn nữa từ lâu đã nợ một món, hôm nay thả tiểu tử coi như báo đáp."

Độc Cô Bại Thiên ngẫm nghĩ rồi quyết định, hắn chưa đến mức phải ẩn cư, dù sau này sẽ chạm đến những tuyệt thế cao thủ đáng sợ, nhưng hắn tin với tu vi không ngừng tăng tiến của mình, sớm muộn cũng có ngày xưng hùng thiên hạ. Điều chủ yếu là hắn không muốn liên lụy lão nhân, liền kiên quyết cự tuyệt.

"Không, vãn bối xin nhận tâm ý của tiền bối, nhưng vãn bối không thỏa hiệp, bằng vào đâu mà phải ẩn cư, vãn bối sợ ai trong thiên hạ?" Hắn tỏ vẻ lưu manh, lão tử là ma đế, lão tử sợ ai?

Lão nhân nhấn mạnh: "Tiểu tử, lão phu chỉ nghĩ cho người, nghĩ mà xem từ cổ đến giờ mấy ai chỉ một mình mà ngạo khiếu thiên hạ, dù đắc ý nhất thời, hoặc xưng hùng tám năm mười năm, song không ai có được kết quả mĩ mãn. Tiểu tử cứ thế nào thì chịu thiệt cuối cùng là ngươi, ta không tin lời đồn xá thân thành ma sẽ họa loạn giang hồ, ta tin tiểu tử là thanh niên có huyết tính, có điều đã giết quá nhiều người rồi, cũng nên dừng tay."

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Cây cối có mùa thu, đời người quan trọng nhất là quá trình chứ không phải kết quả. Tiểu tử không dừng tay được, lão nhân gia có tin số mạng không, tất cả đều được sắp đặt rồi, đến lúc vãn bối đủ mạnh sẽ thoát được lời nguyên của số mệnh."

Lão nhân thở dài: "Lão phu không để tiểu tử lạm sát người vô tội nữa, nếu tiểu tử định tiếp tục huyết tẩy giang hồ, đạp qua xác ta trước đã, nào đến đây, chúng ta lại đại chiến."

Mắt Độc Cô Bại Thiên hung quang đại thịnh, lạnh lùng nhìn lão võ đế, đột nhiên bật cười:

"Lão nhân gia đúng là khả ái! Ha ha..."

Đoạn hắn lao về xa xăm.

Lão nhân vuốt mũi: "Cái gì, lão nhân gia ta khả ái, ta sống gần chín mươi năm rồi mới lần đầu nghe người ta nói vậy."

Giọng Độc Cô Bại Thiên từ xa vẳng lại: "Là khả thân khả kính!"

"Hừ, tiểu tử gạt ta."

Lão nhân do dự một chốc rồi không đuổi theo.

Độc Cô Bại Thiên nhờ Ma Phong sau lưng cảm ứng được hai đế cảnh cao thủ đang đến đây, hắn đã dự liệu trước được đại chiến với đế cảnh cao thủ sẽ dẫn dụ các tuyệt đỉnh cao thủ khác chú ý. Bát đại đế cảnh cao thủ từ tám hướng vây ráp, nhất định không cách nhau quá xa.

Kế hoạch ban đầu của hắn là nhanh chóng đả thương một đế cảnh cao thủ, dẫn dụ hai người đến cứu viện, rồi hắn bỏ người bị thương, nghênh kích một cao thủ đến cứu rồi hẵng đả kích sao cho hữu kiệu, cứ vậy cho đến khi mệt mỏi mới bỏ chạy. Thủy Thiên Ngân xuất hiện là một bất ngờ.

Bất quá, hắn không đổi kế hoạch, nghênh đón một đế cảnh cao thủ. Đó là một đêm điên cuồng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »