Âm Mưu Tội Ác

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương bốn

❊ ❊ ❊

Trong vài giây, tiếng nhạc chợt vang lên rõ rệt, như thể có một cánh cửa vừa mở ra rồi lại đóng sập vào. Fifi nghe ra một đoạn giai điệu ngắn trong ca khúc mang tên "Tonight Won't End".

"Sao cô câm họng rồi?" Người đàn ông hỏi.

"Không có," cô lắp bắp nói, "không có, nhưng... tại sao anh lại làm thế? Tại sao anh lại giết những cô gái vô tội?"

"Cô muốn phỏng vấn tôi à?" Hắn hỏi vặn lại, "Đã bật máy ghi âm chưa? Fifi, tôi chỉ nhận phỏng vấn trực tiếp thôi. Chúng ta gặp nhau chút nhé?"

"Được," cô dũng cảm trả lời, "tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ."

"Thật là một phóng viên can đảm!" Hắn nói bằng giọng mỉa mai, "Việc này có thể khá nguy hiểm cho cô đấy. Tôi biết trông cô cũng không tệ."

"Tôi không sợ. Nghe này, ngay cả trước mặt anh cũng thế!"

"Không phải đêm nay. Tôi nghĩ mình còn phải đi bắt cô gái thứ ba nữa..."

Một tiếng "cạch" vang lên, rõ ràng hắn đã cúp máy.

Fifi Herveish đặt chiếc điện thoại di động trong tay xuống, chộp lấy chai whisky, rót đầy một ly. Cô vắt óc suy nghĩ đến mức quên cả uống. Hạ quyết tâm, cô đặt chiếc ly trở lại.

Cô gọi điện đến trụ sở Tổng cục Cảnh sát thành phố, yêu cầu nối máy với thám tử McLone thuộc Ủy ban Điều tra Giết người.

"Hôm nay anh ấy không trực." Viên cảnh sát nhận điện thoại nói, "Tôi có thể giúp gì cho bà, thưa bà?"

Sau một hồi hối thúc dồn dập, cuối cùng anh ta cũng cho cô số điện thoại riêng của McLone. Cô lập tức bấm số.

Nghe giọng của viên trung sĩ thám tử, có thể đoán được anh ta vừa bị cuộc gọi này đánh thức khỏi giấc nồng.

"Tôi là Fifi Herveish," cô nói, "tôi lại nhận được điện thoại."

"Hắn gọi à?"

"Hắn nói đã giết cô gái thứ hai."

"Bà có biết cô gái đó ở đâu không?"

"Biết."

McLone hậm hực hừ một tiếng.

"Bà lại đến đó trước chúng tôi đấy à?"

"Không, nhưng tôi muốn đi cùng ông và người của ông. Tôi hy vọng được đến hiện trường."

"Được rồi, tôi sẽ phái một xe tuần tra đến đón bà."

Fifi vội vàng mặc quần áo. Cô không định mang theo máy quay phim mà chỉ cầm theo một chiếc máy ảnh nhỏ, dù biết chắc McLone sẽ không đồng ý cho cô chụp ảnh tại hiện trường. Nhưng biết đâu sẽ có cơ hội chụp lén được vài tấm.

Nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát, cô rời phòng, đi thang máy xuống sảnh lớn. Các cảnh sát đã đứng bên cạnh bảo vệ. Người bảo vệ từng gọi điện lên phòng cho cô, nhưng cô đã ra ngoài rồi.

Fifi theo các cảnh sát lên xe tuần tra.

"Đi đâu?" Người lái xe hỏi.

"Central Park! Anh có biết bức tượng Alice ở xứ sở thần tiên ở đâu không?"

"Biết, thưa bà." Viên cảnh sát còn lại dùng bộ đàm báo lại điểm đến cho thám tử McLone.

Chiếc xe cảnh sát chở Fifi gặp mấy chiếc xe của Ủy ban Điều tra Giết người và xe riêng của McLone tại lối vào bãi đỗ xe đường 72. Ánh đèn pha ô tô rọi sáng con đường vắng vẻ và sân chơi, làm giật mình những con thỏ hoang và lũ vịt. Họ dừng xe bên bờ hồ. Các cảnh sát tay cầm đèn pin ống dài, bước xuống xe.

Thám tử McLone đi đến trước mặt Fifi, dùng đèn pin rọi vào mặt cô, hỏi với giọng gần như gắt gỏng: "Hắn có nói chính xác địa điểm không?"

Miệng ông ta phả ra một mùi khó chịu, rõ ràng ông ta vội đến mức chưa kịp đánh răng.

"Sân chơi gần bức tượng Alice."

McLone quay người hét lớn với các cảnh sát: "Hành động thôi, các chàng trai!"

Ông ta sải bước huỳnh huỵch đi tiên phong. Fifi bám theo sau những cảnh sát đã đón cô.

Không ai bảo cô ở lại.

Họ đi qua bức tượng đồng Alice. Khi luồng sáng đèn pin lướt qua bức tượng đồng, Fifi không khỏi nhớ lại nhiều chi tiết về những trải nghiệm kỳ lạ của Alice ở xứ sở thần tiên, dù cô đã ít nhất mười lăm năm không lật xem cuốn sách này.

Trên sân chơi có đủ các thiết bị thông thường: cầu trượt, đu quay tay, khung leo trèo và xích đu.

Việc tìm kiếm chỉ mất hai phút.

"Cô ấy ở đây!" Một cảnh sát hét lên, luồng sáng đèn pin của anh ta run rẩy soi vào cơ thể cứng đờ không động đậy, bởi bàn tay anh ta đang run lên bần bật.

Chỉ có một mình McLone tiến lại gần thi thể cô gái, cúi rạp người xuống quan sát hồi lâu. Khi thẳng người dậy, ông ta không khỏi rên rỉ một tiếng, lấy một tay đỡ lấy vùng lưng đau nhức.

"Đúng thế, đây là thủ pháp đặc trưng của hắn." Vài giây sau, ông ta nói với nữ phóng viên, "Trên người không có mảnh vải vụn, cổ thắt một sợi dây nylong." Giọng điệu của ông ta đầy vẻ thù địch, cứ như thể Fifi cũng tham gia vào vụ mưu sát này vậy.

Ông ta ra lệnh cho cấp dưới: "Bắt đầu làm việc!"

Khi cảnh sát chụp ảnh hiện trường bắt đầu chụp liên tục, ánh đèn flash nhấp nháy không ngừng, McLone yêu cầu Fifi Herveish: "Nói rõ mọi chi tiết đi, thưa bà!"

Cô kể lại từng chi tiết của cuộc điện thoại đêm qua, ngay cả câu nói cuối cùng cũng không giấu giếm.

"Hắn nói có lẽ hắn sẽ bắt thêm cô gái thứ ba."

McLone nghiến răng ken két.

"Tôi sẽ đề xuất nghe lén mọi điện thoại xung quanh bà. Xin bà hãy tuân theo sự điều động sắp xếp của chúng tôi, bất kể ngày hay đêm! Bất kể lúc nào tôi cũng muốn biết bà đang hoạt động ở đâu. Khi cần thiết, tôi sẽ sắp xếp người đi cùng bà cả ngày lẫn đêm. Bây giờ bà có thể đi rồi! Bà đang cản trở công việc của chúng tôi đấy."

"Để tôi một mình đi băng qua Central Park sao?" Fifi hỏi với giọng mỉa mai, "Hay là ông muốn khi gặp lại, tôi đã là một cô gái bị cướp sạch sành sanh, bị cưỡng hiếp, thậm chí đã mất mạng ngoài ý muốn?"

McLone làu bàu vài tiếng, có lẽ là để tỏ ý xin lỗi, rồi cử hai cảnh sát tuần tra lái xe cảnh sát đưa Fifi về nhà.

Ngay trong lúc nói chuyện, các cảnh sát của Ủy ban Điều tra Giết người đã dùng đèn pha ô tô tạo thành một vùng sáng rộng lớn, và nữ phóng viên đã tranh thủ luồng ánh sáng này chụp trộm được mười mấy bức ảnh.

Sau khi Dan Akarek và Susan Quintano bị bắt, công việc của chúng tôi trong chiến dịch vây bắt "ông trùm tiêu thụ" Goodwin cũng theo đó mà kết thúc. Đáng lẽ chúng tôi có thể lên giường ngủ một giấc ngon lành, nhưng chúng tôi không muốn bỏ lỡ màn kịch hay ở đoạn kết, thế là liền lái xe bám theo đoàn xe cảnh sát hướng về Lattingtown, một thị trấn nhỏ ở Long Island.

Mục tiêu cụ thể là một nhà máy lọc dầu bỏ hoang nằm ở phía đông thị trấn. Trước đây, cảng của nhà máy này là nơi trung chuyển dầu thô và các sản phẩm chưng cất khác nhau. Cảng và một số ngôi nhà còn nguyên vẹn nay đã được một công ty sửa chữa tàu biển và một công ty kinh doanh hóa chất sử dụng, mà chủ sở hữu của cả hai công ty này đều là James Goodwin.

Khi còn cách nhà máy lọc dầu cũ khoảng hai km, máy định vị lại bắt đầu nhảy số. Trên màn hình bảng điều khiển có một đốm sáng nhấp nháy, đánh dấu vị trí của chiếc xe tải chở container.

Đội cảnh sát này do Đại úy Ted Carpenter chỉ huy. Ông là một người thẳng thắn, không biết vòng vo tam quốc. Trong số sáu chiếc xe cảnh sát, ông dẫn đầu, lao nhanh tới trước thanh chắn ở lối vào, bắt giữ nhân viên bảo vệ, ra lệnh tấn công vào khu vực nhà máy lọc dầu.

Chỉ mất một khắc, các cảnh sát đã lôi từ trong một tòa nhà văn phòng cũ kỹ ra mười hai người vừa mới tỉnh giấc. Có ba tên toan bỏ chạy, sau khi nghe tiếng súng bắn cảnh cáo liền phải ngoan ngoãn đứng im. Có một tên nhảy lên một chiếc mô tô nước, vặn hết ga lao ra khơi, nhưng vừa ra khỏi cảng đã bị ánh đèn pha của hai tàu tuần tra cảnh sát khóa chặt. Toàn bộ khu vực nhà máy lọc dầu vang vọng tiếng loa phóng thanh cảnh báo: "Dừng lại ngay, nếu không sẽ nổ súng".

Các cảnh sát tập trung những kẻ bị bắt trước cửa một nhà xưởng. Đại úy Carpenter, một gã cao một mét chín, trông rất giống một cầu thủ bắt bóng chày. Ông ta chỉ ra một tên, đưa tay vỗ mạnh lên vai hắn làm hắn lảo đảo suýt ngã. Đại úy bảo hắn đi bật toàn bộ thiết bị chiếu sáng lên. Chẳng mấy chốc, trên bầu trời của tất cả các bãi bốc dỡ hàng tại cảng đều rực sáng đèn hồ quang, và trong tất cả các nhà xưởng đều sáng trưng ánh đèn neon.

Tôi lại nhìn thấy "Niềm kiêu hãnh của Manhattan" rồi. Nó đỗ trong một nhà xưởng lớn nhất, ngoài ra còn có bốn chiếc ô tô khác được cải tạo ở các mức độ khác nhau.

Carpenter đi về phía chúng tôi.

"Các chàng trai, tôi vừa gọi điện cho Scott Stratton. Mười phút trước, ông ấy đã bắt giữ James Goodwin ngay trước mặt giới truyền thông." Đại úy toe toét cười. "Lần này ông ấy không chỉ dọn dẹp New York, mà còn phải lo lắng cho việc tái tranh cử thị trưởng khi hết nhiệm kỳ rồi. Scott gửi lời cảm ơn tới các cậu. Ông ấy đã phái một đám phóng viên trẻ tuổi đến đưa tin về công việc của chúng ta. Nếu các cậu không muốn bị họ quấy rầy bằng những câu hỏi không hồi kết thì tốt nhất nên trốn ngay đi."

Chúng tôi nghe theo lời khuyên của ông ta, lái xe quay về Manhattan. Phil tiễn tôi đến tận cửa nhà.

Tôi vừa mệt rã rời, đồng thời lại tỉnh táo lạ thường. Đây là trạng thái thường thấy của một người sau khi bôn ba suốt thời gian dài.

Tôi tắm rửa một lát, sau đó tự thưởng cho mình thêm một ly whisky, vì tôi lo rằng nếu không có chút chất kích thích nào thì mình không thể ngủ nổi.

Tôi bật tivi, muốn xem cuộc trò chuyện của Stratton và Thị trưởng Giuliani về việc triệt phá ông trùm tiêu thụ Goodwin. Tôi vẫn chuyển kênh sang "Daily New York", lại nhìn thấy cô phóng viên tóc nâu xinh đẹp kia, cô đang đưa tin về vụ mưu sát một cô gái trên màn hình tivi của nhà nghỉ tài xế trên đường cao tốc.

Ban đầu tôi còn tưởng đây chỉ là một chương trình phát lại, sau đó mới nhận ra cô đang nói về một vụ mưu sát khác. Cô trưng ra một bức ảnh. Nạn nhân lần này là một cô gái da đen, nhưng giữa hai vụ án có rất nhiều điểm tương đồng. Sau khi gây án lần thứ hai, kẻ sát nhân cũng gọi điện cho nữ phóng viên báo cho cô biết người chết ở đâu, đồng thời cũng đe dọa rằng ngay trong đêm nay hắn sẽ tiến hành vụ mưu sát thứ ba.

"Hắn mưu toan thu hút sự chú ý của công chúng." Nữ phóng viên nói, "Trong cuộc điện thoại đầu tiên, hắn tuyên bố rằng khi nhìn thấy cảnh sát đứng quanh hiện trường lúng túng không biết làm thế nào trên màn hình, điều đó thực sự khiến hắn cảm thấy phấn khích tột cùng."

Trên màn hình hiện lên cận cảnh gương mặt của cô.

"Tôi dám cá là anh chắc chắn đang xem chương trình của tôi, người bạn ạ. Tôi có thể thu hút công chúng cho anh, anh muốn thu hút bao nhiêu cũng được. Tôi đề nghị được gặp mặt anh. Tôi lặp lại đề nghị của mình một lần nữa. Tôi sẽ không tiết lộ tình hình của anh cho cảnh sát. Nhưng tôi nhất định phải ngăn chặn việc tiếp tục có người trở thành nạn nhân trong hành vi hoang đường của anh. Hãy nói chuyện với tôi đi, người bạn! Tôi đã hình dung ra diện mạo của anh từ lâu rồi. Tôi nghĩ, anh là người da trắng, khoảng ba mươi tuổi. Anh chắc chắn từng trải qua một thất bại nào đó mới khiến anh trở thành một kẻ tội phạm."

Cô mở to mắt.

"Anh có nghe thấy lời tôi nói không?" Cô khẩn thiết nói, "Hãy gọi điện cho tôi! Nhất định phải gọi điện cho tôi trước khi hành động, chứ không phải sau khi sự đã rồi!"

Người phụ nữ này thực sự làm tôi buồn nôn.

Cô ta đã xào xáo hai vụ án mạng kinh hoàng thành tin tức chấn động dư luận, và ra sức nhào nặn đi nhào nặn lại.

Tôi tắt tivi.

Charles Level, ông trùm thao túng liên minh tội phạm, thực tế đã kiểm soát công đoàn công nhân xây dựng. Suốt ba tuần kể từ cuộc gặp gỡ của các ông trùm tại nhà hàng ven biển Massapequa đến nay, ngày nào gã cũng lo lắng khôn nguôi, và sáng nay tâm trạng của gã lại càng như một mớ bòng bong. Ngày hôm qua, liên minh cưỡng ép công nhân trên một công trường xây dựng tòa nhà chọc trời tham gia bãi công, nhưng cuộc bãi công này đã thất bại thảm hại. Đám tay chân của gã đáng lẽ phải đánh tơi tả những công nhân muốn tiếp tục làm việc, nhưng bốn tên trong số đó lại bị công nhân đánh cho mặt mũi sưng vù, hai tên hiện vẫn đang nằm viện, hai tên khác thì cần phải chỉnh hình lại toàn bộ hàm răng.

Công trường xây dựng đã hoạt động trở lại từ ngày hôm qua. Tính toán của Level hòng lấy cớ đối mặt với nguy cơ quá hạn để tống tiền nhà thầu xây dựng năm mươi vạn đô la cuối cùng đã tan thành mây khói.

Trên đường đi xe đến văn phòng công đoàn, gã nghe thấy bài phát biểu buổi sáng của Thị trưởng Giuliani trên radio xe hơi. Mỗi tuần thị trưởng đều báo cáo với người dân New York về các sự kiện trọng đại và những biện pháp đã thực hiện. Bài phát biểu hôm nay của ông bắt đầu bằng việc báo tin vui.

"Thưa đồng bào yêu quý, chắc hẳn các bạn đã biết qua tin tức rằng các cảnh sát dũng cảm thuộc nhóm dọn dẹp của chúng ta lại một lần nữa giáng một đòn nặng nề vào hoạt động tội phạm có tổ chức. Sau một chiến dịch lớn, James Goodwin cùng mười lăm đồng bọn đã bị bắt giữ. Goodwin được biết đến trong giới giang hồ với danh xưng 'ông trùm tiêu thụ', chính gã là kẻ tiêu thụ tang vật cho bọn cướp, bọn trộm đột nhập và bọn móc túi, trở thành người mua tang vật của chúng. Hiện tại 'người hùng dập lửa' của chúng ta không chỉ bắt giữ ông Goodwin mà còn thu thập đủ chứng cứ để gã phải bóc lịch trong tù hàng chục năm. Cá nhân tôi..."

Level nổi lôi đình tắt radio, chộp lấy điện thoại trên xe, bấm số của Kirk Moran.

Ông trùm kiểm soát toàn bộ khu vực Bronx nhận điện thoại.

"Tôi có chuyện muốn bàn với anh," Level nói, "ngay lập tức!"

"Được thôi," đối phương trả lời, "tôi luôn ăn sáng ở 'Zaher'. Một tiếng sau anh có thể gặp tôi ở đó."

Sau khi bảo Moran nói rõ địa chỉ chi tiết, Level liền quay đầu xe.

Bronx không phải là địa bàn của gã. Đã nhiều năm nay gã không bước chân vào "nhà bếp địa ngục" này của New York. Ở đó, gã cảm thấy toàn thân bứt rứt, giống như đang ở trên lãnh thổ của kẻ thù vậy.

"Zaher" là một nhà hàng tự phục vụ truyền thống bảo thủ, chỉ bán đồ ăn và thức uống thanh tịnh hợp giáo quy. Trong nhà hàng toàn là những người đàn ông mặc đồ đen, để râu dài.

Ngoại lệ duy nhất chính là Kirk Moran này. Gã ngồi một mình bên bàn, xung quanh như có một ranh giới vô hình mà không ai dám vượt qua, dĩ nhiên ngoại trừ cô phục vụ.

Moran đang nhai một miếng bánh ngọt lớn. Gã chỉ vào một chiếc ghế hỏi: "Muốn ăn sáng không, Charles? Bữa sáng ở đây là ngon nhất New York đấy."

"Tôi muốn biết, rốt cuộc khi nào anh mới cho chúng tôi thấy anh đang làm gì với một triệu của tôi và mấy triệu của các ông trùm khác." Level giận dữ quát lên, "Đến giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Mà đội dọn dẹp của Stratton lại hoành hành ngang ngược khắp thành phố. Chúng bắt người của chúng ta, triệt phá các băng nhóm của chúng ta, giúp lão thị trưởng chết tiệt mỗi tuần đều hớn hở thông báo thành tích mới với toàn thành phố. Sáng nay lão ta đang huênh hoang khoe khoang khắp nơi về cái gọi là thắng lợi bắt giữ James Goodwin đấy."

Gã dùng ngón tay gõ mạnh lên bàn.

"Anh đã nói những lời hào hùng tại nhà hàng ven biển Massapequa rồi đấy. Tất cả chúng tôi đều học theo lão Terracelo, để đối phó với chiến dịch dọn dẹp, đã nhét đầy hòm quân phí của anh bằng mấy triệu đô la. Thế nhưng đến nay vẫn không thấy bất kỳ hành động nào. Chẳng lẽ anh đang chơi xỏ chúng tôi sao, Moran? Tôi cảnh báo anh! Tôi và những người khác đều biết cách trừng trị những kẻ lừa đảo đấy."

Trong đôi mắt lạnh lùng của Moran lóe lên tia lửa hung ác. "Đừng đe dọa tôi, Charles!" Gã cảnh báo Level bằng giọng trầm đục như một con hổ đang nổi giận. "Hơn nữa tin tức của anh là vô căn cứ."

Những người đàn ông để râu ngồi bên quầy và bàn ăn bỗng ngừng cuộc trò chuyện ồn ào và cuộc tranh luận kịch liệt. Mọi người đều đồng loạt hướng mắt về phía cửa lớn.

Trong một quán ăn phục vụ tầng lớp cư dân đặc thù như "Zaher", những vị khách có làn da sẫm màu còn hiếm gặp hơn những nam du khách không để râu. Ngoài ra, xét về ngoại hình và trang phục, ba người da đen bước vào rõ ràng thuộc về một tầng lớp đặc biệt nào đó ở Harlem.

Trang phục của Charles Level thể hiện sự thanh lịch kiểu châu Âu, ra dáng một ông chủ ngân hàng lớn; ngoại hình của Kirk Moran thì chẳng có đặc điểm gì đáng nói; thế nhưng Joshua Hard, ông trùm quyền lực nhất Harlem lại phô trương sự giàu sang ở khắp mọi nơi. Trong bộ âu phục may đo vừa vặn, gã mặc áo sơ mi lụa, thắt chiếc cà vạt lấp lánh, lại thêm một chiếc ghim cài đá quý tỏa sáng rực rỡ. Những chiếc nhẫn thô nặng trang trí cho hai bàn tay gã. Chiếc dây đồng hồ bằng vàng trông như xích xe tăng, còn tất cả các khuy măng sét cộng lại chắc phải nặng tới một pound.

Đám đàn ông tháp tùng gã đều có thân hình vạm vỡ của những tay đấm thô bạo, mỗi cử chỉ hành động đều bắt chước phong cách của những gã giang hồ rẻ tiền.

Sau một hồi im lặng là một trận xôn xao. Trong số những người đàn ông để râu, những người trẻ tuổi hơn bắt đầu tụ tập lại với nhau. Bầu không khí bỗng trở nên có chút căng thẳng.

Kirk Moran khẽ nhấc tay, ra hiệu một chút cho ông chủ của "Zaher". Ông chủ liền vội vàng đi ra từ sau quầy, yêu cầu mọi người giữ trật tự, rồi tìm chỗ ngồi thích hợp cho Hard và đám tay chân của gã.

Họ đi đến trước bàn của Moran.

Hard cười như không cười, nhưng đây chỉ là sự che giấu cho nỗi bất an trong lòng gã mà thôi. Gã cũng giống như Level, cảm thấy mình đang ở nơi đất khách quê người, trong lòng thấp thỏm.

"Đuổi hết đám cận vệ của anh ra ngoài cửa đi!" Moran nói, "Ở đây anh không cần vệ sĩ, và tôi cũng không muốn có người nghe lén."

"Tất cả ra ngoài đợi đi!" Hard do dự một lát rồi dứt khoát ra lệnh.

Thế là, những người tháp tùng Hard liền rời khỏi "Zaher" dưới những ánh mắt thù địch bủa vây.

"Tôi muốn uống một ngụm." Ông trùm Harlem nhìn quanh. "Quán này có những thứ gì?"

"Vodka nguyên chất." Moran vừa nói vừa ra hiệu về phía quầy. Chưa đầy một phút, một cô gái cài cúc áo nghiêm chỉnh nhanh nhẹn bước tới, đặt một chiếc bình thủy tinh bụng lớn đựng thứ rượu vodka trong vắt như nước lọc và một chiếc ly lên bàn.

Hard nhấp một ngụm, gật đầu tán thưởng. "Không tồi — tại sao lại bảo tôi đến đây?"

"Anh mới chỉ gửi đến mười vạn đô la thôi, Joshua. Số còn lại khi nào mới gửi đến?"

"Tôi muốn xem sẽ tạo ra trò trống gì trước đã." Hard hằn học làu bàu.

"Đêm qua có một cô gái cùng màu da với anh bị giết đấy." Moran nói một cách thong thả, "Nghe nói chưa?"

Hard lắc đầu, rót thêm ít rượu từ trong bình. "Thế thì đã sao?"

"Sát thủ đã thiết lập liên lạc với một nữ phóng viên của 'Daily New York', dẫn đường cho cô ta đến hiện trường, cố gắng tìm cách để cô ta biết nhiều thông tin hơn cảnh sát. Từ đó cô ta hầu như liên tục đưa tin về những việc gã này làm, luôn muốn tạo ra tiếng vang lớn từ việc đó. Tại sao anh không giúp cô ta một tay hả, Hard?"

"Tôi? Mẹ kiếp, giết một cô gái thì liên quan gì đến tôi, chưa nói đến một con mụ nói nhảm trên tivi nhỏ nhoi như thế!"

"Cô gái bị giết là một người da đen. Sáng nay, trong lần phát sóng đầu tiên, nữ phóng viên tuyên bố rằng sát thủ gọi điện cho cô ta đã tự mình thông báo vụ mưu sát, đồng thời cho cô ta biết nơi ở của nạn nhân..."

Moran hơi khựng lại một chút, rồi tiếp tục nói với giọng nhấn mạnh, "Cô ta tưởng sát thủ là một người da trắng."

Gã dò xét ánh mắt của Hard.

"Sát thủ da trắng đường hoàng giết cô gái da đen ở Harlem, chẳng lẽ anh em nhà Gambocolo lại thờ ơ sao?" Moran thong thả hỏi, "Chẳng lẽ gã không có trách nhiệm huy động toàn bộ thành viên của phong trào 'đấu tranh vì quyền lợi của người da đen' xuống đường biểu tình phản đối, thậm chí vượt qua đường 110 tiến về phía nam, tiến quân vào khu vực sinh sống của người da trắng?"

Level hiểu ra nhanh hơn Hard.

"Như vậy sẽ khiến đám cảnh sát căng thẳng đến mức không thở nổi!" Gã trầm giọng hét lên. Ai cũng biết, Joshua Hard tự xưng là chiến sĩ tiên phong đấu tranh cho quyền bình đẳng của người da đen, và có ảnh hưởng rất lớn trong số nhiều cư dân ở Harlem không liên quan đến hoạt động tội phạm của bản thân gã.

Kirk Moran dùng ngón trỏ chọc chọc vào ngực Joshua Hard, ngay phía dưới chiếc ghim cài kim cương trên cà vạt một chút. "Mau về nhà đi, mặc bộ trang phục dân tộc châu Phi của anh vào! Sau đó đứng trước micro của đài phát thanh địa phương Harlem phát biểu một bài diễn văn kích động, lôi kéo mọi người xuống đường!"

"Tôi hiểu rồi."

Hard nói xong liền đứng dậy, uống cạn chỗ vodka còn lại.

"Các người đừng có ảo tưởng!" Gã nói, "Một vụ mưu sát chỉ đủ để châm ngòi cho một cọng rơm thôi. Ba bốn ngày sau mọi chuyện lại đâu vào đấy, không có việc gì có thể chuyển hướng mục tiêu triệt hạ chúng ta của cảnh sát trong thời gian dài đâu."

"Gã nói đúng đấy!" Level nói xong cũng đứng lên. "Còn việc gì nữa không?"

Moran không nói một lời, ném mấy tờ tiền giấy lên bàn rồi cùng những người khác rời khỏi "Zaher".

Hard và Level lần lượt lên xe của mình: ông trùm Harlem chui vào một chiếc Cadillac màu đỏ, bá chủ ngành xây dựng bước vào một chiếc Rolls-Royce.

Kirk Moran đi bộ dọc theo vỉa hè lên phía trên vài dãy phố. Kể từ khi kiểm soát Bronx, gã không còn thuê vệ sĩ cận thân nữa. Gã cho rằng chỉ cần khẩu súng lục cỡ lớn Colt .45 giắt dưới nách là đủ. Cuối cùng gã rẽ vào một con phố ngang hẹp với những ngôi nhà ba tầng nằm sát sạt nhau.

Ở ngôi nhà thứ ba phía bên phải đi lên, gã bước lên bậc thềm, đi đến trước cửa, mở khóa an toàn của cửa phòng rồi bước vào trong nhà.

Căn phòng tối đen như mực, tất cả các cửa sổ đều được che chắn kín mít bằng rèm chớp hoặc rèm vải.

"Là tôi." Moran nói lớn vào bóng tối.

Một luồng sáng từ đèn pin rọi xuống từ chiếu nghỉ cầu thang tầng trên, khóa chặt lấy gã.

Giọng một người đàn ông hỏi: "Anh muốn làm gì hả, Kirk? Cả đêm chúng tôi không ngủ được rồi. Chúng tôi cần ngủ."

"Tôi mang tiền đến đây." Moran trả lời. "Ba mươi vạn đô la. Mỗi người mười vạn. Đúng như đã thỏa thuận."

Người đàn ông đứng ở chiếu nghỉ cầu thang bật cười ha hả.

"Đây là lập kỷ lục mới rồi sao?" Gã búng tay liên tiếp ba cái. "Triệt hạ ba mạng trong vòng hai mươi tư giờ?"

Sau một giấc ngủ ngon lành, vừa quá trưa một chút, tôi đã đón xe đến thẳng trụ sở FBI.

Khắp thành phố vang rền tiếng còi hú của cảnh sát. Thực ra đây là chuyện cơm bữa. Nhưng hôm nay, những tiếng rống chói tai ấy dường như đang dồn dập đổ về từ khắp mọi ngả đường.

Trên đường đến văn phòng sếp, tôi gặp Steve DiMaggio. Tôi hỏi anh ta có tin tức gì mới không.

"Có bạo động ở Harlem." Anh ta trả lời ngắn gọn.

Phil đang đợi tôi trước cửa phòng ông High. Thông thường sau khi kết thúc mỗi chiến dịch, sếp đều yêu cầu từng đặc vụ tham gia phải trực tiếp đến báo cáo.

"Rất vui khi thấy các cậu đều bình an vô sự." Ông High vừa nói vừa phẩy tay ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống ghế sofa trước bàn làm việc của ông. "Scott Stratton có lời cảm ơn gửi đến các cậu. Điện thoại gọi tới từ văn phòng của cậu ấy. Cậu ấy không thể trực tiếp đến đây vì đang bận chỉ đạo một chiến dịch lớn ở Harlem."

"Steve nói là có 'bạo động'. Chẳng lẽ tình hình nghiêm trọng hơn bình thường sao, thưa sếp?"

"Có vẻ đúng là như vậy. Sở cảnh sát thành phố đã yêu cầu toàn bộ cảnh sát đang trong ca nghỉ phải lập tức quay lại đồn."

"Chuyện xảy ra thế nào vậy, thưa sếp?"

"Hai cô gái đã bị sát hại. Cô gái thứ hai là một người da đen ở khu Harlem. Kẻ sát nhân dường như có một sự tự hào bệnh hoạn về tội ác của mình. Hắn muốn xuất hiện các bài báo viết về bản thân và những việc hắn làm. Hắn đã thiết lập liên lạc với một nữ phóng viên của đài truyền hình 'Daily New York' và cung cấp thông tin cho cô ta. Cô ta và đài truyền hình đều không muốn bỏ lỡ cơ hội tạo scandal giật gân này, thế là họ dốc toàn lực khai thác. Từ đó, các vụ án mạng trở thành tin tiêu điểm trong chương trình của họ. Sáng nay, cô phóng viên tuyên bố cô tin rằng kẻ sát nhân là một người da trắng. Lời tuyên bố này đủ để kích động một lượng lớn người da đen hiếu chiến xuống đường, chưa kể một số kẻ cầm đầu, đặc biệt là anh em nhà Gambogolo, còn đang đổ thêm dầu vào lửa. Anh em nhà Gambogolo liên tục phát biểu kích động qua đài phát thanh địa phương Harlem."

"Chúng ta đều biết, Gambogolo lấy hóa danh là Joshua Hard, lạm dụng danh nghĩa 'Anh em Da đen' của mình để thực hiện các hành vi buôn bán ma túy, tổ chức mại dâm, tống tiền bảo kê. Hai phần ba khu vực Harlem đều nằm dưới sự kiểm soát của gã."

"Việc thực hiện kế hoạch càn quét đã chặt đứt vài móng vuốt của gã." Ông High nói tiếp, "Đó là lý do tại sao gã tìm mọi cách để kích động bạo loạn trong địa bàn của mình. Gã nghĩ cảnh sát sẽ mệt mỏi đối phó mà không còn tâm trí quản lý gã cùng đám bán ma túy đường phố và bọn thu tiền bảo kê."

Sếp bắt đầu dùng bút bi gõ nhịp xuống bàn làm việc, điều này cho thấy ông đang tập trung suy nghĩ cực độ.

Vài phút sau, ông nhấc điện thoại, ấn nút quay số trực tiếp đến trụ sở Sở cảnh sát thành phố, yêu cầu nói chuyện với Trưởng phòng điều tra án mạng. Khi Đại úy Brian Pace tự giới thiệu tên, ông High liền bật loa ngoài để Phil và tôi cũng có thể nghe thấy cuộc hội thoại.

"Tôi là John de High." Sếp chúng tôi nói, "Chào anh, Brian!"

"Chào anh, John!" Pace có một giọng trầm khàn sâu lắng. Anh là sĩ quan cảnh sát da đen đầu tiên đi lên từ cảnh sát tuần tra và nhanh chóng được thăng chức lên làm trưởng phòng. "Scott Stratton khen ngợi không ngớt lời về sự hợp tác với FBI. Khi nào các anh mới làm chút việc cho tôi đây?"

"Brian, từ ngày hôm qua người của anh đã phải bận rộn xử lý vụ án của gã sát nhân hám danh tiếng, kẻ dám để đài truyền hình đưa tin về tội ác của mình."

"John, chuyện như thế này chúng tôi chưa từng gặp bao giờ!" Pace hạ thấp giọng, "Hắn điều cô phóng viên này đến hiện trường vụ án, đồng thời thông báo cho cô ta về vụ mưu sát tiếp theo, và hắn đã thực sự làm thế, chết tiệt."

"Nếu anh đồng ý, Brian, FBI cũng muốn tham gia điều tra vụ án này."

"Có người đến giảm bớt gánh nặng công việc cho chúng tôi thì có gì mà phản đối chứ. Anh bảo người của anh liên lạc với Trung sĩ Thám tử Sean McLorne! Anh ta hiện đang đau đầu vì ba vụ mưu sát đấy."

"Hai vụ chứ", High sửa lại.

"Không, ba vụ, John! Thằng chó đẻ đó tuyên bố hắn muốn lập kỷ lục mới, và hắn đã làm thật."

Từ vụ mưu sát thứ hai, đặc biệt là từ khi vụ án này gây ra bạo động ở Harlem, tỷ lệ người xem của đài "Daily New York" tăng vọt, đây là điều chưa từng có từ khi lập đài, mà Fancy Hervish lại là thành viên chủ chốt của ban biên tập. Nhờ đó, cô được cấp một phòng thu chuyên dụng và ba trợ lý, giúp cô có thể làm thêm hai chương trình trước khi ngã lưng xuống chiếc sofa dài chìm vào giấc ngủ sâu.

Gần ba giờ chiều cô mới tỉnh dậy. Đầu cô đau nhức, miệng khô khốc, chân tay rã rời.

Cô lảo đảo đi từ phòng nghỉ vào phòng thu. Nơi đây mọi người đang bận rộn như vạc dầu sôi. Các báo cáo về cướp bóc, ẩu đả và bạo lực liên tục được gửi về từ các đội tác nghiệp ngoại trường, cần được gia công, cắt dựng, bình luận kịp thời để chuẩn bị phát sóng.

"Trở lại chiến đấu thôi, Fancy". Nhà sản xuất Red Pella chào cô, "Mau đi trang điểm, nghỉ ngơi chút đi! Tôi muốn cô đưa ra một tuyên bố. Liên tục có người gọi điện đến hỏi khi nào mới lại được thấy cô. Người ta không bao giờ xem đủ, nghe đủ về người phụ nữ được kẻ sát nhân tin cậy đâu."

"Hắn không hề tin cậy tôi, mà là đang lợi dụng tôi."

"Cũng như nhau cả thôi, cưng à. Khán giả muốn thấy cô."

"Tôi không chịu nổi nữa rồi, Red! Tôi sắp chết mất."

Pella nhe răng cười.

Trải qua hai mươi năm làm phóng sự đêm ở New York, gã còn sắt đá, khó lay động cảm xúc hơn cả một con cá sấu đang đói khát.

"Những cô gái khác sẽ chết, riêng cô thì không. Hãy nắm lấy cơ hội trước mắt đi, Fancy! Cô đang là người phụ nữ đắt giá nhất trên thị trường đấy. Chỉ cần là phóng sự do cô dẫn đầu, ngay cả những đài truyền hình lớn cũng phải dùng tư liệu của chúng ta."

"Tôi không gượng nổi nữa." Nữ phóng viên thở dài, "Anh có biết tôi đã làm việc liên tục không nghỉ suốt bốn mươi giờ rồi không? Hai tiếng ngủ chẳng thấm vào đâu cả."

Gã rút từ túi áo ra một chiếc hộp kim loại nhỏ, mở ra bằng một tiếng "tạch". "Cái này dùng được đấy," gã nói, "hít một chút đi!"

Phóng viên và biên tập viên trong ngành truyền thông khắc nghiệt, để chống lại áp lực căng thẳng, thường xuyên sử dụng cocaine, điều này không có gì mới mẻ đối với Fancy Hervish. Cô rắc một ít bột trắng như pha lê lên mu bàn tay, rồi dùng mũi hít vào.

Chỉ vài phút sau, cô đã cảm nhận được hiệu quả. Cơn đau đầu như bị thổi bay đi mất, tâm trạng u uất cũng đột ngột thay đổi. Cô cảm thấy tinh thần phấn chấn, khắp người như tràn đầy sức mạnh không dùng hết.

"Được rồi, Red, tôi sang quán 'Tonio' ăn chút gì đó, nốc nửa lít cà phê đặc đã." Giọng cô nói có vẻ hơi quá lớn. "Sau đó tôi sẽ đợi lệnh, được chứ?"

"Tonio" là một quán cà phê nhà hàng Ý nằm đối diện bên đường, là nơi lui tới thường xuyên của các nhân viên kỹ thuật và biên tập viên đài truyền hình.

Vào giờ này của buổi chiều, quán rất vắng khách. Fancy chọn một chỗ trong góc không xa quầy bar dài. Ông chủ Tonio đích thân ra tiếp đón cô.

"Chào cô Hervish. Sáng nay tôi có xem chương trình của cô. Thật tuyệt vời, thần kinh cô làm bằng thép mới chịu được thế. Là tôi thì tôi chịu, không có gan đối thoại với một con thú như vậy, đặc biệt là không thể coi hắn như một người bình thường. Cô thực sự muốn gặp hắn sao?"

"Tonio, làm ơn cho tôi một chiếc pizza nhỏ và một ly espresso thật đặc."

"Có ngay đây, cô Hervish!"

Sau khi hô món ăn vào bếp, ông quay lại khởi động máy pha cà phê áp suất. Khi dòng nước cà phê đen đặc đang từ từ nhỏ giọt vào ly, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên. Tonio dùng tay trái nhấc ống nghe, gật đầu một cái, đẩy máy điện thoại về phía Fancy, rồi đưa ống nghe cho cô.

"Điện thoại của cô!"

Fancy nhận lấy ống nghe, vô cùng miễn cưỡng nói một tiếng "Alô" vào ống nghe.

"Chào cưng." Người gọi điện nói, "Mẹ kiếp, anh đã đợi lâu thế này em mới chịu vào nhà hàng."

Cô nhận ra giọng nói của ai, trong lòng dâng lên một hồi hoảng loạn. Cô nghĩ, hắn đang ở đây. Hắn nhìn thấy mình. Hắn đang ở rất gần mình.

Cô đột ngột quay người lại, quan sát năm sáu người khác trong nhà hàng. Bên cạnh chiếc máy hát tự động sản xuất từ thập niên 60 dùng để trang trí của Tonio, có một người đàn ông đang đứng quay lưng về phía cô, nhưng cô có thể nhìn thấy hai bàn tay của gã. Gã không cầm điện thoại di động.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt kính viết chữ trắng lớn danh mục các loại pizza của quán "Tonio". Ngoài cửa sổ, phía bên kia đường, trước cửa tòa nhà đài truyền hình là ba bốt điện thoại công cộng xếp liền nhau. Cả ba bốt điện thoại đều có người đang gọi, tiếc là Fancy chỉ nhìn thấy chân của họ. Trong thoáng chốc cô nảy ra ý nghĩ: chạy sang xem mặt những người đang gọi điện kia, biết đâu "hắn" đang ở trong số họ. Nhưng cô lập tức dập tắt ý nghĩ đó. Đúng vậy, cô thầm phác họa chân dung hắn trong đầu, nhưng thực tế cô không hề biết mặt mũi hắn ra sao.

"Này, sao không trả lời?" Cô nghe thấy tiếng của hắn.

Tonio đặt một ly cà phê nóng hổi bốc khói trước mặt cô.

"Tôi thấy bất ngờ." Cô trả lời. Nói ra mấy chữ đầu tiên này xong, cô lại không còn thấy hoảng sợ nữa. "Anh nhìn thấy tôi sao? Anh đang ở gần đây à?"

Hắn cười khục khục.

"Em chỉ muốn biết điều này thôi sao, cưng."

Fancy suy nghĩ, bốt điện thoại đối diện bên đường không phải là nơi duy nhất có thể gọi điện. Hắn có thể đang ngồi trong một chiếc xe hơi đỗ lại và dùng điện thoại di động. Hắn cũng có thể đang đứng bên cửa sổ của một ngôi nhà có thể quan sát được nhà hàng. Thậm chí là ngay trong tòa nhà của đài truyền hình, nên biết rằng trong đó ngoài ban biên tập và phòng thu của "Daily New York" thì còn có văn phòng của rất nhiều công ty khác.

"Tất nhiên tôi muốn biết anh là ai, trông anh thế nào, điều gì đã thúc đẩy anh làm ra những chuyện như vậy." Cô nói không chút sợ hãi. Dưới tác dụng của cocaine, cô cảm thấy mình vừa có sức lực vừa có gan dạ.

"Em làm tốt lắm, Fancy. Harlem đang náo loạn, cả New York đang bàn tán xôn xao về anh. Có lẽ một ngày nào đó anh sẽ đền đáp em bằng một cuộc phỏng vấn đặc biệt — ít nhất là mỗi khi anh săn được một búp bê ngoại quốc khác, anh luôn là người đầu tiên thông báo cho em, nhưng anh cũng phải cẩn thận — có thám tử nào đang nghe lén em không?"

"Chuyện đó tôi không biết." Fancy trả lời, "Đến nay trên người tôi chưa có thiết bị nào cả. Còn việc họ có đặt máy nghe lén ở nơi ở hay ban biên tập của tôi không thì tôi không rõ."

"Họ cũng có thể nghe lén điện thoại di động của em. Em hãy kiếm một chiếc điện thoại khác, dùng một số mà đám cảnh sát không biết!"

Cô không chút do dự chấp nhận gợi ý của hắn.

"Tôi làm sao báo số mới cho anh?"

"Em hãy lái một chiếc xe Ford Escort màu xanh lam. Đặt tờ giấy viết số điện thoại ở khoảng trống phía sau tựa lưng ghế sau! Như vậy từ ngoài xe có thể nhìn thấy số trên tờ giấy qua kính sau. Bất cứ lúc nào anh đi ngang qua xe là có thể ghi lại được." Nói xong, hắn lại cười khục khục.

Tonio bưng pizza đến, định nói gì đó. Fancy vội vàng xua tay bảo ông đi chỗ khác. Cô không muốn cuộc trò chuyện bị ngắt quãng, liền tiếp lời ngay: "Hôm nay chúng tôi còn phải làm hai chương trình về anh. Tôi lại phải nói về anh..."

"Đúng thế, đến lúc rồi, em nên báo cáo diễn biến mới nhất cho khán giả của mình đi. Anh có thể tiết lộ cho em một chuyện: búp bê da đen làm Harlem bốc hỏa lôi đình tuyệt đối không phải là người cuối cùng."

Fancy trong thoáng chốc nghẹn thở.

"Về nạn nhân thứ ba của anh, tôi hoàn toàn không biết gì cả." Cô cố gắng lắp bắp nói.

"Anh không thể dẫn đường cho em đến đó trước cảnh sát được. Có hai tên ngốc ở ngay gần đó, chúng không buông tha một khắc nào, lập tức báo cảnh sát rồi. Cả ngày nay anh đều đợi cảnh sát thông báo tin tức cho giới báo chí, nhưng xem ra cảnh sát cố ý ỉm tin đi rồi. Rõ ràng, nếu tất cả những kẻ tuần tra trên đường suốt ngày đêm đều không thể ngăn chặn một người như anh ra tay liên tiếp ba lần, thì họ sẽ mất mặt lắm — thế này đi, em hãy khui vụ này ra, Fancy! Đi hỏi bọn họ xem, cô gái được tìm thấy lúc năm giờ sáng ở phố Grand là thế nào!"

Điện thoại đột ngột cúp máy.

Có những việc bắt buộc phải làm trong công việc mà bạn không cách nào quen được. Như tôi chẳng hạn, cứ bước vào phòng khám nghiệm tử thi là không thể kìm được cảm giác ngột ngạt khó thở. Tôi biết Phil cũng vậy. Mà lần này chúng tôi buộc phải chịu đựng một cảnh tượng vô cùng tàn khốc.

Ba nạn nhân nằm trong ba chiếc ngăn kéo lớn xếp liền nhau. Một sĩ quan cảnh sát lật tấm vải liệm lên, thi thể không còn sự sống của ba cô gái trẻ đập vào mắt chúng tôi, hai người da trắng và một người da đen. Sợi dây dùng để siết cổ họ để lại vết hằn sâu hoắm ở cùng một vị trí trên cổ mỗi người. Trên cánh tay và chân đều có những vết bầm dập do bạo lực tàn bạo để lại, cho thấy họ đều đã phản kháng kịch liệt, không chịu khuất phục cho đến chết.

"Hắn không hề cưỡng hiếp họ." Trung sĩ Thám tử Sean McLorne giải thích, "Cả Florence Rudenko, Vanessa Welsh hay Lizzie Barnes đều không bị." Anh chỉ vào một cô gái da trắng, mái tóc xoăn màu nâu đỏ của cô dường như vẫn còn sức sống đang lay động, phát ra tiếng sột soạt. "Khi sát hại cô ấy, tức là người cuối cùng trong ba người, hắn có thể đã bị động. Có hai người đàn ông trên đường đi làm nghe thấy tiếng kêu la nên đã báo cảnh sát. Người của chúng tôi lập tức đến hiện trường, họ thậm chí còn cảm nhận được cô ấy vẫn còn hơi ấm."

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:3
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang