Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6806 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 155

❊ ❊ ❊

Hắn càng e lệ, nàng càng mạnh bạo, nhất định phải để hắn mở to mắt nhìn nàng chứng minh. Nàng ngồi xuống, quen tay hay việc, nhanh chóng tìm thấy niềm vui, dần dần trở nên thành thạo.

Văn Triển thích đặt mình vào vị trí chiều lòng, mọi việc có thể lấy lòng Lục Vân Sơ đều là nhiệm vụ hàng đầu của hắn.

Nhưng có vài chuyện hắn không thể khống chế. Hắn không kìm được động tác của cơ thể, bắt đầu va chạm vào nàng.

Lục Vân Sơ chẳng mấy chốc đã hết sức, chân mỏi nhừ, nằm nhoài trên người hắn.

Hắn lập tức dừng lại, e sợ mình làm không tốt, nàng sẽ đứng dậy bỏ đi ngay.

Lục Vân Sơ nghiến răng nghiến lợi: "Chàng cũng thật biết nhịn đấy."

Nàng ngẩng đầu lên, phát hiện mắt Văn Triển đỏ hoe. Mí mắt hắn vốn dĩ đã mỏng, một khi đau khổ hay cảm động, rất dễ dàng lộ ra sắc màu tựa mây tía.

Lục Vân Sơ không thể không thừa nhận, hắn thật sự rất biết nhẫn nhịn.

Nhưng cũng chỉ được một lúc, nàng bất động quá lâu, trêu ngươi hắn, hắn thật sự không thể nhịn được nữa, lật người, chiếm thế thượng phong.

Lục Vân Sơ rất muốn nhìn biểu cảm của hắn, nhưng Văn Triển lại cúi đầu, không nhìn mặt nàng, ánh mắt nhìn về nơi khác.

Nàng choáng váng, muốn níu lấy hắn, tay mềm nhũn không được, chỉ có thể r.ên r.ỉ làm bộ làm tịch nói: "Chàng làm ta đau."

Văn Triển lập tức dừng lại, hoảng hốt nhìn nàng, mí mắt vốn đã đỏ hoe, dáng vẻ này trông như sắp khóc òa lên.

Lục Vân Sơ mệt mỏi bật cười, Văn Triển mới biết mình bị nàng đùa giỡn.

Hắn có chút tủi thân, không thể đem chuyện này ra lừa hắn, nếu không hắn thật sự sẽ tự trách đến chết mất.

Nhưng Lục Vân Sơ làm gì cũng được, hắn tủi thân một chút, lập tức tiêu hóa hết, cúi đầu tiếp tục.

Lục Vân Sơ ngắt quãng nói: "Văn Triển, ta thật sự không biết làm sao với chàng... Nhưng không sao, nếu ta đã hứa sẽ kéo chàng ra ngoài, thì ta sẽ kiên nhẫn chờ chàng."

Tình ý của nàng đối với Văn Triển không sâu đậm bằng Văn Triển đối với nàng, dù là yêu hay là dựa dẫm, những cảm xúc này hòa vào nhau, đã không thể phân biệt được nữa.

Nàng lỗ mãng xông vào thế giới của Văn Triển, cướp đi tất cả tầm nhìn của hắn, được gửi gắm tình yêu nặng trĩu đầy cẩn thận như vậy, thì nào có tư cách mất kiên nhẫn?

Được người ta thích đến mức run sợ như vậy, cũng là một loại may mắn.

Nàng nói: "Cám ơn chàng."

Không biết là mồ hôi hay nước mắt rơi trên người Lục Vân Sơ.

Lục Vân Sơ lau đi giọt nước, đầu óc trống rỗng, rất phá hỏng bầu không khí mà nghĩ, lúc trước nàng lỗ mãng xông vào thế giới của Văn Triển, bây giờ cũng bị lỗ mãng xông trở lại.

Lại là một buổi sáng cửa đóng then cài.

Lục Vân Sơ tắm rửa xong, chuẩn bị tìm đồ ăn, thì bị Văn Giác chặn lại.

Hắn ta nói: "Có thể nói chuyện được không?"

Lục Vân Sơ không có sắc mặt tốt với hắn ta, đã thành thói quen, theo bản năng cãi lại: "Không."

Văn Giác xoa xoa mi tâm, giống như cả đêm không ngủ: "Chuyện chính sự."

Lục Vân Sơ vẫn đi theo hắn ta ra sân sau.

Không khí bên ngoài rất trong lành, Văn Giác khoanh tay, hít sâu mộthi, vẻ mặt nghiêm túc.

Lục Vân Sơ đã quen với dáng vẻ cuống cuồng của hắn ta, rất ít khi thấy hắn ta nghiêm túc như vậy.

Nhìn như vậy mới ra dáng nam chính... Nàng đang nghĩ lung tung thì Văn Giác đột nhiên quay đầu lại, mở miệng nói: "Ta đã rất nhiều lần muốn giếc muội."

Dù Lục Vân Sơ có nghĩ thế nào cũng không hiểu tại sao Văn Giác lại mở đầu bằng câu này.

Nàng kinh ngạc: "Hả?" một tiếng.

Văn Giác lắc đầu: "Ta cũng không hiểu. Mơ mơ hồ hồ, có một giọng nói nhắc nhở ta, muội rất không tốt với A Triển, hai người tuyệt đối không thể ở bên nhau, hơn nữa ta phải giếc muội."

Hắn ta cười khổ: "Kỳ lạ đúng không?"

Lục Vân Sơ cứng họng.

Văn Giác cũng không mong nàng trả lời, hắn ta chỉ nói: "Hai người định đi đâu?"

Lục Vân Sơ vẫn còn đang trong cơn chấn động, chưa kịp lên tiếng, Văn Giác đã tự mình nói tiếp: "Xuống phía nam tìm phụ thân muội à?"

Lục Vân Sơ lùi lại nửa bước.

Thật khó để diễn tả cảm giác này, Văn Giác quá bình thường, bình thường đến mức khiến nàng có chút sợ hãi.

Trước đây, khi đối mặt với Văn Giác, nàng luôn cảm thấy không chân thực, hắn ta là nam chính, là kẻ thù hai kiếp của "nàng" trong sách, là một kẻ điên luôn tràn ngập địch ý với nàng.

Nhưng hắn ta bây giờ... Lục Vân Sơ đáp: "Đi thì đã sao, không đi thì lại sao?"

Văn Giác khẽ cười: "Con đường xuống phía nam e rằng sẽ không yên ổn, chẳng bao lâu nữa sẽ có chiến sự."

Hắn ta nói như vậy nghe thật kỳ lạ, có thiện ý, chuyện này tự nó đã kỳ quặc rồi.

Nàng không trả lời, Văn Giác lại kéo câu chuyện trở lại: "Đêm qua ta không ngủ được, những ý nghĩ hỗn loạn cứ lởn vởn, lúc ẩn lúc hiện.

Đến khi tỉnh dậy vào hôm nay, dường như chúng không còn ồn ào nữa.

Thật kỳ quái, phải không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »