Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5702 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 134
linh ma tái hiện (hạ)

❊ ❊ ❊

"Hoa Vân Tiên, đồ xú bà nương, con thỏ chết, chốc nữa ta sẽ tính sổ với ngươi. Hứa nguyện ở Linh ma hồ thiêng thật, mới bị rủa ngã xuống hồ là lập tức thành gà ướt. Ta cầu với Linh ma rằng mọi nữ tử trên thuyền đều rớt xuống hồ như ta…" Hắn chưa khấn xong, đã chui vào trong quang trụ, mọi nữ tẻ đi thuyền cạnh đó đều hô lên.

Giữa hồ xuất hiện quang trụ nguyệt hoa, là kỳ cảnh mấy trăm năm mới có, bị một nam tử trẻ tuổi lọt vào đầu tiên khiến chúng nhân đều kinh ngạc, đồng thời phẫn hận cực độ với hắn, nam tử lỗ mãng này đã phá hỏng kì ngộ của họ.

Chúng nhân không cam tâm, nhiều nữ tử chèo thuyền vụt tới, định tiến vào quang trụ đầu tiên, nhưng còn cách ba trượng thì không thể tiến lên tấc nào, bị lực đạo cổ quái ngăn cản.

Ưu thương dìu dịu dâng trong lòng Độc Cô Bại Thiên, khiến hắn thất thần, kí ức đã mất từ từ sống lại. Tiến vào quang trụ rồi, hắn liền chìm xuống nước, theo quang trụ xuống tận đáy hồ.

Dao động thoạt có thoạt không từ đáy hồ truyền lên, như gió nhẹ mây vờn, phiêu hốt bất định. Lòng hắn ngập bi ai, cảm giác mất cả thế giới dấy lên trong lòng, phảng phất tim vỡ thành vạn mảnh.

Đau đớn!

Lòng đau! Linh hồn run rẩy.

Những gì đã từng xảy ra.

Quá khứ.

Những gì đã qua.

Vết thương ẩn sâu trong hồn lại vỡ nát, nỗi đau mất Tư Đồ Minh Nguyệt tràn ngập, càng gần đáy hồ lòng hắn càng đau đớn.

Hắn tựa hồ lại thấy nụ cười ngây thở của Minh Nguyệt, thanh khiết như thiên sứ, xán lạn như hoa khoe sắc. Nháy mắt sau là đao quang kiếm ảnh, mưa máu gió tanh, mặt đất chìm trong hắc ám, thiên sứ gãy cánh ngã xuống địa ngục, đóa hoa héo tàn phiêu diêu trong gió mưa.

Có những nỗi đau không thể trốn tránh được, dù cố ý che giấu cũng vĩnh viễn không thể quên, khi lộ ra thì sẽ tan nát cõi lòng, hồn đau như kim chích.

Hắn muốn hô lên điên cuồng nhưng nước hồ băng lạnh đã tràn vào miệng. Khoảnh khắc này, hắn cảm thụ được khí tức của Tư Đồ Minh Nguyệt nên vừa chấn kinh vừa đau đớn, quên mất tâm linh đang trọng thương tuôn máu.

Dưới quang trụ nguyệt hoa thánh khiết chiếu soi, hắn nhìn thấy hình ảnh cả đời khó quên, Tư Đồ Minh Nguyệt mặc tà áo trắng nhắm chặt mắt nằm dưới đáy hồ, vầng sáng mờ mờ trùm kín thân thể nàng.

Đó không phải căn nguyên khiến linh hồn hắn rung lên, lệ nóng tràn cả vào hồ, thị tuyến mơ hồ dần, lòng hắn gào lên: "Ông trời, đừng đùa cợt ta nữa, được không!"

Lúc hắn tỉnh táo lại, gương mặt thánh khiết của Minh Nguyệt, nụ cười thuần chân đó lại hiện lên trong mắt hắn.

"Nếu đây là mộng, vĩnh viễn đừng khiến ta tỉnh lại, ta nguyện vĩnh hằng sống trong hư ảo."

Gần đến rồi, mắt hắn chảy ra giọt lệ màu lam, xuyên qua nước hồ rơi trên dung nhan Tư Đồ Minh Nguyệt. Hắn đưa tay vuốt ve gương mặt khiến lòng hắn đau đớn đang ngủ say, Tư Đồ Minh Nguyệt mở mắt, hóa thành tia sáng vút đi, lao vào trước khi tay hắn chạm tới.

Nước hồ dao động kịch liệt, cột sóng khổng lồ từ trung tâm hồ lan ra, một nữ tử cưỡi sóng lướt lên không, quang trụ nối với lòng hồ tan hết, nguyêt hoa tập trung cả vào mình nàng, cô ngạo mà thánh khiết như nữ thần.

Mọi nữ tử trong Linh ma hồ đều sững người, bức tranh thần dị này khiến họ từ chấn kinh, mê hoặc chuyển thành kinh hỉ.

"Đó là Linh ma!" Không hiểu ai hô to.

"Linh ma."

"Linh ma hiển thánh!"

Tiếng kêu râm ran, rồi tất cả đều nhắm mắt hứa nguyện.

Huyên Huyên cảm thụ sớm hơn hết dị thường trong hồ, sát na nữ tử cưỡi sóng lướt lên không, nàng dựa vào tuyệt thế khinh công đưa con thuyền lên bờ, nhìn nữ tử trên không đến xuất thần.

"Oa, đó là thực lực thánh cấp sao? Tương lai sẽ có ngày ta đạt đến thánh cấp cảnh giới, sẽ ngự không phi hành, ha ha…"

Cảnh tượng kì dị này khiến Hoa Vân Tiên chấn kinh vô cùng, nhìn chăm chăm nữ tử trên không: "Thật là Linh ma hiển thánh ư? Ta không tin, ta không tin truyền thuyết vô căn cứ, nhất định là một vị tiền bối phá phong ấn thoát ra. Nếu…nếu đúng là Linh ma hiển thánh, ta cầu xin tên Độc Cô Bại Thiên đáng chết đừng bao giờ trồi lên mặt nước, cả tiểu ma nữ vạn ác đó nữa…"

Vừa dứt lời, mặt nước lại dao động kịch liệt, Độc Cô Bại Thiên nhảy khỏi mặt nước, chuyển người trên không, đặt chân xuống một con thuyền nhỏ cạnh đó.

"Tiểu Bạch, ta ở đây." Huyên Huyên đứng trên bờ vẫy tay.

Độc Cô Bại Thiên như thể không nhìn thấy nàng, ngơ ngẩn nhìn lên không, gương mặt đọng mấy giọt lệ.

"Nguyệt nhi, là muội ư? "

Nữ tử trên không không phản ứng, đôi mắt nhìn về chân trời xa xăm thật lâu mới u oán ngâm nga:

Một trường phong hoa tuyết nguyệt, mấy độ lòng đau.

Si tâm oán luyến ai người thấu?

Cứ để bụi trần tung bay.

Mưa gió sớm mai bay bay nơi Bỉ Ngạn

Khi nào sẽ tạnh?

Lệ âm thầm rơi, lòng tan nát

Mưa gió mây trăng nào hiểu được, chỉ còn chàng ở bên

Bóng chàng dần xa, lời chưa nói…

Tiếng ca thê lương, người nghe đau lòng cực độ, mọi nữ tử trong hồ đều sững sờ, việc xảy ra hôm nau đối với họ thật khó tin.

Độc Cô Bại Thiên đột nhiên tỉnh lại, đó không phải Minh Nguyệt, là Tình Nguyệt.

"Tình Nguyệt..." Hắn thét to.

Nữ tử từ tốn quay lại nhìn hắn chăm chăm.

"Tình Nguyệt..."

Nữ tử trên không hình như nghĩ ngợi, rồi tỏ vẻ mừng vui, bay về phái hắn.

Hắn giang tay đón nàng, trong khoảnh khắc đó, hán phảng phất thấy Tư Đồ Minh Nguyệt sà vào lòng hắn như lúc bé, ánh mắt dần ầng ậng nước. Nỗi đau nén trong lòng lâu ngày hóa thành niềm vui, "Nguyệt nhi, nàng về rồi."

Nhưng hắn không chụp được gì, hai tay trống trơn, thân ảnh Tình Nguyệt mờ dần, sau cùng hóa thành lam sắc lệ tinh lấp lánh, rơi vào tay hắn.

"Không, Nguyệt nhi quay lại đi." Hắn hét lên.

Niềm vui mất rồi lại được tan biến, niềm hụt hẫng khiến hắn không chịu nổi.

"Vì sao trời cao thích trêu cợt ta như vậy, một giấc mộng cũng chân thật đến thế…" Hắn chìm trong hụt hẫng.

Lam sắc lệ tinh toát ra hơi ấm, khí tức tường hòa chảy vào thể nọi hắn.

Lòng hắn hiện lên thân ảnh Tình Nguyệt: "Thiên, không hiểu năm tháng nào chàng mới phát hiện được viên lệ tinh này, khi chàng khóc vì thiếp, thiếp sẽ xuất hiện trước mặt chàng…"

Hắn ngẩn người, thân ảnh đó quen thuộc làm sao, lời lẽ cũng quen thuộc quá, lúc ở ma vực hắn từng được nghe.

"Lẽ nào có hai viên tình chi lệ tinh, cả hai đều phong ấn linh hồn nàng?" Hắn kích động, "Nguyệt nhi được cứu rồi, lúc trước ta dồn sinh mệnh chi năng vào Trường Sinh cốc cộng thêm tình chi lệ tinh này...Ha ha..." Hắn cười vang.

"Ha ha...trời tuyệt người, người lại không tuyệt, lão tử phải nghịch thiên."

"Hoa Vân Tiên, đồ xú bà nương, con thỏ chết, chốc nữa ta sẽ tính sổ với ngươi. Hứa nguyện ở Linh ma hồ thiêng thật, mới bị rủa ngã xuống hồ là lập tức thành gà ướt. Ta cầu với Linh ma rằng mọi nữ tử trên thuyền đều rớt xuống hồ như ta…" Hắn chưa khấn xong, đã chui vào trong quang trụ, mọi nữ tẻ đi thuyền cạnh đó đều hô lên.

Giữa hồ xuất hiện quang trụ nguyệt hoa, là kỳ cảnh mấy trăm năm mới có, bị một nam tử trẻ tuổi lọt vào đầu tiên khiến chúng nhân đều kinh ngạc, đồng thời phẫn hận cực độ với hắn, nam tử lỗ mãng này đã phá hỏng kì ngộ của họ.

Chúng nhân không cam tâm, nhiều nữ tử chèo thuyền vụt tới, định tiến vào quang trụ đầu tiên, nhưng còn cách ba trượng thì không thể tiến lên tấc nào, bị lực đạo cổ quái ngăn cản.

Ưu thương dìu dịu dâng trong lòng Độc Cô Bại Thiên, khiến hắn thất thần, kí ức đã mất từ từ sống lại. Tiến vào quang trụ rồi, hắn liền chìm xuống nước, theo quang trụ xuống tận đáy hồ.

Dao động thoạt có thoạt không từ đáy hồ truyền lên, như gió nhẹ mây vờn, phiêu hốt bất định. Lòng hắn ngập bi ai, cảm giác mất cả thế giới dấy lên trong lòng, phảng phất tim vỡ thành vạn mảnh.

Đau đớn!

Lòng đau! Linh hồn run rẩy.

Những gì đã từng xảy ra.

Quá khứ.

Những gì đã qua.

Vết thương ẩn sâu trong hồn lại vỡ nát, nỗi đau mất Tư Đồ Minh Nguyệt tràn ngập, càng gần đáy hồ lòng hắn càng đau đớn.

Hắn tựa hồ lại thấy nụ cười ngây thở của Minh Nguyệt, thanh khiết như thiên sứ, xán lạn như hoa khoe sắc. Nháy mắt sau là đao quang kiếm ảnh, mưa máu gió tanh, mặt đất chìm trong hắc ám, thiên sứ gãy cánh ngã xuống địa ngục, đóa hoa héo tàn phiêu diêu trong gió mưa.

Có những nỗi đau không thể trốn tránh được, dù cố ý che giấu cũng vĩnh viễn không thể quên, khi lộ ra thì sẽ tan nát cõi lòng, hồn đau như kim chích.

Hắn muốn hô lên điên cuồng nhưng nước hồ băng lạnh đã tràn vào miệng. Khoảnh khắc này, hắn cảm thụ được khí tức của Tư Đồ Minh Nguyệt nên vừa chấn kinh vừa đau đớn, quên mất tâm linh đang trọng thương tuôn máu.

Dưới quang trụ nguyệt hoa thánh khiết chiếu soi, hắn nhìn thấy hình ảnh cả đời khó quên, Tư Đồ Minh Nguyệt mặc tà áo trắng nhắm chặt mắt nằm dưới đáy hồ, vầng sáng mờ mờ trùm kín thân thể nàng.

Đó không phải căn nguyên khiến linh hồn hắn rung lên, lệ nóng tràn cả vào hồ, thị tuyến mơ hồ dần, lòng hắn gào lên: "Ông trời, đừng đùa cợt ta nữa, được không!"

Lúc hắn tỉnh táo lại, gương mặt thánh khiết của Minh Nguyệt, nụ cười thuần chân đó lại hiện lên trong mắt hắn.

"Nếu đây là mộng, vĩnh viễn đừng khiến ta tỉnh lại, ta nguyện vĩnh hằng sống trong hư ảo."

Gần đến rồi, mắt hắn chảy ra giọt lệ màu lam, xuyên qua nước hồ rơi trên dung nhan Tư Đồ Minh Nguyệt. Hắn đưa tay vuốt ve gương mặt khiến lòng hắn đau đớn đang ngủ say, Tư Đồ Minh Nguyệt mở mắt, hóa thành tia sáng vút đi, lao vào trước khi tay hắn chạm tới.

Nước hồ dao động kịch liệt, cột sóng khổng lồ từ trung tâm hồ lan ra, một nữ tử cưỡi sóng lướt lên không, quang trụ nối với lòng hồ tan hết, nguyêt hoa tập trung cả vào mình nàng, cô ngạo mà thánh khiết như nữ thần.

Mọi nữ tử trong Linh ma hồ đều sững người, bức tranh thần dị này khiến họ từ chấn kinh, mê hoặc chuyển thành kinh hỉ.

"Đó là Linh ma!" Không hiểu ai hô to.

"Linh ma."

"Linh ma hiển thánh!"

Tiếng kêu râm ran, rồi tất cả đều nhắm mắt hứa nguyện.

Huyên Huyên cảm thụ sớm hơn hết dị thường trong hồ, sát na nữ tử cưỡi sóng lướt lên không, nàng dựa vào tuyệt thế khinh công đưa con thuyền lên bờ, nhìn nữ tử trên không đến xuất thần.

"Oa, đó là thực lực thánh cấp sao? Tương lai sẽ có ngày ta đạt đến thánh cấp cảnh giới, sẽ ngự không phi hành, ha ha…"

Cảnh tượng kì dị này khiến Hoa Vân Tiên chấn kinh vô cùng, nhìn chăm chăm nữ tử trên không: "Thật là Linh ma hiển thánh ư? Ta không tin, ta không tin truyền thuyết vô căn cứ, nhất định là một vị tiền bối phá phong ấn thoát ra. Nếu…nếu đúng là Linh ma hiển thánh, ta cầu xin tên Độc Cô Bại Thiên đáng chết đừng bao giờ trồi lên mặt nước, cả tiểu ma nữ vạn ác đó nữa…"

Vừa dứt lời, mặt nước lại dao động kịch liệt, Độc Cô Bại Thiên nhảy khỏi mặt nước, chuyển người trên không, đặt chân xuống một con thuyền nhỏ cạnh đó.

"Tiểu Bạch, ta ở đây." Huyên Huyên đứng trên bờ vẫy tay.

Độc Cô Bại Thiên như thể không nhìn thấy nàng, ngơ ngẩn nhìn lên không, gương mặt đọng mấy giọt lệ.

"Nguyệt nhi, là muội ư? "

Nữ tử trên không không phản ứng, đôi mắt nhìn về chân trời xa xăm thật lâu mới u oán ngâm nga:

Một trường phong hoa tuyết nguyệt, mấy độ lòng đau.

Si tâm oán luyến ai người thấu?

Cứ để bụi trần tung bay.

Mưa gió sớm mai bay bay nơi Bỉ Ngạn

Khi nào sẽ tạnh?

Lệ âm thầm rơi, lòng tan nát

Mưa gió mây trăng nào hiểu được, chỉ còn chàng ở bên

Bóng chàng dần xa, lời chưa nói…

Tiếng ca thê lương, người nghe đau lòng cực độ, mọi nữ tử trong hồ đều sững sờ, việc xảy ra hôm nau đối với họ thật khó tin.

Độc Cô Bại Thiên đột nhiên tỉnh lại, đó không phải Minh Nguyệt, là Tình Nguyệt.

"Tình Nguyệt..." Hắn thét to.

Nữ tử từ tốn quay lại nhìn hắn chăm chăm.

"Tình Nguyệt..."

Nữ tử trên không hình như nghĩ ngợi, rồi tỏ vẻ mừng vui, bay về phái hắn.

Hắn giang tay đón nàng, trong khoảnh khắc đó, hán phảng phất thấy Tư Đồ Minh Nguyệt sà vào lòng hắn như lúc bé, ánh mắt dần ầng ậng nước. Nỗi đau nén trong lòng lâu ngày hóa thành niềm vui, "Nguyệt nhi, nàng về rồi."

Nhưng hắn không chụp được gì, hai tay trống trơn, thân ảnh Tình Nguyệt mờ dần, sau cùng hóa thành lam sắc lệ tinh lấp lánh, rơi vào tay hắn.

"Không, Nguyệt nhi quay lại đi." Hắn hét lên.

Niềm vui mất rồi lại được tan biến, niềm hụt hẫng khiến hắn không chịu nổi.

"Vì sao trời cao thích trêu cợt ta như vậy, một giấc mộng cũng chân thật đến thế…" Hắn chìm trong hụt hẫng.

Lam sắc lệ tinh toát ra hơi ấm, khí tức tường hòa chảy vào thể nọi hắn.

Lòng hắn hiện lên thân ảnh Tình Nguyệt: "Thiên, không hiểu năm tháng nào chàng mới phát hiện được viên lệ tinh này, khi chàng khóc vì thiếp, thiếp sẽ xuất hiện trước mặt chàng…"

Hắn ngẩn người, thân ảnh đó quen thuộc làm sao, lời lẽ cũng quen thuộc quá, lúc ở ma vực hắn từng được nghe.

"Lẽ nào có hai viên tình chi lệ tinh, cả hai đều phong ấn linh hồn nàng?" Hắn kích động, "Nguyệt nhi được cứu rồi, lúc trước ta dồn sinh mệnh chi năng vào Trường Sinh cốc cộng thêm tình chi lệ tinh này...Ha ha..." Hắn cười vang.

"Ha ha...trời tuyệt người, người lại không tuyệt, lão tử phải nghịch thiên."

"Hoa Vân Tiên, đồ xú bà nương, con thỏ chết, chốc nữa ta sẽ tính sổ với ngươi. Hứa nguyện ở Linh ma hồ thiêng thật, mới bị rủa ngã xuống hồ là lập tức thành gà ướt. Ta cầu với Linh ma rằng mọi nữ tử trên thuyền đều rớt xuống hồ như ta…" Hắn chưa khấn xong, đã chui vào trong quang trụ, mọi nữ tẻ đi thuyền cạnh đó đều hô lên.

Giữa hồ xuất hiện quang trụ nguyệt hoa, là kỳ cảnh mấy trăm năm mới có, bị một nam tử trẻ tuổi lọt vào đầu tiên khiến chúng nhân đều kinh ngạc, đồng thời phẫn hận cực độ với hắn, nam tử lỗ mãng này đã phá hỏng kì ngộ của họ.

Chúng nhân không cam tâm, nhiều nữ tử chèo thuyền vụt tới, định tiến vào quang trụ đầu tiên, nhưng còn cách ba trượng thì không thể tiến lên tấc nào, bị lực đạo cổ quái ngăn cản.

Ưu thương dìu dịu dâng trong lòng Độc Cô Bại Thiên, khiến hắn thất thần, kí ức đã mất từ từ sống lại. Tiến vào quang trụ rồi, hắn liền chìm xuống nước, theo quang trụ xuống tận đáy hồ.

Dao động thoạt có thoạt không từ đáy hồ truyền lên, như gió nhẹ mây vờn, phiêu hốt bất định. Lòng hắn ngập bi ai, cảm giác mất cả thế giới dấy lên trong lòng, phảng phất tim vỡ thành vạn mảnh.

Đau đớn!

Lòng đau! Linh hồn run rẩy.

Những gì đã từng xảy ra.

Quá khứ.

Những gì đã qua.

Vết thương ẩn sâu trong hồn lại vỡ nát, nỗi đau mất Tư Đồ Minh Nguyệt tràn ngập, càng gần đáy hồ lòng hắn càng đau đớn.

Hắn tựa hồ lại thấy nụ cười ngây thở của Minh Nguyệt, thanh khiết như thiên sứ, xán lạn như hoa khoe sắc. Nháy mắt sau là đao quang kiếm ảnh, mưa máu gió tanh, mặt đất chìm trong hắc ám, thiên sứ gãy cánh ngã xuống địa ngục, đóa hoa héo tàn phiêu diêu trong gió mưa.

Có những nỗi đau không thể trốn tránh được, dù cố ý che giấu cũng vĩnh viễn không thể quên, khi lộ ra thì sẽ tan nát cõi lòng, hồn đau như kim chích.

Hắn muốn hô lên điên cuồng nhưng nước hồ băng lạnh đã tràn vào miệng. Khoảnh khắc này, hắn cảm thụ được khí tức của Tư Đồ Minh Nguyệt nên vừa chấn kinh vừa đau đớn, quên mất tâm linh đang trọng thương tuôn máu.

Dưới quang trụ nguyệt hoa thánh khiết chiếu soi, hắn nhìn thấy hình ảnh cả đời khó quên, Tư Đồ Minh Nguyệt mặc tà áo trắng nhắm chặt mắt nằm dưới đáy hồ, vầng sáng mờ mờ trùm kín thân thể nàng.

Đó không phải căn nguyên khiến linh hồn hắn rung lên, lệ nóng tràn cả vào hồ, thị tuyến mơ hồ dần, lòng hắn gào lên: "Ông trời, đừng đùa cợt ta nữa, được không!"

Lúc hắn tỉnh táo lại, gương mặt thánh khiết của Minh Nguyệt, nụ cười thuần chân đó lại hiện lên trong mắt hắn.

"Nếu đây là mộng, vĩnh viễn đừng khiến ta tỉnh lại, ta nguyện vĩnh hằng sống trong hư ảo."

Gần đến rồi, mắt hắn chảy ra giọt lệ màu lam, xuyên qua nước hồ rơi trên dung nhan Tư Đồ Minh Nguyệt. Hắn đưa tay vuốt ve gương mặt khiến lòng hắn đau đớn đang ngủ say, Tư Đồ Minh Nguyệt mở mắt, hóa thành tia sáng vút đi, lao vào trước khi tay hắn chạm tới.

Nước hồ dao động kịch liệt, cột sóng khổng lồ từ trung tâm hồ lan ra, một nữ tử cưỡi sóng lướt lên không, quang trụ nối với lòng hồ tan hết, nguyêt hoa tập trung cả vào mình nàng, cô ngạo mà thánh khiết như nữ thần.

Mọi nữ tử trong Linh ma hồ đều sững người, bức tranh thần dị này khiến họ từ chấn kinh, mê hoặc chuyển thành kinh hỉ.

"Đó là Linh ma!" Không hiểu ai hô to.

"Linh ma."

"Linh ma hiển thánh!"

Tiếng kêu râm ran, rồi tất cả đều nhắm mắt hứa nguyện.

Huyên Huyên cảm thụ sớm hơn hết dị thường trong hồ, sát na nữ tử cưỡi sóng lướt lên không, nàng dựa vào tuyệt thế khinh công đưa con thuyền lên bờ, nhìn nữ tử trên không đến xuất thần.

"Oa, đó là thực lực thánh cấp sao? Tương lai sẽ có ngày ta đạt đến thánh cấp cảnh giới, sẽ ngự không phi hành, ha ha…"

Cảnh tượng kì dị này khiến Hoa Vân Tiên chấn kinh vô cùng, nhìn chăm chăm nữ tử trên không: "Thật là Linh ma hiển thánh ư? Ta không tin, ta không tin truyền thuyết vô căn cứ, nhất định là một vị tiền bối phá phong ấn thoát ra. Nếu…nếu đúng là Linh ma hiển thánh, ta cầu xin tên Độc Cô Bại Thiên đáng chết đừng bao giờ trồi lên mặt nước, cả tiểu ma nữ vạn ác đó nữa…"

Vừa dứt lời, mặt nước lại dao động kịch liệt, Độc Cô Bại Thiên nhảy khỏi mặt nước, chuyển người trên không, đặt chân xuống một con thuyền nhỏ cạnh đó.

"Tiểu Bạch, ta ở đây." Huyên Huyên đứng trên bờ vẫy tay.

Độc Cô Bại Thiên như thể không nhìn thấy nàng, ngơ ngẩn nhìn lên không, gương mặt đọng mấy giọt lệ.

"Nguyệt nhi, là muội ư? "

Nữ tử trên không không phản ứng, đôi mắt nhìn về chân trời xa xăm thật lâu mới u oán ngâm nga:

Một trường phong hoa tuyết nguyệt, mấy độ lòng đau.

Si tâm oán luyến ai người thấu?

Cứ để bụi trần tung bay.

Mưa gió sớm mai bay bay nơi Bỉ Ngạn

Khi nào sẽ tạnh?

Lệ âm thầm rơi, lòng tan nát

Mưa gió mây trăng nào hiểu được, chỉ còn chàng ở bên

Bóng chàng dần xa, lời chưa nói…

Tiếng ca thê lương, người nghe đau lòng cực độ, mọi nữ tử trong hồ đều sững sờ, việc xảy ra hôm nau đối với họ thật khó tin.

Độc Cô Bại Thiên đột nhiên tỉnh lại, đó không phải Minh Nguyệt, là Tình Nguyệt.

"Tình Nguyệt..." Hắn thét to.

Nữ tử từ tốn quay lại nhìn hắn chăm chăm.

"Tình Nguyệt..."

Nữ tử trên không hình như nghĩ ngợi, rồi tỏ vẻ mừng vui, bay về phái hắn.

Hắn giang tay đón nàng, trong khoảnh khắc đó, hán phảng phất thấy Tư Đồ Minh Nguyệt sà vào lòng hắn như lúc bé, ánh mắt dần ầng ậng nước. Nỗi đau nén trong lòng lâu ngày hóa thành niềm vui, "Nguyệt nhi, nàng về rồi."

Nhưng hắn không chụp được gì, hai tay trống trơn, thân ảnh Tình Nguyệt mờ dần, sau cùng hóa thành lam sắc lệ tinh lấp lánh, rơi vào tay hắn.

"Không, Nguyệt nhi quay lại đi." Hắn hét lên.

Niềm vui mất rồi lại được tan biến, niềm hụt hẫng khiến hắn không chịu nổi.

"Vì sao trời cao thích trêu cợt ta như vậy, một giấc mộng cũng chân thật đến thế…" Hắn chìm trong hụt hẫng.

Lam sắc lệ tinh toát ra hơi ấm, khí tức tường hòa chảy vào thể nọi hắn.

Lòng hắn hiện lên thân ảnh Tình Nguyệt: "Thiên, không hiểu năm tháng nào chàng mới phát hiện được viên lệ tinh này, khi chàng khóc vì thiếp, thiếp sẽ xuất hiện trước mặt chàng…"

Hắn ngẩn người, thân ảnh đó quen thuộc làm sao, lời lẽ cũng quen thuộc quá, lúc ở ma vực hắn từng được nghe.

"Lẽ nào có hai viên tình chi lệ tinh, cả hai đều phong ấn linh hồn nàng?" Hắn kích động, "Nguyệt nhi được cứu rồi, lúc trước ta dồn sinh mệnh chi năng vào Trường Sinh cốc cộng thêm tình chi lệ tinh này...Ha ha..." Hắn cười vang.

"Ha ha...trời tuyệt người, người lại không tuyệt, lão tử phải nghịch thiên."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »