Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6605 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 128

❊ ❊ ❊

Văn Giác suýt nữa thì phun ra một ngụm máu, hắn ta thối là do ai chứ?!

Văn Giác quẹo một cái, ngã lăn ra bên cạnh, Lục Vân Sơ và Văn Triển ngã đè lên nhau, ôm thành một khối, rất nhanh đã giữ được thăng bằng.

Đợi ba người thở lấy hơi, trò hề này mới kết thúc.

Văn Giác lật người dậy, bất lực ngồi khoanh chân trên đất, chỉ vào Lục Vân Sơ, tức đến nỗi nói không ra lời: "Sao ngươi lại chạy!"

"Vì huynh đang đuổi theo ta mà!"

"Ngươi không chạy thì ta đuổi ngươi sao?"

Cơm không lành canh không ngọt, Văn Giác tức đến bốc hỏa, khuôn mặt bá đạo lạnh lùng được miêu tả trong sách suýt chút nữa bị tức đến méo xệch: "Ngươi cố ý phải không?"

Lục Vân Sơ nấp sau lưng Văn Triển: "Hung dữ vậy làm gì."

Màn bà bà ác độc ức h.i.ế.p nàng dâu hiền lành này còn diễn nghiện rồi phải không?

Văn Giác vừa nhìn thấy ánh mắt không tán thành của Văn Triển, tức đến mức muốn độn thổ, khó mà diễn tả được cảm giác đó.

Cả đời hắn ta thuận buồm xuôi gió, lại hay nổi nóng, vừa giận là nổi điên, chưa từng chịu uất ức, nào từng trải qua cảnh tượng này.

Hắn ta ngồi trên mặt đất hít thở sâu, nghĩ đến Phật pháp mà đại sư Hối Cơ giảng cho mình, dần dần bình tĩnh lại.

Hắn ta đứng dậy một cách tao nhã, chỉnh lại y phục nhàu nhĩ: "Đây không phải là nơi để nói chuyện, trước tiên vào thành tìm một quán trọ, chúng ta nói chuyện cho rõ ràng."

Hắn ta chậm rãi bước tới, Lục Vân Sơ vội vàng níu lấy đai lưng của Văn Triển lui về sau: "Đừng lại gần, thối quá!"

Văn Giác: …Không sao, không sao, đừng giận.

Vẻ mặt hắn ta nở nụ cười "thân thiện", tiến về phía Lục Vân Sơ: "Đừng làm loạn nữa, bình tĩnh một chút, giữa chúng ta không có thâm thù đại hận, cần gì phải đối đầu như vậy?"

Lục Vân Sơ im lặng, Văn Giác còn chưa kịp cười thì Văn Triển đã lặng lẽ lùi lại một bước, và hơi nghiêng đầu vì mùi hôi.

Văn Giác: …Không nhịn được nữa!

Hắn ta hất tay áo: "Đi thôi!"

Lục Vân Sơ và Văn Triển đi theo sau hắn ta, khi đi ngang qua con hẻm nhỏ lúc nãy, liền nhỏ giọng gọi Văn Giác: "Văn Giác, huynh đợi chút."

Văn Giác cứ tưởng đi đến chỗ này Lục Vân Sơ rốt cuộc đã biếthi lỗi, chuẩn bị xin lỗi rồi.

Hắn ta nhếch mép, quay đầu lại, nhìn xuống Lục Vân Sơ từ trên cao.

Lục Vân Sơ cảm thấy sắp tới hắn ta sẽ bùng nổ, nên lặng lẽ trốn ra sau lưng Văn Triển: "Huynh giúp ta dọn dẹp lòng heo đi, huynh đá đổ thùng, lòng rơi hết xuống đất rồi."

Văn Giác:???

"Ngươi?" Hắn ta tức giận đến nói lắp bắp: "Sao ngươi không đi dọn! Tại sao lại gọi ta!"

Lục Vân Sơ rụt cổ, ra vẻ bị hắn ta dọa sợ: "Dù gì huynh cũng đã thối rồi mà…"

Văn Giác: ?!

"Lục Vân Sơ! Ngươi có bị điên không! Có bị điên không hả!"

Văn Triển kéo Lục Vân Sơ, chỉ về phía quán trọ, ý là thôi bỏ đi, quay về quán trọ lấy dụng cụ dọn lòng heo.

Vẻ mặt không muốn nói chuyện nhiều với hắn ta của nàng đã hoàn toàn chọc giận hắn ta.

Hắn ta nghiến răng mắng: "Lục Vân Sơ, rốt cuộc ngươi đã làm gì sau lưng ta?"

Trên đường người qua kẻ lại đông đúc, quá mất mặt, Lục Vân Sơ vội vàng đi theo Văn Triển.

Nam chính da mặt dày, không quan tâm ánh mắt của người đời, nhưng bọn họ là dân thường nhỏ bé thì khác, dân thường nhỏ bé cần sĩ diện.

Sau mộthi loay hoay, Lục Vân Sơ vẫn mang lòng heo về quán trọ, ở sân sau dùng muối, giấm, bột mì, rượu rửa đi rửa lại, xác định lòng heo làm ra không có mùi tanh hôi.

Phần mỡ giữa lòng heo được cạo rất sạch, cố gắng để lòng heo giữ được trạng thái mỏng, làm như vậy món lòng heo kho tàu làm ra sẽ ngấm dầu, vừa đậm đà vừa không ngấy.

Lục Vân Sơ mượn bếp của quán trọ làm lòng heo, Văn Triển ở bên cạnh làm bạn với nàng, sau khi làm xong đi ra ngoài, vừa hay gặp Văn Giác ở đại sảnh.

Hắn ta đang bàn bạc điều gì đó với thuộc hạ, trông sạch sẽ thơm tho, chắc là đã tắm rửa rồi.

Thuộc hạ của hắn ta gật đầu, mang đồ lên phòng trên lầu hai của quán trọ, hình như là Văn Giác muốn chuyển đến đây ở.

Lục Vân Sơ đi tới, trước tiên hít hít mũi, xác định hắn ta không còn thối nữa mới đến gần nói chuyện với hắn ta.

Văn Giác vừa quay đầu lại đã thấy dáng vẻ nàng cẩn thận đánh hơi, cơn giận vừa lắng xuống lại bùng lên.

"Lục Vân Sơ!"

Lục Vân Sơ đã quen rồi, nàng cảm thấy số lần mình bị gọi tên trong một năm cũng không bằng số lần Văn Giác gọi nàng trong một ngày.

Nàng ra vẻ bất đắc dĩ, cứ như Văn Giác đang làm ầm ĩ, hoàn toàn không để ý đến hắn ta, tự hỏi: "Sao huynh lại đến quán trọ này?"

Văn Giác vừa gặp Lục Vân Sơ đã muốn cãi nhau: "Ta không thể đến à?"

Lục Vân Sơ nhìn hắn ta không nói nên lời.

Văn Giác cũng ý thức được bản thân như vậy không đủ lý trí, liền nói: "Ta phải đến đây để trông chừng ngươi.

Ta không biết ngươi dẫn A Triển đi muốn làm gì, có mưu đồ gì, nhưng ta nói cho ngươi biết, đừng hòng!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »