Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6544 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 146

❊ ❊ ❊

Văn Triển bất đắc dĩ để nàng nắm lấy tay mình.

Nàng không nhìn thấy, vén tay áo lên phát hiện vẫn còn vết sẹo đó, thở phào nhẹ nhõm, giải thích với Hối Cơ hòa thượng: "Là sẹo, không phải vết thương, hù chết ta rồi."

Hối Cơ ngượng ngùng cười nói: "Là bần tăng hoa mắt, thoạt nhìn còn tưởng là một chuỗi tràng hạt."

Tràng hạt?

Lục Vân Sơ nâng tay Văn Triển lên, cẩn thận nhìn.

Cổ tay hắn rất trắng, vết sẹo màu nâu đen càng thêm rõ ràng.

Lúc trước, sợi dây trói hắn rất to, xoắn lại như dây gai, để lại trên vết thương một dấu vếthi cong, nhìn thoáng qua, quả thực giống như xâu chuỗi rất nhiều hạt tròn.

Lục Vân Sơ thích cách so sánh này, nói với Hối Cơ: "Đại sư nói vậy, khiến vết sẹo trông đẹp hơn nhiều."

Văn Triển sững người, không ngờ vết sẹo cũng có thể gắn với hai chữ "đẹp".

Lục Vân Sơ ghé sát vào hắn, nhỏ giọng bổ sung: "Đương nhiên, vết sẹo trên người chàng thế nào cũng đẹp."

Văn Triển cúi đầu, trên mặt bốc hơi nóng.

Lục Vân Sơ không hề có ý thức mình đang trêu chọc người ta, còn nắm lấy cổ tay Văn Triển gõ nhẹ mộthi, tràng hạt... chậc chậc, cách so sánh này thật là khêu gợi.

Nàng không nhịn được sờ lên vết sẹo trên cổ tay Văn Triển, tối nay có thể bảo hắn giảng Thiền không nhỉ?

Hai người cử chỉ thân mật, xung quanh như có một kết giới mà người ngoài không thể vào được, Văn Giác không ngừng suy nghĩ, vô cùng chắc chắn nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.

Hắn nhớ lại những vở tuồng đã từng nghe, chẳng lẽ đêm qua Văn Triển gặp nạn, Lục Vân Sơ cứu hắn, cho nên quan hệ của hai người mới đột nhiên thân thiết như vậy?

Tò mò hại chết mèo, Văn Giác nghĩ bụng phải tìm thời gian lôi Văn Triển ra nói chuyện riêng.

Thế nhưng hai người Lục Vân Sơ và Văn Triển cứ quấn quýt lấy nhau, mãi đến tối, lúc Lục Vân Sơ tắm rửa một mình, Văn Triển mới rảnh rang.

Văn Giác lén lút kéo hắn đi.

Văn Triển không hiểu vì sao hắn ta lại làm vậy, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn ta.

Văn Giác giải thích: "Để nàng ta thấy được, lại cãi nhau với ta, phiền phức."

Hai người kéo nhau đi ra ngoài khách *****, xem ra Văn Giác quả thật đã chịu nhiều thua thiệt, không muốn đối đầu với Lục Vân Sơ nữa.

Vừa đi vừa nói: "Đệ nói cho ta biết, rốt cuộc đệ thích nàng ở điểm nào, sao lại có vẻ quyết tâm làm phu thê sống cùng nàng rồi?"

Chuyện thế này chẳng phải là chuyện riêng tư giữa khuê mật với nhau mới nói sao? Văn Triển cảm thấy rất kỳ lạ, dứt khoát hất tay hắn ta ra.

Văn Giác vừa định lên tiếng, Văn Triển đột nhiên cau mày, vẻ mặt nghiêm trọng.

Văn Giác lẩm bẩm: "Sao vậy, giận rồi à..."

Văn Triển liếc nhìn hắn ta, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đi không ít, ra hiệu cho hắn ta nhìn ra phía sau.

Văn Giác quay đầu lại, phát hiện trên con phố lớn vắng tanh xuất hiện một đoàn người dài dằng dặc.

Cỗ xe ngựa dẫn đầu dừng lại trước mặthi người, một lão nhân bước xuống từ xe ngựa.

Ông ta rất gầy, như một cái sào, nhưng ăn mặc sang trọng, tinh thần minh mẫn, cử chỉ toát ra tiên phong đạo cốt.

Ông ta liếc nhìn hai người đang giằng co, mỉm cười hòa nhã với họ: "Tuyết sắp rơi rồi."

Văn Giác cũng ý thức được điều bất thường, căng thẳng người, sẵn sàng ra tay.

Hắn ta đáp: "Vâng."

Lão nhân cười một tiếng, bước về phía quán trọ: "Lục nghĩ tân phôi tửu, hồng nê tiểu hỏa lô. Vãn lai thiên dục tuyết, năng ẩm nhất bôi vô?"

Văn Giác đảo mắt nhìn xung quanh, phát hiện người của mình đã biến mất, mà đám người đi theo lão nhân này, kẻ nào kẻ nấy đều không phải dạng vừa.

Lai giả bất thiện.

Hắn ta và Văn Triển nhìn nhau, định tìm kiếm đám thuộc hạ đã biến mất, thì bị Văn Triển giữ lại.

Văn Triển lắc đầu với hắn ta, bảo hắn ta vào trong trước.

Văn Giác không muốn, nhưng không thể vằng được Văn Triển, nên đành cùng nhau đi vào.

Hai người vừa bước vào thì thấy hạ nhân của lão nhân đang nhóm lò sưởi nhỏ, trải ghế,... mọi việc đều đâu vào đấy, vô cùng ngăn nắp.

Còn lão nhân thì ngồi ở bàn, đang cười nói chuyện với ai đó.

Nhìn kỹ, thì người này không phải ai khác, chính là Lục Vân Sơ.

Văn Giác hít mộthi khí lạnh.

Hắn ta biết Lục Vân Sơ dữ, nhưng không ngờ nha đầu này lại gan đến mức này, ai cũng dám lại gần bắt chuyện?

Hắn ta vừa định bước tới, thì bên kia Lục Vân Sơ đã đứng dậy, nói thêm vài câu với lão nhân, rồi bước đến chỗ bọn họ với vẻ mặt thảnh thơi.

Bất kể quan hệ giữa hắn ta và Lục Vân Sơ là gì, thì lúc này hắn ta cũng rất muốn mắng cho nàng một trận nên thân, nàng có mệnh hệ gì thì thôi đi, còn Văn Triển thì sao?

Lục Vân Sơ đi đến trước mặt bọn họ, Văn Giác chưa kịp mở miệng thì nàng đã cười nói trước: "Chết tiệt, tiêu rồi, gặp phải thứ khó nhằn rồi." Vận khí gì thế này, thế quái nào lại va phải tên phản diện vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »