Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6592 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 200

❊ ❊ ❊

Đến nhà bếp, Lục Vân Sơ liền nhìn thấy cà chua được đặt ở nơi thoáng mát. Nàng vội vàng chạy tới, cầm lấy quả cà chua đầy phấn khích: "Cái này ở đâu ra vậy?!"

Văn Triển đáp: "Liễu."

"A! Là nàng ấy à!" Nụ cười của Lục Vân Sơ càng rạng rỡ hơn, lẩm bẩm: "Không ngờ nàng ấy tiến triển nhanh vậy, cũng không biết một năm sau sự nghiệp của nàng ấy sẽ như thế nào."

"Những quả cà chua này được đưa đến khi nào vậy?" Nhìn vẫn còn khá tươi.

Nói xong, Văn Triển liền đưa tờ giấy cho nàng, hắn đoán được Lục Vân Sơ sẽ hỏi, nên đã viết rất chi tiết: Hàng tháng nàng ấy đều sai người đưa những nguyên liệu mới lạ của phiên bang đến, trước đó nàng vẫn còn hôn mê, nên những nguyên liệu đó đều bị hỏng hết rồi.

Tuy nhiên, nàng ấy vẫn kiên trì gửi đến, nói lỡ có ngày nàng tỉnh lại, nhìn thấy những thứ này chắc sẽ rất vui.

Trái tim Lục Vân Sơ tan chảy, vô cùng cảm động: "Nàng ấy thật có lòng, nhìn thấy những thứ này ta thực sự rất vui, ta sẽ viết một lá thư cảm ơn nàng ấy."

Văn Triển gật đầu, thu lại tờ giấy.

Lục Vân Sơ bắt tay vào bóc vỏ cà chua, cắt hạt lựu, đánh vài quả trứng, nhanh chóng làm một bát cơm cà chua trứng kho to.

Đang rắc hành lá thì nghe Văn Triển đột nhiên hỏi một câu: "Còn ta thì sao?"

"Hửm?" Lục Vân Sơ không kịp phản ứng, quay đầu hỏi: "Chàng sao, chàng cũng muốn ăn à?"

Ánh mắt Văn Triển lảng tránh, vẻ mặt có chút ngượng ngùng, mím chặt môi, rõ ràng là đang hối hận vì câu nói vừa rồi.

Hắn không làm vậy thì Lục Vân Sơ còn chưa hiểu ý hắn, hắn vừa thẹn thùng như vậy, Lục Vân Sơ liền hiểu ra: Hắn đang ghen tị với cà chua.

Lục Vân Sơ nói mình nhìn thấy cà chua rất vui, hắn liền hỏi vậy nhìn thấy hắn thì sao, nàng có vui không?

Tuy nhiên, Lục Vân Sơ thấy Văn Triển đỏ mặt tai hồng hối hận không thôi, chỉ đành giả vờ như không hiểu, trả lời qua loa: "Làm một bát to rồi, hai chúng ta ăn cũng đủ rồi."

Văn Triển thấy nàng hiểu lầm ý mình, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

Lục Vân Sơ xới cơm xong, bưng bát cơm đi ra cửa, Văn Triển vội vàng theo sau.

Nàng ngăn lại: "Chàng lấy bát nhỏ và thìa đi."

Văn Triển gật đầu, ngoan ngoãn quay lại lấy bát nhỏ và thìa, sau khi lấy xong, vừa quay đầu lại, Lục Vân Sơ đã biến mất.

Hắn vội vàng sải bước dài xông ra ngoài bếp, sau khi nhìn thấy bóng lưng Lục Vân Sơ mới yên tâm, sải bước đuổi theo.

Lục Vân Sơ nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn lại, thấy hắn nhíu mày, thần sắc vô cùng nghiêm túc, mang theo vẻ sợ hãi rõ ràng.

Lục Vân Sơ cười nói: "Chàng gấp cái gì, ta có biến mất đâu."

Không cười thì thôi, vừa cười Văn Triển liền tức giận, tuy nói chuyện vẫn chậm rãi, nhưng có thể cảm nhận được tâm trạng phồng mang trợn má của hắn: "Nàng… có!"

Còn nhấn mạnh ngữ khí, hoàn toàn là đang oán trách.

Lục Vân Sơ hơi chột dạ một chút: "Lúc đó ta đâu biết, với lại cũng không tính là biến mất mà, ta không phải đang ở đây sao." Chỉ là linh hồn không có ở đây thôi.

Văn Triển không nói lời nào, im lặng nhìn nàng.

Lục Vân Sơ cười gượng hai tiếng, chuyện này cứ thế bỏ qua.

Ai ngờ sau khi vào phòng để bát đũa xuống, Văn Triển lại nhắc lại chuyện cũ, chắc là nhịn đã lâu nên rốt cuộc cũng không nhịn được nữa: "Nàng không… đợi ta."

Lục Vân Sơ kinh ngạc nhìn hắn, không phải chứ, chuyện này mà cũng có thể tủi thân được à.

Văn Triển thấy nàng không hề để tâm, sợ mình như vậy làm nàng không vui, đành phải thu lại sắc mặt, rụt tay vào trong tay áo, không nói gì nữa.

Lục Vân Sơ thật sự không thể hiểu được sự lo được lo mất của Văn Triển, dù sao người trải qua những ngày tháng cô độc như ác mộng cũng không phải nàng.

Nàng tự xới cho mình một bát cơm trứng cà chua nóng hổi.

Cà chua tươi rói, rất nhiều nước, nước sốt đậm đà, màu đỏ tươi, trứng vàng ươm bông xốp, hành lá tươi xanh mơn mởn, nước sốt sền sệt bao phủ lấy từng hạt gạo trắng múp, nhìn rất ngon miệng.

Lục Vân Sơ thổi phù phù hai cái, háo hức múc một thìa lớn đưa vào miệng.

Cơm tơi từng hạt, nước sốt sền sệt thơm ngon, thấm đẫm vào trứng chiên bông xốp, một miếng cắn xuống toàn là hương vị cà chua nồng nàn.

Nàng sung sướng hừ hừ hai tiếng, đang chuẩn bị ăn tiếp thì luôn cảm thấy bên má không được tự nhiên, quay sang nhìn thì thấy Văn Triển vẫn đang nhìn mình chằm chằm.

Lúc nấu cơm nhìn chằm chằm thì thôi đi, lúc ăn cơm nhìn chằm chằm lại hơi ảnh hưởng đến khẩu vị rồi.

Nàng quyết định an ủi Văn Triển một chút: "Ta đã trở lại thật rồi, sẽ không đi nữa, sẽ ở đây cùng chàng đầu bạc răng long sống trọn đời, cho nên đừng lo lắng nữa được không?"

Văn Triển ngẩn người, không ngờ nàng sẽ đột nhiên nói như vậy.

Thần sắc nghiêm nghị căng thẳng của hắn cuối cùng cũng thả lỏng phần nào, ngây ngốc gật đầu, hồi lâu sau mới chậm rãi dời mắt đi chỗ khác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »