Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5770 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 193
tuần thiên sứ giả vong

❊ ❊ ❊

Trên tầng không Nam Cung thế gia, ma diễm ngùn ngụt, trong vòng mười dặm dày đặc mây đen, thiên địa tối sầm. Độc Cô Bại Thiên và bốn tuần thiên sứ giả thi triển tuyệt kĩ, không trung rực quang mang, cương khí tung hoành. Đại chiến một chặp, mấy người lại nhìn nhau, quang hoa trên không tan biến.

Giữa tầng không tối tăm, thân thể cao lớn như thần ma đứng sừng sững, phát ra khí thế chấn nhiếp, huyết hồng chi quang che phủ tứ phía, ma ảnh hung ác cũng vươn cao.

Ánh mắt lạnh lùng, thần thái cuồng ngạo đó coi thường hết thảy pháp tắc thế gian.

Bốn tuần thiên sứ giả vây bốn góc, bốn thanh kiếm nhắm vào hắn.

Hắn lạnh lùng: "Trời đời không ai giết được ta, hôm nay các ngươi có đến chứ đừng mong về."

Tay trái hắn khẽ vuốt Ma Phong bên tay phải: "Ban nãy vừa uống thánh huyết, mùi vị thế nào? Hắc hắc, còn bốn tên cho ngươi uống thỏa thích." Hắn nhìn bốn Võ thánh nét mặt đờ đẫn: "Ta vừa nhớ ra một chút Loạn Thiên quyết, không hiểu uy lực thế nào, ma quyết vạn năm trước tái hiện nhân gian, các ngươi chết dưới ma công này cũng không có gì phải nuối tiếc."

Trường kiếm của bốn Võ thánh sáng lên, kiếm mang như muốn xé tan hư không, bốn đạo phong mang vụt tới.

Thân thể Độc Cô Bại Thiên hơi lắc, lưu lại tàn ảnh ở chỗ cũ, rồi mười mấy hình ảnh xuất hiện ngoài vòng vây, mỗi người đều giống hệt hắn, tay cầm Ma Phong, vây kín bốn Võ thánh.

Mười mấy ngọn Ma Phong cùng múa tít, phong mang màu máu ràn rạt tầng không.

Tình Ma cách đó mấy dặm cả kinh thất sắc, lẩm bẩm: "Đó là Loạn Thiên quyết thần bí nhất? Là hư ảnh hay là thật…" Bà ta không dám nghĩ tiếp, tự vấn rằng cả đời mình cũn không đạt được cảnh giới ấy.

Bốn Võ thánh loạn lên, đối kháng với mấy chục người, nhưng khi đánh trúng thì phát hiện chỉ là hư ảnh, còn Độc Cô Bại Thiên chân chính thì họ không chạm nổi vào vạt áo.

Tình Ma ở ngoài xa thở phào, Loạn Thiên quyết không huyền dị như bà ta tưởng tượng, nhưng lúc đó kinh biến phát sinh, hai Độc Cô Bại Thiên đồng thời đâm Ma Phong vào ngực Võ thánh, cả hai thân thể nổ tung trên không.

Tình Ma há mốc miệng kinh ngạc: "Ảo giác, nhất định là ảo giác." Bà ta không thể tin nổi sự thật, bởi đã vượt khỏi lí lẽ của võ học, không thể tưởng tượng nổi.

Sau cùng mọi thân ảnh hợp nhấn, trên không vẫn là Độc Cô Bại Thiên cầm Ma Phong thở dài: "Loạn Thiên quyết quả thật kì quỷ mạc trắc, phát huy chữ ảo đến cảnh giới cực chí, hắc hắc, kết hợp với Thần Hư bộ quả nhiên không thể phân biệt được chân giả, uy lực vô cùng."

Tình Ma nghe rõ ràng, lại thở phào, bà ta đã nghe đến Thần Hư bộ trong Kinh Thiên quyết là thiên hạ đệ nhất bộ pháp, nhanh như điện, quỷ thần khó cản, hôm nay được tận mắt thấy là lời đồn không ngoa. Bộ pháp này kết hợp với Ảo pháp trong Loạn Thiên quyết cơ hồ đạt tới hiệu quả phân thân, nếu người công lực thông thiên luyện cả hai tới cảnh giới cực chí, quả thật sữ hóa thân ra ngàn vạn.

Còn cả hai Võ thánh bị hắn "khuyên rời đi" cũng ngầm quan chiến từ cách đó mấy dặm, nhìn rõ các loại thần thông của hắn, trong lòng liên tục chấn động, thanh niên như thần như ma đó để lại ấn tượng không phai.

Chỉ trong nháy mắt, hai tuần thiên sứ giả đã mất mạng, hai người còn lại cùng lao vào hắn.

Hắn gầm lên: "Để các ngươi được kiến thức Loạn Thiên quyết thuần túy, giết!"

Hắn vung Ma Phong chém xuống, hơn trăm đạo quang kiếm từ Ma Phong phát ra, quang mang chiếu sáng thinh không tối tăm, mấy trăm đạo kiếm cương như huyết sắc ma long, nháy mắt đã trùm kín hai Võ thánh, khi tất cả lặng tắt, bóng dáng cả hai đã mất tích, chỉ còn lại mùi máu tanh nồng.

Hắn thở dài: "Kẻ không có linh hồn, công lực có cao nữa cũng không chống nổi một đòn, mấy ngàn năm nay ai cũng tiến bộ chỉ có các ngươi không tiến mà thoái…"

Hai Võ thánh ở ngoài xa nhìn rõ mọi việc, suýt nữa hét lên, rồi nhìn nhau, nhanh chóng lướt đi mất.

Tình Ma đặt tay lên ngực, khẽ thở dài: "Khi y triệt để dung hợp, quán thông mọi quyết thì không thể tưởng tượng được…"

Cùng lúc, Tình Ma cảm giác thấy hai làn lãnh điện quét tới, cả kinh thầm nghĩ: "Hiện tại khẳng định y không nhớ ra ta, mau rút đi thì hơn." Bà ta đi nhanh như thiểm điện.

Độc Cô Bại Thiên đứng trên không một lúc rồi rớt xuống

Lúc đó Thiên Ma cốc tối om, trên không vang lên tiếng cười: "Ha ha, một vạn năm rồi, một vạn năm rồi. Thiên Ma ta đã lâu không động thủ, đúng là thống khoái, ha ha..."

Trên tầng không Thiên Ma cốc tối om, liên tục lóe quang hoa, chỉ thấy một ma ảnh đại chiến với chín người, cả chín chao đảo như con thuyền trong sóng dữ, căn bản không chống nổi xung kích.

Thiên Ma một đấu với chín vẫn dồn cho đối phương không thể trả đòn, ma diễm lan tràn khắp nơi, quả thật y đang tung hoành.

"Mấy tên hoạt tử nhân các ngươi quá kém, không đáng là đối thủ của ta, để ta lấy các ngươi ra thí nghiệm môn công pháp mới." Thiên Ma nhìn về phía Thanh Phong đế quốc: "Sư phụ, đồ nhi không có dũng khí như ngươi, chín kiếp nghịch thiên giữa thiên kiếp vạn hiểm, nhưng con tự sáng tạo ra một pho ma công Thiên Ma quyết, bản chất khác hẳn, không còn tí bóng dáng nào của Ma Thiên quyết, con đã đạt đến cảnh giới ma do tâm sinh, công do ma thành như người nói, tự có công pháp riêng, hôm nay pho công pháp ấy sẽ hiện thế."

Thiên Ma quát to: "Thiên Ma quyết!"

Thân thể y như thiểm điện bay lên trên đầu chín người tung ra một quyền, ma khiếu vang vang, vô số hư ảnh hung ma từ Thiên Ma bổ vào chín người, cương khí dấy ên, thoáng sau cả chín đều bị đánh bay đi…

Trên Đông Hải, sóng biếc ngút trời, sư phụ Huyên Huyên vung song quyền, cương phong mãnh liệt khuấy loạn mây trắng trên trời, quả thực xứng danh phong vân thất sắc, bảy tuần thiên sứ giả thì tới bảy bị đánh bay xuống biển. Ông ta vừa xuất quyền vừa nói với Huyên Huyên trên hải đảo: "Đồ đệ không ngoan, nhìn thấy chưa, sư phụ một đánh chín, toàn là Võ thánh cơ đấy, nhìn này, bảy tên đã bị ta đưa đi gặp ông bà ông vải rồi, chỉ còn lại hai tên đang sợ són tiểu, hắc hắc, biết sư phụ lợi hại chưa."

"Hừ, lão đầu tử chỉ thích khoe khoang, ban nãy con thấy một tên khoét thủng áo người, còn mặt mũi vênh vang sao?"

"Tiểu hài tử biết cái gì, đó là dùng cái giá rẻ nhất mua được hàng tốt nhất, con không thấy hắn bị ta đánh bay ư? Hắc hắc, nên biết sư phụ con là Võ thánh mạnh nhất thiên địa, nếu ta không nguyện ý, không ai đả thương được."

"Biết ngay là khoe khoang, lần trước bị Thiên Ma đó đánh văng xuống biển ướt nhẹp, con nhìn rõ, hiện tại vẫn khoe khoang được hả, hừ…"

Lão nhân vừa giao thủ với hai tuần thiên sứ giả vừa nói: "Tiểu hài tử biết cái gì, là ta nể y, ta có giao tình với sư phụ y, nên phải lưu tình, nếu động thủ thật, mười y cũng không chống nổi ta."

"Đại vương khoác lác có khác, rõ ràng bị người ta đánh xuống biển mà còn giảo biện."

"Tiểu nha đầu, ta là sư phụ con, sao con lại bênh người ngoài?"

"Ai nảo sư phụ không mau chưa lành cho con mà cứ suốt ngày khoác lác."

"Tiểu nha đầu không hiểu khổ tâm của vi sư, lẽ nào vi sư không muốn con trở thành Võ thánh mạnh nhất như mình? Ta muốn triệt để tụ lại kinh mạch cho con, kích phát mỗi phần tiềm năng của con, khiến con bước vào cường giả đứng đầu."

"Thật ư? Đạt đến cảnh giới nào?"

"Thế nào thì cũng phải sánh được với tiểu tử Thiên Ma đó, sư phụ ngang với sư phụ y, đương nhiên con thể kém hơn y."

"Lại nói khoác, cả Thiên Ma còn đánh không lại, nói gì đến sư phụ người ta, hừ."

"Nói vớ vẩn, sư phụ con là Võ thánh tối vĩ đại tối vĩ đại trong trời đất, ai sánh được? Con có biết Ngạo Thiên quyết con học là từ đâu chăng? Đó là công pháp của sư phụ Thiên Ma, nhưng ta cho con làm công pháp nhập môn tu luyện, có khác nào sách vỡ lòng của trẻ con. "

"Xú lão đầu sao lại luôn coi con là trẻ nít, hừ."

"Với sư phụ chả lẽ con phải trẻ nít? Đợi khi con luyện xong Ngạo Thiên quyết, sư phụ sẽ dạy con cái thế công pháp."

"Sao sư phụ không dạy con sớm hơn?"

"Công pháp của sư phụ quá cao thâm, chưa có cơ sở quyết không thể tu luyện, nên từ lâu rồi sư phụ dã chuẩn bị sách vỡ lòng cho đồ đệ tương lai."

"Sư phụ nói Ngạo Thiên quyết là công pháp của sư phụ Thiên Ma, sao lại thành của người?"

"Đương nhiên là lấy từ chỗ y."

"Người ta chịu cho không sư phụ công pháp?"

"Y không cho, sư phụ không muốn lấy về ư?"

"A, sư phụ, người ăn cắp Ngạo Thiên quyết, người là kẻ trộm."

Lão nhân hổ thẹn, đấm mạnh song quyền, hai quang cầu như thái dương phát ra, đánh hai Võ thánh lún xuống đáy biển, rồi giận dữ: "Tiểu nha đầu, ta là sư phụ con, không tôn trọng hả?"

Huyên Huyên cười hì hì: "Nhưng…sư phụ lấy đồ của người ta, đích xác là kẻ trộm."

"Đúng là bị tiểu nha đầu chọc cho tức chết mà."

Trên tầng không Nam Cung thế gia, ma diễm ngùn ngụt, trong vòng mười dặm dày đặc mây đen, thiên địa tối sầm. Độc Cô Bại Thiên và bốn tuần thiên sứ giả thi triển tuyệt kĩ, không trung rực quang mang, cương khí tung hoành. Đại chiến một chặp, mấy người lại nhìn nhau, quang hoa trên không tan biến.

Giữa tầng không tối tăm, thân thể cao lớn như thần ma đứng sừng sững, phát ra khí thế chấn nhiếp, huyết hồng chi quang che phủ tứ phía, ma ảnh hung ác cũng vươn cao.

Ánh mắt lạnh lùng, thần thái cuồng ngạo đó coi thường hết thảy pháp tắc thế gian.

Bốn tuần thiên sứ giả vây bốn góc, bốn thanh kiếm nhắm vào hắn.

Hắn lạnh lùng: "Trời đời không ai giết được ta, hôm nay các ngươi có đến chứ đừng mong về."

Tay trái hắn khẽ vuốt Ma Phong bên tay phải: "Ban nãy vừa uống thánh huyết, mùi vị thế nào? Hắc hắc, còn bốn tên cho ngươi uống thỏa thích." Hắn nhìn bốn Võ thánh nét mặt đờ đẫn: "Ta vừa nhớ ra một chút Loạn Thiên quyết, không hiểu uy lực thế nào, ma quyết vạn năm trước tái hiện nhân gian, các ngươi chết dưới ma công này cũng không có gì phải nuối tiếc."

Trường kiếm của bốn Võ thánh sáng lên, kiếm mang như muốn xé tan hư không, bốn đạo phong mang vụt tới.

Thân thể Độc Cô Bại Thiên hơi lắc, lưu lại tàn ảnh ở chỗ cũ, rồi mười mấy hình ảnh xuất hiện ngoài vòng vây, mỗi người đều giống hệt hắn, tay cầm Ma Phong, vây kín bốn Võ thánh.

Mười mấy ngọn Ma Phong cùng múa tít, phong mang màu máu ràn rạt tầng không.

Tình Ma cách đó mấy dặm cả kinh thất sắc, lẩm bẩm: "Đó là Loạn Thiên quyết thần bí nhất? Là hư ảnh hay là thật…" Bà ta không dám nghĩ tiếp, tự vấn rằng cả đời mình cũn không đạt được cảnh giới ấy.

Bốn Võ thánh loạn lên, đối kháng với mấy chục người, nhưng khi đánh trúng thì phát hiện chỉ là hư ảnh, còn Độc Cô Bại Thiên chân chính thì họ không chạm nổi vào vạt áo.

Tình Ma ở ngoài xa thở phào, Loạn Thiên quyết không huyền dị như bà ta tưởng tượng, nhưng lúc đó kinh biến phát sinh, hai Độc Cô Bại Thiên đồng thời đâm Ma Phong vào ngực Võ thánh, cả hai thân thể nổ tung trên không.

Tình Ma há mốc miệng kinh ngạc: "Ảo giác, nhất định là ảo giác." Bà ta không thể tin nổi sự thật, bởi đã vượt khỏi lí lẽ của võ học, không thể tưởng tượng nổi.

Sau cùng mọi thân ảnh hợp nhấn, trên không vẫn là Độc Cô Bại Thiên cầm Ma Phong thở dài: "Loạn Thiên quyết quả thật kì quỷ mạc trắc, phát huy chữ ảo đến cảnh giới cực chí, hắc hắc, kết hợp với Thần Hư bộ quả nhiên không thể phân biệt được chân giả, uy lực vô cùng."

Tình Ma nghe rõ ràng, lại thở phào, bà ta đã nghe đến Thần Hư bộ trong Kinh Thiên quyết là thiên hạ đệ nhất bộ pháp, nhanh như điện, quỷ thần khó cản, hôm nay được tận mắt thấy là lời đồn không ngoa. Bộ pháp này kết hợp với Ảo pháp trong Loạn Thiên quyết cơ hồ đạt tới hiệu quả phân thân, nếu người công lực thông thiên luyện cả hai tới cảnh giới cực chí, quả thật sữ hóa thân ra ngàn vạn.

Còn cả hai Võ thánh bị hắn "khuyên rời đi" cũng ngầm quan chiến từ cách đó mấy dặm, nhìn rõ các loại thần thông của hắn, trong lòng liên tục chấn động, thanh niên như thần như ma đó để lại ấn tượng không phai.

Chỉ trong nháy mắt, hai tuần thiên sứ giả đã mất mạng, hai người còn lại cùng lao vào hắn.

Hắn gầm lên: "Để các ngươi được kiến thức Loạn Thiên quyết thuần túy, giết!"

Hắn vung Ma Phong chém xuống, hơn trăm đạo quang kiếm từ Ma Phong phát ra, quang mang chiếu sáng thinh không tối tăm, mấy trăm đạo kiếm cương như huyết sắc ma long, nháy mắt đã trùm kín hai Võ thánh, khi tất cả lặng tắt, bóng dáng cả hai đã mất tích, chỉ còn lại mùi máu tanh nồng.

Hắn thở dài: "Kẻ không có linh hồn, công lực có cao nữa cũng không chống nổi một đòn, mấy ngàn năm nay ai cũng tiến bộ chỉ có các ngươi không tiến mà thoái…"

Hai Võ thánh ở ngoài xa nhìn rõ mọi việc, suýt nữa hét lên, rồi nhìn nhau, nhanh chóng lướt đi mất.

Tình Ma đặt tay lên ngực, khẽ thở dài: "Khi y triệt để dung hợp, quán thông mọi quyết thì không thể tưởng tượng được…"

Cùng lúc, Tình Ma cảm giác thấy hai làn lãnh điện quét tới, cả kinh thầm nghĩ: "Hiện tại khẳng định y không nhớ ra ta, mau rút đi thì hơn." Bà ta đi nhanh như thiểm điện.

Độc Cô Bại Thiên đứng trên không một lúc rồi rớt xuống

Lúc đó Thiên Ma cốc tối om, trên không vang lên tiếng cười: "Ha ha, một vạn năm rồi, một vạn năm rồi. Thiên Ma ta đã lâu không động thủ, đúng là thống khoái, ha ha..."

Trên tầng không Thiên Ma cốc tối om, liên tục lóe quang hoa, chỉ thấy một ma ảnh đại chiến với chín người, cả chín chao đảo như con thuyền trong sóng dữ, căn bản không chống nổi xung kích.

Thiên Ma một đấu với chín vẫn dồn cho đối phương không thể trả đòn, ma diễm lan tràn khắp nơi, quả thật y đang tung hoành.

"Mấy tên hoạt tử nhân các ngươi quá kém, không đáng là đối thủ của ta, để ta lấy các ngươi ra thí nghiệm môn công pháp mới." Thiên Ma nhìn về phía Thanh Phong đế quốc: "Sư phụ, đồ nhi không có dũng khí như ngươi, chín kiếp nghịch thiên giữa thiên kiếp vạn hiểm, nhưng con tự sáng tạo ra một pho ma công Thiên Ma quyết, bản chất khác hẳn, không còn tí bóng dáng nào của Ma Thiên quyết, con đã đạt đến cảnh giới ma do tâm sinh, công do ma thành như người nói, tự có công pháp riêng, hôm nay pho công pháp ấy sẽ hiện thế."

Thiên Ma quát to: "Thiên Ma quyết!"

Thân thể y như thiểm điện bay lên trên đầu chín người tung ra một quyền, ma khiếu vang vang, vô số hư ảnh hung ma từ Thiên Ma bổ vào chín người, cương khí dấy ên, thoáng sau cả chín đều bị đánh bay đi…

Trên Đông Hải, sóng biếc ngút trời, sư phụ Huyên Huyên vung song quyền, cương phong mãnh liệt khuấy loạn mây trắng trên trời, quả thực xứng danh phong vân thất sắc, bảy tuần thiên sứ giả thì tới bảy bị đánh bay xuống biển. Ông ta vừa xuất quyền vừa nói với Huyên Huyên trên hải đảo: "Đồ đệ không ngoan, nhìn thấy chưa, sư phụ một đánh chín, toàn là Võ thánh cơ đấy, nhìn này, bảy tên đã bị ta đưa đi gặp ông bà ông vải rồi, chỉ còn lại hai tên đang sợ són tiểu, hắc hắc, biết sư phụ lợi hại chưa."

"Hừ, lão đầu tử chỉ thích khoe khoang, ban nãy con thấy một tên khoét thủng áo người, còn mặt mũi vênh vang sao?"

"Tiểu hài tử biết cái gì, đó là dùng cái giá rẻ nhất mua được hàng tốt nhất, con không thấy hắn bị ta đánh bay ư? Hắc hắc, nên biết sư phụ con là Võ thánh mạnh nhất thiên địa, nếu ta không nguyện ý, không ai đả thương được."

"Biết ngay là khoe khoang, lần trước bị Thiên Ma đó đánh văng xuống biển ướt nhẹp, con nhìn rõ, hiện tại vẫn khoe khoang được hả, hừ…"

Lão nhân vừa giao thủ với hai tuần thiên sứ giả vừa nói: "Tiểu hài tử biết cái gì, là ta nể y, ta có giao tình với sư phụ y, nên phải lưu tình, nếu động thủ thật, mười y cũng không chống nổi ta."

"Đại vương khoác lác có khác, rõ ràng bị người ta đánh xuống biển mà còn giảo biện."

"Tiểu nha đầu, ta là sư phụ con, sao con lại bênh người ngoài?"

"Ai nảo sư phụ không mau chưa lành cho con mà cứ suốt ngày khoác lác."

"Tiểu nha đầu không hiểu khổ tâm của vi sư, lẽ nào vi sư không muốn con trở thành Võ thánh mạnh nhất như mình? Ta muốn triệt để tụ lại kinh mạch cho con, kích phát mỗi phần tiềm năng của con, khiến con bước vào cường giả đứng đầu."

"Thật ư? Đạt đến cảnh giới nào?"

"Thế nào thì cũng phải sánh được với tiểu tử Thiên Ma đó, sư phụ ngang với sư phụ y, đương nhiên con thể kém hơn y."

"Lại nói khoác, cả Thiên Ma còn đánh không lại, nói gì đến sư phụ người ta, hừ."

"Nói vớ vẩn, sư phụ con là Võ thánh tối vĩ đại tối vĩ đại trong trời đất, ai sánh được? Con có biết Ngạo Thiên quyết con học là từ đâu chăng? Đó là công pháp của sư phụ Thiên Ma, nhưng ta cho con làm công pháp nhập môn tu luyện, có khác nào sách vỡ lòng của trẻ con. "

"Xú lão đầu sao lại luôn coi con là trẻ nít, hừ."

"Với sư phụ chả lẽ con phải trẻ nít? Đợi khi con luyện xong Ngạo Thiên quyết, sư phụ sẽ dạy con cái thế công pháp."

"Sao sư phụ không dạy con sớm hơn?"

"Công pháp của sư phụ quá cao thâm, chưa có cơ sở quyết không thể tu luyện, nên từ lâu rồi sư phụ dã chuẩn bị sách vỡ lòng cho đồ đệ tương lai."

"Sư phụ nói Ngạo Thiên quyết là công pháp của sư phụ Thiên Ma, sao lại thành của người?"

"Đương nhiên là lấy từ chỗ y."

"Người ta chịu cho không sư phụ công pháp?"

"Y không cho, sư phụ không muốn lấy về ư?"

"A, sư phụ, người ăn cắp Ngạo Thiên quyết, người là kẻ trộm."

Lão nhân hổ thẹn, đấm mạnh song quyền, hai quang cầu như thái dương phát ra, đánh hai Võ thánh lún xuống đáy biển, rồi giận dữ: "Tiểu nha đầu, ta là sư phụ con, không tôn trọng hả?"

Huyên Huyên cười hì hì: "Nhưng…sư phụ lấy đồ của người ta, đích xác là kẻ trộm."

"Đúng là bị tiểu nha đầu chọc cho tức chết mà."

Trên tầng không Nam Cung thế gia, ma diễm ngùn ngụt, trong vòng mười dặm dày đặc mây đen, thiên địa tối sầm. Độc Cô Bại Thiên và bốn tuần thiên sứ giả thi triển tuyệt kĩ, không trung rực quang mang, cương khí tung hoành. Đại chiến một chặp, mấy người lại nhìn nhau, quang hoa trên không tan biến.

Giữa tầng không tối tăm, thân thể cao lớn như thần ma đứng sừng sững, phát ra khí thế chấn nhiếp, huyết hồng chi quang che phủ tứ phía, ma ảnh hung ác cũng vươn cao.

Ánh mắt lạnh lùng, thần thái cuồng ngạo đó coi thường hết thảy pháp tắc thế gian.

Bốn tuần thiên sứ giả vây bốn góc, bốn thanh kiếm nhắm vào hắn.

Hắn lạnh lùng: "Trời đời không ai giết được ta, hôm nay các ngươi có đến chứ đừng mong về."

Tay trái hắn khẽ vuốt Ma Phong bên tay phải: "Ban nãy vừa uống thánh huyết, mùi vị thế nào? Hắc hắc, còn bốn tên cho ngươi uống thỏa thích." Hắn nhìn bốn Võ thánh nét mặt đờ đẫn: "Ta vừa nhớ ra một chút Loạn Thiên quyết, không hiểu uy lực thế nào, ma quyết vạn năm trước tái hiện nhân gian, các ngươi chết dưới ma công này cũng không có gì phải nuối tiếc."

Trường kiếm của bốn Võ thánh sáng lên, kiếm mang như muốn xé tan hư không, bốn đạo phong mang vụt tới.

Thân thể Độc Cô Bại Thiên hơi lắc, lưu lại tàn ảnh ở chỗ cũ, rồi mười mấy hình ảnh xuất hiện ngoài vòng vây, mỗi người đều giống hệt hắn, tay cầm Ma Phong, vây kín bốn Võ thánh.

Mười mấy ngọn Ma Phong cùng múa tít, phong mang màu máu ràn rạt tầng không.

Tình Ma cách đó mấy dặm cả kinh thất sắc, lẩm bẩm: "Đó là Loạn Thiên quyết thần bí nhất? Là hư ảnh hay là thật…" Bà ta không dám nghĩ tiếp, tự vấn rằng cả đời mình cũn không đạt được cảnh giới ấy.

Bốn Võ thánh loạn lên, đối kháng với mấy chục người, nhưng khi đánh trúng thì phát hiện chỉ là hư ảnh, còn Độc Cô Bại Thiên chân chính thì họ không chạm nổi vào vạt áo.

Tình Ma ở ngoài xa thở phào, Loạn Thiên quyết không huyền dị như bà ta tưởng tượng, nhưng lúc đó kinh biến phát sinh, hai Độc Cô Bại Thiên đồng thời đâm Ma Phong vào ngực Võ thánh, cả hai thân thể nổ tung trên không.

Tình Ma há mốc miệng kinh ngạc: "Ảo giác, nhất định là ảo giác." Bà ta không thể tin nổi sự thật, bởi đã vượt khỏi lí lẽ của võ học, không thể tưởng tượng nổi.

Sau cùng mọi thân ảnh hợp nhấn, trên không vẫn là Độc Cô Bại Thiên cầm Ma Phong thở dài: "Loạn Thiên quyết quả thật kì quỷ mạc trắc, phát huy chữ ảo đến cảnh giới cực chí, hắc hắc, kết hợp với Thần Hư bộ quả nhiên không thể phân biệt được chân giả, uy lực vô cùng."

Tình Ma nghe rõ ràng, lại thở phào, bà ta đã nghe đến Thần Hư bộ trong Kinh Thiên quyết là thiên hạ đệ nhất bộ pháp, nhanh như điện, quỷ thần khó cản, hôm nay được tận mắt thấy là lời đồn không ngoa. Bộ pháp này kết hợp với Ảo pháp trong Loạn Thiên quyết cơ hồ đạt tới hiệu quả phân thân, nếu người công lực thông thiên luyện cả hai tới cảnh giới cực chí, quả thật sữ hóa thân ra ngàn vạn.

Còn cả hai Võ thánh bị hắn "khuyên rời đi" cũng ngầm quan chiến từ cách đó mấy dặm, nhìn rõ các loại thần thông của hắn, trong lòng liên tục chấn động, thanh niên như thần như ma đó để lại ấn tượng không phai.

Chỉ trong nháy mắt, hai tuần thiên sứ giả đã mất mạng, hai người còn lại cùng lao vào hắn.

Hắn gầm lên: "Để các ngươi được kiến thức Loạn Thiên quyết thuần túy, giết!"

Hắn vung Ma Phong chém xuống, hơn trăm đạo quang kiếm từ Ma Phong phát ra, quang mang chiếu sáng thinh không tối tăm, mấy trăm đạo kiếm cương như huyết sắc ma long, nháy mắt đã trùm kín hai Võ thánh, khi tất cả lặng tắt, bóng dáng cả hai đã mất tích, chỉ còn lại mùi máu tanh nồng.

Hắn thở dài: "Kẻ không có linh hồn, công lực có cao nữa cũng không chống nổi một đòn, mấy ngàn năm nay ai cũng tiến bộ chỉ có các ngươi không tiến mà thoái…"

Hai Võ thánh ở ngoài xa nhìn rõ mọi việc, suýt nữa hét lên, rồi nhìn nhau, nhanh chóng lướt đi mất.

Tình Ma đặt tay lên ngực, khẽ thở dài: "Khi y triệt để dung hợp, quán thông mọi quyết thì không thể tưởng tượng được…"

Cùng lúc, Tình Ma cảm giác thấy hai làn lãnh điện quét tới, cả kinh thầm nghĩ: "Hiện tại khẳng định y không nhớ ra ta, mau rút đi thì hơn." Bà ta đi nhanh như thiểm điện.

Độc Cô Bại Thiên đứng trên không một lúc rồi rớt xuống

Lúc đó Thiên Ma cốc tối om, trên không vang lên tiếng cười: "Ha ha, một vạn năm rồi, một vạn năm rồi. Thiên Ma ta đã lâu không động thủ, đúng là thống khoái, ha ha..."

Trên tầng không Thiên Ma cốc tối om, liên tục lóe quang hoa, chỉ thấy một ma ảnh đại chiến với chín người, cả chín chao đảo như con thuyền trong sóng dữ, căn bản không chống nổi xung kích.

Thiên Ma một đấu với chín vẫn dồn cho đối phương không thể trả đòn, ma diễm lan tràn khắp nơi, quả thật y đang tung hoành.

"Mấy tên hoạt tử nhân các ngươi quá kém, không đáng là đối thủ của ta, để ta lấy các ngươi ra thí nghiệm môn công pháp mới." Thiên Ma nhìn về phía Thanh Phong đế quốc: "Sư phụ, đồ nhi không có dũng khí như ngươi, chín kiếp nghịch thiên giữa thiên kiếp vạn hiểm, nhưng con tự sáng tạo ra một pho ma công Thiên Ma quyết, bản chất khác hẳn, không còn tí bóng dáng nào của Ma Thiên quyết, con đã đạt đến cảnh giới ma do tâm sinh, công do ma thành như người nói, tự có công pháp riêng, hôm nay pho công pháp ấy sẽ hiện thế."

Thiên Ma quát to: "Thiên Ma quyết!"

Thân thể y như thiểm điện bay lên trên đầu chín người tung ra một quyền, ma khiếu vang vang, vô số hư ảnh hung ma từ Thiên Ma bổ vào chín người, cương khí dấy ên, thoáng sau cả chín đều bị đánh bay đi…

Trên Đông Hải, sóng biếc ngút trời, sư phụ Huyên Huyên vung song quyền, cương phong mãnh liệt khuấy loạn mây trắng trên trời, quả thực xứng danh phong vân thất sắc, bảy tuần thiên sứ giả thì tới bảy bị đánh bay xuống biển. Ông ta vừa xuất quyền vừa nói với Huyên Huyên trên hải đảo: "Đồ đệ không ngoan, nhìn thấy chưa, sư phụ một đánh chín, toàn là Võ thánh cơ đấy, nhìn này, bảy tên đã bị ta đưa đi gặp ông bà ông vải rồi, chỉ còn lại hai tên đang sợ són tiểu, hắc hắc, biết sư phụ lợi hại chưa."

"Hừ, lão đầu tử chỉ thích khoe khoang, ban nãy con thấy một tên khoét thủng áo người, còn mặt mũi vênh vang sao?"

"Tiểu hài tử biết cái gì, đó là dùng cái giá rẻ nhất mua được hàng tốt nhất, con không thấy hắn bị ta đánh bay ư? Hắc hắc, nên biết sư phụ con là Võ thánh mạnh nhất thiên địa, nếu ta không nguyện ý, không ai đả thương được."

"Biết ngay là khoe khoang, lần trước bị Thiên Ma đó đánh văng xuống biển ướt nhẹp, con nhìn rõ, hiện tại vẫn khoe khoang được hả, hừ…"

Lão nhân vừa giao thủ với hai tuần thiên sứ giả vừa nói: "Tiểu hài tử biết cái gì, là ta nể y, ta có giao tình với sư phụ y, nên phải lưu tình, nếu động thủ thật, mười y cũng không chống nổi ta."

"Đại vương khoác lác có khác, rõ ràng bị người ta đánh xuống biển mà còn giảo biện."

"Tiểu nha đầu, ta là sư phụ con, sao con lại bênh người ngoài?"

"Ai nảo sư phụ không mau chưa lành cho con mà cứ suốt ngày khoác lác."

"Tiểu nha đầu không hiểu khổ tâm của vi sư, lẽ nào vi sư không muốn con trở thành Võ thánh mạnh nhất như mình? Ta muốn triệt để tụ lại kinh mạch cho con, kích phát mỗi phần tiềm năng của con, khiến con bước vào cường giả đứng đầu."

"Thật ư? Đạt đến cảnh giới nào?"

"Thế nào thì cũng phải sánh được với tiểu tử Thiên Ma đó, sư phụ ngang với sư phụ y, đương nhiên con thể kém hơn y."

"Lại nói khoác, cả Thiên Ma còn đánh không lại, nói gì đến sư phụ người ta, hừ."

"Nói vớ vẩn, sư phụ con là Võ thánh tối vĩ đại tối vĩ đại trong trời đất, ai sánh được? Con có biết Ngạo Thiên quyết con học là từ đâu chăng? Đó là công pháp của sư phụ Thiên Ma, nhưng ta cho con làm công pháp nhập môn tu luyện, có khác nào sách vỡ lòng của trẻ con. "

"Xú lão đầu sao lại luôn coi con là trẻ nít, hừ."

"Với sư phụ chả lẽ con phải trẻ nít? Đợi khi con luyện xong Ngạo Thiên quyết, sư phụ sẽ dạy con cái thế công pháp."

"Sao sư phụ không dạy con sớm hơn?"

"Công pháp của sư phụ quá cao thâm, chưa có cơ sở quyết không thể tu luyện, nên từ lâu rồi sư phụ dã chuẩn bị sách vỡ lòng cho đồ đệ tương lai."

"Sư phụ nói Ngạo Thiên quyết là công pháp của sư phụ Thiên Ma, sao lại thành của người?"

"Đương nhiên là lấy từ chỗ y."

"Người ta chịu cho không sư phụ công pháp?"

"Y không cho, sư phụ không muốn lấy về ư?"

"A, sư phụ, người ăn cắp Ngạo Thiên quyết, người là kẻ trộm."

Lão nhân hổ thẹn, đấm mạnh song quyền, hai quang cầu như thái dương phát ra, đánh hai Võ thánh lún xuống đáy biển, rồi giận dữ: "Tiểu nha đầu, ta là sư phụ con, không tôn trọng hả?"

Huyên Huyên cười hì hì: "Nhưng…sư phụ lấy đồ của người ta, đích xác là kẻ trộm."

"Đúng là bị tiểu nha đầu chọc cho tức chết mà."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »