Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 6048 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 106
hô hoán

❊ ❊ ❊

Hắn bước đến chỗ ma vực, quần hùng đuổi sát, mấy chục vị võ lâm cao thủ nhìn hắn với ánh mắt đỏ ngầu cừu hận. Hắn vẫn thản nhiên bước vào ma vực.

"Không!" Tiếng thét run rẩy vang lên, một thần bí nhân mặc hắc bào lao tới như điện xẹt, thoáng cái vượt qua vòng vây của quần hùng, đến sát rìa ma vực.

"Xoạt."

Tiếng xé lụa vang lên, tay áo hắn bị người đó xé tan, phất phơ trong gió.

Người đó ngẩn ra, do mặt che sa đen, chỉ lộ đôi mắt ra ngoài nên chúng nhân không nhận ra vẻ mặt. Hồi lâu sau, người đó chợt lướt đi khỏi đám đông như dải sáng, mấy giọt lệ từ trên không rơi xuống. Hắc bào nhân đi đến đều như gió, không để lại mảy may dấu vết.

Chúng nhân dù kinh ngạc trước thần bí nhân đến rồi đi nhưng nhanh chóng dồn chú ý vào ma vực. Từ lúc Độc Cô Bại Thiên vào ma vực đến giờ, trong đó vẫn yên lặng. Một khắc sau mới vang lên tiếng hắn gào thét thê thảm, như quỷ khóc sói tru.

Qua một khắc, tiếng rú lặng dần, ma vực trở lại yên tĩnh.

Chúng nhân nhìn nhau, không hiểu phía trong xảy ra chuyện gì.

"Độc Cô Bại Thiên chết rồi." Đại Bi thiên vương Dương Thụy tỏ vẻ không buồn không vui, nhưng vẻ mặt lão thoáng u uất.

"Thật sự vậy ư, sao tiền bối khẳng định như vậy?" Bặc Vũ Ti hỏi.

Những người khác đều hiếu kì, muốn biết đáp án.

"Bất tử chi ma trong truyền thuyết vào ma vực với tu vi thánh cảnh, kêu gào suốt ba ngày đêm rồi hoành không thoát đi. Tu vi của Độc Cô Bại Thiên này sao so với ma vương năm xưa được, tiếng gào chỉ kéo dài một khắc là tận, xem ra đã khí tuyệt thân vong."

Hóa ra là vậy, tất cả như trút được gánh nặng.

Một vương cấp cao thủ nói: "Tuy thế, nhưng ta vẫn chưa yên tâm, vẫn có cảm giác ác ma không thể dễ dàng chết như thế."

Một vương cấp cao thủ khác nói: "Chi bằng chúng ta ở lại đây thêm ba ngày xem hắn có thoát được không. Tin rằng ba ngày là cực hạn, dù ma vương trong truyền thuyết cũng chỉ trụ được bằng ấy thời gian."

Chúng nhân nhất trí tán thành.

Trong lòng chúng nhân vừa khẩn trương vừa kích động, Độc Cô Bại Thiên khiến cả thiên hạ bất an có thể đã diệt vong do bị họ truy sát, tương lai họ sẽ có được vinh dự. Nhưng vẫn lo lắng hắn không chết, rồi lại như ma quỷ thoát ra, chỉ e lúc đó không ai sống sót.

Ma vực không hề động tĩnh, chúng nhân đều nhẹ nhõm, bắt đầu cười nói.

"Ha ha…Độc Cô Bại Thiên cũng chết rồi."

"Ông trời có mắt."

"Hắn đúng là ngu xuẩn cực điểm, ma vực được coi là phần mộ của đế cảnh cao thủ, với tu vi của hắn mà dám vào, đúng là ngu xuẩn."

"Ác gặp ác báo!"

Khoảnh khắc Độc Cô Bại Thiên ngạo nghễ tiến vào ma vực, lập tức cảm giác phía sau có người lao tới, đế cấp thần thức siêu tuyệt được vận dụng, hắn phát hiện chính là đế cảnh cao thủ thần bí vẫn luôn trợ giúp mình. Hắn do dự một chốc rồi vẫn tiến vào, một ống tay áo bị thần bí nhân xé rách nhưng hắn không dừng bước.

Ma khí hắc ám tràn tới, khí tức kinh hồn vây chặt lấy hắn.

Kinh Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Khiếu Thiên quyết, Bất Tử ma công cũng vận chuyển, chân khí trong thể thể lưu chuyển không ngừng, quanh mình xuất hiện một làn sáng mờ mờ cách ngăn ma khí. Nhưng áp lực kinh hồn khiến hắn di chuyển gian nan, vất vả lắm mới đi được mấy thước. Nơi này tối tăm vô biên, mắt người hoàn toàn mất tác dụng.

Đi thêm mười mấy thước, sau cùng hắn không chịu nổi nữa, chân khí rút đi như nước triều. Ma khí lập tức tràn tới, tính chất ăn mòn được phát huy khiến hắn không thở nổi, tử vong khí tức triệt để vây chặt lấy hắn.

Đau đớn.

Đau đớn vô cùng.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác toàn thân như bị xé tan, phảng phất cả ngàn mũi dao nhọn đâm vào thân thể. Hắn biết đấy là ma khí xâm tập, sức mạnh thần bí của ma vực đang thôn tính mình.

"A……" hắn kêu lên, hai tay theo vô thức chập lại, liền kinh hãi nhận ra tay mình đã bị xé toạc, lộ cả xương ra ngoài.

"Lẽ nào Độc Cô Bại Thiên ta chết ở đây, quyết định này là sai lầm? Ta XXXX, chiến hồn trong thân thể còn không mau tỉnh lại, mang cho ta sức mạnh…" Vốn hắn định vào ma vực, mượn uy hiếp của cái chết để kích phát sức mạnh thần bí trong thân thể. Qua nhưng lần lần ngộ ra Kinh Thiên, Chiến Thiên một cách kì dị cùng đêm mưa lãnh hội Khiếu Thiên quyết, hắn tin rằng thân thể mình ẩn chứa sức mạnh kinh nhân, chỉ là hiện thời chưa sử dụng được.

Hắn thầm than: "Vốn định vào tử địa để sống sót, hiện tại lại thành tự sát…"

Hắn cảm giác da thịt toàn thân bị ăn mòn, cái chết đã gần lắm, mệt mỏi vô vàn dâng lên, hắn gần như hôn mê. Đột nhiên dưới chân hắn thụt xuống, một khe nứt vô thanh vô tức mở ra, hồng mang lóe sáng, hắn rơi xuống.

Quần hùng tuy thấy trong đó lóe hồng quang nhưng không để ý, hoàn toàn không coi là việc gì đáng để tâm.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác mình đang rơi nhanh.

"Bộp." Hắn đập xuống mặt đất.

Hắn nhận ra toàn một màu máu đỏ, trải ra vô tận.

Hắn nằm bất động, thân thể cơ hồ tan rã. "Ma khí đáng sợ quá, Bất diệt kim thân của ta còn thành thế này." Hắn dần tỉnh tái, khả năng tư duy hồi phục, "đây là nơi nào, nhưng tia sáng màu máu là gì nhỉ, sao lại xuất hiện hồng quang?"

Hắn từ từ giơ tay, không nén được buột ra tiếng kêu thảm, ngón tay chỉ còn lại lóng xương trắng hếu, huyết nhục bầy nhầy. Không cần nghĩ hắn cũng biết thân thể có vô khối vết thương như thế.

Hắn đưa tay sờ lên mặt với tâm trạng bất an.

"A……" hắn gào lên thê thảm.

Gương mặt láng mịn giờ nát bét, dung mạo bị hủy sạch.

Hắn muốn đứng lên nhưng không còn khí lực.

"Vì sao lại thế này, sức mạnh trong thân thể không hề động tĩnh, biến ta thành người không ra người, quỷ không ra quỷ?" Hắn lại hôn mê.

Trong sâu thẳm lòng hắn vang lên tiếng thở dài: "Sức mạnh phải do tự bản thân lãnh ngộ, dựa vào ngoại giới để tăng cười công lực, khó lòng đại thành. Tuy nhiên chúng ta… ôi."

Không hiểu bao lâu sau, Độc Cô Bại Thiên tỉnh lại. Nhìn màn quang mang màu máu trước mắt, hắn ngẩn người, thân thụ trọng thương, dung mạo bị hủy, bị khốn trong ma vực, phải làm sao đây.

Từ từ, hắn cảm giác mình động đậy được, cố nén cơn đau, chật vật đứng dậy.

Nhờ Bất diệt kim thân, hắn không hề chết bởi thân thể bị ăn mòn "không thành hình dạng gì", dù toàn thân đều là vất thương thì hắn chỉ thấy hư nhược mà thôi.

Hắn cố lấy lại tinh thần quan sát chung quanh, hóa ra đang ở trong một thạch thất bày một chiếc bàn, một chiếc giường và một cái ghế.

Dao động nhè nhẹ từ phía ngoài truyền vào khiến hắn nảy sinh cảm giác thân thiết, như thể người thương đang gọi.

Hắn bước đến chỗ ma vực, quần hùng đuổi sát, mấy chục vị võ lâm cao thủ nhìn hắn với ánh mắt đỏ ngầu cừu hận. Hắn vẫn thản nhiên bước vào ma vực.

"Không!" Tiếng thét run rẩy vang lên, một thần bí nhân mặc hắc bào lao tới như điện xẹt, thoáng cái vượt qua vòng vây của quần hùng, đến sát rìa ma vực.

"Xoạt."

Tiếng xé lụa vang lên, tay áo hắn bị người đó xé tan, phất phơ trong gió.

Người đó ngẩn ra, do mặt che sa đen, chỉ lộ đôi mắt ra ngoài nên chúng nhân không nhận ra vẻ mặt. Hồi lâu sau, người đó chợt lướt đi khỏi đám đông như dải sáng, mấy giọt lệ từ trên không rơi xuống. Hắc bào nhân đi đến đều như gió, không để lại mảy may dấu vết.

Chúng nhân dù kinh ngạc trước thần bí nhân đến rồi đi nhưng nhanh chóng dồn chú ý vào ma vực. Từ lúc Độc Cô Bại Thiên vào ma vực đến giờ, trong đó vẫn yên lặng. Một khắc sau mới vang lên tiếng hắn gào thét thê thảm, như quỷ khóc sói tru.

Qua một khắc, tiếng rú lặng dần, ma vực trở lại yên tĩnh.

Chúng nhân nhìn nhau, không hiểu phía trong xảy ra chuyện gì.

"Độc Cô Bại Thiên chết rồi." Đại Bi thiên vương Dương Thụy tỏ vẻ không buồn không vui, nhưng vẻ mặt lão thoáng u uất.

"Thật sự vậy ư, sao tiền bối khẳng định như vậy?" Bặc Vũ Ti hỏi.

Những người khác đều hiếu kì, muốn biết đáp án.

"Bất tử chi ma trong truyền thuyết vào ma vực với tu vi thánh cảnh, kêu gào suốt ba ngày đêm rồi hoành không thoát đi. Tu vi của Độc Cô Bại Thiên này sao so với ma vương năm xưa được, tiếng gào chỉ kéo dài một khắc là tận, xem ra đã khí tuyệt thân vong."

Hóa ra là vậy, tất cả như trút được gánh nặng.

Một vương cấp cao thủ nói: "Tuy thế, nhưng ta vẫn chưa yên tâm, vẫn có cảm giác ác ma không thể dễ dàng chết như thế."

Một vương cấp cao thủ khác nói: "Chi bằng chúng ta ở lại đây thêm ba ngày xem hắn có thoát được không. Tin rằng ba ngày là cực hạn, dù ma vương trong truyền thuyết cũng chỉ trụ được bằng ấy thời gian."

Chúng nhân nhất trí tán thành.

Trong lòng chúng nhân vừa khẩn trương vừa kích động, Độc Cô Bại Thiên khiến cả thiên hạ bất an có thể đã diệt vong do bị họ truy sát, tương lai họ sẽ có được vinh dự. Nhưng vẫn lo lắng hắn không chết, rồi lại như ma quỷ thoát ra, chỉ e lúc đó không ai sống sót.

Ma vực không hề động tĩnh, chúng nhân đều nhẹ nhõm, bắt đầu cười nói.

"Ha ha…Độc Cô Bại Thiên cũng chết rồi."

"Ông trời có mắt."

"Hắn đúng là ngu xuẩn cực điểm, ma vực được coi là phần mộ của đế cảnh cao thủ, với tu vi của hắn mà dám vào, đúng là ngu xuẩn."

"Ác gặp ác báo!"

Khoảnh khắc Độc Cô Bại Thiên ngạo nghễ tiến vào ma vực, lập tức cảm giác phía sau có người lao tới, đế cấp thần thức siêu tuyệt được vận dụng, hắn phát hiện chính là đế cảnh cao thủ thần bí vẫn luôn trợ giúp mình. Hắn do dự một chốc rồi vẫn tiến vào, một ống tay áo bị thần bí nhân xé rách nhưng hắn không dừng bước.

Ma khí hắc ám tràn tới, khí tức kinh hồn vây chặt lấy hắn.

Kinh Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Khiếu Thiên quyết, Bất Tử ma công cũng vận chuyển, chân khí trong thể thể lưu chuyển không ngừng, quanh mình xuất hiện một làn sáng mờ mờ cách ngăn ma khí. Nhưng áp lực kinh hồn khiến hắn di chuyển gian nan, vất vả lắm mới đi được mấy thước. Nơi này tối tăm vô biên, mắt người hoàn toàn mất tác dụng.

Đi thêm mười mấy thước, sau cùng hắn không chịu nổi nữa, chân khí rút đi như nước triều. Ma khí lập tức tràn tới, tính chất ăn mòn được phát huy khiến hắn không thở nổi, tử vong khí tức triệt để vây chặt lấy hắn.

Đau đớn.

Đau đớn vô cùng.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác toàn thân như bị xé tan, phảng phất cả ngàn mũi dao nhọn đâm vào thân thể. Hắn biết đấy là ma khí xâm tập, sức mạnh thần bí của ma vực đang thôn tính mình.

"A……" hắn kêu lên, hai tay theo vô thức chập lại, liền kinh hãi nhận ra tay mình đã bị xé toạc, lộ cả xương ra ngoài.

"Lẽ nào Độc Cô Bại Thiên ta chết ở đây, quyết định này là sai lầm? Ta XXXX, chiến hồn trong thân thể còn không mau tỉnh lại, mang cho ta sức mạnh…" Vốn hắn định vào ma vực, mượn uy hiếp của cái chết để kích phát sức mạnh thần bí trong thân thể. Qua nhưng lần lần ngộ ra Kinh Thiên, Chiến Thiên một cách kì dị cùng đêm mưa lãnh hội Khiếu Thiên quyết, hắn tin rằng thân thể mình ẩn chứa sức mạnh kinh nhân, chỉ là hiện thời chưa sử dụng được.

Hắn thầm than: "Vốn định vào tử địa để sống sót, hiện tại lại thành tự sát…"

Hắn cảm giác da thịt toàn thân bị ăn mòn, cái chết đã gần lắm, mệt mỏi vô vàn dâng lên, hắn gần như hôn mê. Đột nhiên dưới chân hắn thụt xuống, một khe nứt vô thanh vô tức mở ra, hồng mang lóe sáng, hắn rơi xuống.

Quần hùng tuy thấy trong đó lóe hồng quang nhưng không để ý, hoàn toàn không coi là việc gì đáng để tâm.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác mình đang rơi nhanh.

"Bộp." Hắn đập xuống mặt đất.

Hắn nhận ra toàn một màu máu đỏ, trải ra vô tận.

Hắn nằm bất động, thân thể cơ hồ tan rã. "Ma khí đáng sợ quá, Bất diệt kim thân của ta còn thành thế này." Hắn dần tỉnh tái, khả năng tư duy hồi phục, "đây là nơi nào, nhưng tia sáng màu máu là gì nhỉ, sao lại xuất hiện hồng quang?"

Hắn từ từ giơ tay, không nén được buột ra tiếng kêu thảm, ngón tay chỉ còn lại lóng xương trắng hếu, huyết nhục bầy nhầy. Không cần nghĩ hắn cũng biết thân thể có vô khối vết thương như thế.

Hắn đưa tay sờ lên mặt với tâm trạng bất an.

"A……" hắn gào lên thê thảm.

Gương mặt láng mịn giờ nát bét, dung mạo bị hủy sạch.

Hắn muốn đứng lên nhưng không còn khí lực.

"Vì sao lại thế này, sức mạnh trong thân thể không hề động tĩnh, biến ta thành người không ra người, quỷ không ra quỷ?" Hắn lại hôn mê.

Trong sâu thẳm lòng hắn vang lên tiếng thở dài: "Sức mạnh phải do tự bản thân lãnh ngộ, dựa vào ngoại giới để tăng cười công lực, khó lòng đại thành. Tuy nhiên chúng ta… ôi."

Không hiểu bao lâu sau, Độc Cô Bại Thiên tỉnh lại. Nhìn màn quang mang màu máu trước mắt, hắn ngẩn người, thân thụ trọng thương, dung mạo bị hủy, bị khốn trong ma vực, phải làm sao đây.

Từ từ, hắn cảm giác mình động đậy được, cố nén cơn đau, chật vật đứng dậy.

Nhờ Bất diệt kim thân, hắn không hề chết bởi thân thể bị ăn mòn "không thành hình dạng gì", dù toàn thân đều là vất thương thì hắn chỉ thấy hư nhược mà thôi.

Hắn cố lấy lại tinh thần quan sát chung quanh, hóa ra đang ở trong một thạch thất bày một chiếc bàn, một chiếc giường và một cái ghế.

Dao động nhè nhẹ từ phía ngoài truyền vào khiến hắn nảy sinh cảm giác thân thiết, như thể người thương đang gọi.

Hắn bước đến chỗ ma vực, quần hùng đuổi sát, mấy chục vị võ lâm cao thủ nhìn hắn với ánh mắt đỏ ngầu cừu hận. Hắn vẫn thản nhiên bước vào ma vực.

"Không!" Tiếng thét run rẩy vang lên, một thần bí nhân mặc hắc bào lao tới như điện xẹt, thoáng cái vượt qua vòng vây của quần hùng, đến sát rìa ma vực.

"Xoạt."

Tiếng xé lụa vang lên, tay áo hắn bị người đó xé tan, phất phơ trong gió.

Người đó ngẩn ra, do mặt che sa đen, chỉ lộ đôi mắt ra ngoài nên chúng nhân không nhận ra vẻ mặt. Hồi lâu sau, người đó chợt lướt đi khỏi đám đông như dải sáng, mấy giọt lệ từ trên không rơi xuống. Hắc bào nhân đi đến đều như gió, không để lại mảy may dấu vết.

Chúng nhân dù kinh ngạc trước thần bí nhân đến rồi đi nhưng nhanh chóng dồn chú ý vào ma vực. Từ lúc Độc Cô Bại Thiên vào ma vực đến giờ, trong đó vẫn yên lặng. Một khắc sau mới vang lên tiếng hắn gào thét thê thảm, như quỷ khóc sói tru.

Qua một khắc, tiếng rú lặng dần, ma vực trở lại yên tĩnh.

Chúng nhân nhìn nhau, không hiểu phía trong xảy ra chuyện gì.

"Độc Cô Bại Thiên chết rồi." Đại Bi thiên vương Dương Thụy tỏ vẻ không buồn không vui, nhưng vẻ mặt lão thoáng u uất.

"Thật sự vậy ư, sao tiền bối khẳng định như vậy?" Bặc Vũ Ti hỏi.

Những người khác đều hiếu kì, muốn biết đáp án.

"Bất tử chi ma trong truyền thuyết vào ma vực với tu vi thánh cảnh, kêu gào suốt ba ngày đêm rồi hoành không thoát đi. Tu vi của Độc Cô Bại Thiên này sao so với ma vương năm xưa được, tiếng gào chỉ kéo dài một khắc là tận, xem ra đã khí tuyệt thân vong."

Hóa ra là vậy, tất cả như trút được gánh nặng.

Một vương cấp cao thủ nói: "Tuy thế, nhưng ta vẫn chưa yên tâm, vẫn có cảm giác ác ma không thể dễ dàng chết như thế."

Một vương cấp cao thủ khác nói: "Chi bằng chúng ta ở lại đây thêm ba ngày xem hắn có thoát được không. Tin rằng ba ngày là cực hạn, dù ma vương trong truyền thuyết cũng chỉ trụ được bằng ấy thời gian."

Chúng nhân nhất trí tán thành.

Trong lòng chúng nhân vừa khẩn trương vừa kích động, Độc Cô Bại Thiên khiến cả thiên hạ bất an có thể đã diệt vong do bị họ truy sát, tương lai họ sẽ có được vinh dự. Nhưng vẫn lo lắng hắn không chết, rồi lại như ma quỷ thoát ra, chỉ e lúc đó không ai sống sót.

Ma vực không hề động tĩnh, chúng nhân đều nhẹ nhõm, bắt đầu cười nói.

"Ha ha…Độc Cô Bại Thiên cũng chết rồi."

"Ông trời có mắt."

"Hắn đúng là ngu xuẩn cực điểm, ma vực được coi là phần mộ của đế cảnh cao thủ, với tu vi của hắn mà dám vào, đúng là ngu xuẩn."

"Ác gặp ác báo!"

Khoảnh khắc Độc Cô Bại Thiên ngạo nghễ tiến vào ma vực, lập tức cảm giác phía sau có người lao tới, đế cấp thần thức siêu tuyệt được vận dụng, hắn phát hiện chính là đế cảnh cao thủ thần bí vẫn luôn trợ giúp mình. Hắn do dự một chốc rồi vẫn tiến vào, một ống tay áo bị thần bí nhân xé rách nhưng hắn không dừng bước.

Ma khí hắc ám tràn tới, khí tức kinh hồn vây chặt lấy hắn.

Kinh Thiên quyết, Chiến Thiên quyết, Khiếu Thiên quyết, Bất Tử ma công cũng vận chuyển, chân khí trong thể thể lưu chuyển không ngừng, quanh mình xuất hiện một làn sáng mờ mờ cách ngăn ma khí. Nhưng áp lực kinh hồn khiến hắn di chuyển gian nan, vất vả lắm mới đi được mấy thước. Nơi này tối tăm vô biên, mắt người hoàn toàn mất tác dụng.

Đi thêm mười mấy thước, sau cùng hắn không chịu nổi nữa, chân khí rút đi như nước triều. Ma khí lập tức tràn tới, tính chất ăn mòn được phát huy khiến hắn không thở nổi, tử vong khí tức triệt để vây chặt lấy hắn.

Đau đớn.

Đau đớn vô cùng.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác toàn thân như bị xé tan, phảng phất cả ngàn mũi dao nhọn đâm vào thân thể. Hắn biết đấy là ma khí xâm tập, sức mạnh thần bí của ma vực đang thôn tính mình.

"A……" hắn kêu lên, hai tay theo vô thức chập lại, liền kinh hãi nhận ra tay mình đã bị xé toạc, lộ cả xương ra ngoài.

"Lẽ nào Độc Cô Bại Thiên ta chết ở đây, quyết định này là sai lầm? Ta XXXX, chiến hồn trong thân thể còn không mau tỉnh lại, mang cho ta sức mạnh…" Vốn hắn định vào ma vực, mượn uy hiếp của cái chết để kích phát sức mạnh thần bí trong thân thể. Qua nhưng lần lần ngộ ra Kinh Thiên, Chiến Thiên một cách kì dị cùng đêm mưa lãnh hội Khiếu Thiên quyết, hắn tin rằng thân thể mình ẩn chứa sức mạnh kinh nhân, chỉ là hiện thời chưa sử dụng được.

Hắn thầm than: "Vốn định vào tử địa để sống sót, hiện tại lại thành tự sát…"

Hắn cảm giác da thịt toàn thân bị ăn mòn, cái chết đã gần lắm, mệt mỏi vô vàn dâng lên, hắn gần như hôn mê. Đột nhiên dưới chân hắn thụt xuống, một khe nứt vô thanh vô tức mở ra, hồng mang lóe sáng, hắn rơi xuống.

Quần hùng tuy thấy trong đó lóe hồng quang nhưng không để ý, hoàn toàn không coi là việc gì đáng để tâm.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác mình đang rơi nhanh.

"Bộp." Hắn đập xuống mặt đất.

Hắn nhận ra toàn một màu máu đỏ, trải ra vô tận.

Hắn nằm bất động, thân thể cơ hồ tan rã. "Ma khí đáng sợ quá, Bất diệt kim thân của ta còn thành thế này." Hắn dần tỉnh tái, khả năng tư duy hồi phục, "đây là nơi nào, nhưng tia sáng màu máu là gì nhỉ, sao lại xuất hiện hồng quang?"

Hắn từ từ giơ tay, không nén được buột ra tiếng kêu thảm, ngón tay chỉ còn lại lóng xương trắng hếu, huyết nhục bầy nhầy. Không cần nghĩ hắn cũng biết thân thể có vô khối vết thương như thế.

Hắn đưa tay sờ lên mặt với tâm trạng bất an.

"A……" hắn gào lên thê thảm.

Gương mặt láng mịn giờ nát bét, dung mạo bị hủy sạch.

Hắn muốn đứng lên nhưng không còn khí lực.

"Vì sao lại thế này, sức mạnh trong thân thể không hề động tĩnh, biến ta thành người không ra người, quỷ không ra quỷ?" Hắn lại hôn mê.

Trong sâu thẳm lòng hắn vang lên tiếng thở dài: "Sức mạnh phải do tự bản thân lãnh ngộ, dựa vào ngoại giới để tăng cười công lực, khó lòng đại thành. Tuy nhiên chúng ta… ôi."

Không hiểu bao lâu sau, Độc Cô Bại Thiên tỉnh lại. Nhìn màn quang mang màu máu trước mắt, hắn ngẩn người, thân thụ trọng thương, dung mạo bị hủy, bị khốn trong ma vực, phải làm sao đây.

Từ từ, hắn cảm giác mình động đậy được, cố nén cơn đau, chật vật đứng dậy.

Nhờ Bất diệt kim thân, hắn không hề chết bởi thân thể bị ăn mòn "không thành hình dạng gì", dù toàn thân đều là vất thương thì hắn chỉ thấy hư nhược mà thôi.

Hắn cố lấy lại tinh thần quan sát chung quanh, hóa ra đang ở trong một thạch thất bày một chiếc bàn, một chiếc giường và một cái ghế.

Dao động nhè nhẹ từ phía ngoài truyền vào khiến hắn nảy sinh cảm giác thân thiết, như thể người thương đang gọi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »