Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5707 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 194
bôn phó ngọc hư phủ

❊ ❊ ❊

Độc Cô Bại Thiên đáp xuống đất, thân thể lắc lư, có cảm giác kiệt lực, nói cho cùng hắn chỉ phát huy tiềm năng, thực lực chân chính chưa đạt đến mức đó.

"A, vì sao ta đau đầu thế này…" Hắn ôm đầu rên rỉ.

Kí ức trong óc, những hình ảnh vỡ nát liên tục hiện về, lúc rõ lúc mờ, đầu hắn đau buốt.

"A, vì sao lại nhiều khổ nạn như vậy, vì sao bi thương nhiều hơn hoan lạc?" Tin tức cuồng loạn chảy như nước triều, xen với bi phẫn, bất lực…

Hắn cơ hồ phát cuồng, giày vò tâm linh hơn xa thương thế nhục thể, kí tức từ kiếp trước liên tục dâng lên trong lòng.

Đời này kiếp trước, kiếp trước đời này, kí ức từ quá khứ và hiện tại trùng điệp, xung đột tính cách giày vò hắn, khiến hắn thống khổ khôn tả, nằm dưới đất ôm đầu lăn lộn. Sau cùng hôn mê luôn.

Đồng thời ma ảnh khổng lồ xuất hiện trước mặt hắn, ngửa mặt than thở: "Kí ức chín kiếp, bi khổ nhiều hơn tiếng cười, nếu nhớ lại từ đầu sẽ ôm trọn nỗi đau chín kiếp, một người sao có thể chịu được khổ nạn chín kiếp? Cái đáng nhớ thì nên nhớ, đáng quên thì quên, những đau đớn khác cứ để trôi theo gió…"

Ma ảnh mờ dần rồi tan biến.

Hắn từ từ tỉnh lại, đầu còn đau nhưng không còn đến mức như lúc đầu, từ từ bò dậy, cảm giác trong óc tựa hồ có thêm gì đó.

"Loạn Thiên quyết, Lạc Thiên quyết, Diệt Thiên quyết, Kinh Thiên quyết, Khiếu Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Ma Thiên quyết, Ngạo Thiên quyết... ha ha, bát đại thần quyết, ha ha..." Hắn ngửa mặt cười vang.

"Ta và hắn phân phân hợp hợp, ha ha..." Hắn cười vang, bất giác nước mắt lăn trên má.

"Có một toán ngụy tuần thiên sứ giả, và cả tuần thiên sứ giả chân chính, nhưng đối thủ chân chính của ta tại Bỉ Ngạn." Hắn nghĩ lại, không nghĩ ra Bỉ Ngạn thật ra là nơi thế nào, tu vi của người ở đó thế nào, càng nghĩ càng nhức óc.

"Ôi, xem ra công lực của ta chưa đủ, chưa đột phá được kí ức phong ấn, Bỉ Ngạn ơi, Bỉ Ngạn, hắc hắc..."

"Cửu đại thần quyết, cửu đại ma quyết, ta đã biết bát quyết, tiếc là quyết thứ chín chưa sáng tạo, ta sẽ đặt tên là Bại Thiên quyết!" Hắn ngửa mặt gầm vang, thanh âm như sấm động.

"Ma Thiên, ta từng là sư phụ Thiên Ma, thật khó tin."

"Tiểu tử Thiên Ma này muốn học theo ta mà lấy danh hiệu của ta, nhưng vì sao hắn lại hận ta như vậy, vì sao ta không nghĩ ra? Ồ, mơ hồ có đôi chút ấn tượng, lúc hắn nhỏ, ta từng ôm hắn, lẽ nào hắn là…"

"Ta là Ma Thiên, từng cả đời huy hoàng như thế, đánh bại mọi thiên hạ Võ thánh, chưa từng thất bại, Ma Phong uy chấn vũ nội, sau cùng đến ma vực thần bí đấu với Ma Tổ trong truyền thuyết, thất bại một lần."

Hắn tỏ vẻ nghĩ ngợi: "Hóa ra ma vực là nơi Ma Tổ bế quan, chả trách…"

"Bại trong tay Ma Tổ, rồi lại bại trước Bỉ Ngạn, sau đó…sau đó phát sinh chuyện gì, vì sao lòng ta đau như vậy? Ma Thiên nổi giận thề rằng sẽ sáng tạo cái thế công pháp, để ma tôn thiên hạ, bế quan trăm năm liền nghĩ ra cách nghịch thiên, trải thiên kiếp vạn hiểm đào thoát lục đạo luân hồi, linh thức nghịch thiên, đời nào cũng miệt mài tu luyện."

"Không ngờ tin tức vẫn bị lộ, cửu quyết chưa xuất hiện đã danh động thiên hạ, nhưng lời đồn ngày càng xa sự thật."

"Người biết chuyện cho rằng ra phát điên, Ma Thiên đã đi lên con đường không lối về."

Rồi từng hình ảnh lại hiện lên trước mặt.

"Hắc hắc, Bất tử chi ma, bất tử thần ma, ha ha..." Hắn tuy cười nhưng nước mắt lại chảy tràn.

"Đời người đúng là kì diệu, ha hai, ta là Diệt Thiên, là Bất tử chi ma, trang sử tối tăm nhất võ lâm lại do chính ta tạo ra."

"Cả đời Diệt Thiên lao đao cả đời, hắc hắc, cưỡng ép Ma Thiên quyết, Kinh Thiên quyết, Diệt Thiên quyết hợp nhất, Bất Tử ma công sơ thành, uy chấn thiên hạ, không ai tranh phong…"

Bất tử chi ma cả đời thê lương, tuy ma công vô song, nhưng vì quá cầu toàn nên tẩu hỏa nhập ma, ma tính đại phát đánh chết cả Tình Nguyệt, nữ nhân trong lòng, rồi hối hận nửa đời, bị thế nhân sỉ vả mà phát cuồng, đại sát bốn phương, huyết nhiễm thiên hạ. Sau cùng chạy vào ma vực, được Ma Tổ độ hóa, trừ đi tâm ma nhưng lúc đó đã thành thế nước lửa với cả thiên hạ, đi khiêu chiến cao thủ Bỉ Ngạn mà thảm bại...

"Hóa ra là thế, chả trách mỗi pho thần quyết đều không đủ, đời nào cũng muốn dung hợp với công pháp kiếp trước, Bất diệt kim thân, Bất tử ma thân vì thế mới xuất hiện."

Rồi những việc của Kinh Thiên, Loạn Thiên, Lạc Thiên...lóe lên, nhưng đều mơ hồ, không nhìn rõ.

"A..." Hắn hiểu rõ mọi việc của kiếp trước liền ngửa mặt hét to: "Đời này ta quyết Bại Thiên."

Bất tử ma đế đứng trên không, trời cao giáng xuống vạn trượng lôi điện, khiến đệ nhất võ lâm thế gia Nam Cung gia tộc của Thanh Phong tan biến, thế gian trăm năm hóa thành tro tàn.

Bất tử ma đế phi thân lên không, giết thánh Sát Thần, ma diễm ngùn ngụt, khiến cả thiên hạ kinh sợ.

Sự kiện này khiến võ lâm sôi lên, ai nấy há hốc mồm, hoảng sợ cực độ.

Vô số người biết hắn khiêu chiến Nam Cung thế gia, thấy hắn thi triển thần thông, mỗi lần nhớ lại họ đều run lên.

Tin đồn về Bất tử ma đế như con lốc đen, khiến cả võ lâm bất an.

Hắn đứng trên Nam Cung thế gia ba ngày đêm rồi mới đến Ngọc Hư phủ.

"Huyết Ma từng nói ngũ đại thánh địa đều có khí tức thánh giả, Thanh Phong đế quốc Ngọc Hư phủ gần đây nhất, ta muốn xem thánh giả ở đó mạnh đến đâu, từ nay sẽ khiêu chiến thiên hạ, từ sinh tử đại chiến đạt tới mức mạnh nhất."

Cùng lúc có một lão nhân điên khùng cõng thi thể một thiếu nữ đến gần Ngọc Hư phủ, nếu hắn biết tất sẽ vô cùng hoan hỉ, lão nhân chính thị Huyết Đế, cõng Tư Đồ Minh Nguyệt đi khắp Thanh Phong đế quốc, bất tri bất giác đến gần thánh địa.

Lần này hắn không che giấu hành tung, đeo Ma Phong, hông đeo bảo kiếm to bản, thẳng đến Ngọc Hư phủ. Dọc đường khiến người võ lâm liên tục báo tin cho nhau, không hiểu hắn sẽ gây ra chuyện gì lần này.

Hắn tiến sát Ngọc Hư phủ, người võ lâm dần hiểu ý hắn, lấy làm kinh hãi trước lá gan lớn bằng trời đó, dám nhắm vào võ lâm thánh địa.

Vô số võ nhân quan sát, họ dõi theo hành trình của hắn, gần đây hắn trở thành chủ đề được đàm luận nhiều nhất.

Ngọc Hư phủ nằm trong núi, tuy không ít người biết vị trí nhưng hiếm khi có người đăng môn bái phỏng, bởi Ngọc Hư phủ không tiếp khách thông thường.

Lúc đó trong một cổ động ở hậu sơn Ngọc Hư phủ, một người cụt tay tóc tai rối bù cười to: "Ha ha... tuyệt học để lại trong cổ động ngàn năm, không ngờ có ngày Vu Ý ta lại công đạt hóa cảnh, ha ha..."

Chính là Vu Ý bị Độc Cô Bại Thiên chặt tay, cũng là truyền nhân kiệt xuất nhất của Ngọc Hư phủ. Từ khi tay cụt, y điên điên khùng khùng, cả ngày gây loạn, thậm chí tập kích đồng môn, sau cùng sư phụ y buộc phải nhốt vào thạch động ở hậu sơn, mỗi ngày lại sai người đến trông nom.

"Truyền nhân kiệt xuất nhất" dần bị quên lãng, nhưng không ngờ y có kì ngộ khác, một lần vào thạch động trong núi sâu cách Ngọc Hư phủ trăm dặm phát hiện nơi có khắc chữ trên đá, hóa ra là tuyệt học hiếm thấy. Y vui mừng, dốc lòng nghiên cứu, không chỉ ổn định được tâm thần mà công lực đại tiến.

Có lẽ y thật sự kì ngộ, lúc tu luyện đã kinh động một Võ thánh trong núi là nhân vật hơn ngàn năm trước của Ngọc Hư phủ tiềm tu ở đây, thấy y tuy mất một tay nhưng tư chất cực tốt, bèn hiện thân chỉ điểm, sau cùng còn dùng phép quán đỉnh truyền cho y công lực đạt mức đế cảnh. Sau đó Võ thánh lại vào trong núi, để y ở lại cổ động tu luyện.

Vu Ý đầy tin tưởng, không quên việc mình từng cụt tay, tin rằng khi Độc Cô Bại Thiên chưa xá thân thành ma, y đủ khả năng giết hắn.

"Độc Cô Bại Thiên, ta và ngươi không chung bầu trời, sớm muộn cũng có ngày ta tự tay giết người…"

Nếu y biết hắn đang ở giữa cảnh giới đỉnh đế cấp và thánh cảnh, có lẽ sẽ không điên cuồng như vậy, không gây ra đại họa cho Ngọc Hư phủ.

Mười ngày sau, hắn tới Ngọc Hư phủ, trước mắt núi non trùng điệp, vân vụ phiêu diêu, trên núi trắng màu tuyết thành một dải ngút mắt.

Hắn vừa đến là cảm nhận được khí tức kinh hồn, trong núi ẩn tàng sức mạnh hùng hậu.

Hắn cười lạnh: "Huyết Ma nói không sai, thánh địa ngàn năm quả nhiên bất phàm, quả thật có thánh cấp cao thủ, ta phải xem lão bất tử được người đời tôn là Võ thánh có bản lĩnh gì, đường đường thánh địa tuyệt thế cao thủ tất không khiến ta thất vọng."

Đột nhiên hắn dừng bước: "Lẽ nào chỉ có một Võ thánh? Còn khí tức khác, không thẹn là thánh địa, hắc hắc, ta thấy Võ thánh bình thường rồi, lần này mau xuất hiện Cổ võ thánh."

Chúng nhân trên Ngọc Hư phủ đã nghe lời đồn, biết hắn đang tới, phát hiện hắn từ ngoài trăm dặm, bồ câu liên tục bay lên truyền tin.

Mọi cao thủ trên núi như gặp đại địch, Ngọc Hư phủ chúng nhân không biết ở phụ cận có thánh cấp cao thủ tiền bối, trên núi có mặt đế cảnh cao thủ nhưng không nắm chắc thắng được Độc Cô Bại Thiên, Bất tử ma đế tựa hồ tiềm lực vô biên, công lực tăng hàng ngày, tình cảnh Nam Cung thế gia bị diệt khiến họ vạn phần bất an, cổ thánh địa ngàn năm không thiếu nhân tài song không khỏi chao đảo.

"Độc Cô Bại Thiên đến thánh địa xin thỉnh giáo…" m ba cuồn cuộn như tiếng sấm vang trong núi.

Độc Cô Bại Thiên đáp xuống đất, thân thể lắc lư, có cảm giác kiệt lực, nói cho cùng hắn chỉ phát huy tiềm năng, thực lực chân chính chưa đạt đến mức đó.

"A, vì sao ta đau đầu thế này…" Hắn ôm đầu rên rỉ.

Kí ức trong óc, những hình ảnh vỡ nát liên tục hiện về, lúc rõ lúc mờ, đầu hắn đau buốt.

"A, vì sao lại nhiều khổ nạn như vậy, vì sao bi thương nhiều hơn hoan lạc?" Tin tức cuồng loạn chảy như nước triều, xen với bi phẫn, bất lực…

Hắn cơ hồ phát cuồng, giày vò tâm linh hơn xa thương thế nhục thể, kí tức từ kiếp trước liên tục dâng lên trong lòng.

Đời này kiếp trước, kiếp trước đời này, kí ức từ quá khứ và hiện tại trùng điệp, xung đột tính cách giày vò hắn, khiến hắn thống khổ khôn tả, nằm dưới đất ôm đầu lăn lộn. Sau cùng hôn mê luôn.

Đồng thời ma ảnh khổng lồ xuất hiện trước mặt hắn, ngửa mặt than thở: "Kí ức chín kiếp, bi khổ nhiều hơn tiếng cười, nếu nhớ lại từ đầu sẽ ôm trọn nỗi đau chín kiếp, một người sao có thể chịu được khổ nạn chín kiếp? Cái đáng nhớ thì nên nhớ, đáng quên thì quên, những đau đớn khác cứ để trôi theo gió…"

Ma ảnh mờ dần rồi tan biến.

Hắn từ từ tỉnh lại, đầu còn đau nhưng không còn đến mức như lúc đầu, từ từ bò dậy, cảm giác trong óc tựa hồ có thêm gì đó.

"Loạn Thiên quyết, Lạc Thiên quyết, Diệt Thiên quyết, Kinh Thiên quyết, Khiếu Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Ma Thiên quyết, Ngạo Thiên quyết... ha ha, bát đại thần quyết, ha ha..." Hắn ngửa mặt cười vang.

"Ta và hắn phân phân hợp hợp, ha ha..." Hắn cười vang, bất giác nước mắt lăn trên má.

"Có một toán ngụy tuần thiên sứ giả, và cả tuần thiên sứ giả chân chính, nhưng đối thủ chân chính của ta tại Bỉ Ngạn." Hắn nghĩ lại, không nghĩ ra Bỉ Ngạn thật ra là nơi thế nào, tu vi của người ở đó thế nào, càng nghĩ càng nhức óc.

"Ôi, xem ra công lực của ta chưa đủ, chưa đột phá được kí ức phong ấn, Bỉ Ngạn ơi, Bỉ Ngạn, hắc hắc..."

"Cửu đại thần quyết, cửu đại ma quyết, ta đã biết bát quyết, tiếc là quyết thứ chín chưa sáng tạo, ta sẽ đặt tên là Bại Thiên quyết!" Hắn ngửa mặt gầm vang, thanh âm như sấm động.

"Ma Thiên, ta từng là sư phụ Thiên Ma, thật khó tin."

"Tiểu tử Thiên Ma này muốn học theo ta mà lấy danh hiệu của ta, nhưng vì sao hắn lại hận ta như vậy, vì sao ta không nghĩ ra? Ồ, mơ hồ có đôi chút ấn tượng, lúc hắn nhỏ, ta từng ôm hắn, lẽ nào hắn là…"

"Ta là Ma Thiên, từng cả đời huy hoàng như thế, đánh bại mọi thiên hạ Võ thánh, chưa từng thất bại, Ma Phong uy chấn vũ nội, sau cùng đến ma vực thần bí đấu với Ma Tổ trong truyền thuyết, thất bại một lần."

Hắn tỏ vẻ nghĩ ngợi: "Hóa ra ma vực là nơi Ma Tổ bế quan, chả trách…"

"Bại trong tay Ma Tổ, rồi lại bại trước Bỉ Ngạn, sau đó…sau đó phát sinh chuyện gì, vì sao lòng ta đau như vậy? Ma Thiên nổi giận thề rằng sẽ sáng tạo cái thế công pháp, để ma tôn thiên hạ, bế quan trăm năm liền nghĩ ra cách nghịch thiên, trải thiên kiếp vạn hiểm đào thoát lục đạo luân hồi, linh thức nghịch thiên, đời nào cũng miệt mài tu luyện."

"Không ngờ tin tức vẫn bị lộ, cửu quyết chưa xuất hiện đã danh động thiên hạ, nhưng lời đồn ngày càng xa sự thật."

"Người biết chuyện cho rằng ra phát điên, Ma Thiên đã đi lên con đường không lối về."

Rồi từng hình ảnh lại hiện lên trước mặt.

"Hắc hắc, Bất tử chi ma, bất tử thần ma, ha ha..." Hắn tuy cười nhưng nước mắt lại chảy tràn.

"Đời người đúng là kì diệu, ha hai, ta là Diệt Thiên, là Bất tử chi ma, trang sử tối tăm nhất võ lâm lại do chính ta tạo ra."

"Cả đời Diệt Thiên lao đao cả đời, hắc hắc, cưỡng ép Ma Thiên quyết, Kinh Thiên quyết, Diệt Thiên quyết hợp nhất, Bất Tử ma công sơ thành, uy chấn thiên hạ, không ai tranh phong…"

Bất tử chi ma cả đời thê lương, tuy ma công vô song, nhưng vì quá cầu toàn nên tẩu hỏa nhập ma, ma tính đại phát đánh chết cả Tình Nguyệt, nữ nhân trong lòng, rồi hối hận nửa đời, bị thế nhân sỉ vả mà phát cuồng, đại sát bốn phương, huyết nhiễm thiên hạ. Sau cùng chạy vào ma vực, được Ma Tổ độ hóa, trừ đi tâm ma nhưng lúc đó đã thành thế nước lửa với cả thiên hạ, đi khiêu chiến cao thủ Bỉ Ngạn mà thảm bại...

"Hóa ra là thế, chả trách mỗi pho thần quyết đều không đủ, đời nào cũng muốn dung hợp với công pháp kiếp trước, Bất diệt kim thân, Bất tử ma thân vì thế mới xuất hiện."

Rồi những việc của Kinh Thiên, Loạn Thiên, Lạc Thiên...lóe lên, nhưng đều mơ hồ, không nhìn rõ.

"A..." Hắn hiểu rõ mọi việc của kiếp trước liền ngửa mặt hét to: "Đời này ta quyết Bại Thiên."

Bất tử ma đế đứng trên không, trời cao giáng xuống vạn trượng lôi điện, khiến đệ nhất võ lâm thế gia Nam Cung gia tộc của Thanh Phong tan biến, thế gian trăm năm hóa thành tro tàn.

Bất tử ma đế phi thân lên không, giết thánh Sát Thần, ma diễm ngùn ngụt, khiến cả thiên hạ kinh sợ.

Sự kiện này khiến võ lâm sôi lên, ai nấy há hốc mồm, hoảng sợ cực độ.

Vô số người biết hắn khiêu chiến Nam Cung thế gia, thấy hắn thi triển thần thông, mỗi lần nhớ lại họ đều run lên.

Tin đồn về Bất tử ma đế như con lốc đen, khiến cả võ lâm bất an.

Hắn đứng trên Nam Cung thế gia ba ngày đêm rồi mới đến Ngọc Hư phủ.

"Huyết Ma từng nói ngũ đại thánh địa đều có khí tức thánh giả, Thanh Phong đế quốc Ngọc Hư phủ gần đây nhất, ta muốn xem thánh giả ở đó mạnh đến đâu, từ nay sẽ khiêu chiến thiên hạ, từ sinh tử đại chiến đạt tới mức mạnh nhất."

Cùng lúc có một lão nhân điên khùng cõng thi thể một thiếu nữ đến gần Ngọc Hư phủ, nếu hắn biết tất sẽ vô cùng hoan hỉ, lão nhân chính thị Huyết Đế, cõng Tư Đồ Minh Nguyệt đi khắp Thanh Phong đế quốc, bất tri bất giác đến gần thánh địa.

Lần này hắn không che giấu hành tung, đeo Ma Phong, hông đeo bảo kiếm to bản, thẳng đến Ngọc Hư phủ. Dọc đường khiến người võ lâm liên tục báo tin cho nhau, không hiểu hắn sẽ gây ra chuyện gì lần này.

Hắn tiến sát Ngọc Hư phủ, người võ lâm dần hiểu ý hắn, lấy làm kinh hãi trước lá gan lớn bằng trời đó, dám nhắm vào võ lâm thánh địa.

Vô số võ nhân quan sát, họ dõi theo hành trình của hắn, gần đây hắn trở thành chủ đề được đàm luận nhiều nhất.

Ngọc Hư phủ nằm trong núi, tuy không ít người biết vị trí nhưng hiếm khi có người đăng môn bái phỏng, bởi Ngọc Hư phủ không tiếp khách thông thường.

Lúc đó trong một cổ động ở hậu sơn Ngọc Hư phủ, một người cụt tay tóc tai rối bù cười to: "Ha ha... tuyệt học để lại trong cổ động ngàn năm, không ngờ có ngày Vu Ý ta lại công đạt hóa cảnh, ha ha..."

Chính là Vu Ý bị Độc Cô Bại Thiên chặt tay, cũng là truyền nhân kiệt xuất nhất của Ngọc Hư phủ. Từ khi tay cụt, y điên điên khùng khùng, cả ngày gây loạn, thậm chí tập kích đồng môn, sau cùng sư phụ y buộc phải nhốt vào thạch động ở hậu sơn, mỗi ngày lại sai người đến trông nom.

"Truyền nhân kiệt xuất nhất" dần bị quên lãng, nhưng không ngờ y có kì ngộ khác, một lần vào thạch động trong núi sâu cách Ngọc Hư phủ trăm dặm phát hiện nơi có khắc chữ trên đá, hóa ra là tuyệt học hiếm thấy. Y vui mừng, dốc lòng nghiên cứu, không chỉ ổn định được tâm thần mà công lực đại tiến.

Có lẽ y thật sự kì ngộ, lúc tu luyện đã kinh động một Võ thánh trong núi là nhân vật hơn ngàn năm trước của Ngọc Hư phủ tiềm tu ở đây, thấy y tuy mất một tay nhưng tư chất cực tốt, bèn hiện thân chỉ điểm, sau cùng còn dùng phép quán đỉnh truyền cho y công lực đạt mức đế cảnh. Sau đó Võ thánh lại vào trong núi, để y ở lại cổ động tu luyện.

Vu Ý đầy tin tưởng, không quên việc mình từng cụt tay, tin rằng khi Độc Cô Bại Thiên chưa xá thân thành ma, y đủ khả năng giết hắn.

"Độc Cô Bại Thiên, ta và ngươi không chung bầu trời, sớm muộn cũng có ngày ta tự tay giết người…"

Nếu y biết hắn đang ở giữa cảnh giới đỉnh đế cấp và thánh cảnh, có lẽ sẽ không điên cuồng như vậy, không gây ra đại họa cho Ngọc Hư phủ.

Mười ngày sau, hắn tới Ngọc Hư phủ, trước mắt núi non trùng điệp, vân vụ phiêu diêu, trên núi trắng màu tuyết thành một dải ngút mắt.

Hắn vừa đến là cảm nhận được khí tức kinh hồn, trong núi ẩn tàng sức mạnh hùng hậu.

Hắn cười lạnh: "Huyết Ma nói không sai, thánh địa ngàn năm quả nhiên bất phàm, quả thật có thánh cấp cao thủ, ta phải xem lão bất tử được người đời tôn là Võ thánh có bản lĩnh gì, đường đường thánh địa tuyệt thế cao thủ tất không khiến ta thất vọng."

Đột nhiên hắn dừng bước: "Lẽ nào chỉ có một Võ thánh? Còn khí tức khác, không thẹn là thánh địa, hắc hắc, ta thấy Võ thánh bình thường rồi, lần này mau xuất hiện Cổ võ thánh."

Chúng nhân trên Ngọc Hư phủ đã nghe lời đồn, biết hắn đang tới, phát hiện hắn từ ngoài trăm dặm, bồ câu liên tục bay lên truyền tin.

Mọi cao thủ trên núi như gặp đại địch, Ngọc Hư phủ chúng nhân không biết ở phụ cận có thánh cấp cao thủ tiền bối, trên núi có mặt đế cảnh cao thủ nhưng không nắm chắc thắng được Độc Cô Bại Thiên, Bất tử ma đế tựa hồ tiềm lực vô biên, công lực tăng hàng ngày, tình cảnh Nam Cung thế gia bị diệt khiến họ vạn phần bất an, cổ thánh địa ngàn năm không thiếu nhân tài song không khỏi chao đảo.

"Độc Cô Bại Thiên đến thánh địa xin thỉnh giáo…" m ba cuồn cuộn như tiếng sấm vang trong núi.

Độc Cô Bại Thiên đáp xuống đất, thân thể lắc lư, có cảm giác kiệt lực, nói cho cùng hắn chỉ phát huy tiềm năng, thực lực chân chính chưa đạt đến mức đó.

"A, vì sao ta đau đầu thế này…" Hắn ôm đầu rên rỉ.

Kí ức trong óc, những hình ảnh vỡ nát liên tục hiện về, lúc rõ lúc mờ, đầu hắn đau buốt.

"A, vì sao lại nhiều khổ nạn như vậy, vì sao bi thương nhiều hơn hoan lạc?" Tin tức cuồng loạn chảy như nước triều, xen với bi phẫn, bất lực…

Hắn cơ hồ phát cuồng, giày vò tâm linh hơn xa thương thế nhục thể, kí tức từ kiếp trước liên tục dâng lên trong lòng.

Đời này kiếp trước, kiếp trước đời này, kí ức từ quá khứ và hiện tại trùng điệp, xung đột tính cách giày vò hắn, khiến hắn thống khổ khôn tả, nằm dưới đất ôm đầu lăn lộn. Sau cùng hôn mê luôn.

Đồng thời ma ảnh khổng lồ xuất hiện trước mặt hắn, ngửa mặt than thở: "Kí ức chín kiếp, bi khổ nhiều hơn tiếng cười, nếu nhớ lại từ đầu sẽ ôm trọn nỗi đau chín kiếp, một người sao có thể chịu được khổ nạn chín kiếp? Cái đáng nhớ thì nên nhớ, đáng quên thì quên, những đau đớn khác cứ để trôi theo gió…"

Ma ảnh mờ dần rồi tan biến.

Hắn từ từ tỉnh lại, đầu còn đau nhưng không còn đến mức như lúc đầu, từ từ bò dậy, cảm giác trong óc tựa hồ có thêm gì đó.

"Loạn Thiên quyết, Lạc Thiên quyết, Diệt Thiên quyết, Kinh Thiên quyết, Khiếu Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Ma Thiên quyết, Ngạo Thiên quyết... ha ha, bát đại thần quyết, ha ha..." Hắn ngửa mặt cười vang.

"Ta và hắn phân phân hợp hợp, ha ha..." Hắn cười vang, bất giác nước mắt lăn trên má.

"Có một toán ngụy tuần thiên sứ giả, và cả tuần thiên sứ giả chân chính, nhưng đối thủ chân chính của ta tại Bỉ Ngạn." Hắn nghĩ lại, không nghĩ ra Bỉ Ngạn thật ra là nơi thế nào, tu vi của người ở đó thế nào, càng nghĩ càng nhức óc.

"Ôi, xem ra công lực của ta chưa đủ, chưa đột phá được kí ức phong ấn, Bỉ Ngạn ơi, Bỉ Ngạn, hắc hắc..."

"Cửu đại thần quyết, cửu đại ma quyết, ta đã biết bát quyết, tiếc là quyết thứ chín chưa sáng tạo, ta sẽ đặt tên là Bại Thiên quyết!" Hắn ngửa mặt gầm vang, thanh âm như sấm động.

"Ma Thiên, ta từng là sư phụ Thiên Ma, thật khó tin."

"Tiểu tử Thiên Ma này muốn học theo ta mà lấy danh hiệu của ta, nhưng vì sao hắn lại hận ta như vậy, vì sao ta không nghĩ ra? Ồ, mơ hồ có đôi chút ấn tượng, lúc hắn nhỏ, ta từng ôm hắn, lẽ nào hắn là…"

"Ta là Ma Thiên, từng cả đời huy hoàng như thế, đánh bại mọi thiên hạ Võ thánh, chưa từng thất bại, Ma Phong uy chấn vũ nội, sau cùng đến ma vực thần bí đấu với Ma Tổ trong truyền thuyết, thất bại một lần."

Hắn tỏ vẻ nghĩ ngợi: "Hóa ra ma vực là nơi Ma Tổ bế quan, chả trách…"

"Bại trong tay Ma Tổ, rồi lại bại trước Bỉ Ngạn, sau đó…sau đó phát sinh chuyện gì, vì sao lòng ta đau như vậy? Ma Thiên nổi giận thề rằng sẽ sáng tạo cái thế công pháp, để ma tôn thiên hạ, bế quan trăm năm liền nghĩ ra cách nghịch thiên, trải thiên kiếp vạn hiểm đào thoát lục đạo luân hồi, linh thức nghịch thiên, đời nào cũng miệt mài tu luyện."

"Không ngờ tin tức vẫn bị lộ, cửu quyết chưa xuất hiện đã danh động thiên hạ, nhưng lời đồn ngày càng xa sự thật."

"Người biết chuyện cho rằng ra phát điên, Ma Thiên đã đi lên con đường không lối về."

Rồi từng hình ảnh lại hiện lên trước mặt.

"Hắc hắc, Bất tử chi ma, bất tử thần ma, ha ha..." Hắn tuy cười nhưng nước mắt lại chảy tràn.

"Đời người đúng là kì diệu, ha hai, ta là Diệt Thiên, là Bất tử chi ma, trang sử tối tăm nhất võ lâm lại do chính ta tạo ra."

"Cả đời Diệt Thiên lao đao cả đời, hắc hắc, cưỡng ép Ma Thiên quyết, Kinh Thiên quyết, Diệt Thiên quyết hợp nhất, Bất Tử ma công sơ thành, uy chấn thiên hạ, không ai tranh phong…"

Bất tử chi ma cả đời thê lương, tuy ma công vô song, nhưng vì quá cầu toàn nên tẩu hỏa nhập ma, ma tính đại phát đánh chết cả Tình Nguyệt, nữ nhân trong lòng, rồi hối hận nửa đời, bị thế nhân sỉ vả mà phát cuồng, đại sát bốn phương, huyết nhiễm thiên hạ. Sau cùng chạy vào ma vực, được Ma Tổ độ hóa, trừ đi tâm ma nhưng lúc đó đã thành thế nước lửa với cả thiên hạ, đi khiêu chiến cao thủ Bỉ Ngạn mà thảm bại...

"Hóa ra là thế, chả trách mỗi pho thần quyết đều không đủ, đời nào cũng muốn dung hợp với công pháp kiếp trước, Bất diệt kim thân, Bất tử ma thân vì thế mới xuất hiện."

Rồi những việc của Kinh Thiên, Loạn Thiên, Lạc Thiên...lóe lên, nhưng đều mơ hồ, không nhìn rõ.

"A..." Hắn hiểu rõ mọi việc của kiếp trước liền ngửa mặt hét to: "Đời này ta quyết Bại Thiên."

Bất tử ma đế đứng trên không, trời cao giáng xuống vạn trượng lôi điện, khiến đệ nhất võ lâm thế gia Nam Cung gia tộc của Thanh Phong tan biến, thế gian trăm năm hóa thành tro tàn.

Bất tử ma đế phi thân lên không, giết thánh Sát Thần, ma diễm ngùn ngụt, khiến cả thiên hạ kinh sợ.

Sự kiện này khiến võ lâm sôi lên, ai nấy há hốc mồm, hoảng sợ cực độ.

Vô số người biết hắn khiêu chiến Nam Cung thế gia, thấy hắn thi triển thần thông, mỗi lần nhớ lại họ đều run lên.

Tin đồn về Bất tử ma đế như con lốc đen, khiến cả võ lâm bất an.

Hắn đứng trên Nam Cung thế gia ba ngày đêm rồi mới đến Ngọc Hư phủ.

"Huyết Ma từng nói ngũ đại thánh địa đều có khí tức thánh giả, Thanh Phong đế quốc Ngọc Hư phủ gần đây nhất, ta muốn xem thánh giả ở đó mạnh đến đâu, từ nay sẽ khiêu chiến thiên hạ, từ sinh tử đại chiến đạt tới mức mạnh nhất."

Cùng lúc có một lão nhân điên khùng cõng thi thể một thiếu nữ đến gần Ngọc Hư phủ, nếu hắn biết tất sẽ vô cùng hoan hỉ, lão nhân chính thị Huyết Đế, cõng Tư Đồ Minh Nguyệt đi khắp Thanh Phong đế quốc, bất tri bất giác đến gần thánh địa.

Lần này hắn không che giấu hành tung, đeo Ma Phong, hông đeo bảo kiếm to bản, thẳng đến Ngọc Hư phủ. Dọc đường khiến người võ lâm liên tục báo tin cho nhau, không hiểu hắn sẽ gây ra chuyện gì lần này.

Hắn tiến sát Ngọc Hư phủ, người võ lâm dần hiểu ý hắn, lấy làm kinh hãi trước lá gan lớn bằng trời đó, dám nhắm vào võ lâm thánh địa.

Vô số võ nhân quan sát, họ dõi theo hành trình của hắn, gần đây hắn trở thành chủ đề được đàm luận nhiều nhất.

Ngọc Hư phủ nằm trong núi, tuy không ít người biết vị trí nhưng hiếm khi có người đăng môn bái phỏng, bởi Ngọc Hư phủ không tiếp khách thông thường.

Lúc đó trong một cổ động ở hậu sơn Ngọc Hư phủ, một người cụt tay tóc tai rối bù cười to: "Ha ha... tuyệt học để lại trong cổ động ngàn năm, không ngờ có ngày Vu Ý ta lại công đạt hóa cảnh, ha ha..."

Chính là Vu Ý bị Độc Cô Bại Thiên chặt tay, cũng là truyền nhân kiệt xuất nhất của Ngọc Hư phủ. Từ khi tay cụt, y điên điên khùng khùng, cả ngày gây loạn, thậm chí tập kích đồng môn, sau cùng sư phụ y buộc phải nhốt vào thạch động ở hậu sơn, mỗi ngày lại sai người đến trông nom.

"Truyền nhân kiệt xuất nhất" dần bị quên lãng, nhưng không ngờ y có kì ngộ khác, một lần vào thạch động trong núi sâu cách Ngọc Hư phủ trăm dặm phát hiện nơi có khắc chữ trên đá, hóa ra là tuyệt học hiếm thấy. Y vui mừng, dốc lòng nghiên cứu, không chỉ ổn định được tâm thần mà công lực đại tiến.

Có lẽ y thật sự kì ngộ, lúc tu luyện đã kinh động một Võ thánh trong núi là nhân vật hơn ngàn năm trước của Ngọc Hư phủ tiềm tu ở đây, thấy y tuy mất một tay nhưng tư chất cực tốt, bèn hiện thân chỉ điểm, sau cùng còn dùng phép quán đỉnh truyền cho y công lực đạt mức đế cảnh. Sau đó Võ thánh lại vào trong núi, để y ở lại cổ động tu luyện.

Vu Ý đầy tin tưởng, không quên việc mình từng cụt tay, tin rằng khi Độc Cô Bại Thiên chưa xá thân thành ma, y đủ khả năng giết hắn.

"Độc Cô Bại Thiên, ta và ngươi không chung bầu trời, sớm muộn cũng có ngày ta tự tay giết người…"

Nếu y biết hắn đang ở giữa cảnh giới đỉnh đế cấp và thánh cảnh, có lẽ sẽ không điên cuồng như vậy, không gây ra đại họa cho Ngọc Hư phủ.

Mười ngày sau, hắn tới Ngọc Hư phủ, trước mắt núi non trùng điệp, vân vụ phiêu diêu, trên núi trắng màu tuyết thành một dải ngút mắt.

Hắn vừa đến là cảm nhận được khí tức kinh hồn, trong núi ẩn tàng sức mạnh hùng hậu.

Hắn cười lạnh: "Huyết Ma nói không sai, thánh địa ngàn năm quả nhiên bất phàm, quả thật có thánh cấp cao thủ, ta phải xem lão bất tử được người đời tôn là Võ thánh có bản lĩnh gì, đường đường thánh địa tuyệt thế cao thủ tất không khiến ta thất vọng."

Đột nhiên hắn dừng bước: "Lẽ nào chỉ có một Võ thánh? Còn khí tức khác, không thẹn là thánh địa, hắc hắc, ta thấy Võ thánh bình thường rồi, lần này mau xuất hiện Cổ võ thánh."

Chúng nhân trên Ngọc Hư phủ đã nghe lời đồn, biết hắn đang tới, phát hiện hắn từ ngoài trăm dặm, bồ câu liên tục bay lên truyền tin.

Mọi cao thủ trên núi như gặp đại địch, Ngọc Hư phủ chúng nhân không biết ở phụ cận có thánh cấp cao thủ tiền bối, trên núi có mặt đế cảnh cao thủ nhưng không nắm chắc thắng được Độc Cô Bại Thiên, Bất tử ma đế tựa hồ tiềm lực vô biên, công lực tăng hàng ngày, tình cảnh Nam Cung thế gia bị diệt khiến họ vạn phần bất an, cổ thánh địa ngàn năm không thiếu nhân tài song không khỏi chao đảo.

"Độc Cô Bại Thiên đến thánh địa xin thỉnh giáo…" m ba cuồn cuộn như tiếng sấm vang trong núi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »