Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5763 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 143
huyên huyên chi sư

❊ ❊ ❊

Cuối cùng Độc Cô Bại Thiên cũng hiểu vì sao mấy ngày nay nàng khác thường như thế, kêu lớn lên: "Huyên Huyên…cô bế tử quan ở đâu?" Hắn lao về phía Linh ma hồ, quả nhiên thấy Huyết Ma Hứa Nặc.

"Huyên Huyên đi đâu rồi?" Hắn nóng ruột kêu to.

Huyết Ma nhìn Linh ma hồ, mắt thoáng mờ đi, một lúc sau mới đáp: "Ta không biết."

"Sao ngươi lại không biết, mau cho ta biết đi, nhất định cô biết nàng đi đâu." Hắn nắm vai Huyết Ma lắc mạnh.

Huyết Ma Hứa khẽ tránh, thân thể phát ra ánh sáng mờ mờ, hất hắn bắn ra.

"Ta thật sự không biết, kỳ thật ngươi tìm thấy thì sao? Chỉ biết trơ mắt nhìn ư? Ngươi có cách trợ giúp sao? Chi bằng cứ giữ lại một phẩn ảo tương đợi khi nào đó Huyên Huyên quay lại."

"Ngươi…sao lại nói thế? Huyên Huyên mang ẩn tật, trong lòng vô cùng buồn bã, sao lại để nàng không có ai chiếu cố?"

"Muội ấy ở lại cũng chết, lại không thể tĩnh tâm, chỉ khi trong lòng không còn vương vấn, tâm trong sáng nhất mới có thể lĩnh ngộ sinh tử."

Độc Cô Bại Thiên thất thần: "Huyên Huyên có mấy phần thành công?"

"Một."

"Gì cơ?"

Huyết Ma nói: "Huyên Huyên khác hẳn mọi người, nếu qua được ải này thì tiền đồ thênh thang, không thể hạn lượng được. Tuy lần này nàng ta không vượt được nhưng cũng dừng tạm ở thánh cấp cảnh giới trong khoảnh khắc, hạt giống thánh cấp đã gieo vào tâm, có điều hạt này có lớp vỏ cứng. Nếu đột phá được hạn chế, thanh cấp ban đầu này sẽ tiến lên một cấp, dù cường giả trong các Cổ võ thánh sống lại cũng không hơn được."

"Nhưng… là cửu tử nhất sinh, nếu nàng không thể tái đột phá…" Hắn không nói tiếp được.

Huyết Ma đáp: "Đúng, gian hiểm vô cùng nhưng người nào không trải qua sao có thể trở thành nhân thượng nhân."

Độc Cô Bại Thiên hỏi: "Nàng ta cần bao lâu?"

"Trong vòng ba năm nếu không thể đột phá sinh tử chi cảnh, kinh mạch Huyên Huyên sẽ đứt hết."

"Cái gì?" Độc Cô Bại Thiên nhớ đến nội dung bức thư: Ta đi đây, sẽ bế tử quan, có lẽ mười năm, trăm năm, thậm chí vĩnh viễn không xuất quan.

"Hóa ra chỉ là ba năm, nàng chỉ an ủi ta…" Hắn sững sờ, tròng lòng chua xót cực độ.

Huyết Ma thấy hắn thất hồn lạc phách liền bật cười: "Ha ha, nói thật với ngươi, Huyên Huyên tuyệt đối sẽ đột phá được hạn chế sinh tử, vì Ngạo Thiên quyết nàng ta tu luyện là một trong cửu đại thần quyết, công pháp đỉnh cấp để đột phá thánh cấp cảnh giới Hà huống ta sao lại một bản Thiên Ma quyết tặng cho, nên nàng ta sẽ không nguy hiểm gì.".

"Thật ư? Nếu có thêm thần quyết dể tham khảo không phải hy vọng sẽ nhiều hơn ư? Mau cho ta biết nàng ở đâu, ta sẽ mang đến Kinh Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Khiếu Thiên quyết."

"Cái gì?" Huyết Ma kinh hãi mở bừng mắt, không dám tin vào tai mình, "ngươi… thân hoài tam đại thần quyết?"

"Đúng vậy, mau cho ta biết, Huyên Huyên ở đâu?"

"Thật không tin nổi." Huyết Ma thở dài: "Nhưng không cần, có Thiên Ma quyết để Huyên Huyên tham khảo là được rồi, quá nhiều tâm pháp chỉ tổ phân tâm."

Độc Cô Bại Thiên thất lạc, bàng hoàng, mê mang mấy ngày liền, rồi lại dốc lòng tu luyện võ công.

Huyên Huyên vạn phần lưu luyến rời Thiên Ma cốc, đi một bước ngoái lại ba lần, không hiểu còn cơ hội quay lại không. Đến cực đông Hán Đường đế quốc, nàng nhìn mặt biển mênh mông, lẩm bẩm: "Ta về rồi."

Lá thuyền của nàng an toàn đi một mạch bảy ngày trên biển, đến một hòn đảo không lớn nhưng dày đặc chim bay trên trời thành đàn. Cảnh tượng trên đảo như chốn thế ngoại đào nguyên, thác tuôn suối chảy, hoa thơm chim hót, các loại cây không biết tên lủng lẵng quả chín rộ đủ màu, nhiều loài động vật nhỏ khả ái nhay nhót, cảnh sắc mỹ lệ đến mức khiến người ta say mê.

Đột nhiên trên đảo vang lên tiếng hú dài, các loài động vật hoảng sợ run rẩy, chim biển vỗ cánh bay cao, nước biển phía ngoài vốn bình tĩnh chợt dấy lên sóng cao ngập trời, thanh thế kinh nhân.

Hôi lâu sau tiếng hú mới dừng, rồi vang lên tiếng cười: "Ha ha, tiểu nha đầu còn biết đường về hả, vi sư tưởng con vĩnh viễn không quay lại."

Một lão nhân râu tóc bạc phơ xuất hiện trước mặt nàng.

"Con nhớ sư phụ nên quay về."

"Nhớ ta? Đi một mạch cả năm, xem ra con đã quên lão đầu tử này, có phải gặp phức tạp gì không nên mới định nhờ lão nhân gia ta giúp?"

"Hừ, lão đầu tử sao lại nói vậy, phí công con nhớ người, từ xa xôi về thăm."

"Tiểu nha đầu ham chơi, cái gì cũng quên hết, ta không tin con nhớ ta." Mắt lão nhân chợt sáng lên tử mang, chụp cổ tay Huyên Huyên: "Để vi sư xem."

Lão nhâm nhắm mắt trầm tư rồi tỏ vẻ ngưng trọng: "Sao con lại thành thế này?"

Huyên Huyên bật khóc: "Sư phụ, con không sống lâu nữa, không thể đưa tiễn người, hu hu…"

"Phỉ phui, mồm quạ đen, lão nhân gia ta là bất tử chi thân, sao lại chết được. Trẻ con dại miệng, cứ để gió thổi đi."

"Hu hu… nhưng con không sống được nữa, sư phụ là người con trông từ nhỏ đến lớn, thật con không đành bỏ đi, hu hu…"

"Phỉ phui, tiểu nha đầu nói cái gì, là ta trông nom con đến lớn đấy chứ." Lão nhân giận đến vểnh râu lên.

"Hu hu… cũng thế thôi, lúc sư phụ thấy con thì con cũng nhìn sư phụ, hu hu… sư phụ, con không đành xa người…" Huyên Huyên chùi hết nước mũi lên mình lão nhân.

"Tiểu nha đầu xấu tính này, đứng dậy đi, đây là y phục mới của vi sư."

"Sư phụ, con sắp chết rồi, người còn tính đến y phục ư, hu hu…" Huyên Huyên tựa vào mình lão nhân, vừa khóc vừa kéo râu.

"Được rồi, được rồi, nói xem thật ra là chuyện gì đi, để sư phụ nghĩ cách."

"Một tháng trước con đến Thiên Ma cốc chơi…rồi…đột phá hạn chế sau cùng của đế cấp, tiến vào thánh cấp cao thủ, hu hu…"

"Cái gì, con đạt đến thánh cấp cảnh giới, không hổ là đồ đệ của ta. Ha ha..."

"Hu hu… lão đầu tử còn cười được ư, lẽ nào không thấy con đã trở thành như cũ?"

"Ừ, nói tiếp đi."

"Rồi…"

"Con nói là tượng Thiên Ma đột nhiên tràn ra ma khí?" Sắc mặt lão nhân ngưng trọng vô cùng: "Lẽ nào Thiên Ma thật sự quay lại? Rồi sau nữa?"

"Rồi…"

"Không thể nào, tên Tiểu Bạch đó xuất ra được phong mang đỏ tía quán thông thiên địa hả?"

"Đúng, thế nào hả lão đầu tử?"

Lão nhân lẩm bẩm: "Lẽ nào hôm đó cảm giác của ta là thật? Sao có thể, hắn đã linh thức tịch diệt cơ mà? Lẽ nào thật sự trở lại?"

"Hu hu… lão đầu tử, con đã thế này mà người không quan tâm." Huyên Huyên kéo mạnh râu lão nhân.

"A… buông tay, tiểu nha đầu dã man, yên tâm đi, vi sư chắc chắn sẽ chữa lành cho con."

"Hiện giờ sư phụ còn lừa con, Huyết Ma đã cho con biết sự thật, hu hu…"

"Loại tiểu bối vô danh như Huyết Ma biết cái gì, con không thử xem sư phụ là ai hả?"

"Hu hu… sư phụ là ai, có phải là thiên niên lão yêu quái?"

"Ha ha, sư phụ là kẻ đẹp trai nhất thiên địa, còn đẹp trai hơn cả Thiên Ma xấu xa đó, là kẻ mạnh nhất, mạnh hơn cả kẻ biến thái…"

"Thật ra sư phụ là ai, lẽ nào là yêu quái?"

"Nói nhăng, sư phụ con là cao thủ vĩ đại nhất thiên địa, đệ nhất Võ thánh trong truyền thuyết." Lão nhân cười ha hả, vung tay chụp lên không, đám mây từ xa bay tới bị tống sang hướng khác.

"Sư phụ đúng là yêu quái."

Cuối cùng Độc Cô Bại Thiên cũng hiểu vì sao mấy ngày nay nàng khác thường như thế, kêu lớn lên: "Huyên Huyên…cô bế tử quan ở đâu?" Hắn lao về phía Linh ma hồ, quả nhiên thấy Huyết Ma Hứa Nặc.

"Huyên Huyên đi đâu rồi?" Hắn nóng ruột kêu to.

Huyết Ma nhìn Linh ma hồ, mắt thoáng mờ đi, một lúc sau mới đáp: "Ta không biết."

"Sao ngươi lại không biết, mau cho ta biết đi, nhất định cô biết nàng đi đâu." Hắn nắm vai Huyết Ma lắc mạnh.

Huyết Ma Hứa khẽ tránh, thân thể phát ra ánh sáng mờ mờ, hất hắn bắn ra.

"Ta thật sự không biết, kỳ thật ngươi tìm thấy thì sao? Chỉ biết trơ mắt nhìn ư? Ngươi có cách trợ giúp sao? Chi bằng cứ giữ lại một phẩn ảo tương đợi khi nào đó Huyên Huyên quay lại."

"Ngươi…sao lại nói thế? Huyên Huyên mang ẩn tật, trong lòng vô cùng buồn bã, sao lại để nàng không có ai chiếu cố?"

"Muội ấy ở lại cũng chết, lại không thể tĩnh tâm, chỉ khi trong lòng không còn vương vấn, tâm trong sáng nhất mới có thể lĩnh ngộ sinh tử."

Độc Cô Bại Thiên thất thần: "Huyên Huyên có mấy phần thành công?"

"Một."

"Gì cơ?"

Huyết Ma nói: "Huyên Huyên khác hẳn mọi người, nếu qua được ải này thì tiền đồ thênh thang, không thể hạn lượng được. Tuy lần này nàng ta không vượt được nhưng cũng dừng tạm ở thánh cấp cảnh giới trong khoảnh khắc, hạt giống thánh cấp đã gieo vào tâm, có điều hạt này có lớp vỏ cứng. Nếu đột phá được hạn chế, thanh cấp ban đầu này sẽ tiến lên một cấp, dù cường giả trong các Cổ võ thánh sống lại cũng không hơn được."

"Nhưng… là cửu tử nhất sinh, nếu nàng không thể tái đột phá…" Hắn không nói tiếp được.

Huyết Ma đáp: "Đúng, gian hiểm vô cùng nhưng người nào không trải qua sao có thể trở thành nhân thượng nhân."

Độc Cô Bại Thiên hỏi: "Nàng ta cần bao lâu?"

"Trong vòng ba năm nếu không thể đột phá sinh tử chi cảnh, kinh mạch Huyên Huyên sẽ đứt hết."

"Cái gì?" Độc Cô Bại Thiên nhớ đến nội dung bức thư: Ta đi đây, sẽ bế tử quan, có lẽ mười năm, trăm năm, thậm chí vĩnh viễn không xuất quan.

"Hóa ra chỉ là ba năm, nàng chỉ an ủi ta…" Hắn sững sờ, tròng lòng chua xót cực độ.

Huyết Ma thấy hắn thất hồn lạc phách liền bật cười: "Ha ha, nói thật với ngươi, Huyên Huyên tuyệt đối sẽ đột phá được hạn chế sinh tử, vì Ngạo Thiên quyết nàng ta tu luyện là một trong cửu đại thần quyết, công pháp đỉnh cấp để đột phá thánh cấp cảnh giới Hà huống ta sao lại một bản Thiên Ma quyết tặng cho, nên nàng ta sẽ không nguy hiểm gì.".

"Thật ư? Nếu có thêm thần quyết dể tham khảo không phải hy vọng sẽ nhiều hơn ư? Mau cho ta biết nàng ở đâu, ta sẽ mang đến Kinh Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Khiếu Thiên quyết."

"Cái gì?" Huyết Ma kinh hãi mở bừng mắt, không dám tin vào tai mình, "ngươi… thân hoài tam đại thần quyết?"

"Đúng vậy, mau cho ta biết, Huyên Huyên ở đâu?"

"Thật không tin nổi." Huyết Ma thở dài: "Nhưng không cần, có Thiên Ma quyết để Huyên Huyên tham khảo là được rồi, quá nhiều tâm pháp chỉ tổ phân tâm."

Độc Cô Bại Thiên thất lạc, bàng hoàng, mê mang mấy ngày liền, rồi lại dốc lòng tu luyện võ công.

Huyên Huyên vạn phần lưu luyến rời Thiên Ma cốc, đi một bước ngoái lại ba lần, không hiểu còn cơ hội quay lại không. Đến cực đông Hán Đường đế quốc, nàng nhìn mặt biển mênh mông, lẩm bẩm: "Ta về rồi."

Lá thuyền của nàng an toàn đi một mạch bảy ngày trên biển, đến một hòn đảo không lớn nhưng dày đặc chim bay trên trời thành đàn. Cảnh tượng trên đảo như chốn thế ngoại đào nguyên, thác tuôn suối chảy, hoa thơm chim hót, các loại cây không biết tên lủng lẵng quả chín rộ đủ màu, nhiều loài động vật nhỏ khả ái nhay nhót, cảnh sắc mỹ lệ đến mức khiến người ta say mê.

Đột nhiên trên đảo vang lên tiếng hú dài, các loài động vật hoảng sợ run rẩy, chim biển vỗ cánh bay cao, nước biển phía ngoài vốn bình tĩnh chợt dấy lên sóng cao ngập trời, thanh thế kinh nhân.

Hôi lâu sau tiếng hú mới dừng, rồi vang lên tiếng cười: "Ha ha, tiểu nha đầu còn biết đường về hả, vi sư tưởng con vĩnh viễn không quay lại."

Một lão nhân râu tóc bạc phơ xuất hiện trước mặt nàng.

"Con nhớ sư phụ nên quay về."

"Nhớ ta? Đi một mạch cả năm, xem ra con đã quên lão đầu tử này, có phải gặp phức tạp gì không nên mới định nhờ lão nhân gia ta giúp?"

"Hừ, lão đầu tử sao lại nói vậy, phí công con nhớ người, từ xa xôi về thăm."

"Tiểu nha đầu ham chơi, cái gì cũng quên hết, ta không tin con nhớ ta." Mắt lão nhân chợt sáng lên tử mang, chụp cổ tay Huyên Huyên: "Để vi sư xem."

Lão nhâm nhắm mắt trầm tư rồi tỏ vẻ ngưng trọng: "Sao con lại thành thế này?"

Huyên Huyên bật khóc: "Sư phụ, con không sống lâu nữa, không thể đưa tiễn người, hu hu…"

"Phỉ phui, mồm quạ đen, lão nhân gia ta là bất tử chi thân, sao lại chết được. Trẻ con dại miệng, cứ để gió thổi đi."

"Hu hu… nhưng con không sống được nữa, sư phụ là người con trông từ nhỏ đến lớn, thật con không đành bỏ đi, hu hu…"

"Phỉ phui, tiểu nha đầu nói cái gì, là ta trông nom con đến lớn đấy chứ." Lão nhân giận đến vểnh râu lên.

"Hu hu… cũng thế thôi, lúc sư phụ thấy con thì con cũng nhìn sư phụ, hu hu… sư phụ, con không đành xa người…" Huyên Huyên chùi hết nước mũi lên mình lão nhân.

"Tiểu nha đầu xấu tính này, đứng dậy đi, đây là y phục mới của vi sư."

"Sư phụ, con sắp chết rồi, người còn tính đến y phục ư, hu hu…" Huyên Huyên tựa vào mình lão nhân, vừa khóc vừa kéo râu.

"Được rồi, được rồi, nói xem thật ra là chuyện gì đi, để sư phụ nghĩ cách."

"Một tháng trước con đến Thiên Ma cốc chơi…rồi…đột phá hạn chế sau cùng của đế cấp, tiến vào thánh cấp cao thủ, hu hu…"

"Cái gì, con đạt đến thánh cấp cảnh giới, không hổ là đồ đệ của ta. Ha ha..."

"Hu hu… lão đầu tử còn cười được ư, lẽ nào không thấy con đã trở thành như cũ?"

"Ừ, nói tiếp đi."

"Rồi…"

"Con nói là tượng Thiên Ma đột nhiên tràn ra ma khí?" Sắc mặt lão nhân ngưng trọng vô cùng: "Lẽ nào Thiên Ma thật sự quay lại? Rồi sau nữa?"

"Rồi…"

"Không thể nào, tên Tiểu Bạch đó xuất ra được phong mang đỏ tía quán thông thiên địa hả?"

"Đúng, thế nào hả lão đầu tử?"

Lão nhân lẩm bẩm: "Lẽ nào hôm đó cảm giác của ta là thật? Sao có thể, hắn đã linh thức tịch diệt cơ mà? Lẽ nào thật sự trở lại?"

"Hu hu… lão đầu tử, con đã thế này mà người không quan tâm." Huyên Huyên kéo mạnh râu lão nhân.

"A… buông tay, tiểu nha đầu dã man, yên tâm đi, vi sư chắc chắn sẽ chữa lành cho con."

"Hiện giờ sư phụ còn lừa con, Huyết Ma đã cho con biết sự thật, hu hu…"

"Loại tiểu bối vô danh như Huyết Ma biết cái gì, con không thử xem sư phụ là ai hả?"

"Hu hu… sư phụ là ai, có phải là thiên niên lão yêu quái?"

"Ha ha, sư phụ là kẻ đẹp trai nhất thiên địa, còn đẹp trai hơn cả Thiên Ma xấu xa đó, là kẻ mạnh nhất, mạnh hơn cả kẻ biến thái…"

"Thật ra sư phụ là ai, lẽ nào là yêu quái?"

"Nói nhăng, sư phụ con là cao thủ vĩ đại nhất thiên địa, đệ nhất Võ thánh trong truyền thuyết." Lão nhân cười ha hả, vung tay chụp lên không, đám mây từ xa bay tới bị tống sang hướng khác.

"Sư phụ đúng là yêu quái."

Cuối cùng Độc Cô Bại Thiên cũng hiểu vì sao mấy ngày nay nàng khác thường như thế, kêu lớn lên: "Huyên Huyên…cô bế tử quan ở đâu?" Hắn lao về phía Linh ma hồ, quả nhiên thấy Huyết Ma Hứa Nặc.

"Huyên Huyên đi đâu rồi?" Hắn nóng ruột kêu to.

Huyết Ma nhìn Linh ma hồ, mắt thoáng mờ đi, một lúc sau mới đáp: "Ta không biết."

"Sao ngươi lại không biết, mau cho ta biết đi, nhất định cô biết nàng đi đâu." Hắn nắm vai Huyết Ma lắc mạnh.

Huyết Ma Hứa khẽ tránh, thân thể phát ra ánh sáng mờ mờ, hất hắn bắn ra.

"Ta thật sự không biết, kỳ thật ngươi tìm thấy thì sao? Chỉ biết trơ mắt nhìn ư? Ngươi có cách trợ giúp sao? Chi bằng cứ giữ lại một phẩn ảo tương đợi khi nào đó Huyên Huyên quay lại."

"Ngươi…sao lại nói thế? Huyên Huyên mang ẩn tật, trong lòng vô cùng buồn bã, sao lại để nàng không có ai chiếu cố?"

"Muội ấy ở lại cũng chết, lại không thể tĩnh tâm, chỉ khi trong lòng không còn vương vấn, tâm trong sáng nhất mới có thể lĩnh ngộ sinh tử."

Độc Cô Bại Thiên thất thần: "Huyên Huyên có mấy phần thành công?"

"Một."

"Gì cơ?"

Huyết Ma nói: "Huyên Huyên khác hẳn mọi người, nếu qua được ải này thì tiền đồ thênh thang, không thể hạn lượng được. Tuy lần này nàng ta không vượt được nhưng cũng dừng tạm ở thánh cấp cảnh giới trong khoảnh khắc, hạt giống thánh cấp đã gieo vào tâm, có điều hạt này có lớp vỏ cứng. Nếu đột phá được hạn chế, thanh cấp ban đầu này sẽ tiến lên một cấp, dù cường giả trong các Cổ võ thánh sống lại cũng không hơn được."

"Nhưng… là cửu tử nhất sinh, nếu nàng không thể tái đột phá…" Hắn không nói tiếp được.

Huyết Ma đáp: "Đúng, gian hiểm vô cùng nhưng người nào không trải qua sao có thể trở thành nhân thượng nhân."

Độc Cô Bại Thiên hỏi: "Nàng ta cần bao lâu?"

"Trong vòng ba năm nếu không thể đột phá sinh tử chi cảnh, kinh mạch Huyên Huyên sẽ đứt hết."

"Cái gì?" Độc Cô Bại Thiên nhớ đến nội dung bức thư: Ta đi đây, sẽ bế tử quan, có lẽ mười năm, trăm năm, thậm chí vĩnh viễn không xuất quan.

"Hóa ra chỉ là ba năm, nàng chỉ an ủi ta…" Hắn sững sờ, tròng lòng chua xót cực độ.

Huyết Ma thấy hắn thất hồn lạc phách liền bật cười: "Ha ha, nói thật với ngươi, Huyên Huyên tuyệt đối sẽ đột phá được hạn chế sinh tử, vì Ngạo Thiên quyết nàng ta tu luyện là một trong cửu đại thần quyết, công pháp đỉnh cấp để đột phá thánh cấp cảnh giới Hà huống ta sao lại một bản Thiên Ma quyết tặng cho, nên nàng ta sẽ không nguy hiểm gì.".

"Thật ư? Nếu có thêm thần quyết dể tham khảo không phải hy vọng sẽ nhiều hơn ư? Mau cho ta biết nàng ở đâu, ta sẽ mang đến Kinh Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Khiếu Thiên quyết."

"Cái gì?" Huyết Ma kinh hãi mở bừng mắt, không dám tin vào tai mình, "ngươi… thân hoài tam đại thần quyết?"

"Đúng vậy, mau cho ta biết, Huyên Huyên ở đâu?"

"Thật không tin nổi." Huyết Ma thở dài: "Nhưng không cần, có Thiên Ma quyết để Huyên Huyên tham khảo là được rồi, quá nhiều tâm pháp chỉ tổ phân tâm."

Độc Cô Bại Thiên thất lạc, bàng hoàng, mê mang mấy ngày liền, rồi lại dốc lòng tu luyện võ công.

Huyên Huyên vạn phần lưu luyến rời Thiên Ma cốc, đi một bước ngoái lại ba lần, không hiểu còn cơ hội quay lại không. Đến cực đông Hán Đường đế quốc, nàng nhìn mặt biển mênh mông, lẩm bẩm: "Ta về rồi."

Lá thuyền của nàng an toàn đi một mạch bảy ngày trên biển, đến một hòn đảo không lớn nhưng dày đặc chim bay trên trời thành đàn. Cảnh tượng trên đảo như chốn thế ngoại đào nguyên, thác tuôn suối chảy, hoa thơm chim hót, các loại cây không biết tên lủng lẵng quả chín rộ đủ màu, nhiều loài động vật nhỏ khả ái nhay nhót, cảnh sắc mỹ lệ đến mức khiến người ta say mê.

Đột nhiên trên đảo vang lên tiếng hú dài, các loài động vật hoảng sợ run rẩy, chim biển vỗ cánh bay cao, nước biển phía ngoài vốn bình tĩnh chợt dấy lên sóng cao ngập trời, thanh thế kinh nhân.

Hôi lâu sau tiếng hú mới dừng, rồi vang lên tiếng cười: "Ha ha, tiểu nha đầu còn biết đường về hả, vi sư tưởng con vĩnh viễn không quay lại."

Một lão nhân râu tóc bạc phơ xuất hiện trước mặt nàng.

"Con nhớ sư phụ nên quay về."

"Nhớ ta? Đi một mạch cả năm, xem ra con đã quên lão đầu tử này, có phải gặp phức tạp gì không nên mới định nhờ lão nhân gia ta giúp?"

"Hừ, lão đầu tử sao lại nói vậy, phí công con nhớ người, từ xa xôi về thăm."

"Tiểu nha đầu ham chơi, cái gì cũng quên hết, ta không tin con nhớ ta." Mắt lão nhân chợt sáng lên tử mang, chụp cổ tay Huyên Huyên: "Để vi sư xem."

Lão nhâm nhắm mắt trầm tư rồi tỏ vẻ ngưng trọng: "Sao con lại thành thế này?"

Huyên Huyên bật khóc: "Sư phụ, con không sống lâu nữa, không thể đưa tiễn người, hu hu…"

"Phỉ phui, mồm quạ đen, lão nhân gia ta là bất tử chi thân, sao lại chết được. Trẻ con dại miệng, cứ để gió thổi đi."

"Hu hu… nhưng con không sống được nữa, sư phụ là người con trông từ nhỏ đến lớn, thật con không đành bỏ đi, hu hu…"

"Phỉ phui, tiểu nha đầu nói cái gì, là ta trông nom con đến lớn đấy chứ." Lão nhân giận đến vểnh râu lên.

"Hu hu… cũng thế thôi, lúc sư phụ thấy con thì con cũng nhìn sư phụ, hu hu… sư phụ, con không đành xa người…" Huyên Huyên chùi hết nước mũi lên mình lão nhân.

"Tiểu nha đầu xấu tính này, đứng dậy đi, đây là y phục mới của vi sư."

"Sư phụ, con sắp chết rồi, người còn tính đến y phục ư, hu hu…" Huyên Huyên tựa vào mình lão nhân, vừa khóc vừa kéo râu.

"Được rồi, được rồi, nói xem thật ra là chuyện gì đi, để sư phụ nghĩ cách."

"Một tháng trước con đến Thiên Ma cốc chơi…rồi…đột phá hạn chế sau cùng của đế cấp, tiến vào thánh cấp cao thủ, hu hu…"

"Cái gì, con đạt đến thánh cấp cảnh giới, không hổ là đồ đệ của ta. Ha ha..."

"Hu hu… lão đầu tử còn cười được ư, lẽ nào không thấy con đã trở thành như cũ?"

"Ừ, nói tiếp đi."

"Rồi…"

"Con nói là tượng Thiên Ma đột nhiên tràn ra ma khí?" Sắc mặt lão nhân ngưng trọng vô cùng: "Lẽ nào Thiên Ma thật sự quay lại? Rồi sau nữa?"

"Rồi…"

"Không thể nào, tên Tiểu Bạch đó xuất ra được phong mang đỏ tía quán thông thiên địa hả?"

"Đúng, thế nào hả lão đầu tử?"

Lão nhân lẩm bẩm: "Lẽ nào hôm đó cảm giác của ta là thật? Sao có thể, hắn đã linh thức tịch diệt cơ mà? Lẽ nào thật sự trở lại?"

"Hu hu… lão đầu tử, con đã thế này mà người không quan tâm." Huyên Huyên kéo mạnh râu lão nhân.

"A… buông tay, tiểu nha đầu dã man, yên tâm đi, vi sư chắc chắn sẽ chữa lành cho con."

"Hiện giờ sư phụ còn lừa con, Huyết Ma đã cho con biết sự thật, hu hu…"

"Loại tiểu bối vô danh như Huyết Ma biết cái gì, con không thử xem sư phụ là ai hả?"

"Hu hu… sư phụ là ai, có phải là thiên niên lão yêu quái?"

"Ha ha, sư phụ là kẻ đẹp trai nhất thiên địa, còn đẹp trai hơn cả Thiên Ma xấu xa đó, là kẻ mạnh nhất, mạnh hơn cả kẻ biến thái…"

"Thật ra sư phụ là ai, lẽ nào là yêu quái?"

"Nói nhăng, sư phụ con là cao thủ vĩ đại nhất thiên địa, đệ nhất Võ thánh trong truyền thuyết." Lão nhân cười ha hả, vung tay chụp lên không, đám mây từ xa bay tới bị tống sang hướng khác.

"Sư phụ đúng là yêu quái."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »