Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6476 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 157

❊ ❊ ❊

Văn Giác có chút cứng họng, lại có chút bực bội: "Có cần thiết vậy không, chúng ta quen biết nhau bao nhiêu năm rồi, đệ vậy mà lại vì chuyện này mà bực ta sao?

Vả lại ta chỉ cãi nhau với nàng thôi, chứ có làm gì thật đâu."

Văn Triển mỉm cười, lúc hắn cười lên rất dịu dàng, đôi mắt như tuyết lạnh kết hợp với nụ cười lại tạo nên một vẻ ôn nhu đặc biệt, khiến cơn bực tức của Văn Giác tan biến trong phút chốc.

Văn Giác im lặng, chờ hắn chậm rãi viết chữ trên giấy.

— Không phải bực huynh, mà là bực chính mình. Bực mình vì bản thân không thể nói, dù là cãi nhau cũng chỉ có một mình nàng ấy nói, mình không thể đáp lại.

Văn Giác á khẩu, muốn an ủi nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

— Còn bực mình vì sự ti tiện của bản thân. Rõ ràng biết huynh và nàng ấy không hợp nhau, vậy mà ta lại hy vọng huynh ở lại đây, có sự so sánh, có lẽ nàng ấy sẽ nhìn ta thuận mắt hơn một chút.

Văn Giác ngây người, nhìn hắn không thể tin nổi, nửa ngày sau mới chỉ vào hắn: "Đệ... đệ bị ma nhập à?" Đây chính là Văn Triển, người thanh tao thoát tục nhất hắn ta từng gặp, tại sao lại nói ra những lời này chứ?

Văn Triển lắc đầu, viết trên giấy: Vì vậy ta phải xin lỗi huynh.

Văn Giác mấy lần mở miệng rồi lại ngậm lại, cuối cùng đi vòng quanh Văn Triển mấy vòng, vẫn khó mà chấp nhận được: "Đệ... đệ bị làm sao vậy?"

Văn Triển lắc đầu, hắn cũng không hiểu.

Văn Giác vừa nghĩ vừa cười, không biết là tức giận hay vui mừng: "Đệ như vậy, vậy ta chẳng phải không nên để hai người đi sao?

Ta nên suốt ngày quấn lấy hai người, chọc tức nàng ấy, như vậy nàng ấy càng nhìn đệ càng thấy tốt."

Đối với lời nói đùa của hắn ta, Văn Triển lại nghiêm túc trả lời: Không, đệ không muốn nhìn nàng ấy phải chịu uất ức.

Văn Giác cười ha hả, vỗ vai hắn một cái: "Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là bị tình yêu làm cho mờ mắt trong miệng người đời?"

Văn Triển im lặng nhìn hắn ta.

Nụ cười của Văn Giác dần tắt: "Thật sự vậy sao?"

Văn Triển cụp mắt xuống.

Văn Giác tặc lưỡi: "Cũng hiểu được, nàng đối đãi đệ tốt lắm mà." Hắn ta thở dài: "Cái cảm giác này, trên đời mấy ai hiểu cho được chứ?"

Nói xong, hắn ta chỉ vào chữ trên giấy của Văn Triển: "Còn gọi là Lục Vân Sơ nữa, xa lạ vậy?"

Văn Triển cười, viết: Không xa lạ.

Văn Giác khẽ ho một tiếng: "Gọi phu nhân, Vân Sơ, A Sơ gì đó cũng tốt hơn chứ." Hắn ta hơi ngại ngùng, dù sao cũng là khuê danh của người ta.

Lại thấy Văn Triển đáp: Ta hy vọng lần đầu tiên gọi nàng ấy như vậy, không phải là những con chữ trắng đen vô thanh trên giấy, mà là được nói ra bằng chính miệng mình.

Nụ cười trên mặt Văn Giác cứng lại.

Một lúc sau, hắn ta mới nói: "Có thể hồi phục không?"

Văn Triển lắc đầu, viết: Không biết.

Văn Giác còn biết nói gì đây, hắn ta nhìn Văn Triển, nghĩ đến những khổ nạn mà hắn đã trải qua, cuối cùng chỉ có thể bất lực an ủi một câu: "Nhất định có thể."

Văn Triển không trả lời gì, hắn tiếp nhận hảo ý của Văn Giác, viết trên giấy: Được rồi, ta phải đi, nàng thiếu kiên nhẫn, không thể để nàng đợi lâu.

Lần chia tay này, lại chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại. Văn Giác nén xuống chua xót trong lòng: "Được. Thuận buồm xuôi gió, sống cho thật tốt."

Văn Triển gật đầu, nở một nụ cười không chút vướng bận với hắn ta, khiến Văn Giác cay khóe mắt.

Hắn ta nhìn bóng lưng hắn nghĩ, nếu Lục Vân Sơ không xuất hiện, có phải Văn Triển sẽ lại chìm đắm như trước kia, lặng lẽ chết đi không.

Trong đầu lóe lên một tia sáng kì lạ, Văn Giác nghẹn thở một thoáng, giống như xuyên qua vô số thời gian, nhìn thấy Văn Triển mình đầy thương tích, không còn chút sinh khí nào nằm co ro trong góc, trên mặt mang theo nụ cười như được giải thoát.

Hắn ta đứng trong tuyết, toàn thân lạnh run, không nhịn được, đuổi theo.

Văn Triển đang cùng Lục Vân Sơ thu dọn hành lý cuối cùng, Lục Vân Sơ vừa thấy hắn ta, lập tức gắt lên: "Sao, huynh lại muốn ngăn cản chúng ta nữa à?"

Văn Giác nói: "Đương nhiên không phải!" Hắn ta cũng không diễn tả được cảm giác đó, nhìn Lục Vân Sơ như vậy, giống như nhìn thấy một người khác mà mình rất muốn giết.

Hắn ta hít sâu vài hơi, muốn nói thêm với Văn Triển một câu, khi đi ngang qua Lục Vân Sơ, lại có cảm giác kì lạ đó lóe lên.

Hắn ta cứng đờ quay đầu lại, nhìn Lục Vân Sơ, buột miệng nói: "Mười năm trước, muội có ở phủ Thái Nguyên không?"

Lục Vân Sơ ngẩn ra, cha của nguyên thân là tiết độ sứ Hà Đông, nàng hẳn là ở đó.

"Hỏi cái này làm gì?"

Hắn ta lắc đầu, ôm n.g.ự.c khó chịu: "Chỉ là cảm thấy mười năm trước chúng ta đã từng gặp nhau ở đó."

Lục Vân Sơ không quan tâm giữa bọn họ có khúc mắc gì: "Có lẽ vậy, mười năm rồi, ai mà nhớ được nữa."

Lại nghe Văn Giác nói: "Ta cảm thấy… A Triển cũng ở đó."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »