Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5758 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 160
cừu tiêu hận tán

❊ ❊ ❊

Lãnh Vũ hoang mang rời khỏi Lạc Thiên động, từ cửa động vang lên tiếng hú lảnh lói, tuyết đọng trên Lạc Thiên phong rung động.

Mười ngày trước, sát khí trong Lạc Thiên động xông lên mây, môn nhân đệ tử Lạc Thiên cung kinh hãi một thì cha mẹ Lãnh Vũ kinh hãi mười. Giờ nghe thấy thanh âm quen thuộc, cả hai vợ chồng kích động đến bật khóc.

"Vũ nhi ra rồi… Vũ nhi ra rồi… tốt quá."

Môn nhân đệ tử Lạc Thiên cung tràn về phái động khẩu, cả những trưởng lão hiếm khi xuất hiện cũng đến.

Dung nhan Lãnh Vũ lạnh như băng sương, vô hình trung phát ra khí thế bức nhân, khiến người ta không thở nổi đó là uy thế của đé vương, thần thức ngưng luyện như biển lớn, buộc người ta kính phục, không dám nhìn vào.

Các trưởng lão và cha mẹ nàng vượt qua đám đông đến cửa động, Lãnh Vũ thấy cha mẹ liền nhảy tới.

"Cha..mẹ…"

Ba người ôm nhau, đế cảnh khí tức của nàng tan hết, gương mặt đầy lệ, đệ tử Lạc Thiên cung thở phào, áp lực ban nãy biến mất.

Hồi lâu sau cả nhà mới tách ra, lão đế cảnh cao thủ bước lên nói: "Vũ nhi đã tiến vào đế cấp cảnh giới, đáng mừng lắm, Lạc Thiên cung từ nay có thêm một tuyệt đỉnh cao thủ trẻ tuổi."

Các trưởng lão đều khen ngợi.

"Ác mộng ngàn năm không ai sống sót rời Lạc Thiên động đã kết thúc."

"Lạc Thiên cung chúng ta sau cũng cũng xuất hiện kì tài."

"Cổ phái ngàn năm sẽ chấn chỉnh hùng phong."

...

Lão đế cảnh cao thủ cắt lời: "Vũ nhi, Độc Cô công tử đâu, sao không thấy, lẽ nào công tử…"

Cha mẹ nàng cũng nóng lòng: "Vũ nhi, Độc Cô Bại Thiên công tử đâu, công tử đến cứu con, sao lại không thấy?"

"Y đến cứu con?" Lãnh Vũ kinh hãi, mắt lóe lên thần sắc phức tạp.

Lãnh Phong hỏi: "Không thấy công tử ư?"

Lãnh Vũ đáp: "Không… không thấy…"

Vợ chồng họ Lãnh tỏ vẻ nóng lòng, Lãnh Phong nói: "Sao lại nưh vậy, công tử sao lại biến mất trong đó, đã đạt đến đế cấp cảnh giới cơ mà."

Mẫu thân nàng nói: "Vũ nhi không thấy công tử ư? Ôi, kì thật hài tử đó không tệ, tuy người giang hồ nói nó thành ma quỷ nhưng ta thấy nó là người biết báo ơn. Nó vì nợ ơn con mà không ngại xa xôi đến Lạc Thiên cung, biết con vào Lạc Thiên động liền không do dự vào ngay, lấy mang báo đáp. Người tốt sao lại không được trả ơn…ông trời phù hộ…"

Tâm tình Lãnh Vũ càng phức tạp: "Y đến báo ơn, có nói gì không?"

"Không, chỉ nói nhất định phải cứu con ra, dù mất mạng cũng được."

Lãnh Vũ không nói gì nữa, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Con vào tìm y…"

Thấy cha mẹ tỏ vẻ lo lắng, nàng bảo: "Yên tâm, con đã thích ứng với khí cực hàn trong đó, không sợ Lạc Thiên động nữa."

Chúng nhân nhìn theo nàng bước vào động.

Băng điện cổ kính trầm tĩnh, Lãnh Vũ nhẹ nhàng bước vào.

Toàn thân Độc Cô Bại Thiên bị một lớp băng dày bao phủ, Lãnh Vũ vận công đánh tan, làm lộ ra thân thể cao lớn trong đó. Sắc mặt hắn nhợt nhạt, không còn hột máu nào, hô hấp cũng ngừng hẳn, tinh thần không mảy may dao động, sinh cơ đã tuyệt.

Lãnh Vũ lẩm bẩm: "Ngươi chết rồi… mối thù của ta đã báo…nhưng…nhưng ta không thấy vui, có lẽ vì ngươi cố đến cứu ta. Ngươi muốn bù đắp? Ngươi đã bù đáp rồi, nhưng bù đắp cái gì? Nếu ta biết ngươi đến cứu, có lẽ đã tha mạng cho ngươi, nhưng ngươi không còn cơ hội nữa… hiện tại nhất thiết đến lúc kết thúc, ngươi không còn nợ ta, ta cũng không còn ăn năn, giữa chúng ta cừu-- tiêu-- hận-- tán..."

Lãnh Vũ tan biến vào bóng tối trong băng điện, bốn chữ "Cừu tiêu hận tán" vang vọng…

Giang hồ đại loạn, Bất tử ma đế uy nhiếp võ lâm, những người từng xung đột với Độc Cô Bại Thiên ngày nào cũng hoảng sợ. Bất tử ma đế đột nhiên như tan biến khỏi nhân gian, càng khiến người ta hoảng sợ, không hiểu lúc nào hắn sẽ đột nhiên xuất hiện, lại gây ra huyết kiếp.

Các đế cảnh cao thủ ẩn mình ở trần thế đi tìm khắp biến người, cao thủ mới nổi ma đến khiến không ai dám coi thường. Nhưng họ không dám hành động rầm rộ, chỉ ngầm tìm kiếm, bằng không kinh động Nộ Đế của Độc Cô gia và Huyết Đế của Tư Đồ gia thì sẽ dấy lên giang hồ hạo kiếp, trừ hai người này còn cả lão võ đế-- Độc Cô Phi Vũ nữa. Lão nhân thành đế mấy chục năm này, không ai biết tu vi của ông đạt đến cảnh giới nào. Một khi khiến ông xuất thủ tất sẽ là tai nạn đáng sợ, nếu tứ đế liên thủ đại chiến giang hồ, tinh anh võ lâm sẽ gục ngã vô số, hậu quả không ai dám nghĩ tới…

Người giang hồ hoảng sợ, đế cảnh cao thủ tìm kiếm... võ lâm hỗn loạn...

Lạc Thiên phong, Lạc Thiên động, thân mình Độc Cô Bại Thiên lại kết một tầng băng dày, hắn bị băng phong đã ba chục ngày, lớp băng phát sáng yêu dị. Từng tia tinh thần dao động truyền ra, càng lúc càng mạnh.

Lãnh Vũ đứng trên đỉnh Lạc Thiên phong, nhìn về xa xăm, giữa làn mây khói cuồn cuộn, chợt có cảm giác siêu thoát, đời người trăm năm qua vội vàng, vinh nhục ân oán cá nhân chỉ là một thoáng ngắn ngủi…

"Ta sao vậy, thù báo rồi, hận tan rồi, sao lại có cảm khái xuất thế. Độc Cô Bại Thiên có cảm khái này mới đúng, nếu hắn bỏ hết ân oán giang hồ sẽ thế nào? Hắn có rũ bỏ không?"

Lãnh Vũ minh bạch rằng giang hồ đối với hắn cũng như quan hệ giữa hắn và nàng, hắn có thể đế thỉnh tội, lấy mạng ra trả, giang hồ có thể chăng? Bao nhiêu người như thế, bao nhiêu hận như thế, hắn sẽ bỏ qua ai, tha cho ai?

"n oán giữa ta và ngươi, cũng như giữa ngươi và giang hồ, ha ha, giang hồ…ta giúp các ngươi một việc lớn. Độc Cô Bại Thiên, ta giúp ngươi lựa chọn… cái chết với ngươi đúng là không công bằng, nhưng…ôi." Tiếng thở dài nặng nề vang lên trong gió.

Trong lòng Lãnh Vũ không còn vướng bận, quyết định từ đây một lòng tu võ, sẽ có ngày nhìn thấu sinh tử, đạt đến thánh cấp cảnh giới trong truyền thuyết. Tuy nàng biết con đường đó rất dài nhưng nhất định sẽ đạt đến, thánh giả ẩn thân từng truyền một cỗ thánh nguyên vào thân thể nàng, được Độc Cô Bại Thiên trợ lực đã bước đầu có hiệu quả, nàng bước chân vào đế cảnh. Rồi sau này, cỗ chân nguyên đó mọc rễ, trở thành cổ thụ. Đương nhiên quá trình này luôn cần "nước tưới", "nước" chính là Lạc Thiên quyết.

Trong gió lại vang lên tiếng thở dài, Lãnh Vũ biến mất vào Lạc Thiên cung nội.

Mười lăm ngày sau, trong băng điện Lạc Thiên động vang lên tiếng băng vỡ giòn tan, từng mảnh băng trên mình Độc Cô Bại Thiên lả tả rơi, thân thể cao lớn lại lộ ra.

Thần sắc hắn không còn nhợt nhạt, hơi thở miên man, tựa hồ đang ngủ say.

Một chưởng của Lãnh Vũ hàm chứa vô thượng uy lực của đế cảnh, chấn tan ngũ tạng hắn, người khác tất không thể sống sót. Nhưng thân thể biến dị đã giữ lại tính mạng cho hắn, Bất Tử ma công và pháp quyết Bất diệt kim thân tự vận chuyển, khiến sinh cơ của hắn không đứt.

Hàn băng phong tỏa hắn, nhưng Bất Tử ma công và pháp quyết Bất diệt kim thân vận hành nhanh hẳn, mười mấy ngày nay hắn sa vào trạng thái giả chết, hai công pháp Bất tử, Bất diệt tự chữa lành, thân thể thoi thóp sau cùng cũng triệt để phục nguyên.

Từ sinh đến tử, từ tử đến sinh, Bất Tử ma công của hắn từ chỗ sơ cấp đã triệt để đại thành, Bất diệt kim thân lên thêm một tầng, sau này không cần chú tâm cũng tự động tuần hoàn lưu chuyển, thể chất hắn tiếp tục biến dị, mạnh mẽ hơn nhiều.

Kì thật sinh tử tôi luyện mang lại cho hắn ảnh hưởng không chỉ có thế, không qua sinh tử thì sao lại nhìn thấu được sinh tử, chỉ người nào trải qua mới nắm chắc được ảo bí của sinh tử, tiến vào lĩnh vực thánh cấp, vĩnh sinh cùng trời đất.

Mười lăm ngày trải qua sinh tử, mười lăm ngày Bất tử ma biến, mười lăm ngày tụ lại kim thân, hắn tiến bộ một bước gian nan, đạt đến đỉnh cao đế cảnh.

Nhìn khắp giang hồ, nếu thánh cấp cao thủ ở thế ngoại không xuất hiện, chỉ có những lão đế cảnh cao thủ thành đế nhiều năm mới có thể so sánh với hắn.

Ma đế không thẹn là bậc võ đế.

Độc Cô Bại Thiên từ từ tỉnh lại, phát giác đang năm trong băng điện, thân thể không hề cảm thấy lạnh lẽo, biết rằng công lực lại tinh tiến.

Cương khí lan tràn như sắp nổ tung, hắn ngửa mắt hú vang, âm ba cuồn cuộn thoát khỏi Lạc Thiên động, vang đến Lạc Thiên phong.

Chừng nửa khắc sau, cả Lạc Thiên cung lại chấn kinh, Lạc Thiên động tiếp tục chao chát, sao lại không khiến họ kinh ngạc.

Mọi đệ tử đổ về phía đó.

"Là ai, lẽ nào là Độc Cô Bại Thiên?"

"Y còn sống?"

"Trời ơi."

"Lạc Thiên động lại có thêm người sống sót, thần kì."

...

Vợ chồng Lãnh Phong đến hiện trường đầu tiên, họ vốn lo lắng vì chuyện hắn không trở ra, giờ nghe tiếng hắn hú nên hoan hỉ vô cùng.

Các trưởng lão khác cũng đổ về động khẩu.

Tâm tình Lãnh Vũ phức tạp hơn hết, mười mấy ngày trước nàng thấy hắn chết đi, lòng chợt được giải thoát, rồi lại cảm ngộ trên Lạc Thiên phong, triệt để xóa đi cừu hận, nhưng giờ nghe giọng hắn… lòng nàng đại loạn, hồi lâu mới bình tĩnh được.

Lãnh Vũ do dự một chốc rồi cũng tới.

Độc Cô Bại Thiên đeo chiếc chìa khóa ở sau lưng, từ trong động nhảy vọt ra.

Trước mắt hắn đông đặc những người, nhưng hắn lập tức thấy ngay vợ chồng Lãnh Phong mặt đầy lo lắng và lão đế cảnh cao thủ.

Hắn định tới chào hỏi nhưng cảm giác được quang mang lạnh lẽo chiếu lên mình, là Lãnh Vũ vừa bước vào đế cảnh.

Giọng nói nhỏ nhẹ vọng vào tai hắn: "Ngươi liều chết vào Lạc Thiên động cứu ta, lấy mạng đổi mạng… ngươi chết rồi, ta tha thứ cho ngươi. Giờ ngươi sống lại, thấy ngươi là ta không thể quên được nỗi sỉ nhục, không thể ức chết xung động muốn giết ngươi, nhưng ta đã giết ngươi một lần… ngươi đi đi, giữa chúng ta cừu tiêu hận tán, ngươi đừng bao giờ đến Lạc Thiên phong, ta không muốn thấy ngươi."

Lãnh Vũ hoang mang rời khỏi Lạc Thiên động, từ cửa động vang lên tiếng hú lảnh lói, tuyết đọng trên Lạc Thiên phong rung động.

Mười ngày trước, sát khí trong Lạc Thiên động xông lên mây, môn nhân đệ tử Lạc Thiên cung kinh hãi một thì cha mẹ Lãnh Vũ kinh hãi mười. Giờ nghe thấy thanh âm quen thuộc, cả hai vợ chồng kích động đến bật khóc.

"Vũ nhi ra rồi… Vũ nhi ra rồi… tốt quá."

Môn nhân đệ tử Lạc Thiên cung tràn về phái động khẩu, cả những trưởng lão hiếm khi xuất hiện cũng đến.

Dung nhan Lãnh Vũ lạnh như băng sương, vô hình trung phát ra khí thế bức nhân, khiến người ta không thở nổi đó là uy thế của đé vương, thần thức ngưng luyện như biển lớn, buộc người ta kính phục, không dám nhìn vào.

Các trưởng lão và cha mẹ nàng vượt qua đám đông đến cửa động, Lãnh Vũ thấy cha mẹ liền nhảy tới.

"Cha..mẹ…"

Ba người ôm nhau, đế cảnh khí tức của nàng tan hết, gương mặt đầy lệ, đệ tử Lạc Thiên cung thở phào, áp lực ban nãy biến mất.

Hồi lâu sau cả nhà mới tách ra, lão đế cảnh cao thủ bước lên nói: "Vũ nhi đã tiến vào đế cấp cảnh giới, đáng mừng lắm, Lạc Thiên cung từ nay có thêm một tuyệt đỉnh cao thủ trẻ tuổi."

Các trưởng lão đều khen ngợi.

"Ác mộng ngàn năm không ai sống sót rời Lạc Thiên động đã kết thúc."

"Lạc Thiên cung chúng ta sau cũng cũng xuất hiện kì tài."

"Cổ phái ngàn năm sẽ chấn chỉnh hùng phong."

...

Lão đế cảnh cao thủ cắt lời: "Vũ nhi, Độc Cô công tử đâu, sao không thấy, lẽ nào công tử…"

Cha mẹ nàng cũng nóng lòng: "Vũ nhi, Độc Cô Bại Thiên công tử đâu, công tử đến cứu con, sao lại không thấy?"

"Y đến cứu con?" Lãnh Vũ kinh hãi, mắt lóe lên thần sắc phức tạp.

Lãnh Phong hỏi: "Không thấy công tử ư?"

Lãnh Vũ đáp: "Không… không thấy…"

Vợ chồng họ Lãnh tỏ vẻ nóng lòng, Lãnh Phong nói: "Sao lại nưh vậy, công tử sao lại biến mất trong đó, đã đạt đến đế cấp cảnh giới cơ mà."

Mẫu thân nàng nói: "Vũ nhi không thấy công tử ư? Ôi, kì thật hài tử đó không tệ, tuy người giang hồ nói nó thành ma quỷ nhưng ta thấy nó là người biết báo ơn. Nó vì nợ ơn con mà không ngại xa xôi đến Lạc Thiên cung, biết con vào Lạc Thiên động liền không do dự vào ngay, lấy mang báo đáp. Người tốt sao lại không được trả ơn…ông trời phù hộ…"

Tâm tình Lãnh Vũ càng phức tạp: "Y đến báo ơn, có nói gì không?"

"Không, chỉ nói nhất định phải cứu con ra, dù mất mạng cũng được."

Lãnh Vũ không nói gì nữa, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Con vào tìm y…"

Thấy cha mẹ tỏ vẻ lo lắng, nàng bảo: "Yên tâm, con đã thích ứng với khí cực hàn trong đó, không sợ Lạc Thiên động nữa."

Chúng nhân nhìn theo nàng bước vào động.

Băng điện cổ kính trầm tĩnh, Lãnh Vũ nhẹ nhàng bước vào.

Toàn thân Độc Cô Bại Thiên bị một lớp băng dày bao phủ, Lãnh Vũ vận công đánh tan, làm lộ ra thân thể cao lớn trong đó. Sắc mặt hắn nhợt nhạt, không còn hột máu nào, hô hấp cũng ngừng hẳn, tinh thần không mảy may dao động, sinh cơ đã tuyệt.

Lãnh Vũ lẩm bẩm: "Ngươi chết rồi… mối thù của ta đã báo…nhưng…nhưng ta không thấy vui, có lẽ vì ngươi cố đến cứu ta. Ngươi muốn bù đắp? Ngươi đã bù đáp rồi, nhưng bù đắp cái gì? Nếu ta biết ngươi đến cứu, có lẽ đã tha mạng cho ngươi, nhưng ngươi không còn cơ hội nữa… hiện tại nhất thiết đến lúc kết thúc, ngươi không còn nợ ta, ta cũng không còn ăn năn, giữa chúng ta cừu-- tiêu-- hận-- tán..."

Lãnh Vũ tan biến vào bóng tối trong băng điện, bốn chữ "Cừu tiêu hận tán" vang vọng…

Giang hồ đại loạn, Bất tử ma đế uy nhiếp võ lâm, những người từng xung đột với Độc Cô Bại Thiên ngày nào cũng hoảng sợ. Bất tử ma đế đột nhiên như tan biến khỏi nhân gian, càng khiến người ta hoảng sợ, không hiểu lúc nào hắn sẽ đột nhiên xuất hiện, lại gây ra huyết kiếp.

Các đế cảnh cao thủ ẩn mình ở trần thế đi tìm khắp biến người, cao thủ mới nổi ma đến khiến không ai dám coi thường. Nhưng họ không dám hành động rầm rộ, chỉ ngầm tìm kiếm, bằng không kinh động Nộ Đế của Độc Cô gia và Huyết Đế của Tư Đồ gia thì sẽ dấy lên giang hồ hạo kiếp, trừ hai người này còn cả lão võ đế-- Độc Cô Phi Vũ nữa. Lão nhân thành đế mấy chục năm này, không ai biết tu vi của ông đạt đến cảnh giới nào. Một khi khiến ông xuất thủ tất sẽ là tai nạn đáng sợ, nếu tứ đế liên thủ đại chiến giang hồ, tinh anh võ lâm sẽ gục ngã vô số, hậu quả không ai dám nghĩ tới…

Người giang hồ hoảng sợ, đế cảnh cao thủ tìm kiếm... võ lâm hỗn loạn...

Lạc Thiên phong, Lạc Thiên động, thân mình Độc Cô Bại Thiên lại kết một tầng băng dày, hắn bị băng phong đã ba chục ngày, lớp băng phát sáng yêu dị. Từng tia tinh thần dao động truyền ra, càng lúc càng mạnh.

Lãnh Vũ đứng trên đỉnh Lạc Thiên phong, nhìn về xa xăm, giữa làn mây khói cuồn cuộn, chợt có cảm giác siêu thoát, đời người trăm năm qua vội vàng, vinh nhục ân oán cá nhân chỉ là một thoáng ngắn ngủi…

"Ta sao vậy, thù báo rồi, hận tan rồi, sao lại có cảm khái xuất thế. Độc Cô Bại Thiên có cảm khái này mới đúng, nếu hắn bỏ hết ân oán giang hồ sẽ thế nào? Hắn có rũ bỏ không?"

Lãnh Vũ minh bạch rằng giang hồ đối với hắn cũng như quan hệ giữa hắn và nàng, hắn có thể đế thỉnh tội, lấy mạng ra trả, giang hồ có thể chăng? Bao nhiêu người như thế, bao nhiêu hận như thế, hắn sẽ bỏ qua ai, tha cho ai?

"n oán giữa ta và ngươi, cũng như giữa ngươi và giang hồ, ha ha, giang hồ…ta giúp các ngươi một việc lớn. Độc Cô Bại Thiên, ta giúp ngươi lựa chọn… cái chết với ngươi đúng là không công bằng, nhưng…ôi." Tiếng thở dài nặng nề vang lên trong gió.

Trong lòng Lãnh Vũ không còn vướng bận, quyết định từ đây một lòng tu võ, sẽ có ngày nhìn thấu sinh tử, đạt đến thánh cấp cảnh giới trong truyền thuyết. Tuy nàng biết con đường đó rất dài nhưng nhất định sẽ đạt đến, thánh giả ẩn thân từng truyền một cỗ thánh nguyên vào thân thể nàng, được Độc Cô Bại Thiên trợ lực đã bước đầu có hiệu quả, nàng bước chân vào đế cảnh. Rồi sau này, cỗ chân nguyên đó mọc rễ, trở thành cổ thụ. Đương nhiên quá trình này luôn cần "nước tưới", "nước" chính là Lạc Thiên quyết.

Trong gió lại vang lên tiếng thở dài, Lãnh Vũ biến mất vào Lạc Thiên cung nội.

Mười lăm ngày sau, trong băng điện Lạc Thiên động vang lên tiếng băng vỡ giòn tan, từng mảnh băng trên mình Độc Cô Bại Thiên lả tả rơi, thân thể cao lớn lại lộ ra.

Thần sắc hắn không còn nhợt nhạt, hơi thở miên man, tựa hồ đang ngủ say.

Một chưởng của Lãnh Vũ hàm chứa vô thượng uy lực của đế cảnh, chấn tan ngũ tạng hắn, người khác tất không thể sống sót. Nhưng thân thể biến dị đã giữ lại tính mạng cho hắn, Bất Tử ma công và pháp quyết Bất diệt kim thân tự vận chuyển, khiến sinh cơ của hắn không đứt.

Hàn băng phong tỏa hắn, nhưng Bất Tử ma công và pháp quyết Bất diệt kim thân vận hành nhanh hẳn, mười mấy ngày nay hắn sa vào trạng thái giả chết, hai công pháp Bất tử, Bất diệt tự chữa lành, thân thể thoi thóp sau cùng cũng triệt để phục nguyên.

Từ sinh đến tử, từ tử đến sinh, Bất Tử ma công của hắn từ chỗ sơ cấp đã triệt để đại thành, Bất diệt kim thân lên thêm một tầng, sau này không cần chú tâm cũng tự động tuần hoàn lưu chuyển, thể chất hắn tiếp tục biến dị, mạnh mẽ hơn nhiều.

Kì thật sinh tử tôi luyện mang lại cho hắn ảnh hưởng không chỉ có thế, không qua sinh tử thì sao lại nhìn thấu được sinh tử, chỉ người nào trải qua mới nắm chắc được ảo bí của sinh tử, tiến vào lĩnh vực thánh cấp, vĩnh sinh cùng trời đất.

Mười lăm ngày trải qua sinh tử, mười lăm ngày Bất tử ma biến, mười lăm ngày tụ lại kim thân, hắn tiến bộ một bước gian nan, đạt đến đỉnh cao đế cảnh.

Nhìn khắp giang hồ, nếu thánh cấp cao thủ ở thế ngoại không xuất hiện, chỉ có những lão đế cảnh cao thủ thành đế nhiều năm mới có thể so sánh với hắn.

Ma đế không thẹn là bậc võ đế.

Độc Cô Bại Thiên từ từ tỉnh lại, phát giác đang năm trong băng điện, thân thể không hề cảm thấy lạnh lẽo, biết rằng công lực lại tinh tiến.

Cương khí lan tràn như sắp nổ tung, hắn ngửa mắt hú vang, âm ba cuồn cuộn thoát khỏi Lạc Thiên động, vang đến Lạc Thiên phong.

Chừng nửa khắc sau, cả Lạc Thiên cung lại chấn kinh, Lạc Thiên động tiếp tục chao chát, sao lại không khiến họ kinh ngạc.

Mọi đệ tử đổ về phía đó.

"Là ai, lẽ nào là Độc Cô Bại Thiên?"

"Y còn sống?"

"Trời ơi."

"Lạc Thiên động lại có thêm người sống sót, thần kì."

...

Vợ chồng Lãnh Phong đến hiện trường đầu tiên, họ vốn lo lắng vì chuyện hắn không trở ra, giờ nghe tiếng hắn hú nên hoan hỉ vô cùng.

Các trưởng lão khác cũng đổ về động khẩu.

Tâm tình Lãnh Vũ phức tạp hơn hết, mười mấy ngày trước nàng thấy hắn chết đi, lòng chợt được giải thoát, rồi lại cảm ngộ trên Lạc Thiên phong, triệt để xóa đi cừu hận, nhưng giờ nghe giọng hắn… lòng nàng đại loạn, hồi lâu mới bình tĩnh được.

Lãnh Vũ do dự một chốc rồi cũng tới.

Độc Cô Bại Thiên đeo chiếc chìa khóa ở sau lưng, từ trong động nhảy vọt ra.

Trước mắt hắn đông đặc những người, nhưng hắn lập tức thấy ngay vợ chồng Lãnh Phong mặt đầy lo lắng và lão đế cảnh cao thủ.

Hắn định tới chào hỏi nhưng cảm giác được quang mang lạnh lẽo chiếu lên mình, là Lãnh Vũ vừa bước vào đế cảnh.

Giọng nói nhỏ nhẹ vọng vào tai hắn: "Ngươi liều chết vào Lạc Thiên động cứu ta, lấy mạng đổi mạng… ngươi chết rồi, ta tha thứ cho ngươi. Giờ ngươi sống lại, thấy ngươi là ta không thể quên được nỗi sỉ nhục, không thể ức chết xung động muốn giết ngươi, nhưng ta đã giết ngươi một lần… ngươi đi đi, giữa chúng ta cừu tiêu hận tán, ngươi đừng bao giờ đến Lạc Thiên phong, ta không muốn thấy ngươi."

Lãnh Vũ hoang mang rời khỏi Lạc Thiên động, từ cửa động vang lên tiếng hú lảnh lói, tuyết đọng trên Lạc Thiên phong rung động.

Mười ngày trước, sát khí trong Lạc Thiên động xông lên mây, môn nhân đệ tử Lạc Thiên cung kinh hãi một thì cha mẹ Lãnh Vũ kinh hãi mười. Giờ nghe thấy thanh âm quen thuộc, cả hai vợ chồng kích động đến bật khóc.

"Vũ nhi ra rồi… Vũ nhi ra rồi… tốt quá."

Môn nhân đệ tử Lạc Thiên cung tràn về phái động khẩu, cả những trưởng lão hiếm khi xuất hiện cũng đến.

Dung nhan Lãnh Vũ lạnh như băng sương, vô hình trung phát ra khí thế bức nhân, khiến người ta không thở nổi đó là uy thế của đé vương, thần thức ngưng luyện như biển lớn, buộc người ta kính phục, không dám nhìn vào.

Các trưởng lão và cha mẹ nàng vượt qua đám đông đến cửa động, Lãnh Vũ thấy cha mẹ liền nhảy tới.

"Cha..mẹ…"

Ba người ôm nhau, đế cảnh khí tức của nàng tan hết, gương mặt đầy lệ, đệ tử Lạc Thiên cung thở phào, áp lực ban nãy biến mất.

Hồi lâu sau cả nhà mới tách ra, lão đế cảnh cao thủ bước lên nói: "Vũ nhi đã tiến vào đế cấp cảnh giới, đáng mừng lắm, Lạc Thiên cung từ nay có thêm một tuyệt đỉnh cao thủ trẻ tuổi."

Các trưởng lão đều khen ngợi.

"Ác mộng ngàn năm không ai sống sót rời Lạc Thiên động đã kết thúc."

"Lạc Thiên cung chúng ta sau cũng cũng xuất hiện kì tài."

"Cổ phái ngàn năm sẽ chấn chỉnh hùng phong."

...

Lão đế cảnh cao thủ cắt lời: "Vũ nhi, Độc Cô công tử đâu, sao không thấy, lẽ nào công tử…"

Cha mẹ nàng cũng nóng lòng: "Vũ nhi, Độc Cô Bại Thiên công tử đâu, công tử đến cứu con, sao lại không thấy?"

"Y đến cứu con?" Lãnh Vũ kinh hãi, mắt lóe lên thần sắc phức tạp.

Lãnh Phong hỏi: "Không thấy công tử ư?"

Lãnh Vũ đáp: "Không… không thấy…"

Vợ chồng họ Lãnh tỏ vẻ nóng lòng, Lãnh Phong nói: "Sao lại nưh vậy, công tử sao lại biến mất trong đó, đã đạt đến đế cấp cảnh giới cơ mà."

Mẫu thân nàng nói: "Vũ nhi không thấy công tử ư? Ôi, kì thật hài tử đó không tệ, tuy người giang hồ nói nó thành ma quỷ nhưng ta thấy nó là người biết báo ơn. Nó vì nợ ơn con mà không ngại xa xôi đến Lạc Thiên cung, biết con vào Lạc Thiên động liền không do dự vào ngay, lấy mang báo đáp. Người tốt sao lại không được trả ơn…ông trời phù hộ…"

Tâm tình Lãnh Vũ càng phức tạp: "Y đến báo ơn, có nói gì không?"

"Không, chỉ nói nhất định phải cứu con ra, dù mất mạng cũng được."

Lãnh Vũ không nói gì nữa, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Con vào tìm y…"

Thấy cha mẹ tỏ vẻ lo lắng, nàng bảo: "Yên tâm, con đã thích ứng với khí cực hàn trong đó, không sợ Lạc Thiên động nữa."

Chúng nhân nhìn theo nàng bước vào động.

Băng điện cổ kính trầm tĩnh, Lãnh Vũ nhẹ nhàng bước vào.

Toàn thân Độc Cô Bại Thiên bị một lớp băng dày bao phủ, Lãnh Vũ vận công đánh tan, làm lộ ra thân thể cao lớn trong đó. Sắc mặt hắn nhợt nhạt, không còn hột máu nào, hô hấp cũng ngừng hẳn, tinh thần không mảy may dao động, sinh cơ đã tuyệt.

Lãnh Vũ lẩm bẩm: "Ngươi chết rồi… mối thù của ta đã báo…nhưng…nhưng ta không thấy vui, có lẽ vì ngươi cố đến cứu ta. Ngươi muốn bù đắp? Ngươi đã bù đáp rồi, nhưng bù đắp cái gì? Nếu ta biết ngươi đến cứu, có lẽ đã tha mạng cho ngươi, nhưng ngươi không còn cơ hội nữa… hiện tại nhất thiết đến lúc kết thúc, ngươi không còn nợ ta, ta cũng không còn ăn năn, giữa chúng ta cừu-- tiêu-- hận-- tán..."

Lãnh Vũ tan biến vào bóng tối trong băng điện, bốn chữ "Cừu tiêu hận tán" vang vọng…

Giang hồ đại loạn, Bất tử ma đế uy nhiếp võ lâm, những người từng xung đột với Độc Cô Bại Thiên ngày nào cũng hoảng sợ. Bất tử ma đế đột nhiên như tan biến khỏi nhân gian, càng khiến người ta hoảng sợ, không hiểu lúc nào hắn sẽ đột nhiên xuất hiện, lại gây ra huyết kiếp.

Các đế cảnh cao thủ ẩn mình ở trần thế đi tìm khắp biến người, cao thủ mới nổi ma đến khiến không ai dám coi thường. Nhưng họ không dám hành động rầm rộ, chỉ ngầm tìm kiếm, bằng không kinh động Nộ Đế của Độc Cô gia và Huyết Đế của Tư Đồ gia thì sẽ dấy lên giang hồ hạo kiếp, trừ hai người này còn cả lão võ đế-- Độc Cô Phi Vũ nữa. Lão nhân thành đế mấy chục năm này, không ai biết tu vi của ông đạt đến cảnh giới nào. Một khi khiến ông xuất thủ tất sẽ là tai nạn đáng sợ, nếu tứ đế liên thủ đại chiến giang hồ, tinh anh võ lâm sẽ gục ngã vô số, hậu quả không ai dám nghĩ tới…

Người giang hồ hoảng sợ, đế cảnh cao thủ tìm kiếm... võ lâm hỗn loạn...

Lạc Thiên phong, Lạc Thiên động, thân mình Độc Cô Bại Thiên lại kết một tầng băng dày, hắn bị băng phong đã ba chục ngày, lớp băng phát sáng yêu dị. Từng tia tinh thần dao động truyền ra, càng lúc càng mạnh.

Lãnh Vũ đứng trên đỉnh Lạc Thiên phong, nhìn về xa xăm, giữa làn mây khói cuồn cuộn, chợt có cảm giác siêu thoát, đời người trăm năm qua vội vàng, vinh nhục ân oán cá nhân chỉ là một thoáng ngắn ngủi…

"Ta sao vậy, thù báo rồi, hận tan rồi, sao lại có cảm khái xuất thế. Độc Cô Bại Thiên có cảm khái này mới đúng, nếu hắn bỏ hết ân oán giang hồ sẽ thế nào? Hắn có rũ bỏ không?"

Lãnh Vũ minh bạch rằng giang hồ đối với hắn cũng như quan hệ giữa hắn và nàng, hắn có thể đế thỉnh tội, lấy mạng ra trả, giang hồ có thể chăng? Bao nhiêu người như thế, bao nhiêu hận như thế, hắn sẽ bỏ qua ai, tha cho ai?

"n oán giữa ta và ngươi, cũng như giữa ngươi và giang hồ, ha ha, giang hồ…ta giúp các ngươi một việc lớn. Độc Cô Bại Thiên, ta giúp ngươi lựa chọn… cái chết với ngươi đúng là không công bằng, nhưng…ôi." Tiếng thở dài nặng nề vang lên trong gió.

Trong lòng Lãnh Vũ không còn vướng bận, quyết định từ đây một lòng tu võ, sẽ có ngày nhìn thấu sinh tử, đạt đến thánh cấp cảnh giới trong truyền thuyết. Tuy nàng biết con đường đó rất dài nhưng nhất định sẽ đạt đến, thánh giả ẩn thân từng truyền một cỗ thánh nguyên vào thân thể nàng, được Độc Cô Bại Thiên trợ lực đã bước đầu có hiệu quả, nàng bước chân vào đế cảnh. Rồi sau này, cỗ chân nguyên đó mọc rễ, trở thành cổ thụ. Đương nhiên quá trình này luôn cần "nước tưới", "nước" chính là Lạc Thiên quyết.

Trong gió lại vang lên tiếng thở dài, Lãnh Vũ biến mất vào Lạc Thiên cung nội.

Mười lăm ngày sau, trong băng điện Lạc Thiên động vang lên tiếng băng vỡ giòn tan, từng mảnh băng trên mình Độc Cô Bại Thiên lả tả rơi, thân thể cao lớn lại lộ ra.

Thần sắc hắn không còn nhợt nhạt, hơi thở miên man, tựa hồ đang ngủ say.

Một chưởng của Lãnh Vũ hàm chứa vô thượng uy lực của đế cảnh, chấn tan ngũ tạng hắn, người khác tất không thể sống sót. Nhưng thân thể biến dị đã giữ lại tính mạng cho hắn, Bất Tử ma công và pháp quyết Bất diệt kim thân tự vận chuyển, khiến sinh cơ của hắn không đứt.

Hàn băng phong tỏa hắn, nhưng Bất Tử ma công và pháp quyết Bất diệt kim thân vận hành nhanh hẳn, mười mấy ngày nay hắn sa vào trạng thái giả chết, hai công pháp Bất tử, Bất diệt tự chữa lành, thân thể thoi thóp sau cùng cũng triệt để phục nguyên.

Từ sinh đến tử, từ tử đến sinh, Bất Tử ma công của hắn từ chỗ sơ cấp đã triệt để đại thành, Bất diệt kim thân lên thêm một tầng, sau này không cần chú tâm cũng tự động tuần hoàn lưu chuyển, thể chất hắn tiếp tục biến dị, mạnh mẽ hơn nhiều.

Kì thật sinh tử tôi luyện mang lại cho hắn ảnh hưởng không chỉ có thế, không qua sinh tử thì sao lại nhìn thấu được sinh tử, chỉ người nào trải qua mới nắm chắc được ảo bí của sinh tử, tiến vào lĩnh vực thánh cấp, vĩnh sinh cùng trời đất.

Mười lăm ngày trải qua sinh tử, mười lăm ngày Bất tử ma biến, mười lăm ngày tụ lại kim thân, hắn tiến bộ một bước gian nan, đạt đến đỉnh cao đế cảnh.

Nhìn khắp giang hồ, nếu thánh cấp cao thủ ở thế ngoại không xuất hiện, chỉ có những lão đế cảnh cao thủ thành đế nhiều năm mới có thể so sánh với hắn.

Ma đế không thẹn là bậc võ đế.

Độc Cô Bại Thiên từ từ tỉnh lại, phát giác đang năm trong băng điện, thân thể không hề cảm thấy lạnh lẽo, biết rằng công lực lại tinh tiến.

Cương khí lan tràn như sắp nổ tung, hắn ngửa mắt hú vang, âm ba cuồn cuộn thoát khỏi Lạc Thiên động, vang đến Lạc Thiên phong.

Chừng nửa khắc sau, cả Lạc Thiên cung lại chấn kinh, Lạc Thiên động tiếp tục chao chát, sao lại không khiến họ kinh ngạc.

Mọi đệ tử đổ về phía đó.

"Là ai, lẽ nào là Độc Cô Bại Thiên?"

"Y còn sống?"

"Trời ơi."

"Lạc Thiên động lại có thêm người sống sót, thần kì."

...

Vợ chồng Lãnh Phong đến hiện trường đầu tiên, họ vốn lo lắng vì chuyện hắn không trở ra, giờ nghe tiếng hắn hú nên hoan hỉ vô cùng.

Các trưởng lão khác cũng đổ về động khẩu.

Tâm tình Lãnh Vũ phức tạp hơn hết, mười mấy ngày trước nàng thấy hắn chết đi, lòng chợt được giải thoát, rồi lại cảm ngộ trên Lạc Thiên phong, triệt để xóa đi cừu hận, nhưng giờ nghe giọng hắn… lòng nàng đại loạn, hồi lâu mới bình tĩnh được.

Lãnh Vũ do dự một chốc rồi cũng tới.

Độc Cô Bại Thiên đeo chiếc chìa khóa ở sau lưng, từ trong động nhảy vọt ra.

Trước mắt hắn đông đặc những người, nhưng hắn lập tức thấy ngay vợ chồng Lãnh Phong mặt đầy lo lắng và lão đế cảnh cao thủ.

Hắn định tới chào hỏi nhưng cảm giác được quang mang lạnh lẽo chiếu lên mình, là Lãnh Vũ vừa bước vào đế cảnh.

Giọng nói nhỏ nhẹ vọng vào tai hắn: "Ngươi liều chết vào Lạc Thiên động cứu ta, lấy mạng đổi mạng… ngươi chết rồi, ta tha thứ cho ngươi. Giờ ngươi sống lại, thấy ngươi là ta không thể quên được nỗi sỉ nhục, không thể ức chết xung động muốn giết ngươi, nhưng ta đã giết ngươi một lần… ngươi đi đi, giữa chúng ta cừu tiêu hận tán, ngươi đừng bao giờ đến Lạc Thiên phong, ta không muốn thấy ngươi."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »