Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6617 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 126

❊ ❊ ❊

Văn Triển đuổi kịp nàng, thấy nàng cười rất vui vẻ, nhất thời hoang mang.

Hắn lắc lắc tay áo nàng, nàng lập tức trở lại vẻ mặt lạnh lùng.

Trái tim vừa mới hạ xuống của Văn Triển lại bồn chồn lo lắng.

Hắn do dự một chút, tai đỏ bừng, lặng lẽ luồn tay qua tay áo nắm lấy tay nàng, nắm chặt không buông.

Người qua đường đi ngang qua, "chậc" một tiếng, thật trái luân thường đạo lý. Nhưng nương tử bên cạnh hắn ta nhìn thấy dung mạo của Văn Triển lại tỏ vẻ hâm mộ mà nhìn thêm vài lần.

Lục Vân Sơ thuận tay kéo Văn Triển vào một góc hẻm nhỏ, nấp trong con hẻm không người qua lại, hung dữ nói: "Sao, nói buông là buông, nói nắm là nắm, chàng xem ta là cái gì chứ?"

Đúng là vô lý hết cỡ, một cái mũ to đùng đã chụp xuống rồi, cũng chỉ Văn Triển mới chịu ngoan ngoãn nhận sai.

Hắn viết trên lòng bàn tay nàng: Ta sai rồi. Sau này sẽ không như vậy nữa, nàng bảo buông tay ta mới buông.

Lục Vân Sơ phủi phủi tay: "Chỉ vậy thôi sao? Ta rất buồn đó nha."

Văn Triển không biết phải làm sao cho phải, hoang mang nhìn nàng.

Hắn cao hơn Lục Vân Sơ hơn một cái đầu, khi cúi xuống nhìn nàng, hàng mi che khuất nửa đồng tử, đuôi mắt vẽ nên một đường cong hất lên đẹp mắt, chính là đôi mắt như vậy, mà Lục Vân Sơ lại thấy giống như đôi mắt cún con tội nghiệp rủ xuống.

Lục Vân Sơ đảo mắt long lanh, bĩu môi.

Văn Triển nghi hoặc nhướn mày.

Nàng bĩu môi lên.

Một tia sáng lóe lên trong đầu, Văn Triển đoán được một ý nghĩ không tầm thường.

Hắn kinh ngạc nhìn Lục Vân Sơ, Lục Vân Sơ nín cười, nghiêm túc gật đầu.

Văn Triển hóa đá.

Lục Vân Sơ vốn chỉ trêu chọc hắn, cũng không muốn ép buộc hắn, đẩy hắn ra, giả vờ thất vọng tức giận bỏ đi.

Hai người một trước một sau đi đến cửa hàng thịt heo, Lục Vân Sơ vừa hỏi, mới biết hôm nay rất không may, thịt heo đã bán hết.

Lần này nàng thật sự tức giận, trên đầu như đang bốc khói.

"Một chút cũng không còn sao?" Nàng vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi: "Vậy xương ống lớn thì sao, bên trên hẳn là còn dính thịt chứ."

Người bán thịt nói giọng miền Bắc, lắc đầu: "Vừa mới bị mua rồi, xương ống lớn còn bán chạy hơn cả thịt heo nữa."

"Vậy tai heo thì sao? Đuôi heo, lưỡi heo cũng được!"

Người bán thịt dùng ánh mắt kỳ quái nhìn nàng.

Vừa đúng lúc nương tử người bán thịt xách một thùng lòng heo hôi hám ra ngoài, thấy vẻ mặt của hắn ta, lập tức hung dữ trừng mắt: "Làm gì đó!"

Sau khi hung dữ xong, lại ngại ngùng cười với Lục Vân Sơ.

Lục Vân Sơ vừa thấy cái thùng trong tay nàng ấy, mắt liền sáng lên: "Cái này bán không?"

Lần này đến lượt nương tử người bán thịt cứng đờ. Nàng ấy nhìn Lục Vân Sơ, ánh mắt rơi vào người Văn Triển đang đứng sau nàng với vẻ mặt như làm sai chuyện.

Nương tử này kỳ quái thật, tướng công kia cũng không ngăn cản, xem ra lại là một tên sợ thê tử.

"Cái này…"

Lục Vân Sơ cười hì hì vỗ vỗ Văn Triển: "Trả tiền!" Kẻ lười biếng đến cả túi tiền cũng không muốn mang theo.

Văn Triển lập tức từ trong tay áo lấy ra túi tiền nặng trĩu, hai tay đưa cho Lục Vân Sơ.

Nương tử người bán thịt trợn mắt: Tên sợ thê tử này còn nghiêm trọng hơn cả nhà bọn họ… chậc chậc chậc.

Lục Vân Sơ thành công mua được một thùng lòng heo, hôi thì đúng là hôi thật, nhưng nghĩ đến mùi vị thơm ngon của lòng heo, nàng có thể nhịn!

Cái thùng khá nặng, Văn Triển muốn giúp nàng xách, bị nàng từ chối. Văn Triển phải giữ cho thơm tho, không thể dính mùi hôi! Nếu không thì ôm không còn vui nữa.

Văn Triển tưởng nàng vẫn còn đang giận, đầu cụp xuống càng thấp hơn.

Đi ngang qua con hẻm nhỏ lúc nãy, hắn quyết định sửa sai, nghiến răng, kéo Lục Vân Sơ vào trong.

Lục Vân Sơ không hiểu hắn muốn làm gì, đặt thùng lòng heo xuống.

Văn Triển lại tiếp tục kéo nàng vào trong, chỉ đến cuối con hẻm mới thôi.

"Làm gì—"

Chưa nói hết câu, Văn Triển đã hôn nàng.

Lục Vân Sơ trừng mắt, ngoài cửa hẻm người qua kẻ lại, trong con hẻm nhỏ mờ tối, Văn Triển cúi đầu, tấm lưng rộng che khuất thân hình nàng, che nàng kín mít.

Lục Vân Sơ có thể nghe thấy tiếng nói chuyện của người đi đường, tiếng rao hàng, đương nhiên, rõ nhất vẫn là tiếng tim đập của Văn Triển.

Nàng cảm giác cả người Văn Triển đều đang run rẩy theo nhịp tim đập, truyền sang nàng, khiến nàng cũng có cảm giác xấu hổ đến run người.

Hứ... kí.ch th.í.ch dữ vậy sao?

Nàng định làm nụ hôn thêm sâu đậm thì hắn đã ngẩng lên, mặt đỏ bừng như nhỏ máu, nhìn nàng tha thiết, tựa hồ đang hỏi: Như vậy được chưa?

Dĩ nhiên là chưa được rồi.

Lục Vân Sơ đưa tay nắm lấy vạt áo hắn, kiễng chân, nâng cằm, hôn tiếp.

Văn Triển bất ngờ, bị nàng kéo loạng choạng vài bước, sợ nàng té nên không dám giãy giụa, vội đưa tay đỡ lấy lưng nàng, sợ nàng va vào tường đá.

Lúc này hắn không thể che khuất nàng được nữa, Lục Vân Sơ cũng có thể thấy được những người qua lại trên phố.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »