Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 102

❊ ❊ ❊

Mắt đen của Văn Triển càng sáng hơn, rõ ràng là đôi mắt dài hẹp, nhưng lại bị cảm xúc trong mắt hắn làm cho tròn xoe.

Hắn nhai rất lịch sự, nhưng ánh mắt dường như không ngừng kêu lên một cách không hề kiềm chế: "Cho ta thêm một miếng nữa được không?"

Lục Vân Sơ lại gắp cho hắn một miếng: "Không được ăn nhiều quá, cẩn thận bị ngấy, nhất là chàng lại hay đau dạ dày."

Ánh sáng trong mắt Văn Triển lập tức giảm đi đáng kể, chờ đến khi được ăn thịt nướng, lại sáng trở lại, cúi đầu từ từ thưởng thức, chỉ muốn mọc ra cái đuôi vẫy qua vẫy lại thể hiện niềm vui.

Thấy hắn ăn ngon miệng, Lục Vân Sơ cũng thấy vui vẻ hơn, có lẽ đây chính là niềm vui của việc cho ăn.

Sau khi no nê cả bữa, hai người ngồi đó ngắm tuyết, Ngọc Nương đến dọn bát đũa.

Khi nàng ấy đến gần, Lục Vân Sơ đang ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của Văn Triển. Ngọc Nương hiểu rõ hơn ai hết ý nghĩa của ánh mắt này. Nàng ấy lúc theo đuổi phu quân mình cũng thế này đấy.

Nàng ấy đã bị Lục Vân Sơ chinh phục hoàn toàn bằng một bữa ăn, lại thấy mình với nàng có sự đồng cảm trong chuyện theo đuổi phu quân, quyết định lát nữa kéo Lục Vân Sơ vào một góc, chia sẻ cho vị nương tử đáng thương này một vài kinh nghiệm của mình.

Người ta nói gái ngoan sợ trai lỳ, ngược lại cũng thế, khi đối mặt với công tử thế này, phải đeo bám, đeo bám đến tận giường!

Lục Vân Sơ đắm chìm trong tuyệt sắc bên má của Văn Triển, chẳng mảy may hay biết suy nghĩ của nữ nhân Bắc địa, vẫn còn ngây thơ nghĩ về chuyện tối nay ngủ chung giường nhỏ với Văn Triển ra sao.

Giường nhỏ có chật quá không nhỉ, nàng có được ôm ấp hắn nữa không ta, hí hí.

Ăn xong, hai người ngắm tuyết một lúc rồi mới về phòng tắm rửa.

Lục Vân Sơ tắm trước, tắm xong định nhờ Ngọc Nương chuẩn bị thêm một chậu nước nóng cho Văn Triển thì bị Ngọc Nương kéo ra góc tường.

"Phu nhân, ta có chuyện muốn nói với người."

Lục Vân Sơ ngơ ngác: "Chuyện gì?"

Ngọc Nương liếc mắt về phía phòng, cẩn thận nói: "Chuyện ruột gan đó. Lát nữa người kiếm cớ ra tìm ta, giờ ta đi chuẩn bị nước nóng trước, kẻo phu quân người trách tội."

Đầu óc Lục Vân Sơ mơ hồ, hai người họ thân nhau lắm à?

Sao lại là chuyện ruột gan được chứ…

Không đúng, đó không phải trọng điểm, trọng điểm là sợ Văn Triển trách tội?

Văn Triển?

Hắn đâu có liên quan gì đến mấy chuyện thế này.

Tò mò hại chết mèo, cuối cùng Lục Vân Sơ vẫn kiếm cớ ra tìm Ngọc Nương.

"Ta đi chuẩn bị bữa sáng mai nhé." Lục Vân Sơ nói với Văn Triển.

Văn Triển không chút nghi ngờ, gật đầu, cầm áo choàng khoác lên người nàng.

Đêm lạnh, sợ nàng mặc phong phanh dọn dẹp sẽ bị cảm.

Thế là Lục Vân Sơ khoác áo choàng, lén lút tìm đến Ngọc Nương ở nhà bếp.

Lục Vân Sơ xinh đẹp, tính tình lại tốt, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng, Ngọc Nương vừa gặp đã mến.

"Phu nhân, chúng ta có duyên, có vài lời ta phải nói với người."

Lục Vân Sơ vẫn cảm thấy kỳ lạ, nhưng không nhịn được tò mò, hạ giọng đáp: "Ngươi cứ nói."

"Thật ra thì… lúc trước ta cũng là người theo đuổi phu quân đó."

Lục Vân Sơ trợn tròn mắt.

Ngọc Nương có vẻ đắc ý, quả nhiên nàng ấy đoán đúng.

"Cái cảm giác này á, chắc chỉ có chúng ta mới hiểu. Lúc đó ta cứ nghĩ, không lấy chàng không được, nên ta dùng hết mọi cách, cuối cùng cũng gả được cho chàng."

Lục Vân Sơ thấy Ngọc Nương và phu quân đều là người thời xưa, rất đáng để học hỏi, vội vàng hỏi: "Cách gì vậy?"

Ngọc Nương cười hề hề: "Nhiều lắm. Mấy cái trò khóc lóc, mè nheo, dọa tự tử gì đó, người đừng tin, ta á…" Nàng ấy vẫy tay với Lục Vân Sơ, Lục Vân Sơ vội vàng ghé tai lại gần.

Lời nói lọt vào tai, mắt Lục Vân Sơ càng lúc càng trợn to.

Đại tỷ, ngươi cũng dữ quá rồi.

Ngọc Nương lại chẳng có vẻ gì là ngại ngùng, cứ thế truyền thụ kinh nghiệm, Lục Vân Sơ từ trong khiếp sợ dần dần ngấm được, trong đầu điên cuồng ghi nhớ.

Hai người tâm đầu ý hợp, trò chuyện rôm rả, đợi đến khi Lục Vân Sơ quay về thì Văn Triển đã ngồi đợi ở bàn từ lâu.

Ánh sáng đèn dầu cam vàng hắt lên gò má hắn, tô điểm thêm nét xương cốt thanh tú. Hắn cụp mi mắt, nghe thấy động tĩnh, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhất cử nhất động tựa như tranh vẽ.

Hắn khêu đèn, đẩy cuốn sổ về phía nàng.

Lục Vân Sơ nhìn, chỉ thấy trên đó viết: Sao đi lâu vậy?

"Khụ." Nàng bị sặc nước miếng, tự dưng thấy chột dạ.

"Chuẩn bị hơi nhiều đồ. Trên đường về gặp Ngọc Nương, chúng ta nói chuyện phiếm một lúc."

Văn Triển gật đầu, không hề nghi ngờ. Bởi vì trong lòng hắn, Lục Vân Sơ cái gì cũng tốt, ai cũng nên thích nàng, chưởng quầy quán trọ vừa gặp đã mến kéo nàng nói chuyện cũng là chuyện bình thường.

Lục Vân Sơ đi về phía giường, bỗng nhiên phát hiện có gì đó không đúng, vội vàng quay lại.

"Ý gì đây?" Nàng chỉ tay vào bộ chăn gối bên cạnh bàn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »