Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6483 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 198

❊ ❊ ❊

"Lúc ta ở dị giới, ta nghe thấy giọng chàng."

Văn Triển trừng lớn mắt, trông hơi ngốc.

Lục Vân Sơ cười nói: "Sau này hãy nói nhiều hơn đi, đừng có vì nghĩ giọng mình khó nghe mà không chịu mở miệng."

Văn Triển vẫn còn đang sững sờ vì câu nói của nàng, hắn ngơ ngác gật đầu, sau khi tiêu hóa được lời nàng nói, lại cau mày, khó khăn "ừm" một tiếng.

Vừa phát ra tiếng vừa gật đầu lia lịa, không rời được động tác, giống như đứa trẻ mới tập nói, vẻ mặt nghiêm túc.

Lục Vân Sơ sờ sờ yết hầu của hắn, cảm nhận được sự rung động tê dại, nhịn không được bật cười: "Cuối cùng cũng chịu lên tiếng rồi."

Ngón tay nàng ấm áp, đầu ngón tay mềm mại, nhẹ nhàng phủ lên yết hầu, lực rất nhẹ, Văn Triển lại cảm thấy yết hầu như muốn tan chảy, nhịn không được nuốt nước bọt.

"Hửm?" Nàng có chút nghi ngờ.

Văn Triển lại nhịn không được nuốt nước miếng cái ực.

Yết hầu lại chuyển động, lần này rốt cuộc Lục Vân Sơ cũng hiểu được sự căng thẳng của hắn.

Nàng thu tay lại, tự nhiên nằm xuống đùi hắn: "Lau tóc."

Văn Triển gật đầu, bỗng nhiên lại nhớ tới lời dặn của nàng, bèn nghiêm mặt cố gắng "ừm" một tiếng.

Tóc nàng ướt sũng, cứ thế nằm trên đùi hắn, Văn Triển chẳng hề ghét bỏ, đỡ lấy đầu nàng, dùng khăn bông bọc lại, nhẹ nhàng lau khô nước.

Động tác của hắn rất dịu dàng, cẩn thận tỉ mỉ khiến người ta cảm thấy trong lòng ngọt ngào tê dại, buồn ngủ díp cả mắt.

Lục Vân Sơ từ từ nhắm mắt, lại đột nhiên nghe thấy tiếng nói hoảng hốt của Văn Triển: "Vân... Sơ..."

Nàng giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra, vừa vặn đối diện với ánh mắt hoang mang bất an của Văn Triển.

Thấy nàng mở mắt, Văn Triển thấy rõ được sự thả lỏng, nở một nụ cười rất không tự nhiên với nàng.

Lục Vân Sơ không hiểu, hắn lại cố ý chuyển sự chú ý của nàng, đỡ nàng từ trên đùi mình dậy, dịch lò sưởi lại gần, hơ khô hơi nước trên tóc cho nàng.

Nàng đang được đỡ tóc, không tiện quay đầu lại, đành phải nói với không khí phía trước: "Những ngày ta không có ở đây, chàng không tự chăm sóc bản thân cho tốt phải không?"

Văn Triển khựng lại, sau đó im lặng tiếp tục vén tóc cho nàng.

Lục Vân Sơ đưa tay ra sau vỗ vỗ cánh tay hắn, ra hiệu cho hắn dừng lại.

Văn Triển cứng người, chậm rãi buông tay xuống, trước khi nàng quay người lại thì đã cúi đầu xuống.

Lục Vân Sơ hỏi: "Ta đã ngủ bao lâu rồi?"

Văn Triển không dám ngẩng đầu, nhìn từ góc độ này, mặt hắn trông rõ ràng gầy đi rất nhiều, càng thêm vẻ lạnh lùng.

Lục Vân Sơ không nói gì, im lặng nhìn hắn.

Hắn mới đưa tay ra, cẩn thận nắm lấy cổ tay nàng, lật lại, viết trên lòng bàn tay nàng: Ba trăm mười hai ngày lẻ năm canh giờ.

Lục Vân Sơ ngẩn người, rụt tay lại: "Vậy mà trong khoảng thời gian dài như vậy, chàng đều không nghỉ ngơi đàng hoàng ăn uống tử tế sao?"

Văn Triển cúi đầu thấp hơn nữa, luống cuống tay chân.

"Trả lời ta." Lục Vân Sơ cảm thấy hành động này của hắn rất quá phận, nàng chỉ rời đi chưa đầy một năm, nếu là ba năm, mười năm, chẳng lẽ hắn cứ sống dở chết dở mà chờ đợi như vậy sao?

Cuối cùng hắn đáp không đúng trọng tâm, viết trên tay nàng: Ta không sao.

Lục Vân Sơ thở dài, nâng cằm hắn lên, ngoài việc trông gầy đi rất nhiều ra thì quả thật không có dáng vẻ râu ria xồm xoàm, mắt thâm quầng mệt mỏi.

"Nhưng chàng gầy đi nhiều lắm, chàng không chịu ăn uống đàng hoàng, bao nhiêu công sức dưỡng cho cái dạ dày khỏe mạnh lại bị chàng làm cho hỏng rồi, lần này đừng hòng có cách nào chữa khỏi." Lục Vân Sơ rầy la hắn như mẹ hiền dạy con, vì sốt ruột, ngữ điệu có hơi nhanh, cho nên nghe có vẻ nghiêm khắc.

Nói xong thấy Văn Triển lại cúi đầu xuống, đỉnh đầu đều là vẻ ấm ức, bây giờ giọng nói đã lành được phân nửa, dáng vẻ không nói không rằng này trông như đang giận dỗi.

Lục Vân Sơ vừa thấy dáng vẻ này của hắn là bực mình: "Chàng làm sao vậy, ta đã nói chàng bao nhiêu lần rồi, tại sao chàng chưa bao giờ chịu nghe lời, lời ta nói không quan trọng sao?" Nàng nói: "Nếu ta không quay lại, có phải chàng định tự mình ** chết luôn không?".

Nghe thấy mấy chữ "không quay lại" này, Văn Triển khẽ động đậy, định ngẩng đầu lên nhưng cuối cùng chỉ càng cúi đầu xuống thấp hơn.

Lục Vân Sơ đang định tiếp tục dạy dỗ hắn thì thấy trên không bỗng nhiên có một tia nước lướt qua.

"Chàng không nghe lời ta..." Nàng nói được một nửa thì đột nhiên im bặt.

Một giọt lệ nữa rơi xuống, rơi trên mu bàn tay, vỡ tan tứ phía.

Ngọn lửa giận của Lục Vân Sơ lập tức dịu xuống, nàng hạ giọng: "Sao, sao vậy?" Sao lại mè nheo vậy, mà còn không nói nữa chứ.

Văn Triển ý thức được việc mình rơi lệ bị nàng phát hiện, vội vã nghiêng đầu né tránh.

Cử động hoảng hốt khiến giọt lệ treo nơi khóe mắt như sắp rơi xuống, chứa đựng đầy cảm xúc, khi ngẩng đầu nhìn nàng lại càng tỏ vẻ uất ức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »