Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6602 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 199

❊ ❊ ❊

Khóe mắt hắn đỏ ửng, lòng trắng trong veo cũng nhiễm tia máu đỏ.

Đôi mắt sáng long lanh như hồ nước trong veo phản chiếu ánh trăng thu tịch mịch.

Vừa khóc hắn như một món đồ sứ mong manh dễ vỡ, Lục Vân Sơ lập tức mất hết khí thế, vừa bất lực vừa mềm lòng: "Đúng là lỗi tại chàng mà…"

Văn Triển vội vã gật đầu, tỏ ý quả thực là lỗi của mình, hắn đã biết, nhưng sau đó lại vội vàng lắc đầu.

Lục Vân Sơ lập tức cau mày: "Chàng không thấy mình sai à?"

Văn Triển càng lắc đầu mạnh hơn, muốn giải thích, nhưng cổ họng sau khi khôi phục thì không nói được ra tiếng.

Mặc dù khi hắn khóc trông rất đẹp, nhưng Lục Vân Sơ lại cho rằng dùng hành động này để trốn tránh sự khiển trách là vô cùng đáng hổ thẹn nên giọng nói không còn mềm mỏng nữa: "Lắc đầu là ý gì, chẳng lẽ không phải buồn vì chuyện này?"

Văn Triển nín khóc, vội vàng gật đầu.

Lục Vân Sơ đang định nói tiếp thì thấy hắn bỗng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, hàng mi dày vẫn còn đọng lại những giọt lệ vỡ vụn. Hắn cố gắng lên tiếng một cách nặng nề và vụng về: "Ta… rất… nhớ… nàng…"

Giọng nói hắn vô cùng khàn đặc, nhất là sau khi vừa mới khóc, giờ phút này hơi thở nói chuyện cũng không đều đặn, mang theo chút âm mũi khàn khàn nức nở dồn nén.

Bao nhiêu ngày tháng chất chứa, rốt cục cũng có thể nói ra câu nói này.

Dù cực lực kìm nén nhưng khoảnh khắc này Lục Vân Sơ vẫn cảm nhận được nỗi bất an, đau buồn, lo sợ ngày đêm mất ăn mất ngủ của hắn.

Lục Vân Sơ ngay lập tức thu hồi tất cả lời trách móc vừa nãy, vội vàng ôm lấy hắn: "Ta sai rồi".

Sau khi tỉnh lại nàng chẳng mảy may quan tâm Văn Triển phải chịu đựng suốt bao nhiêu ngày nay như thế nào mà lại còn mắng hắn.

Quả thật quá đáng, thảo nào hắn thấy uất ức.

Văn Triển hơi ngượng ngùng nhưng cũng không từ chối cái ôm của nàng.

Hắn giơ tay ôm chặt lấy nàng, cảm nhận hơi ấm của nàng, tới tận giờ khắc này, trái tim bất an mới chịu an định.

Hắn xác nhận nàng đã thực sự trở về.

Lục Vân Sơ vỗ nhẹ vào lưng hắn: "Đừng sợ, ta đã trở lại rồi, sau này ta sẽ không rời đi nữa."

Văn Triển gật đầu, lại nghĩ nàng không nhìn thấy, nên "ừm" một tiếng.

Giọng nói mang theo hơi mũi nghẹn ngào nên âm thanh nghe mỏng manh vô cùng.

Lục Vân Sơ hết cách, ban đầu chỉ muốn đẩy hắn ra hôn trán dỗ dành một chút, vừa cử động một cái, Văn Triển lại càng dùng sức siết chặt hơn, sợ nàng rời đi.

Lục Vân Sơ bất lực, cũng chẳng buồn giải thích nữa đành vừa xoa gáy vừa dỗ dành: "Được rồi, được rồi, ta sai rồi mà, là ta sai rồi."

Ôi, ban đầu chàng đã nũng nịu mè nheo, lại trải qua chuyện này nữa, e rằng lại càng nũng nịu hơn. Sau này nàng phải dỗ dành kiểu gì đây?

* Theo như lời cha nói, trong lúc nàng hôn mê Văn Triển luôn tỏ ra bình tĩnh và kiên định, không có bất kỳ khoảnh khắc yếu đuối nào.

Khi đó nàng cứ tưởng đó là tính cách của Văn Triển, giống như lúc trước hắn hiểu rõ vận mệnh của mình nhưng vẫn ung dung cam chịu.

Sự dịu dàng chính là cốt cách của Văn Triển, ôn hòa và điềm tĩnh cũng là bản tính của hắn.

Cho đến khi nàng và Văn Triển rốt cuộc trốn vào phòng hưởng thế giới riêng của hai người, nàng mới nhận ra phân tích của mình hoàn toàn sai lầm!

Ai nói Văn Triển không yếu đuối, hắn yếu đuối muốn chết.

Không yếu đuối chỉ vì nàng không có ở đây, Chỉ cần nàng ở đây, hắn giống như một con nhím lộ ra cái bụng trắng mềm, nhìn nàng chằm chằm, đáng thương bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Sau khi tóc Lục Vân Sơ được sấy khô, Văn Triển liền dùng cánh tay ôm nàng, nhất quyết không buông ra.

"Ta khát nước." Nàng rất bất lực, tư thế này ngoài việc ngẩn người ra thì chẳng làm được gì cả.

Vốn tưởng Văn Triển sẽ buông nàng ra, Kết quả hắn trực tiếp nhấc bổng nàng lên, để nàng đứng lên bằng đôi giày vải, đổi tư thế ôm nàng từ phía sau.

Ý tứ rất rõ ràng: Đi thôi, chúng ta đi rót nước uống.

Lục Vân Sơ câm nín đến mức mồ hôi lạnh sắp tuôn ra.

Nàng đi về phía trước, Văn Triển liền đi theo phía sau, giống như một vật trang trí cỡ lớn cứ bám lấy nàng.

Lục Vân Sơ uống nước xong, Lại nói: "Ta đói rồi."

Văn Triển chậm rãi nói: "Bảo… nhà bếp… làm."

"Nhưng ta muốn tự làm, ta mới tỉnh dậy, đầu bếp trong phủ còn chưa biết khẩu vị của ta."

Văn Triển mím môi, cuối cùng cũng buông tay.

Ra khỏi phòng, hắn liền trở lại dáng vẻ bình thường, lãnh đạm tự chủ, giống hệt như lời phụ thân nói.

Lục Vân Sơ vốn tưởng có thể thoát khỏi hắn, không ngờ hắn không dính lấy nàng nữa nhưng vẫn cứ bám riết, mắt không chớp nhìn nàng, ánh mắt như con mèo trong đêm tối, hai mắt như hai cái đèn pha khổng lồ, vô cùng nghiêm túc, Lục Vân Sơ thậm chí còn cảm thấy mình như một con chuột.

Nàng cảm thấy cả người không được tự nhiên, xem ra lần hôn mê này thật sự đã dọa hắn sợ, vậy mà lại thiếu cảm giác an toàn đến mức này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »