Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 6057 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 110
sinh tử cảm ngộ

❊ ❊ ❊

"Ta là một tên khốn." Độc Cô Bại Thiên rống lên: "Nói đi, nàng thế nào rồi, vì sao lại thế?"

"Tại hạ không biết." Lưu Kim Bát đáp.

"Ta giết ngươi." Độc Cô Bại Thiên không nén được lửa giận, bạt Khấp Huyết thần kiếm chém Lưu Kim Bát.

Đối diện với nhát kiếm sát khí đằng đằng, Lưu Kim Bát bất động, từ từ nhắm mắt lại. Khấp Huyết thần kiếm đặt lên cổ y, kiếm phong lạnh lẽo khiến làn da y nổi gai ốc, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh, không hề tỏ ra hoảng sợ.

"Ngươi dám lừa ta." Sắc mặt Độc Cô Bại Thiên cực kỳ khó coi.

"Tại hạ không lừa, những gì vừa nói đều là thật."

Độc Cô Bại Thiên khẽ động Khấp Huyết thần kiếm, một vết máu xuất hiện trên cổ Lưu Kim Bát, đồng thời hai mắt bắn ra hàn quang, nhìn y chằm chằm.

"Tất cả là do tiểu đệ nhận ra trong mắt Nguyệt nhi, mắt nàng nói lên tất cả."

"Ngươi có vẻ rất hiểu nàng." Giọng Độc Cô Bại Thiên không che giấu được cơn giận.

"Tại hạ rất hiểu nàng, vì thời thời khắc khắc đều để ý đến nàng. Nhưng nàng không hiểu tại hạ, thời thời khắc khắc đều nghĩ đến huynh đài. Nàng cực lực thu thập tin tức về huynh đài, huynh xuất đạo mấy tháng, thực hiện được những gì… nàng đều nắm rõ. Lòng nàng theo huynh phiêu đãng tại giang hồ, huynh là toàn bộ sinh mệnh nàng."

"Đủ rồi, ngươi đúng là lắm lời, nói thẳng vào nội dung mau."

"Hiện tại huynh còn không hiểu? Tại hạ thật sự chỉ từ đôi mắt nàng mà nhận ra những điều đó, biết rằng nàng hi sinh vì huynh. Huynh và nàng gặp nhau mấy lần, lẽ nào không qua ánh mắt mà nhận ra ý nghĩ trong lòng nàng? Không nhậ ra nỗi niềm của nàng."

"Vì sao Nguyệt nhi không nói với ta? Vì sao lại quay lưng với ta? Có việc gì buộc nàng phải làm thế? Ai uy hiếp đến tính mạng ta được? Hiện tại người toàn thiên hạ coi ta là địch nhân, ta còn ngại có thêm một địch nhân lợi hại? Nguyệt nhi ngốc nghếch."

"Hừ. Tự cho mình là đúng. Huynh tưởng mình thiên hạ vô địch chắc, có bản lĩnh thì đừng chạy nữa, đấu với thiên hạ quần hùng. Có bản lĩnh thì cứu Nguyệt nhi khỏi khổ nạn đi."

Mắt Độc Cô Bại Thiên bắn hàn quang: "Nói, nàng đang ở đâu?"

Lưu Kim Bát ủ rũ, ngẩn ra hồi lâu mới nói: "Từ sau khi tham gia Tân thiên vương phong vương đại hội ở Vân sơn, nàng đau lòng vô cùng, trái tim cơ hồ chết lặng, phảng phất biến thành cái xác mất đi linh hồn. Tuy tại hạ theo sát nàng nhưng vẫn bị nàng bỏ lại."

"Cái gì?" Độc Cô Bại Thiên nóng lòng.

"Trước khi nàng biến mất, tiểu đệ từng nghe nàng lẩm bẩm: 'Nhất Định Có Cách…… Nhất Định Có Cách …… Trường Sinh Cốc…… Cầu Trường Sinh……nhưng hiểu nàng nói gì."

Độc Cô Bại Thiên đẩy Lưu Kim Bát ra, giờ hắn đã biết Tư Đồ Minh Nguyệt đi đâu.

"Độc Cô Bại Thiên, tại hạ hy vọng trên đời không có huynh đài, hận vì sao chúng ta sinh cùng thời đại. Nhưng vì Nguyệt nhi, tại hạ hy vọng huynh sống, là ma cũng được, là nhân cũng được, chỉ hy vọng huynh đài tốt với Nguyệt nhi."

Độc Cô Bại Thiên dừng chân ngoái lại: "Ngươi yên tâm, Độc Cô Bại Thiên ta còn hơi thở, quyết không để Nguyệt nhi chịu ấm ức nữa."

"Được, hãy nhớ những lời hôm nay. Dùng con ngựa này đi, huynh đài sẽ đi nhanh hơn." Y nói đoạn nhảy khỏi lưng ngựa.

Độc Cô Bại Thiên phi thân lên ngựa, lập tức đi ngay.

Một thớt ngựa lao nhanh trên đại thảo nguyên, dọc đường tuy không ngừng có người võ lâm ngăn cản, nhưng cao thủ chân chính đều bị bỏ lại phía sau, nên hành trình của hắn rát thuận lợi.

Qua mấy ngày bôn ba, sau cùng hắn cùng đến rìa thảo nguyên.

Chợt mặt đất rung động, một toán nhân mã đen đặc từ xa tiến tới. Vô số kị binh khôi giáp lấp lánh, cầm đao thương, sát khí đằng đằng dàn trận phía trước.

Độc Cô Bại Thiên hít sâu một hơi khí lạnh, không ngờ có quân đội ngăn cản. Chính giữa đội quân có một lá đại kì tung bay, chữ Trần to cỡ cái đầu thêu trên cờ.

"Độc Cô Bại Thiên, còn không mau xuống ngựa chịu trói." Mấy ngàn người nhất tề gầm lên, thảo nguyên vang vang.

Đó là lực lượng quân đội, nếu đơn độc đối chiến, kị binh không sánh được với người võ lâm thông thường nhưng hợp lại liền biến thành một thanh lợi kiếm, một người khổng lồ. Mấy ngàn người này di động rất có tổ chức, kỉ luật, liên tục thay đổi đội hình, phong tỏa lớp lớp con đường hắn phải đi qua.

"Lẽ nào trời muốn Độc Cô Bại Thiên ta vong?"

Sát khí vô biên lan khắp thảo nguyên, mùi vị máu tanh lan tỏa, đó tuyệt đối là cảnh quân tinh nhuệ từng trải sa trường, vào sinh ra tử.

Một viên chiến tướng giục ngựa ra đối diện với Độc Cô Bại Thiên: "Ma vương còn không mau xuống ngựa chịu chết, bọn ta vâng lệnh hoàng đến đến lấy mạng ngươi."

"Ta phạm pháp ở đâu, luật nào? Dựa vào đâu muốn lấy mạng ta?"

"Tặc tử lớn mật, chết đến nơi con không hối cải, ngươi họa loạn võ lâm, quấy nhiễu Thanh Phong đế quốc, chẳng phải tội ác cùng cực ư?"

"Ta họa loạn võ lâm, quấy nhiễu Thanh Phong đế quốc từ lúc nào? Ta luôn bị người ta truy sát, phải tự giữ mình, lẽ nào đó là sai lầm? Các ngươi không hiểu thị phi, nhúng tay vào việc võ lâm, cố tình đổ tội cho ta, thì có gì không được."

"Lớn mật, chết không hối cải, giết cho ta."

Vạn con ngựa lao tới, vô số kị binh xông về phía hắn, sát khí ngút trời.

"Mạng ta xong rồi." Độc Cô Bại Thiên than dài.

Trước mặt cả vạn kị binh, sức một người không thể làm được, cái chết chỉ là sớm muộn.

Độc Cô Bại Thiên cầm Khấp Huyết thần kiếm giục ngựa lao tới, kiếm khí rực rỡ vạch thành quang mang yêu dị chém vào binh sĩ, máu văng tung tóe, vô số thi thể rớt xuống. Trận chiến thảm liệt không hề có kèn hiệu, có trống trận, có điều hung hiểm hơn chiến trường chân chính cả trăm lần. Khấp Huyết thần kiếm đi qua chỗ nào là máu văng tóe, kiếm gãy đao cụt bắn khắp không trung.

Mặt đất toàn là thi thể què cụt, máu nhuộm đỏ lòm, huyết khí bốc hơi nghi ngút, hòa thành huyết vụ theo gió bay đi, mùi máu tanh lan khắp chiến trường.

Độc Cô Bại Thiên cạn kiệt sức lực, vô số vết thương khiến thân thể gã run lên, Khấp Huyết thần kiếm trầm xuống, gần như không cầm nổi nữa. Nhưng kị binh vẫn như thủy triều xông tới, càng đáng sợ là mỗi binh sĩ đều không sợ chết, tranh nhau tiến tới.

Hắn muốn chạy, nhưng biết rằng tuyệt đối không thoát dược mấy ngàn kị binh truy kích, dù Thần Hư bộ thần kì hơn nữa cũng chỉ có thể tạm thời bỏ rơi chúng nhân, thời gian kéo dài sẽ kiệt lực, bị kị binh bắt kịp.

"Phập."

Hắn đâm xuyên ngực một binh sĩ, máu nóng phun vào mặt hắn, khiến mắt hắn đỏ lòm. Trong sát na mắt hắn nhòe đi, một cây trường thương vô thanh vô tức đâm vào phía sau ngực, hắn cảm giác được liền rạp người xuống lưng ngựa, nhưng động tác vẫn chậm một chút. Máu văng lên, trường thương cắm vào lưng hắn, cơn đau buốt khiến hắn suýt nữa rớt khỏi lưng ngựa.

Cơn giận nổi lên, hắn vung kiếm chặt đứt trường thương rồi chẻ đôi đầu kẻ đánh lén. Máu đỏ, não trắng cùng bắn tóe, chiến tượng gục ngã trong tiếng ngựa hí vang rền.

"Tướng quân!"

"Tướng quân!"

"Tướng quân!"

……

Quanh đó hô vang, rồi gầm lên giận giữ, vô số kị binh điên cuồng lao tới, vô số đao kiếm nhắn vào thân thể hắn.

Độc Cô Bại Thiên biết rằng mình vừa giết một đại nhân vật, khiến các binh sĩ phẫn hận. Chiến đấu đến giờ, hắn đã giết vô số kị binh, máu nhuộm đỏ mỗi tấc da thịt, y phục sớm đã biến thành màu đỏ từ lâu, dính sát vào thân thể. Nếu chỉ tính chuyện tìm người bồi táng, hắn đã lấy đủ vốn, hiện tại gần như đờ đẫn, tử vong không còn đáng sợ. Hắn vung Khấp Huyết thần kiếm như cái máy, máu bản thân và của địch nhân liên tục văng lên không.

Lúc hắn cảm thấy kiệt lực, không còn mảy may sức mạnh, cảm giác thương tang nhận rõ được hết nhân thế phù hoa dâng lên trong lòng. Sinh thì sao, tử thì sao, một khoảng sinh mệnh kết thúc thì một đoạn khác lại bắt đầu, sinh tử luân hồi, tịch diệt thiên đạo. Vĩnh sinh và tịch diệt đều là hình thức biểu hiện của sinh mệnh, là cảnh giới nối liền.

Trong thời khắc sinh tử này, óc hắn liên tục nảy sinh cảm ngộ.

Sinh tử cách nhau một đường tơ, tử rồi sẽ sinh, sinh rồi sẽ tử, sinh sinh tử tử, tử tử sinh sinh.

"Ầm."

Đầu óc hắn nổ vang, tinh thần phấn chấn.

Không có sinh, sao lại tử, không có tử, sao lại sinh được? Sinh tử bổn tương thông, chưa hẳn sẽ không nhìn thấu được sinh tử.

Ngay lúc đó, đao kiếm ở ngoại giới trở nên chậm chạp vô cùng, toàn thân hắn đầy sức mạnh. Đao kiếm "chậm chạp" áp sát thân thể bị Khấp Huyết thần kiếm phát ra sau lại đến trước cắt đứt, rồi máu bắn tung tóe. Mấy chục người vây công hắn không tin vào mắt mình, đao kiếm rõ ràng trúng người địch thủ mà cuối cùng kẻ chết là mình, chết mà không nhắm mắt.

Độc Cô Bại Thiên vui mừng cực độc, chỉ muốn thét lên, trong thời khắc sinh tử vừa rồi, hắn đã minh ngộ, tiến một bước dài trên con đường sinh tử. Vốn đó không phải là điều người ở cảnh gới như hắn đạt được, có điều vì nguyên nhân đặc biệt, hắn xác xác thật thật cảm thụ thấy.

"Sinh tử tương thông, tử rồi sẽ sinh, sinh rồi sẽ tử. Ban nãy chân lực của ta cạn rồi lại tái sinh, đúng rồi, đạo lí tương đồng, tử rồi sinh, chân khí cạn là có thể tái sinh. Đao kiếm của đối phương vì sao lại biến thành chậm thế nhỉ? Lẽ nào ta thành tựu được thiên nhãn thông trong truyền thuyết? Ha ha…" Hắn cười vang, gương mặt đầy máu hung hãn vô cùng.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó đao kiếm đang chậm chạp trở lại nhanh chóng, hắn cả kinh thất sắc.

"Mẹ nó chứ, lão tử lại là cao thủ trong khoảnh khắc."

"Ta là một tên khốn." Độc Cô Bại Thiên rống lên: "Nói đi, nàng thế nào rồi, vì sao lại thế?"

"Tại hạ không biết." Lưu Kim Bát đáp.

"Ta giết ngươi." Độc Cô Bại Thiên không nén được lửa giận, bạt Khấp Huyết thần kiếm chém Lưu Kim Bát.

Đối diện với nhát kiếm sát khí đằng đằng, Lưu Kim Bát bất động, từ từ nhắm mắt lại. Khấp Huyết thần kiếm đặt lên cổ y, kiếm phong lạnh lẽo khiến làn da y nổi gai ốc, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh, không hề tỏ ra hoảng sợ.

"Ngươi dám lừa ta." Sắc mặt Độc Cô Bại Thiên cực kỳ khó coi.

"Tại hạ không lừa, những gì vừa nói đều là thật."

Độc Cô Bại Thiên khẽ động Khấp Huyết thần kiếm, một vết máu xuất hiện trên cổ Lưu Kim Bát, đồng thời hai mắt bắn ra hàn quang, nhìn y chằm chằm.

"Tất cả là do tiểu đệ nhận ra trong mắt Nguyệt nhi, mắt nàng nói lên tất cả."

"Ngươi có vẻ rất hiểu nàng." Giọng Độc Cô Bại Thiên không che giấu được cơn giận.

"Tại hạ rất hiểu nàng, vì thời thời khắc khắc đều để ý đến nàng. Nhưng nàng không hiểu tại hạ, thời thời khắc khắc đều nghĩ đến huynh đài. Nàng cực lực thu thập tin tức về huynh đài, huynh xuất đạo mấy tháng, thực hiện được những gì… nàng đều nắm rõ. Lòng nàng theo huynh phiêu đãng tại giang hồ, huynh là toàn bộ sinh mệnh nàng."

"Đủ rồi, ngươi đúng là lắm lời, nói thẳng vào nội dung mau."

"Hiện tại huynh còn không hiểu? Tại hạ thật sự chỉ từ đôi mắt nàng mà nhận ra những điều đó, biết rằng nàng hi sinh vì huynh. Huynh và nàng gặp nhau mấy lần, lẽ nào không qua ánh mắt mà nhận ra ý nghĩ trong lòng nàng? Không nhậ ra nỗi niềm của nàng."

"Vì sao Nguyệt nhi không nói với ta? Vì sao lại quay lưng với ta? Có việc gì buộc nàng phải làm thế? Ai uy hiếp đến tính mạng ta được? Hiện tại người toàn thiên hạ coi ta là địch nhân, ta còn ngại có thêm một địch nhân lợi hại? Nguyệt nhi ngốc nghếch."

"Hừ. Tự cho mình là đúng. Huynh tưởng mình thiên hạ vô địch chắc, có bản lĩnh thì đừng chạy nữa, đấu với thiên hạ quần hùng. Có bản lĩnh thì cứu Nguyệt nhi khỏi khổ nạn đi."

Mắt Độc Cô Bại Thiên bắn hàn quang: "Nói, nàng đang ở đâu?"

Lưu Kim Bát ủ rũ, ngẩn ra hồi lâu mới nói: "Từ sau khi tham gia Tân thiên vương phong vương đại hội ở Vân sơn, nàng đau lòng vô cùng, trái tim cơ hồ chết lặng, phảng phất biến thành cái xác mất đi linh hồn. Tuy tại hạ theo sát nàng nhưng vẫn bị nàng bỏ lại."

"Cái gì?" Độc Cô Bại Thiên nóng lòng.

"Trước khi nàng biến mất, tiểu đệ từng nghe nàng lẩm bẩm: 'Nhất Định Có Cách…… Nhất Định Có Cách …… Trường Sinh Cốc…… Cầu Trường Sinh……nhưng hiểu nàng nói gì."

Độc Cô Bại Thiên đẩy Lưu Kim Bát ra, giờ hắn đã biết Tư Đồ Minh Nguyệt đi đâu.

"Độc Cô Bại Thiên, tại hạ hy vọng trên đời không có huynh đài, hận vì sao chúng ta sinh cùng thời đại. Nhưng vì Nguyệt nhi, tại hạ hy vọng huynh sống, là ma cũng được, là nhân cũng được, chỉ hy vọng huynh đài tốt với Nguyệt nhi."

Độc Cô Bại Thiên dừng chân ngoái lại: "Ngươi yên tâm, Độc Cô Bại Thiên ta còn hơi thở, quyết không để Nguyệt nhi chịu ấm ức nữa."

"Được, hãy nhớ những lời hôm nay. Dùng con ngựa này đi, huynh đài sẽ đi nhanh hơn." Y nói đoạn nhảy khỏi lưng ngựa.

Độc Cô Bại Thiên phi thân lên ngựa, lập tức đi ngay.

Một thớt ngựa lao nhanh trên đại thảo nguyên, dọc đường tuy không ngừng có người võ lâm ngăn cản, nhưng cao thủ chân chính đều bị bỏ lại phía sau, nên hành trình của hắn rát thuận lợi.

Qua mấy ngày bôn ba, sau cùng hắn cùng đến rìa thảo nguyên.

Chợt mặt đất rung động, một toán nhân mã đen đặc từ xa tiến tới. Vô số kị binh khôi giáp lấp lánh, cầm đao thương, sát khí đằng đằng dàn trận phía trước.

Độc Cô Bại Thiên hít sâu một hơi khí lạnh, không ngờ có quân đội ngăn cản. Chính giữa đội quân có một lá đại kì tung bay, chữ Trần to cỡ cái đầu thêu trên cờ.

"Độc Cô Bại Thiên, còn không mau xuống ngựa chịu trói." Mấy ngàn người nhất tề gầm lên, thảo nguyên vang vang.

Đó là lực lượng quân đội, nếu đơn độc đối chiến, kị binh không sánh được với người võ lâm thông thường nhưng hợp lại liền biến thành một thanh lợi kiếm, một người khổng lồ. Mấy ngàn người này di động rất có tổ chức, kỉ luật, liên tục thay đổi đội hình, phong tỏa lớp lớp con đường hắn phải đi qua.

"Lẽ nào trời muốn Độc Cô Bại Thiên ta vong?"

Sát khí vô biên lan khắp thảo nguyên, mùi vị máu tanh lan tỏa, đó tuyệt đối là cảnh quân tinh nhuệ từng trải sa trường, vào sinh ra tử.

Một viên chiến tướng giục ngựa ra đối diện với Độc Cô Bại Thiên: "Ma vương còn không mau xuống ngựa chịu chết, bọn ta vâng lệnh hoàng đến đến lấy mạng ngươi."

"Ta phạm pháp ở đâu, luật nào? Dựa vào đâu muốn lấy mạng ta?"

"Tặc tử lớn mật, chết đến nơi con không hối cải, ngươi họa loạn võ lâm, quấy nhiễu Thanh Phong đế quốc, chẳng phải tội ác cùng cực ư?"

"Ta họa loạn võ lâm, quấy nhiễu Thanh Phong đế quốc từ lúc nào? Ta luôn bị người ta truy sát, phải tự giữ mình, lẽ nào đó là sai lầm? Các ngươi không hiểu thị phi, nhúng tay vào việc võ lâm, cố tình đổ tội cho ta, thì có gì không được."

"Lớn mật, chết không hối cải, giết cho ta."

Vạn con ngựa lao tới, vô số kị binh xông về phía hắn, sát khí ngút trời.

"Mạng ta xong rồi." Độc Cô Bại Thiên than dài.

Trước mặt cả vạn kị binh, sức một người không thể làm được, cái chết chỉ là sớm muộn.

Độc Cô Bại Thiên cầm Khấp Huyết thần kiếm giục ngựa lao tới, kiếm khí rực rỡ vạch thành quang mang yêu dị chém vào binh sĩ, máu văng tung tóe, vô số thi thể rớt xuống. Trận chiến thảm liệt không hề có kèn hiệu, có trống trận, có điều hung hiểm hơn chiến trường chân chính cả trăm lần. Khấp Huyết thần kiếm đi qua chỗ nào là máu văng tóe, kiếm gãy đao cụt bắn khắp không trung.

Mặt đất toàn là thi thể què cụt, máu nhuộm đỏ lòm, huyết khí bốc hơi nghi ngút, hòa thành huyết vụ theo gió bay đi, mùi máu tanh lan khắp chiến trường.

Độc Cô Bại Thiên cạn kiệt sức lực, vô số vết thương khiến thân thể gã run lên, Khấp Huyết thần kiếm trầm xuống, gần như không cầm nổi nữa. Nhưng kị binh vẫn như thủy triều xông tới, càng đáng sợ là mỗi binh sĩ đều không sợ chết, tranh nhau tiến tới.

Hắn muốn chạy, nhưng biết rằng tuyệt đối không thoát dược mấy ngàn kị binh truy kích, dù Thần Hư bộ thần kì hơn nữa cũng chỉ có thể tạm thời bỏ rơi chúng nhân, thời gian kéo dài sẽ kiệt lực, bị kị binh bắt kịp.

"Phập."

Hắn đâm xuyên ngực một binh sĩ, máu nóng phun vào mặt hắn, khiến mắt hắn đỏ lòm. Trong sát na mắt hắn nhòe đi, một cây trường thương vô thanh vô tức đâm vào phía sau ngực, hắn cảm giác được liền rạp người xuống lưng ngựa, nhưng động tác vẫn chậm một chút. Máu văng lên, trường thương cắm vào lưng hắn, cơn đau buốt khiến hắn suýt nữa rớt khỏi lưng ngựa.

Cơn giận nổi lên, hắn vung kiếm chặt đứt trường thương rồi chẻ đôi đầu kẻ đánh lén. Máu đỏ, não trắng cùng bắn tóe, chiến tượng gục ngã trong tiếng ngựa hí vang rền.

"Tướng quân!"

"Tướng quân!"

"Tướng quân!"

……

Quanh đó hô vang, rồi gầm lên giận giữ, vô số kị binh điên cuồng lao tới, vô số đao kiếm nhắn vào thân thể hắn.

Độc Cô Bại Thiên biết rằng mình vừa giết một đại nhân vật, khiến các binh sĩ phẫn hận. Chiến đấu đến giờ, hắn đã giết vô số kị binh, máu nhuộm đỏ mỗi tấc da thịt, y phục sớm đã biến thành màu đỏ từ lâu, dính sát vào thân thể. Nếu chỉ tính chuyện tìm người bồi táng, hắn đã lấy đủ vốn, hiện tại gần như đờ đẫn, tử vong không còn đáng sợ. Hắn vung Khấp Huyết thần kiếm như cái máy, máu bản thân và của địch nhân liên tục văng lên không.

Lúc hắn cảm thấy kiệt lực, không còn mảy may sức mạnh, cảm giác thương tang nhận rõ được hết nhân thế phù hoa dâng lên trong lòng. Sinh thì sao, tử thì sao, một khoảng sinh mệnh kết thúc thì một đoạn khác lại bắt đầu, sinh tử luân hồi, tịch diệt thiên đạo. Vĩnh sinh và tịch diệt đều là hình thức biểu hiện của sinh mệnh, là cảnh giới nối liền.

Trong thời khắc sinh tử này, óc hắn liên tục nảy sinh cảm ngộ.

Sinh tử cách nhau một đường tơ, tử rồi sẽ sinh, sinh rồi sẽ tử, sinh sinh tử tử, tử tử sinh sinh.

"Ầm."

Đầu óc hắn nổ vang, tinh thần phấn chấn.

Không có sinh, sao lại tử, không có tử, sao lại sinh được? Sinh tử bổn tương thông, chưa hẳn sẽ không nhìn thấu được sinh tử.

Ngay lúc đó, đao kiếm ở ngoại giới trở nên chậm chạp vô cùng, toàn thân hắn đầy sức mạnh. Đao kiếm "chậm chạp" áp sát thân thể bị Khấp Huyết thần kiếm phát ra sau lại đến trước cắt đứt, rồi máu bắn tung tóe. Mấy chục người vây công hắn không tin vào mắt mình, đao kiếm rõ ràng trúng người địch thủ mà cuối cùng kẻ chết là mình, chết mà không nhắm mắt.

Độc Cô Bại Thiên vui mừng cực độc, chỉ muốn thét lên, trong thời khắc sinh tử vừa rồi, hắn đã minh ngộ, tiến một bước dài trên con đường sinh tử. Vốn đó không phải là điều người ở cảnh gới như hắn đạt được, có điều vì nguyên nhân đặc biệt, hắn xác xác thật thật cảm thụ thấy.

"Sinh tử tương thông, tử rồi sẽ sinh, sinh rồi sẽ tử. Ban nãy chân lực của ta cạn rồi lại tái sinh, đúng rồi, đạo lí tương đồng, tử rồi sinh, chân khí cạn là có thể tái sinh. Đao kiếm của đối phương vì sao lại biến thành chậm thế nhỉ? Lẽ nào ta thành tựu được thiên nhãn thông trong truyền thuyết? Ha ha…" Hắn cười vang, gương mặt đầy máu hung hãn vô cùng.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó đao kiếm đang chậm chạp trở lại nhanh chóng, hắn cả kinh thất sắc.

"Mẹ nó chứ, lão tử lại là cao thủ trong khoảnh khắc."

"Ta là một tên khốn." Độc Cô Bại Thiên rống lên: "Nói đi, nàng thế nào rồi, vì sao lại thế?"

"Tại hạ không biết." Lưu Kim Bát đáp.

"Ta giết ngươi." Độc Cô Bại Thiên không nén được lửa giận, bạt Khấp Huyết thần kiếm chém Lưu Kim Bát.

Đối diện với nhát kiếm sát khí đằng đằng, Lưu Kim Bát bất động, từ từ nhắm mắt lại. Khấp Huyết thần kiếm đặt lên cổ y, kiếm phong lạnh lẽo khiến làn da y nổi gai ốc, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh, không hề tỏ ra hoảng sợ.

"Ngươi dám lừa ta." Sắc mặt Độc Cô Bại Thiên cực kỳ khó coi.

"Tại hạ không lừa, những gì vừa nói đều là thật."

Độc Cô Bại Thiên khẽ động Khấp Huyết thần kiếm, một vết máu xuất hiện trên cổ Lưu Kim Bát, đồng thời hai mắt bắn ra hàn quang, nhìn y chằm chằm.

"Tất cả là do tiểu đệ nhận ra trong mắt Nguyệt nhi, mắt nàng nói lên tất cả."

"Ngươi có vẻ rất hiểu nàng." Giọng Độc Cô Bại Thiên không che giấu được cơn giận.

"Tại hạ rất hiểu nàng, vì thời thời khắc khắc đều để ý đến nàng. Nhưng nàng không hiểu tại hạ, thời thời khắc khắc đều nghĩ đến huynh đài. Nàng cực lực thu thập tin tức về huynh đài, huynh xuất đạo mấy tháng, thực hiện được những gì… nàng đều nắm rõ. Lòng nàng theo huynh phiêu đãng tại giang hồ, huynh là toàn bộ sinh mệnh nàng."

"Đủ rồi, ngươi đúng là lắm lời, nói thẳng vào nội dung mau."

"Hiện tại huynh còn không hiểu? Tại hạ thật sự chỉ từ đôi mắt nàng mà nhận ra những điều đó, biết rằng nàng hi sinh vì huynh. Huynh và nàng gặp nhau mấy lần, lẽ nào không qua ánh mắt mà nhận ra ý nghĩ trong lòng nàng? Không nhậ ra nỗi niềm của nàng."

"Vì sao Nguyệt nhi không nói với ta? Vì sao lại quay lưng với ta? Có việc gì buộc nàng phải làm thế? Ai uy hiếp đến tính mạng ta được? Hiện tại người toàn thiên hạ coi ta là địch nhân, ta còn ngại có thêm một địch nhân lợi hại? Nguyệt nhi ngốc nghếch."

"Hừ. Tự cho mình là đúng. Huynh tưởng mình thiên hạ vô địch chắc, có bản lĩnh thì đừng chạy nữa, đấu với thiên hạ quần hùng. Có bản lĩnh thì cứu Nguyệt nhi khỏi khổ nạn đi."

Mắt Độc Cô Bại Thiên bắn hàn quang: "Nói, nàng đang ở đâu?"

Lưu Kim Bát ủ rũ, ngẩn ra hồi lâu mới nói: "Từ sau khi tham gia Tân thiên vương phong vương đại hội ở Vân sơn, nàng đau lòng vô cùng, trái tim cơ hồ chết lặng, phảng phất biến thành cái xác mất đi linh hồn. Tuy tại hạ theo sát nàng nhưng vẫn bị nàng bỏ lại."

"Cái gì?" Độc Cô Bại Thiên nóng lòng.

"Trước khi nàng biến mất, tiểu đệ từng nghe nàng lẩm bẩm: 'Nhất Định Có Cách…… Nhất Định Có Cách …… Trường Sinh Cốc…… Cầu Trường Sinh……nhưng hiểu nàng nói gì."

Độc Cô Bại Thiên đẩy Lưu Kim Bát ra, giờ hắn đã biết Tư Đồ Minh Nguyệt đi đâu.

"Độc Cô Bại Thiên, tại hạ hy vọng trên đời không có huynh đài, hận vì sao chúng ta sinh cùng thời đại. Nhưng vì Nguyệt nhi, tại hạ hy vọng huynh sống, là ma cũng được, là nhân cũng được, chỉ hy vọng huynh đài tốt với Nguyệt nhi."

Độc Cô Bại Thiên dừng chân ngoái lại: "Ngươi yên tâm, Độc Cô Bại Thiên ta còn hơi thở, quyết không để Nguyệt nhi chịu ấm ức nữa."

"Được, hãy nhớ những lời hôm nay. Dùng con ngựa này đi, huynh đài sẽ đi nhanh hơn." Y nói đoạn nhảy khỏi lưng ngựa.

Độc Cô Bại Thiên phi thân lên ngựa, lập tức đi ngay.

Một thớt ngựa lao nhanh trên đại thảo nguyên, dọc đường tuy không ngừng có người võ lâm ngăn cản, nhưng cao thủ chân chính đều bị bỏ lại phía sau, nên hành trình của hắn rát thuận lợi.

Qua mấy ngày bôn ba, sau cùng hắn cùng đến rìa thảo nguyên.

Chợt mặt đất rung động, một toán nhân mã đen đặc từ xa tiến tới. Vô số kị binh khôi giáp lấp lánh, cầm đao thương, sát khí đằng đằng dàn trận phía trước.

Độc Cô Bại Thiên hít sâu một hơi khí lạnh, không ngờ có quân đội ngăn cản. Chính giữa đội quân có một lá đại kì tung bay, chữ Trần to cỡ cái đầu thêu trên cờ.

"Độc Cô Bại Thiên, còn không mau xuống ngựa chịu trói." Mấy ngàn người nhất tề gầm lên, thảo nguyên vang vang.

Đó là lực lượng quân đội, nếu đơn độc đối chiến, kị binh không sánh được với người võ lâm thông thường nhưng hợp lại liền biến thành một thanh lợi kiếm, một người khổng lồ. Mấy ngàn người này di động rất có tổ chức, kỉ luật, liên tục thay đổi đội hình, phong tỏa lớp lớp con đường hắn phải đi qua.

"Lẽ nào trời muốn Độc Cô Bại Thiên ta vong?"

Sát khí vô biên lan khắp thảo nguyên, mùi vị máu tanh lan tỏa, đó tuyệt đối là cảnh quân tinh nhuệ từng trải sa trường, vào sinh ra tử.

Một viên chiến tướng giục ngựa ra đối diện với Độc Cô Bại Thiên: "Ma vương còn không mau xuống ngựa chịu chết, bọn ta vâng lệnh hoàng đến đến lấy mạng ngươi."

"Ta phạm pháp ở đâu, luật nào? Dựa vào đâu muốn lấy mạng ta?"

"Tặc tử lớn mật, chết đến nơi con không hối cải, ngươi họa loạn võ lâm, quấy nhiễu Thanh Phong đế quốc, chẳng phải tội ác cùng cực ư?"

"Ta họa loạn võ lâm, quấy nhiễu Thanh Phong đế quốc từ lúc nào? Ta luôn bị người ta truy sát, phải tự giữ mình, lẽ nào đó là sai lầm? Các ngươi không hiểu thị phi, nhúng tay vào việc võ lâm, cố tình đổ tội cho ta, thì có gì không được."

"Lớn mật, chết không hối cải, giết cho ta."

Vạn con ngựa lao tới, vô số kị binh xông về phía hắn, sát khí ngút trời.

"Mạng ta xong rồi." Độc Cô Bại Thiên than dài.

Trước mặt cả vạn kị binh, sức một người không thể làm được, cái chết chỉ là sớm muộn.

Độc Cô Bại Thiên cầm Khấp Huyết thần kiếm giục ngựa lao tới, kiếm khí rực rỡ vạch thành quang mang yêu dị chém vào binh sĩ, máu văng tung tóe, vô số thi thể rớt xuống. Trận chiến thảm liệt không hề có kèn hiệu, có trống trận, có điều hung hiểm hơn chiến trường chân chính cả trăm lần. Khấp Huyết thần kiếm đi qua chỗ nào là máu văng tóe, kiếm gãy đao cụt bắn khắp không trung.

Mặt đất toàn là thi thể què cụt, máu nhuộm đỏ lòm, huyết khí bốc hơi nghi ngút, hòa thành huyết vụ theo gió bay đi, mùi máu tanh lan khắp chiến trường.

Độc Cô Bại Thiên cạn kiệt sức lực, vô số vết thương khiến thân thể gã run lên, Khấp Huyết thần kiếm trầm xuống, gần như không cầm nổi nữa. Nhưng kị binh vẫn như thủy triều xông tới, càng đáng sợ là mỗi binh sĩ đều không sợ chết, tranh nhau tiến tới.

Hắn muốn chạy, nhưng biết rằng tuyệt đối không thoát dược mấy ngàn kị binh truy kích, dù Thần Hư bộ thần kì hơn nữa cũng chỉ có thể tạm thời bỏ rơi chúng nhân, thời gian kéo dài sẽ kiệt lực, bị kị binh bắt kịp.

"Phập."

Hắn đâm xuyên ngực một binh sĩ, máu nóng phun vào mặt hắn, khiến mắt hắn đỏ lòm. Trong sát na mắt hắn nhòe đi, một cây trường thương vô thanh vô tức đâm vào phía sau ngực, hắn cảm giác được liền rạp người xuống lưng ngựa, nhưng động tác vẫn chậm một chút. Máu văng lên, trường thương cắm vào lưng hắn, cơn đau buốt khiến hắn suýt nữa rớt khỏi lưng ngựa.

Cơn giận nổi lên, hắn vung kiếm chặt đứt trường thương rồi chẻ đôi đầu kẻ đánh lén. Máu đỏ, não trắng cùng bắn tóe, chiến tượng gục ngã trong tiếng ngựa hí vang rền.

"Tướng quân!"

"Tướng quân!"

"Tướng quân!"

……

Quanh đó hô vang, rồi gầm lên giận giữ, vô số kị binh điên cuồng lao tới, vô số đao kiếm nhắn vào thân thể hắn.

Độc Cô Bại Thiên biết rằng mình vừa giết một đại nhân vật, khiến các binh sĩ phẫn hận. Chiến đấu đến giờ, hắn đã giết vô số kị binh, máu nhuộm đỏ mỗi tấc da thịt, y phục sớm đã biến thành màu đỏ từ lâu, dính sát vào thân thể. Nếu chỉ tính chuyện tìm người bồi táng, hắn đã lấy đủ vốn, hiện tại gần như đờ đẫn, tử vong không còn đáng sợ. Hắn vung Khấp Huyết thần kiếm như cái máy, máu bản thân và của địch nhân liên tục văng lên không.

Lúc hắn cảm thấy kiệt lực, không còn mảy may sức mạnh, cảm giác thương tang nhận rõ được hết nhân thế phù hoa dâng lên trong lòng. Sinh thì sao, tử thì sao, một khoảng sinh mệnh kết thúc thì một đoạn khác lại bắt đầu, sinh tử luân hồi, tịch diệt thiên đạo. Vĩnh sinh và tịch diệt đều là hình thức biểu hiện của sinh mệnh, là cảnh giới nối liền.

Trong thời khắc sinh tử này, óc hắn liên tục nảy sinh cảm ngộ.

Sinh tử cách nhau một đường tơ, tử rồi sẽ sinh, sinh rồi sẽ tử, sinh sinh tử tử, tử tử sinh sinh.

"Ầm."

Đầu óc hắn nổ vang, tinh thần phấn chấn.

Không có sinh, sao lại tử, không có tử, sao lại sinh được? Sinh tử bổn tương thông, chưa hẳn sẽ không nhìn thấu được sinh tử.

Ngay lúc đó, đao kiếm ở ngoại giới trở nên chậm chạp vô cùng, toàn thân hắn đầy sức mạnh. Đao kiếm "chậm chạp" áp sát thân thể bị Khấp Huyết thần kiếm phát ra sau lại đến trước cắt đứt, rồi máu bắn tung tóe. Mấy chục người vây công hắn không tin vào mắt mình, đao kiếm rõ ràng trúng người địch thủ mà cuối cùng kẻ chết là mình, chết mà không nhắm mắt.

Độc Cô Bại Thiên vui mừng cực độc, chỉ muốn thét lên, trong thời khắc sinh tử vừa rồi, hắn đã minh ngộ, tiến một bước dài trên con đường sinh tử. Vốn đó không phải là điều người ở cảnh gới như hắn đạt được, có điều vì nguyên nhân đặc biệt, hắn xác xác thật thật cảm thụ thấy.

"Sinh tử tương thông, tử rồi sẽ sinh, sinh rồi sẽ tử. Ban nãy chân lực của ta cạn rồi lại tái sinh, đúng rồi, đạo lí tương đồng, tử rồi sinh, chân khí cạn là có thể tái sinh. Đao kiếm của đối phương vì sao lại biến thành chậm thế nhỉ? Lẽ nào ta thành tựu được thiên nhãn thông trong truyền thuyết? Ha ha…" Hắn cười vang, gương mặt đầy máu hung hãn vô cùng.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó đao kiếm đang chậm chạp trở lại nhanh chóng, hắn cả kinh thất sắc.

"Mẹ nó chứ, lão tử lại là cao thủ trong khoảnh khắc."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »