Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5701 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 129
ti bỉ vô sỉ

❊ ❊ ❊

"Ta không rõ lắm về đế cảnh cao thủ đó." Thấy Độc Cô Bại Thiên cười bất hảo, Hoa Vân Tiên cả kinh, vội nói: "Ta nói thật đó, không chỉ ta không hiểu mà tuyệt đại đa số tiền bối trong cốc đều không biết, chỉ biết người là nhân vật cùng thời với sư phụ giáo chủ, trừ thập đại thái thượng trưởng lão ra, địa vị của người là nguyên lão được tôn sùng nhất."

"Chết tiệt, lại là một lão bất tử, đúng là phiền." Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Bình thường ông ta vẫn ở ngoài cốc?"

"Đúng, luôn ở ngoài đó, nhưng không ai chỗ cụ thể."

"Vì sao ông ta cam tịch mịch, cao thủ dế cảnh lại chịu làm người trông coi cửa?"

"Chuyện này…người như họ được gọi là người bảo vệ Thiên Ma cốc, mỗi đều đều có một tuyệt đỉnh cao thủ trông nom cửa vào ma cốc, đều là những Võ Si hiếu võ thành cuồng, mọi điển tịch trong giáo đều mặc ý cho họ đọc, coi như là phần thưởng lớn nhất."

"Cuồng nhân hiếu võ? Mẹ nó chứ, không phải là cao thủ số một số hai ma giáo sao?" Độc Cô Bại Thiên vốn định hỏi rõ tình huống rồi báo thù cho Huyên Huyên, nhưng giờ vô cùng hoảng sợ, đồng thời hiểu rằng tiểu ma nữ là đế cảnh cao thủ cũng bị đánh thành trọng thương.

"Hoa Vân Tiên cô đúng là bản lĩnh đầy mình, không chỉ là còn là truyên nhân của Vân Yên các trong ngũ đại thánh địa, thật khiến người ta bái phục sát đất. Ta không hiểu vì sao cô là nữ tử mà thánh địa lại ai phát hiện? Chắc họ đưa cô lên núi từ lúc còn bé, ta không tin mấy lão ôn dịch đó mù mắt hết, không nhận ra giới tính của cô."

Độc Cô Bại Thiên vỗ trán, chợt tỉnh ngộ: "Ngất mất, chắc chắn họ biết, xem ra là cô bày trò huyền hư với người giang hồ mà thôi."

Hoa Vân Tiên đỏ mặt, hung hăng nhìn hắn.

"Ma giáo an bài bao nhiêu nội ứng trong ngũ đại thánh địa?"

"Không biết."

Thấy thị tỏ vẻ kiên nghị, Độc Cô Bại Thiên hiểu rằng không thể moi gì được về chuyện này, xem ra thị một lòng trung thành, động đến lợi ích của ma giáo là không đáp.

Hắn vốn định hỏi thêm nhưng sợ lâu quá sẽ xảy ra chuyện với Huyên Huyên, hơn nữa cũng không tin Hoa Vân Tiên sẽ nói thật hết.

Nghĩ vậy, hắn mở tung cái bọc trên lưng, rải từng món y phục của Hoa Vân Tiên ra đất, rồi cầm cái yếm màu lục nhạt lên mũi hít sâu, cười hì hì: "Thơm quá."

Hoa Vân Tiên đỏ mặt tía tai, phẫn nộ đến mức mắt cũng phun lửa: "Lưu manh, vô lại, hạ lưu..."

"Tuy có quen con thỏ chết Hoa Vân Phi từ trước nhưng với Hoa Vân Tiên tiểu thư quả thật mới quen biết. Để sau này có kỉ niệm, hắc hắc, xin lỗi nhé, ta quyết định thu tạm một món lễ vật không tầm thường của Hoa tiểu thư, để nhìn vật lại nhớ đến tuyệt đại phương dung của tiểu thư. Ta lấy cái áo lót này vậy."

"A.. tên cẩu tặc vô sỉ, mau trả ta…lấy ra, trả cho ta." Hoa Vân Tiên giận xì khói.

"Không được, Hoa tiểu thư không hẹp hòi thế chứ nhỉ, chỉ là một cái áo lót thôi mà, chi bằng ta tặng tiểu thư một món." Độc Cô Bại Thiên cười hì hì.

"Ai cần y phục bẩn thỉu của ngươi, mau trả…trả ta."

"Trả cô? Hắc hắc tuy ta không sợ cô đi kể lể với giáo củ hoặc đại trưởng lão gì đó nhưng ta không muốn cô biến ta thành tên khốn thập ác bất xá trước mặt họ. Dù sao ta cũng là thanh niên ngời ngời, để cô hủy mất danh dự chẳng phải se oan uổng quá ư? Nên…khụ…ta mà phải đội "nỗi oan không giải được" thì đành mang món y phục này đến "giải thích" với từng người trong Thiên Ma cốc." Đoạn hắn lại bật cười hăng hắc.

Nhìn nụ cười như ác ma của hắn, Hoa Vân Tiên chỉ muốn phát cuồng.

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi ti bỉ hạ lưu, không hề có tí khí khái nào của Bất tử ma vương, chỉ là tiểu nhân vô sỉ."

"Như cô muốn, ta hạ lưu vậy." Thân hình hắn như điện, tiếng vang lên là người lướt tới, sờ lên ngực Hoa Vân Tiên rồi lao ra ngoài cửa sổ.

"Ha ha, hôm nay đúng là một đêm vui vẻ, Tiểu Tiên Tiên, lần sau lại tìm cô thân mật."

Tiếng hắn xa dần, Hoa Vân Tiên nhảy khỏi mặt nước, nhanh chóng mặc y phục vào, rồi trong nhà vang lên tiếng rít chói tai, rồi tiếng bình hoa vỡ tan vang choang choảng, cả gian nhà rung rinh, rồi đổ ầm ầm xuống.

Nhiều giáo chúng ma giáo nghe thấy động tỉnh, lập tức có mấy chục thân ảnh lao tới, tuyệt đại đa số đều còn trẻ, đều ngưỡng mộ Hoa Vân Tiên. Khi họ thấy thánh nữ xõa tóc, sắc mặt xanh lét đứng trên đống gạch ngói vụn, rồi thấy thị nữ hôn mê bất tỉnh dưới chân thì đều cả kinh, cho rằng địch nhân đánh tới.

"Thánh nữ không sao chứ?"

"Thánh nữ sao vậy?"

"Địch nhân, địch nhân ở đâu?"

Lửa giận trong lòng Hoa Vân Tiên dần lặng lại, nghe thấy chúng nhân quan tâm, gò má liền nóng lên.

"Đa tạ các vị quan tâm, không có địch nhân nào hết, chỉ là một con chuột thôi, cả ta và Tuyết nhi đều sợ quá, không cẩn thận tạo thành động tĩnh này. Thật không phải, đã quấy nhiễu các vị."

Thấy Tuyết nhi còn hôn mê bất tỉnh, chúng nhân đều không tin lời thị, nhưng chỉ biết lên tiếng an ủi.

Dù họ không tin chuyện Hoa Vân Tiên sợ chuột nhưng để lây lòng thánh nữ, ngày hôm sau cả Thiên Ma cốc lao vào diệt chuột.

Lúc Độc Cô Bại Thiên biết tin, cười lăn lộn.

Sau khi rời phòng Hoa Vân Phi, hắn cứ cười mãi, có thể đùa cợt tiên tử thánh địa cùng ma giáo thánh nữ như vậy, cả hắn cũng bất ngờ.

Cảm giác ấm áp, mịn màng trước lúc đó khiến hắn mỗi lần nghĩ lại đều dấy lên cảm giác khác thường.

Lúc về đến tiểu viện, tiểu ma nữ đã tỉnh lại, đang uể oải nằm trên giường.

"Tiểu Bạch, ngươi đi đâu đấy?"

"À, ta ra ngoài có chút việc."

"Có chút việc? Sao ta thấy ngươi đầy dâm tiện nhỉ, chắc không phải việc tốt lành gì." Huyên Huyên cười nửa miệng nhìn hắn.

Hắn có tật giật mình, thầm nhủ: "Hỏng rồi, sáng nay tiểu nha đầu còn mê mê hồ hồ, hiện tại sao lại tinh thần rờ rỡ thế nhỉ?"

Hắn thở dài: "Ôi, đúng là không hiểu lòng người tốt. Ta phí lực đi nghe ngóng về cừu nhân của cô, mà lại bị cô châm chích, đau lòng quá."

Lập tức mắt Huyên Huyên sáng lên.

"Ta không rõ lắm về đế cảnh cao thủ đó." Thấy Độc Cô Bại Thiên cười bất hảo, Hoa Vân Tiên cả kinh, vội nói: "Ta nói thật đó, không chỉ ta không hiểu mà tuyệt đại đa số tiền bối trong cốc đều không biết, chỉ biết người là nhân vật cùng thời với sư phụ giáo chủ, trừ thập đại thái thượng trưởng lão ra, địa vị của người là nguyên lão được tôn sùng nhất."

"Chết tiệt, lại là một lão bất tử, đúng là phiền." Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Bình thường ông ta vẫn ở ngoài cốc?"

"Đúng, luôn ở ngoài đó, nhưng không ai chỗ cụ thể."

"Vì sao ông ta cam tịch mịch, cao thủ dế cảnh lại chịu làm người trông coi cửa?"

"Chuyện này…người như họ được gọi là người bảo vệ Thiên Ma cốc, mỗi đều đều có một tuyệt đỉnh cao thủ trông nom cửa vào ma cốc, đều là những Võ Si hiếu võ thành cuồng, mọi điển tịch trong giáo đều mặc ý cho họ đọc, coi như là phần thưởng lớn nhất."

"Cuồng nhân hiếu võ? Mẹ nó chứ, không phải là cao thủ số một số hai ma giáo sao?" Độc Cô Bại Thiên vốn định hỏi rõ tình huống rồi báo thù cho Huyên Huyên, nhưng giờ vô cùng hoảng sợ, đồng thời hiểu rằng tiểu ma nữ là đế cảnh cao thủ cũng bị đánh thành trọng thương.

"Hoa Vân Tiên cô đúng là bản lĩnh đầy mình, không chỉ là còn là truyên nhân của Vân Yên các trong ngũ đại thánh địa, thật khiến người ta bái phục sát đất. Ta không hiểu vì sao cô là nữ tử mà thánh địa lại ai phát hiện? Chắc họ đưa cô lên núi từ lúc còn bé, ta không tin mấy lão ôn dịch đó mù mắt hết, không nhận ra giới tính của cô."

Độc Cô Bại Thiên vỗ trán, chợt tỉnh ngộ: "Ngất mất, chắc chắn họ biết, xem ra là cô bày trò huyền hư với người giang hồ mà thôi."

Hoa Vân Tiên đỏ mặt, hung hăng nhìn hắn.

"Ma giáo an bài bao nhiêu nội ứng trong ngũ đại thánh địa?"

"Không biết."

Thấy thị tỏ vẻ kiên nghị, Độc Cô Bại Thiên hiểu rằng không thể moi gì được về chuyện này, xem ra thị một lòng trung thành, động đến lợi ích của ma giáo là không đáp.

Hắn vốn định hỏi thêm nhưng sợ lâu quá sẽ xảy ra chuyện với Huyên Huyên, hơn nữa cũng không tin Hoa Vân Tiên sẽ nói thật hết.

Nghĩ vậy, hắn mở tung cái bọc trên lưng, rải từng món y phục của Hoa Vân Tiên ra đất, rồi cầm cái yếm màu lục nhạt lên mũi hít sâu, cười hì hì: "Thơm quá."

Hoa Vân Tiên đỏ mặt tía tai, phẫn nộ đến mức mắt cũng phun lửa: "Lưu manh, vô lại, hạ lưu..."

"Tuy có quen con thỏ chết Hoa Vân Phi từ trước nhưng với Hoa Vân Tiên tiểu thư quả thật mới quen biết. Để sau này có kỉ niệm, hắc hắc, xin lỗi nhé, ta quyết định thu tạm một món lễ vật không tầm thường của Hoa tiểu thư, để nhìn vật lại nhớ đến tuyệt đại phương dung của tiểu thư. Ta lấy cái áo lót này vậy."

"A.. tên cẩu tặc vô sỉ, mau trả ta…lấy ra, trả cho ta." Hoa Vân Tiên giận xì khói.

"Không được, Hoa tiểu thư không hẹp hòi thế chứ nhỉ, chỉ là một cái áo lót thôi mà, chi bằng ta tặng tiểu thư một món." Độc Cô Bại Thiên cười hì hì.

"Ai cần y phục bẩn thỉu của ngươi, mau trả…trả ta."

"Trả cô? Hắc hắc tuy ta không sợ cô đi kể lể với giáo củ hoặc đại trưởng lão gì đó nhưng ta không muốn cô biến ta thành tên khốn thập ác bất xá trước mặt họ. Dù sao ta cũng là thanh niên ngời ngời, để cô hủy mất danh dự chẳng phải se oan uổng quá ư? Nên…khụ…ta mà phải đội "nỗi oan không giải được" thì đành mang món y phục này đến "giải thích" với từng người trong Thiên Ma cốc." Đoạn hắn lại bật cười hăng hắc.

Nhìn nụ cười như ác ma của hắn, Hoa Vân Tiên chỉ muốn phát cuồng.

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi ti bỉ hạ lưu, không hề có tí khí khái nào của Bất tử ma vương, chỉ là tiểu nhân vô sỉ."

"Như cô muốn, ta hạ lưu vậy." Thân hình hắn như điện, tiếng vang lên là người lướt tới, sờ lên ngực Hoa Vân Tiên rồi lao ra ngoài cửa sổ.

"Ha ha, hôm nay đúng là một đêm vui vẻ, Tiểu Tiên Tiên, lần sau lại tìm cô thân mật."

Tiếng hắn xa dần, Hoa Vân Tiên nhảy khỏi mặt nước, nhanh chóng mặc y phục vào, rồi trong nhà vang lên tiếng rít chói tai, rồi tiếng bình hoa vỡ tan vang choang choảng, cả gian nhà rung rinh, rồi đổ ầm ầm xuống.

Nhiều giáo chúng ma giáo nghe thấy động tỉnh, lập tức có mấy chục thân ảnh lao tới, tuyệt đại đa số đều còn trẻ, đều ngưỡng mộ Hoa Vân Tiên. Khi họ thấy thánh nữ xõa tóc, sắc mặt xanh lét đứng trên đống gạch ngói vụn, rồi thấy thị nữ hôn mê bất tỉnh dưới chân thì đều cả kinh, cho rằng địch nhân đánh tới.

"Thánh nữ không sao chứ?"

"Thánh nữ sao vậy?"

"Địch nhân, địch nhân ở đâu?"

Lửa giận trong lòng Hoa Vân Tiên dần lặng lại, nghe thấy chúng nhân quan tâm, gò má liền nóng lên.

"Đa tạ các vị quan tâm, không có địch nhân nào hết, chỉ là một con chuột thôi, cả ta và Tuyết nhi đều sợ quá, không cẩn thận tạo thành động tĩnh này. Thật không phải, đã quấy nhiễu các vị."

Thấy Tuyết nhi còn hôn mê bất tỉnh, chúng nhân đều không tin lời thị, nhưng chỉ biết lên tiếng an ủi.

Dù họ không tin chuyện Hoa Vân Tiên sợ chuột nhưng để lây lòng thánh nữ, ngày hôm sau cả Thiên Ma cốc lao vào diệt chuột.

Lúc Độc Cô Bại Thiên biết tin, cười lăn lộn.

Sau khi rời phòng Hoa Vân Phi, hắn cứ cười mãi, có thể đùa cợt tiên tử thánh địa cùng ma giáo thánh nữ như vậy, cả hắn cũng bất ngờ.

Cảm giác ấm áp, mịn màng trước lúc đó khiến hắn mỗi lần nghĩ lại đều dấy lên cảm giác khác thường.

Lúc về đến tiểu viện, tiểu ma nữ đã tỉnh lại, đang uể oải nằm trên giường.

"Tiểu Bạch, ngươi đi đâu đấy?"

"À, ta ra ngoài có chút việc."

"Có chút việc? Sao ta thấy ngươi đầy dâm tiện nhỉ, chắc không phải việc tốt lành gì." Huyên Huyên cười nửa miệng nhìn hắn.

Hắn có tật giật mình, thầm nhủ: "Hỏng rồi, sáng nay tiểu nha đầu còn mê mê hồ hồ, hiện tại sao lại tinh thần rờ rỡ thế nhỉ?"

Hắn thở dài: "Ôi, đúng là không hiểu lòng người tốt. Ta phí lực đi nghe ngóng về cừu nhân của cô, mà lại bị cô châm chích, đau lòng quá."

Lập tức mắt Huyên Huyên sáng lên.

"Ta không rõ lắm về đế cảnh cao thủ đó." Thấy Độc Cô Bại Thiên cười bất hảo, Hoa Vân Tiên cả kinh, vội nói: "Ta nói thật đó, không chỉ ta không hiểu mà tuyệt đại đa số tiền bối trong cốc đều không biết, chỉ biết người là nhân vật cùng thời với sư phụ giáo chủ, trừ thập đại thái thượng trưởng lão ra, địa vị của người là nguyên lão được tôn sùng nhất."

"Chết tiệt, lại là một lão bất tử, đúng là phiền." Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Bình thường ông ta vẫn ở ngoài cốc?"

"Đúng, luôn ở ngoài đó, nhưng không ai chỗ cụ thể."

"Vì sao ông ta cam tịch mịch, cao thủ dế cảnh lại chịu làm người trông coi cửa?"

"Chuyện này…người như họ được gọi là người bảo vệ Thiên Ma cốc, mỗi đều đều có một tuyệt đỉnh cao thủ trông nom cửa vào ma cốc, đều là những Võ Si hiếu võ thành cuồng, mọi điển tịch trong giáo đều mặc ý cho họ đọc, coi như là phần thưởng lớn nhất."

"Cuồng nhân hiếu võ? Mẹ nó chứ, không phải là cao thủ số một số hai ma giáo sao?" Độc Cô Bại Thiên vốn định hỏi rõ tình huống rồi báo thù cho Huyên Huyên, nhưng giờ vô cùng hoảng sợ, đồng thời hiểu rằng tiểu ma nữ là đế cảnh cao thủ cũng bị đánh thành trọng thương.

"Hoa Vân Tiên cô đúng là bản lĩnh đầy mình, không chỉ là còn là truyên nhân của Vân Yên các trong ngũ đại thánh địa, thật khiến người ta bái phục sát đất. Ta không hiểu vì sao cô là nữ tử mà thánh địa lại ai phát hiện? Chắc họ đưa cô lên núi từ lúc còn bé, ta không tin mấy lão ôn dịch đó mù mắt hết, không nhận ra giới tính của cô."

Độc Cô Bại Thiên vỗ trán, chợt tỉnh ngộ: "Ngất mất, chắc chắn họ biết, xem ra là cô bày trò huyền hư với người giang hồ mà thôi."

Hoa Vân Tiên đỏ mặt, hung hăng nhìn hắn.

"Ma giáo an bài bao nhiêu nội ứng trong ngũ đại thánh địa?"

"Không biết."

Thấy thị tỏ vẻ kiên nghị, Độc Cô Bại Thiên hiểu rằng không thể moi gì được về chuyện này, xem ra thị một lòng trung thành, động đến lợi ích của ma giáo là không đáp.

Hắn vốn định hỏi thêm nhưng sợ lâu quá sẽ xảy ra chuyện với Huyên Huyên, hơn nữa cũng không tin Hoa Vân Tiên sẽ nói thật hết.

Nghĩ vậy, hắn mở tung cái bọc trên lưng, rải từng món y phục của Hoa Vân Tiên ra đất, rồi cầm cái yếm màu lục nhạt lên mũi hít sâu, cười hì hì: "Thơm quá."

Hoa Vân Tiên đỏ mặt tía tai, phẫn nộ đến mức mắt cũng phun lửa: "Lưu manh, vô lại, hạ lưu..."

"Tuy có quen con thỏ chết Hoa Vân Phi từ trước nhưng với Hoa Vân Tiên tiểu thư quả thật mới quen biết. Để sau này có kỉ niệm, hắc hắc, xin lỗi nhé, ta quyết định thu tạm một món lễ vật không tầm thường của Hoa tiểu thư, để nhìn vật lại nhớ đến tuyệt đại phương dung của tiểu thư. Ta lấy cái áo lót này vậy."

"A.. tên cẩu tặc vô sỉ, mau trả ta…lấy ra, trả cho ta." Hoa Vân Tiên giận xì khói.

"Không được, Hoa tiểu thư không hẹp hòi thế chứ nhỉ, chỉ là một cái áo lót thôi mà, chi bằng ta tặng tiểu thư một món." Độc Cô Bại Thiên cười hì hì.

"Ai cần y phục bẩn thỉu của ngươi, mau trả…trả ta."

"Trả cô? Hắc hắc tuy ta không sợ cô đi kể lể với giáo củ hoặc đại trưởng lão gì đó nhưng ta không muốn cô biến ta thành tên khốn thập ác bất xá trước mặt họ. Dù sao ta cũng là thanh niên ngời ngời, để cô hủy mất danh dự chẳng phải se oan uổng quá ư? Nên…khụ…ta mà phải đội "nỗi oan không giải được" thì đành mang món y phục này đến "giải thích" với từng người trong Thiên Ma cốc." Đoạn hắn lại bật cười hăng hắc.

Nhìn nụ cười như ác ma của hắn, Hoa Vân Tiên chỉ muốn phát cuồng.

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi ti bỉ hạ lưu, không hề có tí khí khái nào của Bất tử ma vương, chỉ là tiểu nhân vô sỉ."

"Như cô muốn, ta hạ lưu vậy." Thân hình hắn như điện, tiếng vang lên là người lướt tới, sờ lên ngực Hoa Vân Tiên rồi lao ra ngoài cửa sổ.

"Ha ha, hôm nay đúng là một đêm vui vẻ, Tiểu Tiên Tiên, lần sau lại tìm cô thân mật."

Tiếng hắn xa dần, Hoa Vân Tiên nhảy khỏi mặt nước, nhanh chóng mặc y phục vào, rồi trong nhà vang lên tiếng rít chói tai, rồi tiếng bình hoa vỡ tan vang choang choảng, cả gian nhà rung rinh, rồi đổ ầm ầm xuống.

Nhiều giáo chúng ma giáo nghe thấy động tỉnh, lập tức có mấy chục thân ảnh lao tới, tuyệt đại đa số đều còn trẻ, đều ngưỡng mộ Hoa Vân Tiên. Khi họ thấy thánh nữ xõa tóc, sắc mặt xanh lét đứng trên đống gạch ngói vụn, rồi thấy thị nữ hôn mê bất tỉnh dưới chân thì đều cả kinh, cho rằng địch nhân đánh tới.

"Thánh nữ không sao chứ?"

"Thánh nữ sao vậy?"

"Địch nhân, địch nhân ở đâu?"

Lửa giận trong lòng Hoa Vân Tiên dần lặng lại, nghe thấy chúng nhân quan tâm, gò má liền nóng lên.

"Đa tạ các vị quan tâm, không có địch nhân nào hết, chỉ là một con chuột thôi, cả ta và Tuyết nhi đều sợ quá, không cẩn thận tạo thành động tĩnh này. Thật không phải, đã quấy nhiễu các vị."

Thấy Tuyết nhi còn hôn mê bất tỉnh, chúng nhân đều không tin lời thị, nhưng chỉ biết lên tiếng an ủi.

Dù họ không tin chuyện Hoa Vân Tiên sợ chuột nhưng để lây lòng thánh nữ, ngày hôm sau cả Thiên Ma cốc lao vào diệt chuột.

Lúc Độc Cô Bại Thiên biết tin, cười lăn lộn.

Sau khi rời phòng Hoa Vân Phi, hắn cứ cười mãi, có thể đùa cợt tiên tử thánh địa cùng ma giáo thánh nữ như vậy, cả hắn cũng bất ngờ.

Cảm giác ấm áp, mịn màng trước lúc đó khiến hắn mỗi lần nghĩ lại đều dấy lên cảm giác khác thường.

Lúc về đến tiểu viện, tiểu ma nữ đã tỉnh lại, đang uể oải nằm trên giường.

"Tiểu Bạch, ngươi đi đâu đấy?"

"À, ta ra ngoài có chút việc."

"Có chút việc? Sao ta thấy ngươi đầy dâm tiện nhỉ, chắc không phải việc tốt lành gì." Huyên Huyên cười nửa miệng nhìn hắn.

Hắn có tật giật mình, thầm nhủ: "Hỏng rồi, sáng nay tiểu nha đầu còn mê mê hồ hồ, hiện tại sao lại tinh thần rờ rỡ thế nhỉ?"

Hắn thở dài: "Ôi, đúng là không hiểu lòng người tốt. Ta phí lực đi nghe ngóng về cừu nhân của cô, mà lại bị cô châm chích, đau lòng quá."

Lập tức mắt Huyên Huyên sáng lên.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »