Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6614 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 183

❊ ❊ ❊

Vỏ cà tím nhồi giòn rụm, cắn vào phát ra tiếng rắc rắc.

Lớp bột mì mỏng tang bên ngoài bao bọc lấy miếng cà tím được chiên ở nhiệt độ cao trở nên mềm nhũn, ẩm ướt, thoang thoảng hương thơm đặc trưng của cà tím, như vị nước cân bằng lại độ ngậy của món chiên, thịt kẹp bên trong lại mềm lại tươi, từng lớp từng lớp, hương vị thật phong phú.

Lục Vân Sơ xay ớt khô thành bột, trộn với bột hạt tiêu, bột hồ tiêu và muối làm thành gia vị rắc, rắc nhẹ lên một lớp mỏng trên bề mặt cà tím nhồi, vậy nên món ăn này còn có vị mặn, cay tê tê đầu lưỡi rất đặc trưng.

Văn Triển rất thích món này, mặc cho bên trong cà tím nhồi còn đang bốc khói nghi ngút, hắn vẫn nhịn không được mà ăn liền tù tì từng miếng một, thêm bát cháo trắng nữa, ngon đến nỗi muốn thốt lên thành lời.

Cứ mỗi lần ăn cơm là mắt hắn lại sáng long lanh, không phải kiểu long lanh như mắt cún, mà là kiểu long lanh tràn đầy kinh ngạc và thích thú, ẩn chứa ý cười cùng sự sùng bái, khiến cho người nấu ăn rất mãn nguyện.

Chút bực bội trong lòng Lục Vân Sơ hoàn toàn tiêu tan, Văn Triển đúng là biết cách lấy lòng nàng, nàng đẩy đĩa sủi cảo áp chảo về phía Văn Triển.

Văn Triển lại lộ ra vẻ mặt mong chờ đó, hơi nhướng mày, đôi mắt trong veo chớp chớp, theo bản năng đưa đũa tới.

Đũa đưa giữa chừng, hắn chợt nhớ ra mình là người có lỗi, liền khựng lại, mặt xụ xuống, dè dặt nhìn sang Lục Vân Sơ.

Lục Vân Sơ không hiểu hắn nghĩ gì, bèn hỏi: "Không ăn à?"

Văn Triển tưởng nàng đang trách móc mình rất dữ dội, nào dám nhiều lời, vội vàng gắp bánh.

Sủi cảo vừa vào miệng, Văn Triển lại tạm thời quên mất sự lo lắng.

Vân Sơ giỏi quá, sao món nào nấu cũng ngon vậy cà?

Vỏ bánh mềm dẻo, ôm trọn lấy phần nước dùng nóng hổi bên trong, cắn một miếng, nhân thịt tươi ngon hòa quyện cùng nước dùng tràn vào khoang miệng, khỏi cần chấm thêm gì cũng đủ ngon rồi.

Sủi cảo chiên vàng một mặt, giòn rụm, thơm lừng mùi cháy cạnh, thoang thoảng hương mỡ heo quyện với vị béo ngậy của trứng, vừa thơm mùi thịt, lại không hề ngấy, ăn với cháo trắng làm bữa tối là nhất.

Nếu dùng hành động để diễn tả sự hài lòng của Văn Triển, thì giờ phút này nội tâm hắn đã bắt đầu lắc lư, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạnh lùng, tốc độ ăn rất nhanh, chỉ chớp mắt đã húp gần hết nửa bát cháo trắng.

Thoả mãn cơn thèm ăn một chút, lý trí cuối cùng đã chiến thắng cơn đói, Văn Triển lại bắt đầu thấy bồn chồn.

Nếu Vân Sơ giận thì sau này còn được ăn những món ngon này nữa không? Á, tại sao mình lại làm chuyện ngốc nghếch thế này?

Lục Vân Sơ không đói lắm nên ăn rất nhanh, trên bàn còn thừa rất nhiều thức ăn, nàng thuận miệng hỏi: "Ăn hết được không?"

Nàng vừa lên tiếng, Văn Triển đang ngẩn người bỗng giật mình, ngồi thẳng dậy, nghiêm túc gật đầu lia lịa.

Lục Vân Sơ đang định đứng dậy, thấy hắn như vậy liền hỏi với vẻ nghi hoặc: "Chàng chắc chứ? Đừng ăn quá no, không tốt cho dạ dày."

Đối diện với sự nghi ngờ của nàng, Văn Triển cảm thấy có chút ấm ức.

Đây mới là lượng thức ăn bình thường của hắn.

Nhưng mà hắn không dám nói, chỉ dám lảng tránh ánh mắt rồi gật đầu.

Lục Vân Sơ nói: "Được rồi." Nói xong liền đứng dậy, đi ra sân tản bộ dưới ánh nắng chiều.

Văn Triển nhìn theo nàng đi ra ngoài, cho đến khi bóng dáng nàng khuất hẳn, hắn mới nhanh chóng cúi xuống đánh chén nốt chỗ thức ăn còn lại.

Thổi cháo, húp sùm sụp.

Gắp bánh, cho vào miệng từng cái một, hai má phồng lên, cái này chưa nuốt xong đã nhét cái tiếp theo vào, khuôn mặt đẹp trai bỗng chốc thành mặt sóc chuột.

Còn cà tím nhồi thịt nữa, để nguội thì không ngon, cũng phải ăn cho hết.

Lục Vân Sơ dạo chơi trong sân chưa được bao lâu thì Văn Triển đã bưng bát đĩa trống không vào bếp, nàng ngạc nhiên nhìn vào tay hắn, thấy tất cả mọi thứ đều được ăn sạch sẽ, đến cả cháo cũng hết veo.

Ánh mắt nàng rơi vào phần bụng phẳng lì cùng đường eo thon gọn của Văn Triển, không thể tin được.

Ăn no rồi, cả người Văn Triển thoải mái mềm nhũn, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, bắt đầu suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.

Mặt trời sắp lặn, Lục Vân Sơ ngắm cảnh một lúc rồi quay về phòng, vừa về đến đã bị Văn Triển chặn lại.

Nàng nhìn Văn Triển với vẻ khó hiểu.

Ánh mắt Văn Triển vừa chạm vào khuôn mặt nàng, lại bắt đầu đỏ mặt, nếu nhớ không nhầm thì chiều nay hắn đã áp má vào mặt nàng mấy lần…

Không đúng, hắn kéo dòng suy nghĩ lại, lấy từ trong n.g.ự.c ra một tờ giấy gấp gọn đưa cho Lục Vân Sơ.

Lục Vân Sơ nhận lấy, mở ra, dòng chữ đầu tiên đập vào mắt chính là lời xin lỗi.

Nàng nhanh chóng lướt qua, phát hiện tờ giấy lớn như vậy, chi chít toàn lời xin lỗi, giọng điệu giống như hắn là một tội đồ nghìn năm.

Chưa nói đến việc Lục Vân Sơ không hề giận, dù có giận thì nhìn thấy một tờ kiểm điểm lớn như thế cũng phải nguôi giận rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »