Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 157
lạc thiên động

❊ ❊ ❊

Độc Cô Bại Thiên không chịu bỏ cuộc, dùng thần thức cảm ứng cỗ khí tức, liên tục đan kết với nó, là hình thức linh thức giao hòa. Khiến hắn kinh ngạc là cỗ khí tức hình như linh trí rất thấp, chỉ là dao động năng lượng, nhưng phát ra khí tức vô cùng quen thuộc, cảm giác tựa như lúc hắn ở cung điện dưới Thông Châu thành, phảng phất có thứ gì đó nối liền với sinh mệnh hắn. Nhưng dao động không mạnh như ở Thông Châu.

Độc Cô Bại Thiên chấn kinh vô cùng, không hiểu sao lại như vậy, chợt hỏi Lãnh Phong: "Lãnh tiền bối, Lạc Thiên cung lập phái bao lâu rồi?"

Chợt bị hỏi như vậy, Lãnh Phong sững người nhưng vẫn kịp đáp.

"Lạc Thiên cung đại khái thành lập từ năm ngàn năm trước."

"Cổ phái đã lâu quá rồi." Độc Cô Bại Thiên thở dài, lại hỏi: "Lúc lập phái có phải Lạc Thiên động đã tồn tại rồi?"

"Không sai, nghe nói khai phái tổ sư vi bất cẩn rơi vào Lạc Thiên động, vì họa được phúc, tu thành vô thượng thần công. Ngày luyện thành băng phong mười dặm, băng hoa tuyết diệp bay khắp trời, thần công được đệ tử đời sau xưng là Phi hoa phi diệp Lạc Thiên công, thậm chí có người đồn rằng thần công từng đánh rớt cả một toàn thiên cung. Vì có thần công này nên tổ sư mở phái ở đây, nhưng chỉ dạy cho đệ tử công pháp không đầy đủ, muốn tu luyện thần công hoàn chỉnh, không tự thân vào động tất không thành, nhưng nếu thất bại sẽ mất đi sinh mệnh."

Hắn tỏ vẻ nghĩ ngợi: "Nói vậy Lạc Thiên động là chỗ còn cổ xưa hơn nữa, tổ sư khai phái của quý phái không tự sáng tạo thần công mà lấy ở trong này?"

"Chính thị."

Độc Cô Bại Thiên dựa vào trực giác vi diệu biết Lạc Thiên động hình như có liên quan mật thiết với mình, muốn vào xem. Hắn nghĩ rằng vì gần đây công lực đại thành, nghệ cao gan lớn, hà huống động huyệt như cửa địa ngục này hấp dẫn vô cùng, quyến rũ hắn vào thám thính ảo diệu.

"Tiền bối, vãn bối định vào trong đó xem sao, nếu thấy Lãnh tiểu thư sẽ cứu luôn ra."

Vợ chồng Lãnh Phong cả kinh, vốn họ không hiểu Bất tử ma đế vì sao lại tới Lạc Thiên phong, giờ hắn nói vậy càng khiến họ rối lên.

Thấy họ kinh ngạc, hắn hổ thẹn: "Vãn bối từng nợ Lãnh tiểu thư một món nợ trong giang hồ, lần này đến báo ơn, tiểu thư đã vào hiểm địa, vãn bối phải cứu ra mới báo đáp được."

Món nhân tình lớn làm sao, lấy mạng ra đền đáp thì đúng là nhân tình không nhỏ tí nào, vợ chồng Lãnh Phong hồ nghi.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Lãnh tiểu thư từng cứu mạng vãn bối, ơn này phải trả bằng mạng."

Lão nhân đạt đến đế cảnh tu vi lên tiếng: "Để y vào, lão phu thấy y quả nợ Vũ nhi nhân tình, nếu y không vào đó, cả đời sẽ không yên." Rồi nhìn hắn dầy thâm ý.

Độc Cô Bại Thiên toát mồ hôi lạnh, trong lòng vô cùng hổ thẹn: "Lão bất tử này nhãn quang sắc quá, lẽ nào lão đã biết, ồ,… mất mặt thật, cứ như bị lão nhìn rõ chân tơ kẽ tóc."

Vợ chồng Lãnh Phong chối: "Sao thế được, trong đó quá hung hiểm, Độc Cô công tử mà vào, khó ai biết được lành dữ, vợ chồng lão phu không thể an lòng."

Lão đế cảnh cao thủ nói: "Yên tâm, lão đầu tử đã bói rồi, Vũ nhi phải có quý nhân tương trợ mới thoát khốn được, quý nhân có lẽ là Độc Cô công tử."

Vợ chồng họ Lãnh như thế thấy được ánh sáng cuối đường hầm, kích động vô cùng: "Thật ư?"

"Đương nhiên là thật, thuật bói toán của ta xưa nay vẫn chuẩn xác, ai chả biết thế."

Mẫu thân Lãnh Vũ nói: "Thật thế ư? Sao tiểu điệt không nghe nói rằng sư thúc biết bói toán?"

"Môn này…ta mới học chưa lâu, chỉ bói cho mấy đệ tử thiên tài trong phái, chúng đều bảo là rất linh."

"À."

Độc Cô Bại Thiên: "…"

Vợ chồng họ Lãnh vạn phần cảm kích, nhìn theo hắn đi vào Lạc Thiên động.

"Lão đầu này rõ ràng muốn ta vào, đúng là… còn tìm cớ nữa…"

Trong Lạc Thiên động ảm đạm vô quang, xòe tay không thấy năm ngón, động phủ hình xoáy ốc như đường núi ngoằn ngoèo uốn lượn.

Dù hắn đạt đến đế cảnh, hàn khí vẫn khiến da hắn nổi gai ốc, có thể tưởng tượng lúc Lãnh Vũ mới đạt đến vương cấp cảnh giới đi vào phải chịu nỗi khổ cực hàn thế nào.

Không hiểu đi bao lâu, Độc Cô Bại Thiên cảm giác địa thế dần phẳng, nhưng lạnh hơn nhiều, nếu nhổ ra, nước bọt rời miệng liền đông thành băng ngay, rơi xuống đất vỡn vụn lập tức.

Hắn thầm chặc lưỡi, lại thêm một lúc nữa, địa thế phẳng dần, hình như đã đến lưng núi.

Phía trước dần sáng lên, hắn bước nhanh tới, chỉ thấy một viên minh châu khảm vào tương băng trên đầu, chiếu thông đạo sáng như ban ngày.

Cảnh tượng tương tự như cung điện dưới Thông Châu thành, chỉ có điều thay vào cung điện hào hoa làm bằng bạch ngọc là chất liệu hàn băng thiên nhiên. Lập tức hắn hiểu ra gì đó, nhưng lập tức mất đi linh cảm.

Từ bóng tối ra ánh sáng, nhiệt độ hạ hẳn xuống, dòng khí lạnh lùng như dao cắt. Hắn phát hiện mấy chục bức tượng băng, đều là người bị đông đến chết, có già có trẻ, nam có nữ có. Đương nhiên đó đều là đệ tử kiệt xuất của Lạc Thiên cung vào tìm bảo điển rồi mất mạng ở đây.

Càng đi vào, băng thi càng nhiều, hắn thầm kinh hoảng, mấy ngàn năm nay không hiểu bao nhiêu người chết ở đây. Hắm cảm khái, đều là tiền bối từ mấy ngàn năm trước, thần công hấp dẫn nhiều người như vậy, cũng hại nhiều người như vậy, dục vọng của con người quả…

Dần dần thi thể ít đi, đi được đến cuối đều là cao thủ, ít nhất cũng đạt tới vương cấp cảnh giới. Nhưng kết cục của họ rất thảm chết rồi thân thể bị đông cứng, vỡ tan dưới đất, không giữ được hoàn chảnh. Cũng may đến giờ hắn vẫn chưa phát hiện thi thể Lãnh Vũ.

Thêm nửa tuần trà, hắn đến một đại điện, hàn khí ở đây khiến hắn không chịu nổi, cảm giác ngây ngất dâng lên, da hắn cứng lại, không còn cảm giác.

Đúng lúc đó, tam đại thần quyết trong thế thể hắn và Bất Tử ma công đột nhiên vận chuyển với tốc độ gấp mười bình thường, cảm giác quay cuồng tan biến, thần trí hắn tỉnh lại.

"Nguy hiểm, đây không phải là nơi ở lâu." Hắn thật sự hoài nghi việc Lãnh Vũ còn sống, cả đế cảnh cao thủ thân hoài thần quyết như hắn còn chật vật như vậy, hà huống nàng mới là vương cấp cao thủ.

"Chắc vẫn còn sống, nàng ta tu luyện băng công từ bé, chắc thích ứng được với nhiệt độ ở đây." Hắn thầm an ủi.

Qua đại diện đó, hắn sang đại điện khác không hiểu hùng vĩ, rộng lớn hơn bao nhiêu lần, minh châu sáng chói như mộng như ảo, trên tường băng khắc các loại phù chú cùng các loại đồ đằng.

Ba thi thể tan vỡ dưới đất, đại điện còn một bức tượng băng nữa, một nữ tử xinh đẹp tuyệt luân nhưng gương mặt hơi lạnh lùng bị băng phong trong đó.

"Lãnh Vũ!" Hắn lạc giọng kêu lên.

Lãnh Vũ hình như đang nghĩ ngợi, chăm chú nhìn phù hiệu trên bức tường băng.

"Lẽ nào…ta đến chậm một bước?" Hắn ngẩn ra, tuy không có cảm tình với nàng, trong lòng hắn luôn ăn năn, giờ hắn thật lòng muốn cứu sống nàng.

Nhìn dung nhan như ngọc trong băng, lòng hắn nhói lên, cũng vì hắn mà nàng mới như thế. Hắn vào giang hồ, giang hồ phụ hắn nhiều nhưng hắn cũng phụ người khác, chính là nàng.

Hắn đưa tay, vận công lực toàn thân tống vào bưc tượng, hơi sương bốc lên, khối băng tan dần, nhưng hơi nước nhanh chóng đóng thành băng rơi xuống gần đó.

Thân hình hoàn mĩ của Lãnh Vũ thoát ra, nhưng vẫn còn cứng đờ.

Độc Cô Bại Thiên định vận công lực lần nữa, chợt vang lên tiếng quát giận dữ: "Ai quấy nhiễu đồ nhi của ta luyện công."

Giọng nói băng lạnh như lưỡi đao khiến hắn lạnh thấu xương, thấu tâm, không ngờ trong băng điện này còn người khác.

"Con cún nào đang sủa đấy?" Hắn bị giọng nói làm cho giật mình, đâm ra không vui, lời lẽ không hề cung kính tí nào.

"Tiểu tử dám nói thế với trưởng bối hả?"

"Ta không biết ngươi là người hay yêu quái, nói gì đến trưởng bối, ngươi là ai, trốn trong bóng tối mà không dám thò mặt ra?" Kì thật lòng hắn cực kỳ thắc thỏm, người kia cất giọng phiêu diêu bất định, khiến hắn không tìm được vị trí. Bản thân hắn cũng biết truyền âm công pháp Phong hồi cửu chuyển, nên thông thương sẽ tìm được vị trí người nói, có điều lần này hắn không tìm ra, quả thật kinh ngạc, chắc chắc công lực người đó cao hơn hắn.

"Ta ư? Ha ha, e rằng trên đời không còn ai nhớ ra tên ra. Tiểu tử, thấy ngươi quan têm đến con bé này, chắc không có ác ý, nên tốt nhất mau nghe lời ta, đừng động đến nó. Nó đang tu luyện Lạc Thiên quyết được ta truyền thụ, không có gì nguy hiểm, nhưng đang lúc quan trọng."

"Lạc Thiên quyết? Lạc Thiên công, Lạc Thiên quyết...." Hắn khẽ lẩm bẩm rồi tỉnh ngộ, hóa ra thần công ở đây là một trong cửu đại thần quyết.

"Người này là ai, phụ thân Lãnh Vũ đã nói ngàn năm nay không ai thoát được khỏi đây mà? Lẽ nào là.."

Độc Cô Bại Thiên vô cùng chấn kinh, hắn biết mình gặp một võ thành trong truyền thuyết, một lão quái vật mấy ngàn tuổi.

Độc Cô Bại Thiên không chịu bỏ cuộc, dùng thần thức cảm ứng cỗ khí tức, liên tục đan kết với nó, là hình thức linh thức giao hòa. Khiến hắn kinh ngạc là cỗ khí tức hình như linh trí rất thấp, chỉ là dao động năng lượng, nhưng phát ra khí tức vô cùng quen thuộc, cảm giác tựa như lúc hắn ở cung điện dưới Thông Châu thành, phảng phất có thứ gì đó nối liền với sinh mệnh hắn. Nhưng dao động không mạnh như ở Thông Châu.

Độc Cô Bại Thiên chấn kinh vô cùng, không hiểu sao lại như vậy, chợt hỏi Lãnh Phong: "Lãnh tiền bối, Lạc Thiên cung lập phái bao lâu rồi?"

Chợt bị hỏi như vậy, Lãnh Phong sững người nhưng vẫn kịp đáp.

"Lạc Thiên cung đại khái thành lập từ năm ngàn năm trước."

"Cổ phái đã lâu quá rồi." Độc Cô Bại Thiên thở dài, lại hỏi: "Lúc lập phái có phải Lạc Thiên động đã tồn tại rồi?"

"Không sai, nghe nói khai phái tổ sư vi bất cẩn rơi vào Lạc Thiên động, vì họa được phúc, tu thành vô thượng thần công. Ngày luyện thành băng phong mười dặm, băng hoa tuyết diệp bay khắp trời, thần công được đệ tử đời sau xưng là Phi hoa phi diệp Lạc Thiên công, thậm chí có người đồn rằng thần công từng đánh rớt cả một toàn thiên cung. Vì có thần công này nên tổ sư mở phái ở đây, nhưng chỉ dạy cho đệ tử công pháp không đầy đủ, muốn tu luyện thần công hoàn chỉnh, không tự thân vào động tất không thành, nhưng nếu thất bại sẽ mất đi sinh mệnh."

Hắn tỏ vẻ nghĩ ngợi: "Nói vậy Lạc Thiên động là chỗ còn cổ xưa hơn nữa, tổ sư khai phái của quý phái không tự sáng tạo thần công mà lấy ở trong này?"

"Chính thị."

Độc Cô Bại Thiên dựa vào trực giác vi diệu biết Lạc Thiên động hình như có liên quan mật thiết với mình, muốn vào xem. Hắn nghĩ rằng vì gần đây công lực đại thành, nghệ cao gan lớn, hà huống động huyệt như cửa địa ngục này hấp dẫn vô cùng, quyến rũ hắn vào thám thính ảo diệu.

"Tiền bối, vãn bối định vào trong đó xem sao, nếu thấy Lãnh tiểu thư sẽ cứu luôn ra."

Vợ chồng Lãnh Phong cả kinh, vốn họ không hiểu Bất tử ma đế vì sao lại tới Lạc Thiên phong, giờ hắn nói vậy càng khiến họ rối lên.

Thấy họ kinh ngạc, hắn hổ thẹn: "Vãn bối từng nợ Lãnh tiểu thư một món nợ trong giang hồ, lần này đến báo ơn, tiểu thư đã vào hiểm địa, vãn bối phải cứu ra mới báo đáp được."

Món nhân tình lớn làm sao, lấy mạng ra đền đáp thì đúng là nhân tình không nhỏ tí nào, vợ chồng Lãnh Phong hồ nghi.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Lãnh tiểu thư từng cứu mạng vãn bối, ơn này phải trả bằng mạng."

Lão nhân đạt đến đế cảnh tu vi lên tiếng: "Để y vào, lão phu thấy y quả nợ Vũ nhi nhân tình, nếu y không vào đó, cả đời sẽ không yên." Rồi nhìn hắn dầy thâm ý.

Độc Cô Bại Thiên toát mồ hôi lạnh, trong lòng vô cùng hổ thẹn: "Lão bất tử này nhãn quang sắc quá, lẽ nào lão đã biết, ồ,… mất mặt thật, cứ như bị lão nhìn rõ chân tơ kẽ tóc."

Vợ chồng Lãnh Phong chối: "Sao thế được, trong đó quá hung hiểm, Độc Cô công tử mà vào, khó ai biết được lành dữ, vợ chồng lão phu không thể an lòng."

Lão đế cảnh cao thủ nói: "Yên tâm, lão đầu tử đã bói rồi, Vũ nhi phải có quý nhân tương trợ mới thoát khốn được, quý nhân có lẽ là Độc Cô công tử."

Vợ chồng họ Lãnh như thế thấy được ánh sáng cuối đường hầm, kích động vô cùng: "Thật ư?"

"Đương nhiên là thật, thuật bói toán của ta xưa nay vẫn chuẩn xác, ai chả biết thế."

Mẫu thân Lãnh Vũ nói: "Thật thế ư? Sao tiểu điệt không nghe nói rằng sư thúc biết bói toán?"

"Môn này…ta mới học chưa lâu, chỉ bói cho mấy đệ tử thiên tài trong phái, chúng đều bảo là rất linh."

"À."

Độc Cô Bại Thiên: "…"

Vợ chồng họ Lãnh vạn phần cảm kích, nhìn theo hắn đi vào Lạc Thiên động.

"Lão đầu này rõ ràng muốn ta vào, đúng là… còn tìm cớ nữa…"

Trong Lạc Thiên động ảm đạm vô quang, xòe tay không thấy năm ngón, động phủ hình xoáy ốc như đường núi ngoằn ngoèo uốn lượn.

Dù hắn đạt đến đế cảnh, hàn khí vẫn khiến da hắn nổi gai ốc, có thể tưởng tượng lúc Lãnh Vũ mới đạt đến vương cấp cảnh giới đi vào phải chịu nỗi khổ cực hàn thế nào.

Không hiểu đi bao lâu, Độc Cô Bại Thiên cảm giác địa thế dần phẳng, nhưng lạnh hơn nhiều, nếu nhổ ra, nước bọt rời miệng liền đông thành băng ngay, rơi xuống đất vỡn vụn lập tức.

Hắn thầm chặc lưỡi, lại thêm một lúc nữa, địa thế phẳng dần, hình như đã đến lưng núi.

Phía trước dần sáng lên, hắn bước nhanh tới, chỉ thấy một viên minh châu khảm vào tương băng trên đầu, chiếu thông đạo sáng như ban ngày.

Cảnh tượng tương tự như cung điện dưới Thông Châu thành, chỉ có điều thay vào cung điện hào hoa làm bằng bạch ngọc là chất liệu hàn băng thiên nhiên. Lập tức hắn hiểu ra gì đó, nhưng lập tức mất đi linh cảm.

Từ bóng tối ra ánh sáng, nhiệt độ hạ hẳn xuống, dòng khí lạnh lùng như dao cắt. Hắn phát hiện mấy chục bức tượng băng, đều là người bị đông đến chết, có già có trẻ, nam có nữ có. Đương nhiên đó đều là đệ tử kiệt xuất của Lạc Thiên cung vào tìm bảo điển rồi mất mạng ở đây.

Càng đi vào, băng thi càng nhiều, hắn thầm kinh hoảng, mấy ngàn năm nay không hiểu bao nhiêu người chết ở đây. Hắm cảm khái, đều là tiền bối từ mấy ngàn năm trước, thần công hấp dẫn nhiều người như vậy, cũng hại nhiều người như vậy, dục vọng của con người quả…

Dần dần thi thể ít đi, đi được đến cuối đều là cao thủ, ít nhất cũng đạt tới vương cấp cảnh giới. Nhưng kết cục của họ rất thảm chết rồi thân thể bị đông cứng, vỡ tan dưới đất, không giữ được hoàn chảnh. Cũng may đến giờ hắn vẫn chưa phát hiện thi thể Lãnh Vũ.

Thêm nửa tuần trà, hắn đến một đại điện, hàn khí ở đây khiến hắn không chịu nổi, cảm giác ngây ngất dâng lên, da hắn cứng lại, không còn cảm giác.

Đúng lúc đó, tam đại thần quyết trong thế thể hắn và Bất Tử ma công đột nhiên vận chuyển với tốc độ gấp mười bình thường, cảm giác quay cuồng tan biến, thần trí hắn tỉnh lại.

"Nguy hiểm, đây không phải là nơi ở lâu." Hắn thật sự hoài nghi việc Lãnh Vũ còn sống, cả đế cảnh cao thủ thân hoài thần quyết như hắn còn chật vật như vậy, hà huống nàng mới là vương cấp cao thủ.

"Chắc vẫn còn sống, nàng ta tu luyện băng công từ bé, chắc thích ứng được với nhiệt độ ở đây." Hắn thầm an ủi.

Qua đại diện đó, hắn sang đại điện khác không hiểu hùng vĩ, rộng lớn hơn bao nhiêu lần, minh châu sáng chói như mộng như ảo, trên tường băng khắc các loại phù chú cùng các loại đồ đằng.

Ba thi thể tan vỡ dưới đất, đại điện còn một bức tượng băng nữa, một nữ tử xinh đẹp tuyệt luân nhưng gương mặt hơi lạnh lùng bị băng phong trong đó.

"Lãnh Vũ!" Hắn lạc giọng kêu lên.

Lãnh Vũ hình như đang nghĩ ngợi, chăm chú nhìn phù hiệu trên bức tường băng.

"Lẽ nào…ta đến chậm một bước?" Hắn ngẩn ra, tuy không có cảm tình với nàng, trong lòng hắn luôn ăn năn, giờ hắn thật lòng muốn cứu sống nàng.

Nhìn dung nhan như ngọc trong băng, lòng hắn nhói lên, cũng vì hắn mà nàng mới như thế. Hắn vào giang hồ, giang hồ phụ hắn nhiều nhưng hắn cũng phụ người khác, chính là nàng.

Hắn đưa tay, vận công lực toàn thân tống vào bưc tượng, hơi sương bốc lên, khối băng tan dần, nhưng hơi nước nhanh chóng đóng thành băng rơi xuống gần đó.

Thân hình hoàn mĩ của Lãnh Vũ thoát ra, nhưng vẫn còn cứng đờ.

Độc Cô Bại Thiên định vận công lực lần nữa, chợt vang lên tiếng quát giận dữ: "Ai quấy nhiễu đồ nhi của ta luyện công."

Giọng nói băng lạnh như lưỡi đao khiến hắn lạnh thấu xương, thấu tâm, không ngờ trong băng điện này còn người khác.

"Con cún nào đang sủa đấy?" Hắn bị giọng nói làm cho giật mình, đâm ra không vui, lời lẽ không hề cung kính tí nào.

"Tiểu tử dám nói thế với trưởng bối hả?"

"Ta không biết ngươi là người hay yêu quái, nói gì đến trưởng bối, ngươi là ai, trốn trong bóng tối mà không dám thò mặt ra?" Kì thật lòng hắn cực kỳ thắc thỏm, người kia cất giọng phiêu diêu bất định, khiến hắn không tìm được vị trí. Bản thân hắn cũng biết truyền âm công pháp Phong hồi cửu chuyển, nên thông thương sẽ tìm được vị trí người nói, có điều lần này hắn không tìm ra, quả thật kinh ngạc, chắc chắc công lực người đó cao hơn hắn.

"Ta ư? Ha ha, e rằng trên đời không còn ai nhớ ra tên ra. Tiểu tử, thấy ngươi quan têm đến con bé này, chắc không có ác ý, nên tốt nhất mau nghe lời ta, đừng động đến nó. Nó đang tu luyện Lạc Thiên quyết được ta truyền thụ, không có gì nguy hiểm, nhưng đang lúc quan trọng."

"Lạc Thiên quyết? Lạc Thiên công, Lạc Thiên quyết...." Hắn khẽ lẩm bẩm rồi tỉnh ngộ, hóa ra thần công ở đây là một trong cửu đại thần quyết.

"Người này là ai, phụ thân Lãnh Vũ đã nói ngàn năm nay không ai thoát được khỏi đây mà? Lẽ nào là.."

Độc Cô Bại Thiên vô cùng chấn kinh, hắn biết mình gặp một võ thành trong truyền thuyết, một lão quái vật mấy ngàn tuổi.

Độc Cô Bại Thiên không chịu bỏ cuộc, dùng thần thức cảm ứng cỗ khí tức, liên tục đan kết với nó, là hình thức linh thức giao hòa. Khiến hắn kinh ngạc là cỗ khí tức hình như linh trí rất thấp, chỉ là dao động năng lượng, nhưng phát ra khí tức vô cùng quen thuộc, cảm giác tựa như lúc hắn ở cung điện dưới Thông Châu thành, phảng phất có thứ gì đó nối liền với sinh mệnh hắn. Nhưng dao động không mạnh như ở Thông Châu.

Độc Cô Bại Thiên chấn kinh vô cùng, không hiểu sao lại như vậy, chợt hỏi Lãnh Phong: "Lãnh tiền bối, Lạc Thiên cung lập phái bao lâu rồi?"

Chợt bị hỏi như vậy, Lãnh Phong sững người nhưng vẫn kịp đáp.

"Lạc Thiên cung đại khái thành lập từ năm ngàn năm trước."

"Cổ phái đã lâu quá rồi." Độc Cô Bại Thiên thở dài, lại hỏi: "Lúc lập phái có phải Lạc Thiên động đã tồn tại rồi?"

"Không sai, nghe nói khai phái tổ sư vi bất cẩn rơi vào Lạc Thiên động, vì họa được phúc, tu thành vô thượng thần công. Ngày luyện thành băng phong mười dặm, băng hoa tuyết diệp bay khắp trời, thần công được đệ tử đời sau xưng là Phi hoa phi diệp Lạc Thiên công, thậm chí có người đồn rằng thần công từng đánh rớt cả một toàn thiên cung. Vì có thần công này nên tổ sư mở phái ở đây, nhưng chỉ dạy cho đệ tử công pháp không đầy đủ, muốn tu luyện thần công hoàn chỉnh, không tự thân vào động tất không thành, nhưng nếu thất bại sẽ mất đi sinh mệnh."

Hắn tỏ vẻ nghĩ ngợi: "Nói vậy Lạc Thiên động là chỗ còn cổ xưa hơn nữa, tổ sư khai phái của quý phái không tự sáng tạo thần công mà lấy ở trong này?"

"Chính thị."

Độc Cô Bại Thiên dựa vào trực giác vi diệu biết Lạc Thiên động hình như có liên quan mật thiết với mình, muốn vào xem. Hắn nghĩ rằng vì gần đây công lực đại thành, nghệ cao gan lớn, hà huống động huyệt như cửa địa ngục này hấp dẫn vô cùng, quyến rũ hắn vào thám thính ảo diệu.

"Tiền bối, vãn bối định vào trong đó xem sao, nếu thấy Lãnh tiểu thư sẽ cứu luôn ra."

Vợ chồng Lãnh Phong cả kinh, vốn họ không hiểu Bất tử ma đế vì sao lại tới Lạc Thiên phong, giờ hắn nói vậy càng khiến họ rối lên.

Thấy họ kinh ngạc, hắn hổ thẹn: "Vãn bối từng nợ Lãnh tiểu thư một món nợ trong giang hồ, lần này đến báo ơn, tiểu thư đã vào hiểm địa, vãn bối phải cứu ra mới báo đáp được."

Món nhân tình lớn làm sao, lấy mạng ra đền đáp thì đúng là nhân tình không nhỏ tí nào, vợ chồng Lãnh Phong hồ nghi.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Lãnh tiểu thư từng cứu mạng vãn bối, ơn này phải trả bằng mạng."

Lão nhân đạt đến đế cảnh tu vi lên tiếng: "Để y vào, lão phu thấy y quả nợ Vũ nhi nhân tình, nếu y không vào đó, cả đời sẽ không yên." Rồi nhìn hắn dầy thâm ý.

Độc Cô Bại Thiên toát mồ hôi lạnh, trong lòng vô cùng hổ thẹn: "Lão bất tử này nhãn quang sắc quá, lẽ nào lão đã biết, ồ,… mất mặt thật, cứ như bị lão nhìn rõ chân tơ kẽ tóc."

Vợ chồng Lãnh Phong chối: "Sao thế được, trong đó quá hung hiểm, Độc Cô công tử mà vào, khó ai biết được lành dữ, vợ chồng lão phu không thể an lòng."

Lão đế cảnh cao thủ nói: "Yên tâm, lão đầu tử đã bói rồi, Vũ nhi phải có quý nhân tương trợ mới thoát khốn được, quý nhân có lẽ là Độc Cô công tử."

Vợ chồng họ Lãnh như thế thấy được ánh sáng cuối đường hầm, kích động vô cùng: "Thật ư?"

"Đương nhiên là thật, thuật bói toán của ta xưa nay vẫn chuẩn xác, ai chả biết thế."

Mẫu thân Lãnh Vũ nói: "Thật thế ư? Sao tiểu điệt không nghe nói rằng sư thúc biết bói toán?"

"Môn này…ta mới học chưa lâu, chỉ bói cho mấy đệ tử thiên tài trong phái, chúng đều bảo là rất linh."

"À."

Độc Cô Bại Thiên: "…"

Vợ chồng họ Lãnh vạn phần cảm kích, nhìn theo hắn đi vào Lạc Thiên động.

"Lão đầu này rõ ràng muốn ta vào, đúng là… còn tìm cớ nữa…"

Trong Lạc Thiên động ảm đạm vô quang, xòe tay không thấy năm ngón, động phủ hình xoáy ốc như đường núi ngoằn ngoèo uốn lượn.

Dù hắn đạt đến đế cảnh, hàn khí vẫn khiến da hắn nổi gai ốc, có thể tưởng tượng lúc Lãnh Vũ mới đạt đến vương cấp cảnh giới đi vào phải chịu nỗi khổ cực hàn thế nào.

Không hiểu đi bao lâu, Độc Cô Bại Thiên cảm giác địa thế dần phẳng, nhưng lạnh hơn nhiều, nếu nhổ ra, nước bọt rời miệng liền đông thành băng ngay, rơi xuống đất vỡn vụn lập tức.

Hắn thầm chặc lưỡi, lại thêm một lúc nữa, địa thế phẳng dần, hình như đã đến lưng núi.

Phía trước dần sáng lên, hắn bước nhanh tới, chỉ thấy một viên minh châu khảm vào tương băng trên đầu, chiếu thông đạo sáng như ban ngày.

Cảnh tượng tương tự như cung điện dưới Thông Châu thành, chỉ có điều thay vào cung điện hào hoa làm bằng bạch ngọc là chất liệu hàn băng thiên nhiên. Lập tức hắn hiểu ra gì đó, nhưng lập tức mất đi linh cảm.

Từ bóng tối ra ánh sáng, nhiệt độ hạ hẳn xuống, dòng khí lạnh lùng như dao cắt. Hắn phát hiện mấy chục bức tượng băng, đều là người bị đông đến chết, có già có trẻ, nam có nữ có. Đương nhiên đó đều là đệ tử kiệt xuất của Lạc Thiên cung vào tìm bảo điển rồi mất mạng ở đây.

Càng đi vào, băng thi càng nhiều, hắn thầm kinh hoảng, mấy ngàn năm nay không hiểu bao nhiêu người chết ở đây. Hắm cảm khái, đều là tiền bối từ mấy ngàn năm trước, thần công hấp dẫn nhiều người như vậy, cũng hại nhiều người như vậy, dục vọng của con người quả…

Dần dần thi thể ít đi, đi được đến cuối đều là cao thủ, ít nhất cũng đạt tới vương cấp cảnh giới. Nhưng kết cục của họ rất thảm chết rồi thân thể bị đông cứng, vỡ tan dưới đất, không giữ được hoàn chảnh. Cũng may đến giờ hắn vẫn chưa phát hiện thi thể Lãnh Vũ.

Thêm nửa tuần trà, hắn đến một đại điện, hàn khí ở đây khiến hắn không chịu nổi, cảm giác ngây ngất dâng lên, da hắn cứng lại, không còn cảm giác.

Đúng lúc đó, tam đại thần quyết trong thế thể hắn và Bất Tử ma công đột nhiên vận chuyển với tốc độ gấp mười bình thường, cảm giác quay cuồng tan biến, thần trí hắn tỉnh lại.

"Nguy hiểm, đây không phải là nơi ở lâu." Hắn thật sự hoài nghi việc Lãnh Vũ còn sống, cả đế cảnh cao thủ thân hoài thần quyết như hắn còn chật vật như vậy, hà huống nàng mới là vương cấp cao thủ.

"Chắc vẫn còn sống, nàng ta tu luyện băng công từ bé, chắc thích ứng được với nhiệt độ ở đây." Hắn thầm an ủi.

Qua đại diện đó, hắn sang đại điện khác không hiểu hùng vĩ, rộng lớn hơn bao nhiêu lần, minh châu sáng chói như mộng như ảo, trên tường băng khắc các loại phù chú cùng các loại đồ đằng.

Ba thi thể tan vỡ dưới đất, đại điện còn một bức tượng băng nữa, một nữ tử xinh đẹp tuyệt luân nhưng gương mặt hơi lạnh lùng bị băng phong trong đó.

"Lãnh Vũ!" Hắn lạc giọng kêu lên.

Lãnh Vũ hình như đang nghĩ ngợi, chăm chú nhìn phù hiệu trên bức tường băng.

"Lẽ nào…ta đến chậm một bước?" Hắn ngẩn ra, tuy không có cảm tình với nàng, trong lòng hắn luôn ăn năn, giờ hắn thật lòng muốn cứu sống nàng.

Nhìn dung nhan như ngọc trong băng, lòng hắn nhói lên, cũng vì hắn mà nàng mới như thế. Hắn vào giang hồ, giang hồ phụ hắn nhiều nhưng hắn cũng phụ người khác, chính là nàng.

Hắn đưa tay, vận công lực toàn thân tống vào bưc tượng, hơi sương bốc lên, khối băng tan dần, nhưng hơi nước nhanh chóng đóng thành băng rơi xuống gần đó.

Thân hình hoàn mĩ của Lãnh Vũ thoát ra, nhưng vẫn còn cứng đờ.

Độc Cô Bại Thiên định vận công lực lần nữa, chợt vang lên tiếng quát giận dữ: "Ai quấy nhiễu đồ nhi của ta luyện công."

Giọng nói băng lạnh như lưỡi đao khiến hắn lạnh thấu xương, thấu tâm, không ngờ trong băng điện này còn người khác.

"Con cún nào đang sủa đấy?" Hắn bị giọng nói làm cho giật mình, đâm ra không vui, lời lẽ không hề cung kính tí nào.

"Tiểu tử dám nói thế với trưởng bối hả?"

"Ta không biết ngươi là người hay yêu quái, nói gì đến trưởng bối, ngươi là ai, trốn trong bóng tối mà không dám thò mặt ra?" Kì thật lòng hắn cực kỳ thắc thỏm, người kia cất giọng phiêu diêu bất định, khiến hắn không tìm được vị trí. Bản thân hắn cũng biết truyền âm công pháp Phong hồi cửu chuyển, nên thông thương sẽ tìm được vị trí người nói, có điều lần này hắn không tìm ra, quả thật kinh ngạc, chắc chắc công lực người đó cao hơn hắn.

"Ta ư? Ha ha, e rằng trên đời không còn ai nhớ ra tên ra. Tiểu tử, thấy ngươi quan têm đến con bé này, chắc không có ác ý, nên tốt nhất mau nghe lời ta, đừng động đến nó. Nó đang tu luyện Lạc Thiên quyết được ta truyền thụ, không có gì nguy hiểm, nhưng đang lúc quan trọng."

"Lạc Thiên quyết? Lạc Thiên công, Lạc Thiên quyết...." Hắn khẽ lẩm bẩm rồi tỉnh ngộ, hóa ra thần công ở đây là một trong cửu đại thần quyết.

"Người này là ai, phụ thân Lãnh Vũ đã nói ngàn năm nay không ai thoát được khỏi đây mà? Lẽ nào là.."

Độc Cô Bại Thiên vô cùng chấn kinh, hắn biết mình gặp một võ thành trong truyền thuyết, một lão quái vật mấy ngàn tuổi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »