Tù Yêu

Lượt đọc: 5472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 54
ai cũng không phải là nơi cô dừng chân.

❊ ❊ ❊

Hùng Thần Giai trước kia luôn phát ra tiếng ngáy lớn như sấm khi ngủ.

Đừng nói là người khác, ngay cả chính hắn cũng có lúc sẽ bị tiếng ngáy như sấm của mình đánh thức từ trong giấc mộng. Đáng tiếc, hắn vẫn luôn là người tính tình thô lỗ không có tí nho nhã nào như vậy đấy, khi cùng mở công ty lái xe, lúc ngủ cùng người khác không biết đã bị nói bao nhiêu lần về cái tật ấy nhưng hắn vẫn thờ ơ làm như không nghe thấy. Sau đó lại gặp Tang Vãn Cách, hắn vẫn như vậy không hề thay đổi, một là do thói quen, hai là bởi vì hắn thật sự không phải người tỉ mỉ đến trình độ ấy.

Cho đến một buổi tối nọ lúc Tang Vãn Cách vừa bị hắn làm cho khóc đến hoa lê đái vũ rồi ngủ mất, hắn ôm cô vào trong ngực rồi ngủ theo, đến nửa đêm hắn bị tiếng ngáy của mình đánh thức, rồi nhìn giai nhân mảnh mai trong ngực ngủ không yên giấc, thần trí mơ hồ cứ chập chờn nữa tỉnh nữa mê vì tiếng ngáy của hắn làm ồn, hắn mới sâu sắc cảm thấy thật sự là nên sửa lại cái thói xấu này.

Từ đó về sau bạn gấu của chúng ta liền không còn ngáy nữa.

Muốn biết là có biện pháp gì sao? Thật ra thì rất đơn giản, cũng không có bí quyết gì lớn lao, con người ta khi ngủ quả thật là lúc không dễ dàng khống chế bản thân nhất, nhưng nếu đã muốn hoàn toàn đoạn tuyệt chuyện gì, thì nhất định phải mượn trợ giúp từ bên ngoài.

Một cái khăn lông cũng đủ rồi.

Bỏ nó nhét đầy vào trong miệng thì sẽ không ngáy ngủ được nữa, không phải sao?

Thật ra thì thời điểm mới bắt đầu bạn gấu nhà ta là muốn dùng chăn che kín đầu lại, nhưng mà nếu làm như vậy thật thì chẳng phải Tang Vãn Cách cũng phải cùng chịu tội với hắn sao, bởi vì mỗi buổi tối cô đều nằm trong ngực hắn ngủ mà, thế là bạn gấu quả quyết từ bỏ cái ý nghĩ này.

Nhưng khăn lông quả nhiên là xài được nha, ít nhất là sau một khoảng thời gian rất dài sau đó, Hùng Thần Giai đã hoàn toàn đoạn tuyệt được tật xấu này. Không chỉ như thế mà khăn lông nhiều lần còn trở thành ân nhân cứu mạng của hắn, thời điểm hắn mệt mỏi nhất lúc chợp mắt cũng sẽ không làm kinh động tới kẻ địch mà mất luôn tánh mạng.

Giống như bây giờ, tuy hắn ngủ thiếp đi nhưng miệng vẫn mím thật chặt, thật yên lặng, thanh âm gì cũng không có.

Tang Vãn Cách trợn tròn mắt kinh ngạc mà nhìn người đàn ông ngũ quan khắc sâu như pho tượng trước mặt. Lông mi dài vừa phải che kín tròng mắt đen, thỉnh thoảng phóng khoáng hay thỉnh thoảng bỗng trở nên sắc bén, sống mũi thẳng tắp càng như thuyết minh người này rất cố chấp, hơn nữa còn không nghe bất cứ lời khuyên của ai, đôi môi mỏng lúc không cười thật có thể đem đứa bé dọa cho sợ tới mức oa oa khóc lớn, còn lúc nảy sinh sát ý thì dù cho là dã thú hung tàn nhất cũng sẽ bị hù dọa cho chấn động.

Nhưng từ đó đến giờ hắn đối với cô đều dịu dàng.

Cho dù từng mất khống chế, từng tổn thương, nhưng tất cả đều là vì cô ghét bỏ giãy giụa quá mức rõ ràng.

Tại sao vậy chứ?

Tang Vãn Cách không hiểu.

Hắn tại sao phải đối với cô chấp nhất đến như vậy đây?

Bảy năm trước là như thế, bảy năm sau cũng là như thế, cũng bởi vì nhất kiến chung tình sao? Tình yêu như vậy có thể tin tưởng sao? Thực sự trên đời này còn có người chung thủy trong tình cảm lại yêu sâu đậm đến như vậy sao, hơn nữa cũng không bao giờ hối hận sao?

Nếu quả thật như vậy, tại sao cô lại làm không được?

Lúc còn trẻ, cô cũng đã từng nghĩ muốn hảo hảo yêu một người đến già, cứ như vậy mà tiếp tục yêu nhau cho đến chết cũng sẽ không buông tay, hai người cùng nhau già đi rồi cùng nhau chết, cùng nhau nhìn con cháu đầy đàn, cùng nhau chờ đợi mặt trời mọc mỗi ngày. Cùng đưa tay hứng lấy những giọt sương sáng sớm, cùng nhau dù là trên trời hay dưới nước, cùng bước qua mùa thu lá vàng, mùa đông tuyết trắng, một năm bốn mùa luân chuyển, tình yêu cũng không bao giờ dừng lại.

Nhưng mà là do ai đã phá hủy mộng tưởng nho nhỏ này của cô đây?

Chính là người kia, cái người đã vô cùng lạnh nhạt nói cho cô biết: cô bé ngốc, trên thế giới này không thể nào có một người vĩnh viễn chỉ thích một người, dù cho là yêu đến thế nào thì cuối cùng cũng sẽ phai nhạt, có lẽ chúng ta bây giờ thật thích đối phương nhưng chuyện đó cũng không đại biểu về sau mình nhất định sẽ thuộc về đối phương.

Cô không đồng ý nhưng cũng không phản bác. Anh ta độc ác cho cô một hy vọng, nhưng cũng độc ác bóp chết đi hy vọng ấy.

Tang Vãn Cách cảm thấy rất mệt mỏi, nhắm mắt lại nhè nhẹ hô hấp, bộ ngực hấp dẫn cũng trên dưới phập phồng theo, bộ dáng tựa hồ như đã ngủ say.

Bất luận là Hùng Thần Giai hay là Trình Cảnh Khu đều không phải là nơi cô muốn thuộc về!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm