Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5757 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 190
diệt thánh

❊ ❊ ❊

Nhất kiếm chi uy, thiên địa thất sắc.

Độc Cô Bại Thiên giơ cao đoạn kiếm, lôi điện trên trời giáng thẳng xuống, rồi đoạn kiếm chém ra, quang quang nối thông thiên địa quét vào một tảng đá nằm cách trăm trượng.

Kinh lôi trận trận, điện quang lấp lánh, tảng đá nát vụn, tia sét khoét một vết dài trăm trượng, rộng mấy thường trên mặt đất.

"A, Độc Cô tiểu nhi..." Tiếng kêu thê thảm vang lên, một bóng người từ tảng đá vút lên, là một hắc bào lão nhân, vai trái dính máu, từ trên không hung hãn nhìn hắn.

Nam Cung Vô Địch, cùng hai đế cảnh cao thủ Ngọc Hư phủ và Ảo Thiên hiên chấn kinh, đòn kinh thiên động địa vừa rồi mà nhắm vào họ thì e rằng xương thịt đều tan từ lâu.

Độc Cô Bại Thiên cười lạnh: "Sát Thần ngươi lần trước may mắn trốn thoát, không ngờ không hối cải, còn dám mò đến đây, đừng tưởng ta không biết ngươi tới, chẳng qua lúc đầu không thèm để ý, ai ngờ ngươi dám nổi sát tâm với ta. Ta không nhịn được nữa, ngươi muốn lấy mạng ta thì đừng trách."

Sát Thần không dám tin, lần trước y bị Ma Phong đả thương, lần này lén đến đây, định nhân lúc hắn không rút Ma Phong ra mà tiêu diệt. Không ngờ hắn lại chỉ cần một thanh kiếm gãy cùng đả thương được y, quả thật khó tin.

"Thằng nhóc ngươi không ngờ lại biết Khiếu Thiên quyết, thậm chí tới cảnh giới này, đúng là ta đã coi thường ngươi. Bất quá ngươi sẽ phải trả giá, hôm nay ta không chẻ ngươi ra làm tám quyết không dừng tay."

Hai mắt Độc Cô Bại Thiên đỏ ngầu: "Ha ha, dựa vào đâu ngươi dồn ta vào tử địa được? Lão ôn dịch ngươi già rồi, hôm nay ta sẽ sáng tạo thần thoại mới, diệt thánh!"

Sát Thần giận run người, chỉ vào hắn: "Ngươi… tiểu bối vô tri, đừng cuồng vọng, nhất định phải giết ngươi hôm nay. "

Hắn cười lạnh: "Được, hôm nay chúng ta chỉ có một người sống sót." Đoạn quay lại lạnh lùng nói với hai đế cảnh cao thủ thánh địa: "Các ngươi còn định thay trời hành đạo? Người ta nên biết lượng sức, hiện tại các ngươi không đáng là đối thủ của ta, nên ta tha cho các ngươi, ngày khác nhất định sẽ lên bái phỏng Ngọc Hư phủ và Ảo Thiên hiên, nếu mấy lão bất tử trên núi còn thì mong các ngươi chuyển cáo rằng Độc Cô Bại Thiên ta muốn lãnh giáo."

Đoạn hắn cười lạnh với Nam Cung Vô Địch: "Nam Cung lão nhi, hắc hắc, sống thêm lúc nữa đi, nhìn thế gian cho rõ, bằng không sẽ hết cơ hội, hôm nay Nam Cung thế gia sẽ trừ danh khỏi võ lâm."

Hai đế cảnh cao thủ thánh địa mặt thoạt xanh thoạt trắng, sau cùng nghiến răng lao đi, đương nhiên không rời khỏi, chỉ tránh thật xa. Lời Độc Cô Bại Thiên tuy hết sức lăng nhục, khiến họ hổ thẹn cực độ nhưng thánh cấp đại chiến có sức hấp dẫn quá lớn, họ muốn để lỡ.

Nam Cung Vô Địch sững người, loạng choạng lui đi, lão có cảm giác anh hùng mạt lộ, trong lòng vô cùng mất mát.

Sát Thần lạnh lùng quan sát, y xuất thân sát thủ, hơn hẳn người thường ở chỗ lãnh tĩnh, lãnh khốc.

"Nhãi ranh ngươi xong chưa?"

"Lão ôn dịch, chịu chết đi."

Độc Cô Bại Thiên chỉ kiếm lên Sát Thần trên không, hôm nay tu vi của hắn đang ở cảnh giới kì diệu, không phải xá thân thành ma, tựa hồ công lực gấp mấy lần, nhưng không ổn định, có xu thế tiến vào thánh cấp cảnh giới, tựa hồ lại không phải cảnh giới đó. Hắn không hiểu nổi.

Nam Cung Tiên Nhi cùng Nam Cung Anh Hùng nhìn Sát Thần trên không, chấn động không ngớt, muốn đứng trên cần tu vi thâm hậu đến mức nào? Cả hai cùng lén nhìn Tình Ma.

Tình Ma tựa hồ biết họ nghĩ gì, cười nhẹ: "Trò vặt, thánh cấp cao thủ không thể ngự không phi hành thì chỉ là phế nhân, không xứng là thánh giả."

Nam Cung Tiên Nhi hỏi: "Sư phụ, thánh cấp cao thủ này sao lại nếm đòn của hắn, hắn sao lại đột nhiên lợi hại như vậy, liệu ông ta có diệt nổi hắn không?"

Tình Ma thở dài: "Khó lắm."

Nam Cung Tiên Nhi không hiểu: "Vì sao thánh cấp cao thủ lại không diệt được đế cảnh cao thủ..." Đột nhiên thị nhớ ra thực lực kinh nhân hắn vừa thể hiện, nhát kiếm đó quyết không phải đế cảnh cao thủ thực hiện được.

Tình Ma đáp: "Hiện tại hắn không còn là đế cảnh cao thủ."

Nam Cung Tiên Nhi cả kinh: "Cái gì, lẽ nào hắn thành thánh? Không… không thể nào."

Tình Ma nói: "Hắn cũng không phải thánh cấp cao thủ, mà đang ở trong trạng thái kì diệu, công lực không ổn định, đó cũng là đoạn đường phải qua nếu thành thánh, nếu qua được, hắn sẽ triệt để thành thánh, còn không sẽ tẩu hỏa nhập ma, sa vào cảnh vạn kiếp bất phục, thật ra hắn đang là á thánh."

"Á thánh..." Nam Cung Tiên Nhi thất thần.

Lúc đó Độc Cô Bại Thiên và Sát Thần đã đại chiến, Sát Thần vừa trúng đòn nên kị húy vô cùng, không dám ci nhẹ đối thủ, cầm trường kiếm lao tới, phong mang gần mười trượng vút tới.

Phong mang lướt qua, rít lên lảnh lói, uy thế quỷ khóc thần gào.

Độc Cô Bại Thiên lấy kiếm dẫn điện, thiên lôi trực tiếp giáng xuống, tia sét tỏa chói mắt người khác.

Thiên địa chi lực quả thật hùng hậu, nhưng va chạm một đòn toàn lực của thánh cấp cao thủ rồi liền tan biến vô hình, tia sét tắt ngóm.

Hai đế cảnh cao thủ thánh địa biến sắc, đối quyết giữa thánh cấp cao thủ vượt khỏi tưởng tượng của họ, đạo lôi điện mãnh liệt đó mà giáng xuống chỗ họ, e rằng cả hai tan nát.

Sát Thần cười lạnh: "Nhóc con cũng muốn đùa với chớp ư? Ta đứng ngoài quan sát đã lâu, nếu ngươi chỉ có thể thì nên rửa cổ cho sạch."

Độc Cô Bại Thiên cười lạnh: "Lão ôn dịch đừng khoác lác, Khiếu Thiên quyết chân chính chỉ có thế thì được liệt vào cửu đại thần quyết ư? Hôm nay ngươi sẽ được thấy."

Sát Thần im lặng, cây kiếm chém liền mấy nhát, năm dạo phong mang tung hoành đan nhau, trùm lên Độc Cô Bại Thiên như tấm lưới.

Năm nhát kiếm này bức hắn vào hiểm cảnh, trong khoảnh khắc đó lòng hắn dấy lên sát ý mạnh mẽ, chân nhẹ bẫng, giẫm xuống liền lao lên không. Lần này hắn không xá thân thành ma, hoàn toàn dựa vào công lực bản thân mà bay lên.

Mấy người đang quan chiến, trừ Tình Ma, đều kinh hãi ngơ ngẩn, nhìn hắn với vẻ khó tin, thanh niên lãnh khốc như ma thần đó hiện thời tóc dựng đứng, huyết quang lóe lên trong mắt, vung đoạn kiếm chém ra một đạo kiếm cương, quang mang chiếu sang cả thinh không hôn ám.

Quanh mình hắn quang mang đại thịnh, sát khí lẫm liệt lao vào địch thủ, năm đạo phong mang của Sát Thần hoàn toàn bị hóa giải, hắn chỉ đoạn kiếm tới, lạnh lùng nói: "Sát Thần, hôm nay ta không chỉ diệt hình thể ngươi mà còn hồn phách, diệt linh thức, khiến ngươi không được siêu sinh."

Sát Thần run lên, cảm giác thân mình lạnh buốt, không hiểu sao đối diện với đối thủ còn trẻ mà trong lòng hoảng sợ cực độ, tựa hồ có khí thế vô hình đè nén, khiến y mất đi lòng tin. Nhưng đã nói ra lời nên y không thể đào tẩu, bằng không thánh cấp cao thủ như y vĩnh viễn đừng mong ngẩng đầu được.

Độc Cô Bại Thiên nắm đoạn kiếm, cước đạp hư không, chém mạnh xuống, thân thể Sát Thần như điện quang lách ngang không trung rồi lại xuất kiếm công kích.

Sát Thần giờ không coi hắn là đế cảnh cao thủ, mà coi hắn như thánh cấp cao thủ.

"Khiếu Thiên quyết."

Lôi điện từ trên không giáng xuống, theo mũi đoạn kiếm ập vào Sát Thần.

"Chiến Thiên quyết."

Độc Cô Bại Thiên xuất tả quyền, quyền ảnh như muốn phá toái không gian, bá thiên tuyệt địa bổ tới.

"Kinh Thiên quyết."

Tất thảy đều nảy sinh ảo giác rằng thân thể Độc Cô Bại Thiên mờ đi, toàn thân hắn như lưỡi kiếm lao vào Sát Thần.

Sát Thần cả kinh, đối phó với lôi điện trên không đả đủ mệt, thì thêm quyền phong ào ào với uy thế hủy thiên diệt địa bổ tới. Y bị sấm sét đánh trúng, nhưng vẫn dốc toàn lực nghênh đón một quyền bá tuyệt thiên địa đó.

Tia sét khổng lồ đánh trúng y, bốc lên làn khói đen, mùi khét lẹt tỏa ra. Sát Thần nén đau, ngạnh tiếp quyền phong, nhưng bị đánh văng xa mấy chục trượng.

Y chưa kịp đứng vững trên không, Độc Cô Bại Thiên lại lao tới, tựa thanh kiếm rời vỏ, thân hình toát lên sát khí ngút trời.

Sát Thần cả kinh, nhớ lại ba chữ "Kinh Thiên quyết" mà hắn từng hô, đó là môn thần công cổ xưa, luyện đến cảnh giới tối cao có thể lấy thân ngưng kiếm, tuy hiện thời Độc Cô Bại Thiên chưa đạt mức thân hóa kinh thiên trường hồng nhưng kiếm khí lạnh lẽo trên mình hắn đủ khiến Sát Thần run rẩy, cảm giác không thể chống nổi, vội tránh sang bên.

Lúc Độc Cô Bại Thiên lướt qua, y thét lên lạc giọng, tay trái bị hắn cắt đứt.

Máu rải khắp không trung, thân hình Độc Cô Bại Thiên không dính nửa giọt máu, đứng ngoài xa lạnh lùng nhìn y, tựa lãnh huyết ma thần.

Sát Thần run lên, sắc mặt nhợt đi, run giọng: "Ngươi đồng thời biết Khiếu Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Kinh Thiên quyết… lẽ nào ta gặp người trong truyền thuyết?"

Sát Thần cười thảm: "Kiếp thứ chín… ngươi thật sự quay lại, ha ha, ta vốn cho rằng đó là chuyện đáng cười nhất đời, không ngờ thật sự gặp được người trong truyền thuyết."

Lúc này Độc Cô Bại Thiên chỉ muốn chém giết, tuy không xá thân thành ma nhưng vẫn cảm giác được ma tính đại tăng, có lẽ vì thế mà tu vi cũng tăng. Hiện tại trừ tuyệt thế cường giả thật sự, hiếm kẻ nào thương tổn nổi hắn.

"Ta nói rồi, hôm nay không chỉ diệt thân thể ngươi mà sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán, linh thức tận diệt, chịu chết đi."

Hắn ngửa mặt thét vang: "Song quyết hợp nhất, giết!"

Mái tóc tung bay, tròng mắt màu máu sáng rực, hắn hợp nhất Khiếu Thiên quyết và Chiến Thiên quyết.

Hắn đấm quyền phải ra, sát khí ngút ngàn, song quyết hợp nhất thiên địa thất sắc, một quyền này hủy thiên diệt địa khiến phòng ngự của Sát Thần tan tác, nhất đại Võ thánh bị đánh tan thành bụi máu trên không.

Tình Ma thở dài: "Đúng là y."

Nhất kiếm chi uy, thiên địa thất sắc.

Độc Cô Bại Thiên giơ cao đoạn kiếm, lôi điện trên trời giáng thẳng xuống, rồi đoạn kiếm chém ra, quang quang nối thông thiên địa quét vào một tảng đá nằm cách trăm trượng.

Kinh lôi trận trận, điện quang lấp lánh, tảng đá nát vụn, tia sét khoét một vết dài trăm trượng, rộng mấy thường trên mặt đất.

"A, Độc Cô tiểu nhi..." Tiếng kêu thê thảm vang lên, một bóng người từ tảng đá vút lên, là một hắc bào lão nhân, vai trái dính máu, từ trên không hung hãn nhìn hắn.

Nam Cung Vô Địch, cùng hai đế cảnh cao thủ Ngọc Hư phủ và Ảo Thiên hiên chấn kinh, đòn kinh thiên động địa vừa rồi mà nhắm vào họ thì e rằng xương thịt đều tan từ lâu.

Độc Cô Bại Thiên cười lạnh: "Sát Thần ngươi lần trước may mắn trốn thoát, không ngờ không hối cải, còn dám mò đến đây, đừng tưởng ta không biết ngươi tới, chẳng qua lúc đầu không thèm để ý, ai ngờ ngươi dám nổi sát tâm với ta. Ta không nhịn được nữa, ngươi muốn lấy mạng ta thì đừng trách."

Sát Thần không dám tin, lần trước y bị Ma Phong đả thương, lần này lén đến đây, định nhân lúc hắn không rút Ma Phong ra mà tiêu diệt. Không ngờ hắn lại chỉ cần một thanh kiếm gãy cùng đả thương được y, quả thật khó tin.

"Thằng nhóc ngươi không ngờ lại biết Khiếu Thiên quyết, thậm chí tới cảnh giới này, đúng là ta đã coi thường ngươi. Bất quá ngươi sẽ phải trả giá, hôm nay ta không chẻ ngươi ra làm tám quyết không dừng tay."

Hai mắt Độc Cô Bại Thiên đỏ ngầu: "Ha ha, dựa vào đâu ngươi dồn ta vào tử địa được? Lão ôn dịch ngươi già rồi, hôm nay ta sẽ sáng tạo thần thoại mới, diệt thánh!"

Sát Thần giận run người, chỉ vào hắn: "Ngươi… tiểu bối vô tri, đừng cuồng vọng, nhất định phải giết ngươi hôm nay. "

Hắn cười lạnh: "Được, hôm nay chúng ta chỉ có một người sống sót." Đoạn quay lại lạnh lùng nói với hai đế cảnh cao thủ thánh địa: "Các ngươi còn định thay trời hành đạo? Người ta nên biết lượng sức, hiện tại các ngươi không đáng là đối thủ của ta, nên ta tha cho các ngươi, ngày khác nhất định sẽ lên bái phỏng Ngọc Hư phủ và Ảo Thiên hiên, nếu mấy lão bất tử trên núi còn thì mong các ngươi chuyển cáo rằng Độc Cô Bại Thiên ta muốn lãnh giáo."

Đoạn hắn cười lạnh với Nam Cung Vô Địch: "Nam Cung lão nhi, hắc hắc, sống thêm lúc nữa đi, nhìn thế gian cho rõ, bằng không sẽ hết cơ hội, hôm nay Nam Cung thế gia sẽ trừ danh khỏi võ lâm."

Hai đế cảnh cao thủ thánh địa mặt thoạt xanh thoạt trắng, sau cùng nghiến răng lao đi, đương nhiên không rời khỏi, chỉ tránh thật xa. Lời Độc Cô Bại Thiên tuy hết sức lăng nhục, khiến họ hổ thẹn cực độ nhưng thánh cấp đại chiến có sức hấp dẫn quá lớn, họ muốn để lỡ.

Nam Cung Vô Địch sững người, loạng choạng lui đi, lão có cảm giác anh hùng mạt lộ, trong lòng vô cùng mất mát.

Sát Thần lạnh lùng quan sát, y xuất thân sát thủ, hơn hẳn người thường ở chỗ lãnh tĩnh, lãnh khốc.

"Nhãi ranh ngươi xong chưa?"

"Lão ôn dịch, chịu chết đi."

Độc Cô Bại Thiên chỉ kiếm lên Sát Thần trên không, hôm nay tu vi của hắn đang ở cảnh giới kì diệu, không phải xá thân thành ma, tựa hồ công lực gấp mấy lần, nhưng không ổn định, có xu thế tiến vào thánh cấp cảnh giới, tựa hồ lại không phải cảnh giới đó. Hắn không hiểu nổi.

Nam Cung Tiên Nhi cùng Nam Cung Anh Hùng nhìn Sát Thần trên không, chấn động không ngớt, muốn đứng trên cần tu vi thâm hậu đến mức nào? Cả hai cùng lén nhìn Tình Ma.

Tình Ma tựa hồ biết họ nghĩ gì, cười nhẹ: "Trò vặt, thánh cấp cao thủ không thể ngự không phi hành thì chỉ là phế nhân, không xứng là thánh giả."

Nam Cung Tiên Nhi hỏi: "Sư phụ, thánh cấp cao thủ này sao lại nếm đòn của hắn, hắn sao lại đột nhiên lợi hại như vậy, liệu ông ta có diệt nổi hắn không?"

Tình Ma thở dài: "Khó lắm."

Nam Cung Tiên Nhi không hiểu: "Vì sao thánh cấp cao thủ lại không diệt được đế cảnh cao thủ..." Đột nhiên thị nhớ ra thực lực kinh nhân hắn vừa thể hiện, nhát kiếm đó quyết không phải đế cảnh cao thủ thực hiện được.

Tình Ma đáp: "Hiện tại hắn không còn là đế cảnh cao thủ."

Nam Cung Tiên Nhi cả kinh: "Cái gì, lẽ nào hắn thành thánh? Không… không thể nào."

Tình Ma nói: "Hắn cũng không phải thánh cấp cao thủ, mà đang ở trong trạng thái kì diệu, công lực không ổn định, đó cũng là đoạn đường phải qua nếu thành thánh, nếu qua được, hắn sẽ triệt để thành thánh, còn không sẽ tẩu hỏa nhập ma, sa vào cảnh vạn kiếp bất phục, thật ra hắn đang là á thánh."

"Á thánh..." Nam Cung Tiên Nhi thất thần.

Lúc đó Độc Cô Bại Thiên và Sát Thần đã đại chiến, Sát Thần vừa trúng đòn nên kị húy vô cùng, không dám ci nhẹ đối thủ, cầm trường kiếm lao tới, phong mang gần mười trượng vút tới.

Phong mang lướt qua, rít lên lảnh lói, uy thế quỷ khóc thần gào.

Độc Cô Bại Thiên lấy kiếm dẫn điện, thiên lôi trực tiếp giáng xuống, tia sét tỏa chói mắt người khác.

Thiên địa chi lực quả thật hùng hậu, nhưng va chạm một đòn toàn lực của thánh cấp cao thủ rồi liền tan biến vô hình, tia sét tắt ngóm.

Hai đế cảnh cao thủ thánh địa biến sắc, đối quyết giữa thánh cấp cao thủ vượt khỏi tưởng tượng của họ, đạo lôi điện mãnh liệt đó mà giáng xuống chỗ họ, e rằng cả hai tan nát.

Sát Thần cười lạnh: "Nhóc con cũng muốn đùa với chớp ư? Ta đứng ngoài quan sát đã lâu, nếu ngươi chỉ có thể thì nên rửa cổ cho sạch."

Độc Cô Bại Thiên cười lạnh: "Lão ôn dịch đừng khoác lác, Khiếu Thiên quyết chân chính chỉ có thế thì được liệt vào cửu đại thần quyết ư? Hôm nay ngươi sẽ được thấy."

Sát Thần im lặng, cây kiếm chém liền mấy nhát, năm dạo phong mang tung hoành đan nhau, trùm lên Độc Cô Bại Thiên như tấm lưới.

Năm nhát kiếm này bức hắn vào hiểm cảnh, trong khoảnh khắc đó lòng hắn dấy lên sát ý mạnh mẽ, chân nhẹ bẫng, giẫm xuống liền lao lên không. Lần này hắn không xá thân thành ma, hoàn toàn dựa vào công lực bản thân mà bay lên.

Mấy người đang quan chiến, trừ Tình Ma, đều kinh hãi ngơ ngẩn, nhìn hắn với vẻ khó tin, thanh niên lãnh khốc như ma thần đó hiện thời tóc dựng đứng, huyết quang lóe lên trong mắt, vung đoạn kiếm chém ra một đạo kiếm cương, quang mang chiếu sang cả thinh không hôn ám.

Quanh mình hắn quang mang đại thịnh, sát khí lẫm liệt lao vào địch thủ, năm đạo phong mang của Sát Thần hoàn toàn bị hóa giải, hắn chỉ đoạn kiếm tới, lạnh lùng nói: "Sát Thần, hôm nay ta không chỉ diệt hình thể ngươi mà còn hồn phách, diệt linh thức, khiến ngươi không được siêu sinh."

Sát Thần run lên, cảm giác thân mình lạnh buốt, không hiểu sao đối diện với đối thủ còn trẻ mà trong lòng hoảng sợ cực độ, tựa hồ có khí thế vô hình đè nén, khiến y mất đi lòng tin. Nhưng đã nói ra lời nên y không thể đào tẩu, bằng không thánh cấp cao thủ như y vĩnh viễn đừng mong ngẩng đầu được.

Độc Cô Bại Thiên nắm đoạn kiếm, cước đạp hư không, chém mạnh xuống, thân thể Sát Thần như điện quang lách ngang không trung rồi lại xuất kiếm công kích.

Sát Thần giờ không coi hắn là đế cảnh cao thủ, mà coi hắn như thánh cấp cao thủ.

"Khiếu Thiên quyết."

Lôi điện từ trên không giáng xuống, theo mũi đoạn kiếm ập vào Sát Thần.

"Chiến Thiên quyết."

Độc Cô Bại Thiên xuất tả quyền, quyền ảnh như muốn phá toái không gian, bá thiên tuyệt địa bổ tới.

"Kinh Thiên quyết."

Tất thảy đều nảy sinh ảo giác rằng thân thể Độc Cô Bại Thiên mờ đi, toàn thân hắn như lưỡi kiếm lao vào Sát Thần.

Sát Thần cả kinh, đối phó với lôi điện trên không đả đủ mệt, thì thêm quyền phong ào ào với uy thế hủy thiên diệt địa bổ tới. Y bị sấm sét đánh trúng, nhưng vẫn dốc toàn lực nghênh đón một quyền bá tuyệt thiên địa đó.

Tia sét khổng lồ đánh trúng y, bốc lên làn khói đen, mùi khét lẹt tỏa ra. Sát Thần nén đau, ngạnh tiếp quyền phong, nhưng bị đánh văng xa mấy chục trượng.

Y chưa kịp đứng vững trên không, Độc Cô Bại Thiên lại lao tới, tựa thanh kiếm rời vỏ, thân hình toát lên sát khí ngút trời.

Sát Thần cả kinh, nhớ lại ba chữ "Kinh Thiên quyết" mà hắn từng hô, đó là môn thần công cổ xưa, luyện đến cảnh giới tối cao có thể lấy thân ngưng kiếm, tuy hiện thời Độc Cô Bại Thiên chưa đạt mức thân hóa kinh thiên trường hồng nhưng kiếm khí lạnh lẽo trên mình hắn đủ khiến Sát Thần run rẩy, cảm giác không thể chống nổi, vội tránh sang bên.

Lúc Độc Cô Bại Thiên lướt qua, y thét lên lạc giọng, tay trái bị hắn cắt đứt.

Máu rải khắp không trung, thân hình Độc Cô Bại Thiên không dính nửa giọt máu, đứng ngoài xa lạnh lùng nhìn y, tựa lãnh huyết ma thần.

Sát Thần run lên, sắc mặt nhợt đi, run giọng: "Ngươi đồng thời biết Khiếu Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Kinh Thiên quyết… lẽ nào ta gặp người trong truyền thuyết?"

Sát Thần cười thảm: "Kiếp thứ chín… ngươi thật sự quay lại, ha ha, ta vốn cho rằng đó là chuyện đáng cười nhất đời, không ngờ thật sự gặp được người trong truyền thuyết."

Lúc này Độc Cô Bại Thiên chỉ muốn chém giết, tuy không xá thân thành ma nhưng vẫn cảm giác được ma tính đại tăng, có lẽ vì thế mà tu vi cũng tăng. Hiện tại trừ tuyệt thế cường giả thật sự, hiếm kẻ nào thương tổn nổi hắn.

"Ta nói rồi, hôm nay không chỉ diệt thân thể ngươi mà sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán, linh thức tận diệt, chịu chết đi."

Hắn ngửa mặt thét vang: "Song quyết hợp nhất, giết!"

Mái tóc tung bay, tròng mắt màu máu sáng rực, hắn hợp nhất Khiếu Thiên quyết và Chiến Thiên quyết.

Hắn đấm quyền phải ra, sát khí ngút ngàn, song quyết hợp nhất thiên địa thất sắc, một quyền này hủy thiên diệt địa khiến phòng ngự của Sát Thần tan tác, nhất đại Võ thánh bị đánh tan thành bụi máu trên không.

Tình Ma thở dài: "Đúng là y."

Nhất kiếm chi uy, thiên địa thất sắc.

Độc Cô Bại Thiên giơ cao đoạn kiếm, lôi điện trên trời giáng thẳng xuống, rồi đoạn kiếm chém ra, quang quang nối thông thiên địa quét vào một tảng đá nằm cách trăm trượng.

Kinh lôi trận trận, điện quang lấp lánh, tảng đá nát vụn, tia sét khoét một vết dài trăm trượng, rộng mấy thường trên mặt đất.

"A, Độc Cô tiểu nhi..." Tiếng kêu thê thảm vang lên, một bóng người từ tảng đá vút lên, là một hắc bào lão nhân, vai trái dính máu, từ trên không hung hãn nhìn hắn.

Nam Cung Vô Địch, cùng hai đế cảnh cao thủ Ngọc Hư phủ và Ảo Thiên hiên chấn kinh, đòn kinh thiên động địa vừa rồi mà nhắm vào họ thì e rằng xương thịt đều tan từ lâu.

Độc Cô Bại Thiên cười lạnh: "Sát Thần ngươi lần trước may mắn trốn thoát, không ngờ không hối cải, còn dám mò đến đây, đừng tưởng ta không biết ngươi tới, chẳng qua lúc đầu không thèm để ý, ai ngờ ngươi dám nổi sát tâm với ta. Ta không nhịn được nữa, ngươi muốn lấy mạng ta thì đừng trách."

Sát Thần không dám tin, lần trước y bị Ma Phong đả thương, lần này lén đến đây, định nhân lúc hắn không rút Ma Phong ra mà tiêu diệt. Không ngờ hắn lại chỉ cần một thanh kiếm gãy cùng đả thương được y, quả thật khó tin.

"Thằng nhóc ngươi không ngờ lại biết Khiếu Thiên quyết, thậm chí tới cảnh giới này, đúng là ta đã coi thường ngươi. Bất quá ngươi sẽ phải trả giá, hôm nay ta không chẻ ngươi ra làm tám quyết không dừng tay."

Hai mắt Độc Cô Bại Thiên đỏ ngầu: "Ha ha, dựa vào đâu ngươi dồn ta vào tử địa được? Lão ôn dịch ngươi già rồi, hôm nay ta sẽ sáng tạo thần thoại mới, diệt thánh!"

Sát Thần giận run người, chỉ vào hắn: "Ngươi… tiểu bối vô tri, đừng cuồng vọng, nhất định phải giết ngươi hôm nay. "

Hắn cười lạnh: "Được, hôm nay chúng ta chỉ có một người sống sót." Đoạn quay lại lạnh lùng nói với hai đế cảnh cao thủ thánh địa: "Các ngươi còn định thay trời hành đạo? Người ta nên biết lượng sức, hiện tại các ngươi không đáng là đối thủ của ta, nên ta tha cho các ngươi, ngày khác nhất định sẽ lên bái phỏng Ngọc Hư phủ và Ảo Thiên hiên, nếu mấy lão bất tử trên núi còn thì mong các ngươi chuyển cáo rằng Độc Cô Bại Thiên ta muốn lãnh giáo."

Đoạn hắn cười lạnh với Nam Cung Vô Địch: "Nam Cung lão nhi, hắc hắc, sống thêm lúc nữa đi, nhìn thế gian cho rõ, bằng không sẽ hết cơ hội, hôm nay Nam Cung thế gia sẽ trừ danh khỏi võ lâm."

Hai đế cảnh cao thủ thánh địa mặt thoạt xanh thoạt trắng, sau cùng nghiến răng lao đi, đương nhiên không rời khỏi, chỉ tránh thật xa. Lời Độc Cô Bại Thiên tuy hết sức lăng nhục, khiến họ hổ thẹn cực độ nhưng thánh cấp đại chiến có sức hấp dẫn quá lớn, họ muốn để lỡ.

Nam Cung Vô Địch sững người, loạng choạng lui đi, lão có cảm giác anh hùng mạt lộ, trong lòng vô cùng mất mát.

Sát Thần lạnh lùng quan sát, y xuất thân sát thủ, hơn hẳn người thường ở chỗ lãnh tĩnh, lãnh khốc.

"Nhãi ranh ngươi xong chưa?"

"Lão ôn dịch, chịu chết đi."

Độc Cô Bại Thiên chỉ kiếm lên Sát Thần trên không, hôm nay tu vi của hắn đang ở cảnh giới kì diệu, không phải xá thân thành ma, tựa hồ công lực gấp mấy lần, nhưng không ổn định, có xu thế tiến vào thánh cấp cảnh giới, tựa hồ lại không phải cảnh giới đó. Hắn không hiểu nổi.

Nam Cung Tiên Nhi cùng Nam Cung Anh Hùng nhìn Sát Thần trên không, chấn động không ngớt, muốn đứng trên cần tu vi thâm hậu đến mức nào? Cả hai cùng lén nhìn Tình Ma.

Tình Ma tựa hồ biết họ nghĩ gì, cười nhẹ: "Trò vặt, thánh cấp cao thủ không thể ngự không phi hành thì chỉ là phế nhân, không xứng là thánh giả."

Nam Cung Tiên Nhi hỏi: "Sư phụ, thánh cấp cao thủ này sao lại nếm đòn của hắn, hắn sao lại đột nhiên lợi hại như vậy, liệu ông ta có diệt nổi hắn không?"

Tình Ma thở dài: "Khó lắm."

Nam Cung Tiên Nhi không hiểu: "Vì sao thánh cấp cao thủ lại không diệt được đế cảnh cao thủ..." Đột nhiên thị nhớ ra thực lực kinh nhân hắn vừa thể hiện, nhát kiếm đó quyết không phải đế cảnh cao thủ thực hiện được.

Tình Ma đáp: "Hiện tại hắn không còn là đế cảnh cao thủ."

Nam Cung Tiên Nhi cả kinh: "Cái gì, lẽ nào hắn thành thánh? Không… không thể nào."

Tình Ma nói: "Hắn cũng không phải thánh cấp cao thủ, mà đang ở trong trạng thái kì diệu, công lực không ổn định, đó cũng là đoạn đường phải qua nếu thành thánh, nếu qua được, hắn sẽ triệt để thành thánh, còn không sẽ tẩu hỏa nhập ma, sa vào cảnh vạn kiếp bất phục, thật ra hắn đang là á thánh."

"Á thánh..." Nam Cung Tiên Nhi thất thần.

Lúc đó Độc Cô Bại Thiên và Sát Thần đã đại chiến, Sát Thần vừa trúng đòn nên kị húy vô cùng, không dám ci nhẹ đối thủ, cầm trường kiếm lao tới, phong mang gần mười trượng vút tới.

Phong mang lướt qua, rít lên lảnh lói, uy thế quỷ khóc thần gào.

Độc Cô Bại Thiên lấy kiếm dẫn điện, thiên lôi trực tiếp giáng xuống, tia sét tỏa chói mắt người khác.

Thiên địa chi lực quả thật hùng hậu, nhưng va chạm một đòn toàn lực của thánh cấp cao thủ rồi liền tan biến vô hình, tia sét tắt ngóm.

Hai đế cảnh cao thủ thánh địa biến sắc, đối quyết giữa thánh cấp cao thủ vượt khỏi tưởng tượng của họ, đạo lôi điện mãnh liệt đó mà giáng xuống chỗ họ, e rằng cả hai tan nát.

Sát Thần cười lạnh: "Nhóc con cũng muốn đùa với chớp ư? Ta đứng ngoài quan sát đã lâu, nếu ngươi chỉ có thể thì nên rửa cổ cho sạch."

Độc Cô Bại Thiên cười lạnh: "Lão ôn dịch đừng khoác lác, Khiếu Thiên quyết chân chính chỉ có thế thì được liệt vào cửu đại thần quyết ư? Hôm nay ngươi sẽ được thấy."

Sát Thần im lặng, cây kiếm chém liền mấy nhát, năm dạo phong mang tung hoành đan nhau, trùm lên Độc Cô Bại Thiên như tấm lưới.

Năm nhát kiếm này bức hắn vào hiểm cảnh, trong khoảnh khắc đó lòng hắn dấy lên sát ý mạnh mẽ, chân nhẹ bẫng, giẫm xuống liền lao lên không. Lần này hắn không xá thân thành ma, hoàn toàn dựa vào công lực bản thân mà bay lên.

Mấy người đang quan chiến, trừ Tình Ma, đều kinh hãi ngơ ngẩn, nhìn hắn với vẻ khó tin, thanh niên lãnh khốc như ma thần đó hiện thời tóc dựng đứng, huyết quang lóe lên trong mắt, vung đoạn kiếm chém ra một đạo kiếm cương, quang mang chiếu sang cả thinh không hôn ám.

Quanh mình hắn quang mang đại thịnh, sát khí lẫm liệt lao vào địch thủ, năm đạo phong mang của Sát Thần hoàn toàn bị hóa giải, hắn chỉ đoạn kiếm tới, lạnh lùng nói: "Sát Thần, hôm nay ta không chỉ diệt hình thể ngươi mà còn hồn phách, diệt linh thức, khiến ngươi không được siêu sinh."

Sát Thần run lên, cảm giác thân mình lạnh buốt, không hiểu sao đối diện với đối thủ còn trẻ mà trong lòng hoảng sợ cực độ, tựa hồ có khí thế vô hình đè nén, khiến y mất đi lòng tin. Nhưng đã nói ra lời nên y không thể đào tẩu, bằng không thánh cấp cao thủ như y vĩnh viễn đừng mong ngẩng đầu được.

Độc Cô Bại Thiên nắm đoạn kiếm, cước đạp hư không, chém mạnh xuống, thân thể Sát Thần như điện quang lách ngang không trung rồi lại xuất kiếm công kích.

Sát Thần giờ không coi hắn là đế cảnh cao thủ, mà coi hắn như thánh cấp cao thủ.

"Khiếu Thiên quyết."

Lôi điện từ trên không giáng xuống, theo mũi đoạn kiếm ập vào Sát Thần.

"Chiến Thiên quyết."

Độc Cô Bại Thiên xuất tả quyền, quyền ảnh như muốn phá toái không gian, bá thiên tuyệt địa bổ tới.

"Kinh Thiên quyết."

Tất thảy đều nảy sinh ảo giác rằng thân thể Độc Cô Bại Thiên mờ đi, toàn thân hắn như lưỡi kiếm lao vào Sát Thần.

Sát Thần cả kinh, đối phó với lôi điện trên không đả đủ mệt, thì thêm quyền phong ào ào với uy thế hủy thiên diệt địa bổ tới. Y bị sấm sét đánh trúng, nhưng vẫn dốc toàn lực nghênh đón một quyền bá tuyệt thiên địa đó.

Tia sét khổng lồ đánh trúng y, bốc lên làn khói đen, mùi khét lẹt tỏa ra. Sát Thần nén đau, ngạnh tiếp quyền phong, nhưng bị đánh văng xa mấy chục trượng.

Y chưa kịp đứng vững trên không, Độc Cô Bại Thiên lại lao tới, tựa thanh kiếm rời vỏ, thân hình toát lên sát khí ngút trời.

Sát Thần cả kinh, nhớ lại ba chữ "Kinh Thiên quyết" mà hắn từng hô, đó là môn thần công cổ xưa, luyện đến cảnh giới tối cao có thể lấy thân ngưng kiếm, tuy hiện thời Độc Cô Bại Thiên chưa đạt mức thân hóa kinh thiên trường hồng nhưng kiếm khí lạnh lẽo trên mình hắn đủ khiến Sát Thần run rẩy, cảm giác không thể chống nổi, vội tránh sang bên.

Lúc Độc Cô Bại Thiên lướt qua, y thét lên lạc giọng, tay trái bị hắn cắt đứt.

Máu rải khắp không trung, thân hình Độc Cô Bại Thiên không dính nửa giọt máu, đứng ngoài xa lạnh lùng nhìn y, tựa lãnh huyết ma thần.

Sát Thần run lên, sắc mặt nhợt đi, run giọng: "Ngươi đồng thời biết Khiếu Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Kinh Thiên quyết… lẽ nào ta gặp người trong truyền thuyết?"

Sát Thần cười thảm: "Kiếp thứ chín… ngươi thật sự quay lại, ha ha, ta vốn cho rằng đó là chuyện đáng cười nhất đời, không ngờ thật sự gặp được người trong truyền thuyết."

Lúc này Độc Cô Bại Thiên chỉ muốn chém giết, tuy không xá thân thành ma nhưng vẫn cảm giác được ma tính đại tăng, có lẽ vì thế mà tu vi cũng tăng. Hiện tại trừ tuyệt thế cường giả thật sự, hiếm kẻ nào thương tổn nổi hắn.

"Ta nói rồi, hôm nay không chỉ diệt thân thể ngươi mà sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán, linh thức tận diệt, chịu chết đi."

Hắn ngửa mặt thét vang: "Song quyết hợp nhất, giết!"

Mái tóc tung bay, tròng mắt màu máu sáng rực, hắn hợp nhất Khiếu Thiên quyết và Chiến Thiên quyết.

Hắn đấm quyền phải ra, sát khí ngút ngàn, song quyết hợp nhất thiên địa thất sắc, một quyền này hủy thiên diệt địa khiến phòng ngự của Sát Thần tan tác, nhất đại Võ thánh bị đánh tan thành bụi máu trên không.

Tình Ma thở dài: "Đúng là y."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »