Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 6105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 111
tiêu thệ

❊ ❊ ❊

Trong trận sinh tử đại chiến, Độc Cô Bại Thiên xông pha đột kích liên tục. Kiếm gãy, chân tay đứt tứ tán, máu nhuộm đỏ thảo nguyên. Khi kiệt lực, vì hắn cảm ngộ sinh tử mà khôi phục công lực nhưng rồi công lực này cũng cạn kiệt, địch nhân vẫn xông lên không ngừng.

Trong khoảnh khắc sinh tử, một thớt bạch long mã từ xa lao tới như điện chớp, thoáng cái đã đến chiến trường.

"Dừng tay." Tiếng quát vang lên, tuy là giọng nữ tử nhưng toát lên nét uy nghiêm.

Binh sĩ không nhận ra, vẫn xông vào Độc Cô Bại Thiên, mấy tướng lĩnh cao cấp thi nhau xuống ngựa bước tới quỳ lạy: "Tham kiến công chúa."

"Ta lệnh cho người lập tức dừng tay, nghe rõ chưa?" Mắt phượng của nữ tử chứa sát ý.

"Vâng, mạt tướng đã hiểu."

"Dừng tay."

Tướng lệnh ban ra, binh sĩ tất phải nghe lời, lần lượt lui xuống. Độc Cô Bại Thiên toàn thân đẫm máu, thở hồng hộc, hoàn toàn không còn sức chiến đấu. Hắn người nhìn nữ tử vừa tới, lại là Đào Khí nữ Thắng Nam hắn gặp ở Vụ Ẩn phong. Đào Khí nữ tinh ranh khi trước giờ cao quý vô cùng, vô hình trung toát lên khí thế uy nghiêm.

"Đào Khí nữ."

"Cuồng đồ lớn mật không được vô lễ, thấy công chúa điện hạ, còn không mau xuống ngựa hành lễ." Mấy tướng quân nổi giận.

"Công chúa?" Độc Cô Bại Thiên trợn mắt, không tin nổi cô gái hoạt bát, điêu ngoa đó lại là công chúa của Thanh Phong đế quốc. "Đúng rồi, chả trách khi ấy nàng ta muốn mình gia nhập quân đội, cống hiến cho quân vương. Tuy đã đoán nàng ta lai lịch không nhỏ nhưng không ngờ lại là công chúa một nước."

"Không ngờ là công chúa điện hạ, lúc trước thảo dân không biết, nếu có chỗ nào đắc tội mong được bỏ quá." Độc Cô Bại Thiên ôm quyền trên lưng ngựa.

"Không biết không có tội." Hiển nhiên Thắng Nam nhớ lại lúc ở Vụ Ẩn phong, Độc Cô Bại Thiên từng bất kính với mình, tuy không vội định tội hắn nhưng rõ ràng trong lòng coi hắn chẳng tốt lành gì.

"Độc Cô Bại Thiên, không ngờ gặp lại trong tình huống này, vốn ta cho rằng có ngày các hạ sẽ giúp sức cho Thanh Phong đế quốc, xem ra… ôi, việc đời khó lường." Thắng Nam công chúa nhíu mày ngài, tư thái ung dung hoa quý thể hiện rõ rệt.

Độc Cô Bại Thiên thầm bực bội, Thắng Nam biến thành công chúa thì hắn còn chấp nhận được nhưng vì sao khí chất của nàng ta lại biến đổi đến như thế thì hắn không hiểu. "Đúng rồi, vị công chúa này lúc đó muốn chiêu nạp cho Thanh Phong đế quốc nên mới rũ bỏ phong thái công chúa… đáng sợ."

"Vâng, thảo dân không ngờ lại được tương kiến với công chúa trong tình cảnh này, theo công chúa, việc hôm nay nên kết thúc thế nào?"

"Giết, giết hắn đi." Binh tướng đồng loạt gào lên.

"Lớn mật, dám lướn tiếng trước mặt bản công chúa."

Binh tướng vội im lặng.

"Để hắn đi."

"Công chúa, không thể để ắn đi." Binh tướng cùng hô.

"Thật ra ai được nói?" Thắng Nam giận dữ

"Nhưng… đó là mệnh lệnh của bệ hạ. Hơn nữa hắn giết nhiều người của chúng ta như vậy, sao có thể bỏ qua."

"Độc Cô Bại Thiên thuộc về võ lâm, việc hắn làm không uy hiếp đến an nguy của Thanh Phong đế quốc, quan phủ không nên nhúng tay vào. Phụ hoàng nhất thời bị yêu ngôn mê hoặc, mới hạ lệnh cho các ngươi dẫn quân truy sát, ta về sẽ báo lại rõ ràng. Còn người nào tử trận sẽ được hậu táng, phát thêm tiền tuất cho gia quyến, kẻ bị thương được thường mười lạng vàng, mau lui đi."

"Nhưng… hắn thật sự đáng chết… không chỉ giế vô số binh sĩ, còn giết cả một vị tướng lĩnh."

Thắng Nam dựng đôi mày liễu, mắt phượng chứa sát ý, nhìn tướng quân với vẻ bực dọc: "Các ngươi nghe ai? Ta nói hay các ngươi nói có giá trị?"

"Tuân mệnh!"

Nhìn theo đại đội nhân mã dần xa, Độc Cô Bại Thiên mới lên tiếng: "Đa tạ công chúa cứu mệnh, sau này thảo dân sẽ báo đáp."

Thắng Nam mỉm cười: "Ha ha, thật không ngờ các hạ lại nói ra được những lời nghiêm túc báo ơn như vậy, lúc ở Vụ Ẩn phong, các hạ vô lại phi thường."

"Lúc đó thảo dân không biết công chúa đại giá, đắc tội nhiều rồi, mong công chúa điện hạ đừng trách tội."

"Ôi. Không vui tí nào, hiện tại các hạ lại biến thành thế này, chỉ biết cúc cung vỗ mông ngựa, không có khí phách."

Thấy Thắng Nam trở lại hình tượng Đào Khí nữ, Độc Cô Bại Thiên ngẩn người: "Thật ra là tính cách nào của cô ta mới là thật sự, lẽ nào cô ta không cố ý làm vậy chỉ để thu nạp mình?"

"Được, nếu công chúa không thích những lời khách khí, tại hạ không khách khí nữa. Hiện tại thiên hạ ai ai cũng truy sát tại hạ, không hiểu sao công chúa lại cứu giúp?"

Thắng Nam tắt nụ cười, tỏ vẻ nghiêm túc: "Được, nói với các hạ không sao. Lúc ở Vụ Ẩn phong, ta nhận ra căn cốt của các hạ đặc biệt, thành tựu võ học sau này sẽ phi thường nên có ý muốn lôi kéo về Thanh Phong đế quốc. Nhưng việc chưa kịp thành thì các hạ lại trở thành công địch của thiên hạ. Theo truyền thuyết về Bất tử chi ma, người như các hạ không dễ dàng chết đi được, ta phát hiện các hạ luôn gặp dữ hóa lành, không hiểu do vận khí các hạ giống hệt trong truyền thuyết hay là nhờ bản lĩnh đặc thù. Sau khi biết các hạ an nhiên thoát hiểm khỏi ma vực, ta liều hiểu rằng các hạ không thể chết trong vô danh, sớm muộn cũng có ngày gây phong vân. Đắc tội với các hạ có lợi gì, chi bằng nhân lúc này hóa địch thành bạn, tính toán trước cho tương lai."

"Hắc hắc, không ngờ công chúa xem trọng mỗ như vậy, thật khiến mỗ kinh hãi. Nhưng công chúa sao lại cho mỗ biết sự việc mang tính giao dịch này, nếu thế cứ cố ý bố trí, lúc cứu người làm ra vẻ bi tráng, khiến mỗ cảm kích, hiệu quả không phải sẽ cao hơn ư?"

"Ta không tin trên đời có lời nói dối vĩnh viễn, sớm muộn gì các hạ cũng biết. Thành ra cứ nói thẳng mục đích, làm người nên có đạo. Sau này các hạ tu thành vô thượng ma công, hi vọng không gây họa cho Thanh Phong đế quốc, đấy là mục đích của ta."

"Ban nãy công chúa cứ để người ta giết tại hạ luôn, không phải sẽ xong ư?"

"Ta tin vào trực giác của mình, hiện giờ ngươi chưa thể chết được."

……

Độc Cô Bại Thiên cưỡi bạch long mã do Thắng Nam tặng, lướt đi như bay.

Hắn ngồi trên lưng ngựa, nhớ lại những lời Thắng Nam nói, công chúa này hành động quả bất ngờ, lại xem trọng ma nhận như hắn, cho rằng hắn sẽ có thành tựu. Nàng ta không sợ sau khi hắn thành ma sẽ lục thân bất nhận, mà coi hắn là "đầu tư cứu mệnh", không hề do dự cho hắn biết mục đích. Thật ra nàng ta là một công chúa giảo hoạt hay ấu trĩ đây?

Mấy hôm nay Thanh Phong đế quốc lưu truyền câu chuyện về bạch mã đại hiệp, cưỡi bạch long câu vượt đi vạn dặm, chém giết vô số kẻ ác.

Kì thật vị bạch mã đại hiệp này là Độc Cô Bại Thiên, dọc đường có không ít trộm cướp nhòm ngó bạch long câu, kết quả đều bị hắn "thế thiên hành đạo", thu lấy mĩ danh đại hiệp.

Nhưng không đầy mấy ngày lại có tin tức mới, bạch mã đại hiệp không phải hiệp mà là ma vương Độc Cô Bại Thiên, dọc đường lạm sát vô cớ, họa loạn Thanh Phong.

Độc Cô Bại Thiên lắc đầu thở dài, vốn mấy hôm trước còn là đại hiệp, chỉ vì tiết lộ cái tên Độc Cô Bại Thiên liền biến thành ma vương hiếu sát thành tính.

Nhân sĩ diệt ma vừa mất dấu hắn nghe thấy tin này đều cao hứng, thi nhau phục kích, tinh anh võ lâm từ đại thảo nguyên quay về cũng rượt theo.

Trước mặt có sói, sau lưng có hổ, hắn cứ thế qua ải chém tướng, giết vô số võ lâm nhân sĩ, dấy lên mưa máu gió tanh.

Võ lâm liên tục có tin dữ:

Ngày mồng bảy tháng mười hai, Trung Châu đại hiệp bất hạnh thân vong trong lúc truy bắt ma vương Độc Cô Bại Thiên.

Ngày mồng tám tháng mười hai, Minh Hồ thất kiệt bị ma vương tàn nhẫn giết chết.

Ngày mồng chín, Hải Sơn lục quái, Minh Dương bát nghĩa chết dưới tay ma vương.

Mồng mười tháng mười hai, Phong, Vũ, Lôi, Điện tứ hùng…

Tin dữ nối nhau khiến nhân sĩ võ lâm chính nghĩa bi phẫn dị thường.

Tinh anh võ lâm đuổi theo hắn dùng bồ câu đưa thư khuyến cáo các nhân sĩ võ lâm chính đạo nếu chưa đạt đến vương cấp cảnh giới hoặc không nắm chắc, tuyệt đối không ra tay, để tránh thương vong vô ích. Chỉ cần quan sát hành tung của hắn rồi báo lại cho cao thủ chân chính.

Đồng thời chính thức thông báo với cả võ lâm, Độc Cô Bại Thiên đã đột phá thứ vương cấp hạn chế, được liệt danh vào hàng ngũ vương cấp cao thủ, võ lâm đệ thập cửu vương---- Bất tử ma vương ra đời. (Không tính những vương giả ẩn tàng giữa hồng trần.)

Bất tử ma vương Độc Cô Bại Thiên là vương cấp cao thủ trẻ nhất trong võ lâm gầm trăm năm nay, được coi là thiên chi kiêu tử, vô số chú ý được đồn hết lên mình hắn. Có điều với thân phận Bất tử ma vương, hắn khiến cả võ lâm chấn động, ai nấy đều sợ, không ai muốn hắn công lực đại tiến, đừng nói đến chuyện xưng tụng hắn.

Những thiên vương cao thủ biết rõ về hắn, không dám công bố việc hắn mới tập võ không lâu, sợ khiến mọi người càng chấn động.

Hắn một mình một ngựa thoát được trùng vây của Thanh Phong đế quốc, tiến sang Hán Đường đế quốc. Càng đến gần Trường Sinh cốc, tâm tình hắn càng trầm trọng, nỗi đau từ đáy lòng cất lên, tình chi lệ tinh trước ngực cũng rung động không ngừng, khi lệ tinh ngừng rung, hắn cảm giác lòng buốt xé, trái tim phảng phất vừa bị đập tan.

"Không, Nguyệt nhi không thể chết." Hắn kinh hoàng cảm giác được sinh mệnh Tư Đồ Minh Nguyệt đang tan biết, nỗi niềm chán nản vì không thể hồi thiên dâng tràn.

Cùng lúc, năm vương cấp cao thủ từ từ tiến tới. "Thịch, thịch, thịch…" ngũ đại cao thủ đi bước nào, mặt đất lại chấn động.

Hắn biết rằng không thể tránh được một trường vương giả đại chiến.

Trong trận sinh tử đại chiến, Độc Cô Bại Thiên xông pha đột kích liên tục. Kiếm gãy, chân tay đứt tứ tán, máu nhuộm đỏ thảo nguyên. Khi kiệt lực, vì hắn cảm ngộ sinh tử mà khôi phục công lực nhưng rồi công lực này cũng cạn kiệt, địch nhân vẫn xông lên không ngừng.

Trong khoảnh khắc sinh tử, một thớt bạch long mã từ xa lao tới như điện chớp, thoáng cái đã đến chiến trường.

"Dừng tay." Tiếng quát vang lên, tuy là giọng nữ tử nhưng toát lên nét uy nghiêm.

Binh sĩ không nhận ra, vẫn xông vào Độc Cô Bại Thiên, mấy tướng lĩnh cao cấp thi nhau xuống ngựa bước tới quỳ lạy: "Tham kiến công chúa."

"Ta lệnh cho người lập tức dừng tay, nghe rõ chưa?" Mắt phượng của nữ tử chứa sát ý.

"Vâng, mạt tướng đã hiểu."

"Dừng tay."

Tướng lệnh ban ra, binh sĩ tất phải nghe lời, lần lượt lui xuống. Độc Cô Bại Thiên toàn thân đẫm máu, thở hồng hộc, hoàn toàn không còn sức chiến đấu. Hắn người nhìn nữ tử vừa tới, lại là Đào Khí nữ Thắng Nam hắn gặp ở Vụ Ẩn phong. Đào Khí nữ tinh ranh khi trước giờ cao quý vô cùng, vô hình trung toát lên khí thế uy nghiêm.

"Đào Khí nữ."

"Cuồng đồ lớn mật không được vô lễ, thấy công chúa điện hạ, còn không mau xuống ngựa hành lễ." Mấy tướng quân nổi giận.

"Công chúa?" Độc Cô Bại Thiên trợn mắt, không tin nổi cô gái hoạt bát, điêu ngoa đó lại là công chúa của Thanh Phong đế quốc. "Đúng rồi, chả trách khi ấy nàng ta muốn mình gia nhập quân đội, cống hiến cho quân vương. Tuy đã đoán nàng ta lai lịch không nhỏ nhưng không ngờ lại là công chúa một nước."

"Không ngờ là công chúa điện hạ, lúc trước thảo dân không biết, nếu có chỗ nào đắc tội mong được bỏ quá." Độc Cô Bại Thiên ôm quyền trên lưng ngựa.

"Không biết không có tội." Hiển nhiên Thắng Nam nhớ lại lúc ở Vụ Ẩn phong, Độc Cô Bại Thiên từng bất kính với mình, tuy không vội định tội hắn nhưng rõ ràng trong lòng coi hắn chẳng tốt lành gì.

"Độc Cô Bại Thiên, không ngờ gặp lại trong tình huống này, vốn ta cho rằng có ngày các hạ sẽ giúp sức cho Thanh Phong đế quốc, xem ra… ôi, việc đời khó lường." Thắng Nam công chúa nhíu mày ngài, tư thái ung dung hoa quý thể hiện rõ rệt.

Độc Cô Bại Thiên thầm bực bội, Thắng Nam biến thành công chúa thì hắn còn chấp nhận được nhưng vì sao khí chất của nàng ta lại biến đổi đến như thế thì hắn không hiểu. "Đúng rồi, vị công chúa này lúc đó muốn chiêu nạp cho Thanh Phong đế quốc nên mới rũ bỏ phong thái công chúa… đáng sợ."

"Vâng, thảo dân không ngờ lại được tương kiến với công chúa trong tình cảnh này, theo công chúa, việc hôm nay nên kết thúc thế nào?"

"Giết, giết hắn đi." Binh tướng đồng loạt gào lên.

"Lớn mật, dám lướn tiếng trước mặt bản công chúa."

Binh tướng vội im lặng.

"Để hắn đi."

"Công chúa, không thể để ắn đi." Binh tướng cùng hô.

"Thật ra ai được nói?" Thắng Nam giận dữ

"Nhưng… đó là mệnh lệnh của bệ hạ. Hơn nữa hắn giết nhiều người của chúng ta như vậy, sao có thể bỏ qua."

"Độc Cô Bại Thiên thuộc về võ lâm, việc hắn làm không uy hiếp đến an nguy của Thanh Phong đế quốc, quan phủ không nên nhúng tay vào. Phụ hoàng nhất thời bị yêu ngôn mê hoặc, mới hạ lệnh cho các ngươi dẫn quân truy sát, ta về sẽ báo lại rõ ràng. Còn người nào tử trận sẽ được hậu táng, phát thêm tiền tuất cho gia quyến, kẻ bị thương được thường mười lạng vàng, mau lui đi."

"Nhưng… hắn thật sự đáng chết… không chỉ giế vô số binh sĩ, còn giết cả một vị tướng lĩnh."

Thắng Nam dựng đôi mày liễu, mắt phượng chứa sát ý, nhìn tướng quân với vẻ bực dọc: "Các ngươi nghe ai? Ta nói hay các ngươi nói có giá trị?"

"Tuân mệnh!"

Nhìn theo đại đội nhân mã dần xa, Độc Cô Bại Thiên mới lên tiếng: "Đa tạ công chúa cứu mệnh, sau này thảo dân sẽ báo đáp."

Thắng Nam mỉm cười: "Ha ha, thật không ngờ các hạ lại nói ra được những lời nghiêm túc báo ơn như vậy, lúc ở Vụ Ẩn phong, các hạ vô lại phi thường."

"Lúc đó thảo dân không biết công chúa đại giá, đắc tội nhiều rồi, mong công chúa điện hạ đừng trách tội."

"Ôi. Không vui tí nào, hiện tại các hạ lại biến thành thế này, chỉ biết cúc cung vỗ mông ngựa, không có khí phách."

Thấy Thắng Nam trở lại hình tượng Đào Khí nữ, Độc Cô Bại Thiên ngẩn người: "Thật ra là tính cách nào của cô ta mới là thật sự, lẽ nào cô ta không cố ý làm vậy chỉ để thu nạp mình?"

"Được, nếu công chúa không thích những lời khách khí, tại hạ không khách khí nữa. Hiện tại thiên hạ ai ai cũng truy sát tại hạ, không hiểu sao công chúa lại cứu giúp?"

Thắng Nam tắt nụ cười, tỏ vẻ nghiêm túc: "Được, nói với các hạ không sao. Lúc ở Vụ Ẩn phong, ta nhận ra căn cốt của các hạ đặc biệt, thành tựu võ học sau này sẽ phi thường nên có ý muốn lôi kéo về Thanh Phong đế quốc. Nhưng việc chưa kịp thành thì các hạ lại trở thành công địch của thiên hạ. Theo truyền thuyết về Bất tử chi ma, người như các hạ không dễ dàng chết đi được, ta phát hiện các hạ luôn gặp dữ hóa lành, không hiểu do vận khí các hạ giống hệt trong truyền thuyết hay là nhờ bản lĩnh đặc thù. Sau khi biết các hạ an nhiên thoát hiểm khỏi ma vực, ta liều hiểu rằng các hạ không thể chết trong vô danh, sớm muộn cũng có ngày gây phong vân. Đắc tội với các hạ có lợi gì, chi bằng nhân lúc này hóa địch thành bạn, tính toán trước cho tương lai."

"Hắc hắc, không ngờ công chúa xem trọng mỗ như vậy, thật khiến mỗ kinh hãi. Nhưng công chúa sao lại cho mỗ biết sự việc mang tính giao dịch này, nếu thế cứ cố ý bố trí, lúc cứu người làm ra vẻ bi tráng, khiến mỗ cảm kích, hiệu quả không phải sẽ cao hơn ư?"

"Ta không tin trên đời có lời nói dối vĩnh viễn, sớm muộn gì các hạ cũng biết. Thành ra cứ nói thẳng mục đích, làm người nên có đạo. Sau này các hạ tu thành vô thượng ma công, hi vọng không gây họa cho Thanh Phong đế quốc, đấy là mục đích của ta."

"Ban nãy công chúa cứ để người ta giết tại hạ luôn, không phải sẽ xong ư?"

"Ta tin vào trực giác của mình, hiện giờ ngươi chưa thể chết được."

……

Độc Cô Bại Thiên cưỡi bạch long mã do Thắng Nam tặng, lướt đi như bay.

Hắn ngồi trên lưng ngựa, nhớ lại những lời Thắng Nam nói, công chúa này hành động quả bất ngờ, lại xem trọng ma nhận như hắn, cho rằng hắn sẽ có thành tựu. Nàng ta không sợ sau khi hắn thành ma sẽ lục thân bất nhận, mà coi hắn là "đầu tư cứu mệnh", không hề do dự cho hắn biết mục đích. Thật ra nàng ta là một công chúa giảo hoạt hay ấu trĩ đây?

Mấy hôm nay Thanh Phong đế quốc lưu truyền câu chuyện về bạch mã đại hiệp, cưỡi bạch long câu vượt đi vạn dặm, chém giết vô số kẻ ác.

Kì thật vị bạch mã đại hiệp này là Độc Cô Bại Thiên, dọc đường có không ít trộm cướp nhòm ngó bạch long câu, kết quả đều bị hắn "thế thiên hành đạo", thu lấy mĩ danh đại hiệp.

Nhưng không đầy mấy ngày lại có tin tức mới, bạch mã đại hiệp không phải hiệp mà là ma vương Độc Cô Bại Thiên, dọc đường lạm sát vô cớ, họa loạn Thanh Phong.

Độc Cô Bại Thiên lắc đầu thở dài, vốn mấy hôm trước còn là đại hiệp, chỉ vì tiết lộ cái tên Độc Cô Bại Thiên liền biến thành ma vương hiếu sát thành tính.

Nhân sĩ diệt ma vừa mất dấu hắn nghe thấy tin này đều cao hứng, thi nhau phục kích, tinh anh võ lâm từ đại thảo nguyên quay về cũng rượt theo.

Trước mặt có sói, sau lưng có hổ, hắn cứ thế qua ải chém tướng, giết vô số võ lâm nhân sĩ, dấy lên mưa máu gió tanh.

Võ lâm liên tục có tin dữ:

Ngày mồng bảy tháng mười hai, Trung Châu đại hiệp bất hạnh thân vong trong lúc truy bắt ma vương Độc Cô Bại Thiên.

Ngày mồng tám tháng mười hai, Minh Hồ thất kiệt bị ma vương tàn nhẫn giết chết.

Ngày mồng chín, Hải Sơn lục quái, Minh Dương bát nghĩa chết dưới tay ma vương.

Mồng mười tháng mười hai, Phong, Vũ, Lôi, Điện tứ hùng…

Tin dữ nối nhau khiến nhân sĩ võ lâm chính nghĩa bi phẫn dị thường.

Tinh anh võ lâm đuổi theo hắn dùng bồ câu đưa thư khuyến cáo các nhân sĩ võ lâm chính đạo nếu chưa đạt đến vương cấp cảnh giới hoặc không nắm chắc, tuyệt đối không ra tay, để tránh thương vong vô ích. Chỉ cần quan sát hành tung của hắn rồi báo lại cho cao thủ chân chính.

Đồng thời chính thức thông báo với cả võ lâm, Độc Cô Bại Thiên đã đột phá thứ vương cấp hạn chế, được liệt danh vào hàng ngũ vương cấp cao thủ, võ lâm đệ thập cửu vương---- Bất tử ma vương ra đời. (Không tính những vương giả ẩn tàng giữa hồng trần.)

Bất tử ma vương Độc Cô Bại Thiên là vương cấp cao thủ trẻ nhất trong võ lâm gầm trăm năm nay, được coi là thiên chi kiêu tử, vô số chú ý được đồn hết lên mình hắn. Có điều với thân phận Bất tử ma vương, hắn khiến cả võ lâm chấn động, ai nấy đều sợ, không ai muốn hắn công lực đại tiến, đừng nói đến chuyện xưng tụng hắn.

Những thiên vương cao thủ biết rõ về hắn, không dám công bố việc hắn mới tập võ không lâu, sợ khiến mọi người càng chấn động.

Hắn một mình một ngựa thoát được trùng vây của Thanh Phong đế quốc, tiến sang Hán Đường đế quốc. Càng đến gần Trường Sinh cốc, tâm tình hắn càng trầm trọng, nỗi đau từ đáy lòng cất lên, tình chi lệ tinh trước ngực cũng rung động không ngừng, khi lệ tinh ngừng rung, hắn cảm giác lòng buốt xé, trái tim phảng phất vừa bị đập tan.

"Không, Nguyệt nhi không thể chết." Hắn kinh hoàng cảm giác được sinh mệnh Tư Đồ Minh Nguyệt đang tan biết, nỗi niềm chán nản vì không thể hồi thiên dâng tràn.

Cùng lúc, năm vương cấp cao thủ từ từ tiến tới. "Thịch, thịch, thịch…" ngũ đại cao thủ đi bước nào, mặt đất lại chấn động.

Hắn biết rằng không thể tránh được một trường vương giả đại chiến.

Trong trận sinh tử đại chiến, Độc Cô Bại Thiên xông pha đột kích liên tục. Kiếm gãy, chân tay đứt tứ tán, máu nhuộm đỏ thảo nguyên. Khi kiệt lực, vì hắn cảm ngộ sinh tử mà khôi phục công lực nhưng rồi công lực này cũng cạn kiệt, địch nhân vẫn xông lên không ngừng.

Trong khoảnh khắc sinh tử, một thớt bạch long mã từ xa lao tới như điện chớp, thoáng cái đã đến chiến trường.

"Dừng tay." Tiếng quát vang lên, tuy là giọng nữ tử nhưng toát lên nét uy nghiêm.

Binh sĩ không nhận ra, vẫn xông vào Độc Cô Bại Thiên, mấy tướng lĩnh cao cấp thi nhau xuống ngựa bước tới quỳ lạy: "Tham kiến công chúa."

"Ta lệnh cho người lập tức dừng tay, nghe rõ chưa?" Mắt phượng của nữ tử chứa sát ý.

"Vâng, mạt tướng đã hiểu."

"Dừng tay."

Tướng lệnh ban ra, binh sĩ tất phải nghe lời, lần lượt lui xuống. Độc Cô Bại Thiên toàn thân đẫm máu, thở hồng hộc, hoàn toàn không còn sức chiến đấu. Hắn người nhìn nữ tử vừa tới, lại là Đào Khí nữ Thắng Nam hắn gặp ở Vụ Ẩn phong. Đào Khí nữ tinh ranh khi trước giờ cao quý vô cùng, vô hình trung toát lên khí thế uy nghiêm.

"Đào Khí nữ."

"Cuồng đồ lớn mật không được vô lễ, thấy công chúa điện hạ, còn không mau xuống ngựa hành lễ." Mấy tướng quân nổi giận.

"Công chúa?" Độc Cô Bại Thiên trợn mắt, không tin nổi cô gái hoạt bát, điêu ngoa đó lại là công chúa của Thanh Phong đế quốc. "Đúng rồi, chả trách khi ấy nàng ta muốn mình gia nhập quân đội, cống hiến cho quân vương. Tuy đã đoán nàng ta lai lịch không nhỏ nhưng không ngờ lại là công chúa một nước."

"Không ngờ là công chúa điện hạ, lúc trước thảo dân không biết, nếu có chỗ nào đắc tội mong được bỏ quá." Độc Cô Bại Thiên ôm quyền trên lưng ngựa.

"Không biết không có tội." Hiển nhiên Thắng Nam nhớ lại lúc ở Vụ Ẩn phong, Độc Cô Bại Thiên từng bất kính với mình, tuy không vội định tội hắn nhưng rõ ràng trong lòng coi hắn chẳng tốt lành gì.

"Độc Cô Bại Thiên, không ngờ gặp lại trong tình huống này, vốn ta cho rằng có ngày các hạ sẽ giúp sức cho Thanh Phong đế quốc, xem ra… ôi, việc đời khó lường." Thắng Nam công chúa nhíu mày ngài, tư thái ung dung hoa quý thể hiện rõ rệt.

Độc Cô Bại Thiên thầm bực bội, Thắng Nam biến thành công chúa thì hắn còn chấp nhận được nhưng vì sao khí chất của nàng ta lại biến đổi đến như thế thì hắn không hiểu. "Đúng rồi, vị công chúa này lúc đó muốn chiêu nạp cho Thanh Phong đế quốc nên mới rũ bỏ phong thái công chúa… đáng sợ."

"Vâng, thảo dân không ngờ lại được tương kiến với công chúa trong tình cảnh này, theo công chúa, việc hôm nay nên kết thúc thế nào?"

"Giết, giết hắn đi." Binh tướng đồng loạt gào lên.

"Lớn mật, dám lướn tiếng trước mặt bản công chúa."

Binh tướng vội im lặng.

"Để hắn đi."

"Công chúa, không thể để ắn đi." Binh tướng cùng hô.

"Thật ra ai được nói?" Thắng Nam giận dữ

"Nhưng… đó là mệnh lệnh của bệ hạ. Hơn nữa hắn giết nhiều người của chúng ta như vậy, sao có thể bỏ qua."

"Độc Cô Bại Thiên thuộc về võ lâm, việc hắn làm không uy hiếp đến an nguy của Thanh Phong đế quốc, quan phủ không nên nhúng tay vào. Phụ hoàng nhất thời bị yêu ngôn mê hoặc, mới hạ lệnh cho các ngươi dẫn quân truy sát, ta về sẽ báo lại rõ ràng. Còn người nào tử trận sẽ được hậu táng, phát thêm tiền tuất cho gia quyến, kẻ bị thương được thường mười lạng vàng, mau lui đi."

"Nhưng… hắn thật sự đáng chết… không chỉ giế vô số binh sĩ, còn giết cả một vị tướng lĩnh."

Thắng Nam dựng đôi mày liễu, mắt phượng chứa sát ý, nhìn tướng quân với vẻ bực dọc: "Các ngươi nghe ai? Ta nói hay các ngươi nói có giá trị?"

"Tuân mệnh!"

Nhìn theo đại đội nhân mã dần xa, Độc Cô Bại Thiên mới lên tiếng: "Đa tạ công chúa cứu mệnh, sau này thảo dân sẽ báo đáp."

Thắng Nam mỉm cười: "Ha ha, thật không ngờ các hạ lại nói ra được những lời nghiêm túc báo ơn như vậy, lúc ở Vụ Ẩn phong, các hạ vô lại phi thường."

"Lúc đó thảo dân không biết công chúa đại giá, đắc tội nhiều rồi, mong công chúa điện hạ đừng trách tội."

"Ôi. Không vui tí nào, hiện tại các hạ lại biến thành thế này, chỉ biết cúc cung vỗ mông ngựa, không có khí phách."

Thấy Thắng Nam trở lại hình tượng Đào Khí nữ, Độc Cô Bại Thiên ngẩn người: "Thật ra là tính cách nào của cô ta mới là thật sự, lẽ nào cô ta không cố ý làm vậy chỉ để thu nạp mình?"

"Được, nếu công chúa không thích những lời khách khí, tại hạ không khách khí nữa. Hiện tại thiên hạ ai ai cũng truy sát tại hạ, không hiểu sao công chúa lại cứu giúp?"

Thắng Nam tắt nụ cười, tỏ vẻ nghiêm túc: "Được, nói với các hạ không sao. Lúc ở Vụ Ẩn phong, ta nhận ra căn cốt của các hạ đặc biệt, thành tựu võ học sau này sẽ phi thường nên có ý muốn lôi kéo về Thanh Phong đế quốc. Nhưng việc chưa kịp thành thì các hạ lại trở thành công địch của thiên hạ. Theo truyền thuyết về Bất tử chi ma, người như các hạ không dễ dàng chết đi được, ta phát hiện các hạ luôn gặp dữ hóa lành, không hiểu do vận khí các hạ giống hệt trong truyền thuyết hay là nhờ bản lĩnh đặc thù. Sau khi biết các hạ an nhiên thoát hiểm khỏi ma vực, ta liều hiểu rằng các hạ không thể chết trong vô danh, sớm muộn cũng có ngày gây phong vân. Đắc tội với các hạ có lợi gì, chi bằng nhân lúc này hóa địch thành bạn, tính toán trước cho tương lai."

"Hắc hắc, không ngờ công chúa xem trọng mỗ như vậy, thật khiến mỗ kinh hãi. Nhưng công chúa sao lại cho mỗ biết sự việc mang tính giao dịch này, nếu thế cứ cố ý bố trí, lúc cứu người làm ra vẻ bi tráng, khiến mỗ cảm kích, hiệu quả không phải sẽ cao hơn ư?"

"Ta không tin trên đời có lời nói dối vĩnh viễn, sớm muộn gì các hạ cũng biết. Thành ra cứ nói thẳng mục đích, làm người nên có đạo. Sau này các hạ tu thành vô thượng ma công, hi vọng không gây họa cho Thanh Phong đế quốc, đấy là mục đích của ta."

"Ban nãy công chúa cứ để người ta giết tại hạ luôn, không phải sẽ xong ư?"

"Ta tin vào trực giác của mình, hiện giờ ngươi chưa thể chết được."

……

Độc Cô Bại Thiên cưỡi bạch long mã do Thắng Nam tặng, lướt đi như bay.

Hắn ngồi trên lưng ngựa, nhớ lại những lời Thắng Nam nói, công chúa này hành động quả bất ngờ, lại xem trọng ma nhận như hắn, cho rằng hắn sẽ có thành tựu. Nàng ta không sợ sau khi hắn thành ma sẽ lục thân bất nhận, mà coi hắn là "đầu tư cứu mệnh", không hề do dự cho hắn biết mục đích. Thật ra nàng ta là một công chúa giảo hoạt hay ấu trĩ đây?

Mấy hôm nay Thanh Phong đế quốc lưu truyền câu chuyện về bạch mã đại hiệp, cưỡi bạch long câu vượt đi vạn dặm, chém giết vô số kẻ ác.

Kì thật vị bạch mã đại hiệp này là Độc Cô Bại Thiên, dọc đường có không ít trộm cướp nhòm ngó bạch long câu, kết quả đều bị hắn "thế thiên hành đạo", thu lấy mĩ danh đại hiệp.

Nhưng không đầy mấy ngày lại có tin tức mới, bạch mã đại hiệp không phải hiệp mà là ma vương Độc Cô Bại Thiên, dọc đường lạm sát vô cớ, họa loạn Thanh Phong.

Độc Cô Bại Thiên lắc đầu thở dài, vốn mấy hôm trước còn là đại hiệp, chỉ vì tiết lộ cái tên Độc Cô Bại Thiên liền biến thành ma vương hiếu sát thành tính.

Nhân sĩ diệt ma vừa mất dấu hắn nghe thấy tin này đều cao hứng, thi nhau phục kích, tinh anh võ lâm từ đại thảo nguyên quay về cũng rượt theo.

Trước mặt có sói, sau lưng có hổ, hắn cứ thế qua ải chém tướng, giết vô số võ lâm nhân sĩ, dấy lên mưa máu gió tanh.

Võ lâm liên tục có tin dữ:

Ngày mồng bảy tháng mười hai, Trung Châu đại hiệp bất hạnh thân vong trong lúc truy bắt ma vương Độc Cô Bại Thiên.

Ngày mồng tám tháng mười hai, Minh Hồ thất kiệt bị ma vương tàn nhẫn giết chết.

Ngày mồng chín, Hải Sơn lục quái, Minh Dương bát nghĩa chết dưới tay ma vương.

Mồng mười tháng mười hai, Phong, Vũ, Lôi, Điện tứ hùng…

Tin dữ nối nhau khiến nhân sĩ võ lâm chính nghĩa bi phẫn dị thường.

Tinh anh võ lâm đuổi theo hắn dùng bồ câu đưa thư khuyến cáo các nhân sĩ võ lâm chính đạo nếu chưa đạt đến vương cấp cảnh giới hoặc không nắm chắc, tuyệt đối không ra tay, để tránh thương vong vô ích. Chỉ cần quan sát hành tung của hắn rồi báo lại cho cao thủ chân chính.

Đồng thời chính thức thông báo với cả võ lâm, Độc Cô Bại Thiên đã đột phá thứ vương cấp hạn chế, được liệt danh vào hàng ngũ vương cấp cao thủ, võ lâm đệ thập cửu vương---- Bất tử ma vương ra đời. (Không tính những vương giả ẩn tàng giữa hồng trần.)

Bất tử ma vương Độc Cô Bại Thiên là vương cấp cao thủ trẻ nhất trong võ lâm gầm trăm năm nay, được coi là thiên chi kiêu tử, vô số chú ý được đồn hết lên mình hắn. Có điều với thân phận Bất tử ma vương, hắn khiến cả võ lâm chấn động, ai nấy đều sợ, không ai muốn hắn công lực đại tiến, đừng nói đến chuyện xưng tụng hắn.

Những thiên vương cao thủ biết rõ về hắn, không dám công bố việc hắn mới tập võ không lâu, sợ khiến mọi người càng chấn động.

Hắn một mình một ngựa thoát được trùng vây của Thanh Phong đế quốc, tiến sang Hán Đường đế quốc. Càng đến gần Trường Sinh cốc, tâm tình hắn càng trầm trọng, nỗi đau từ đáy lòng cất lên, tình chi lệ tinh trước ngực cũng rung động không ngừng, khi lệ tinh ngừng rung, hắn cảm giác lòng buốt xé, trái tim phảng phất vừa bị đập tan.

"Không, Nguyệt nhi không thể chết." Hắn kinh hoàng cảm giác được sinh mệnh Tư Đồ Minh Nguyệt đang tan biết, nỗi niềm chán nản vì không thể hồi thiên dâng tràn.

Cùng lúc, năm vương cấp cao thủ từ từ tiến tới. "Thịch, thịch, thịch…" ngũ đại cao thủ đi bước nào, mặt đất lại chấn động.

Hắn biết rằng không thể tránh được một trường vương giả đại chiến.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »