Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6604 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 182

❊ ❊ ❊

Xem ra là tỉnh rồi.

Lục Vân Sơ khoanh tay: "Tỉnh rồi thì dậy đi, đến giờ ăn cơm chiều rồi."

Cái bọc chăn im lặng, sau đó chậm rãi nhúc nhích, Văn Triển vén chăn ngồi dậy, không dám nhìn Lục Vân Sơ, đầu sắp chôn vào n.g.ự.c rồi.

Lục Vân Sơ kỳ thực không hề giận, nhưng nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nghiêm chỉnh nhận lỗi chuẩn bị chịu đòn của Văn Triển, lại rất muốn trêu chọc hắn.

Nàng không nói lời nào, xoay người vào bếp bê thức ăn.

Văn Triển nhanh chóng đứng dậy, đi theo sau nàng, vội vàng giành lấy đĩa thức ăn và bát.

Từ đầu đến cuối, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Lục Vân Sơ. Cũng không biết là xấu hổ hay sợ hãi.

Tay hắn không đủ, không thể bưng hết bát đĩa lên bàn, chỉ có thể chạy tới chạy lui một cách cần mẫn, Lục Vân Sơ đương nhiên ngồi bên bàn đợi hắn bận rộn.

Sau khi bưng xong lượt cuối cùng, hắn đặt bát xuống, luống cuống tay chân nhìn Lục Vân Sơ.

Đúng lúc Lục Vân Sơ tưởng hắn muốn móc quyển sổ nhỏ ra xin lỗi, thì thấy Văn Triển lặng lẽ lui về góc tường, đứng nghiêm chỉnh, ra vẻ chuẩn bị bị phạt đói bụng.

Lục Vân Sơ:...

Lục Vân Sơ vốn dĩ không định phạt hắn, không ngờ Văn Triển lại tự giác như thế, khiến nàng bất giác nghĩ đến một biểu cảm: Có ý thức tự quản lý khá tốt.jpg Buổi trưa ăn đồ nặng mùi, cho nên buổi tối nàng làm chút cháo thanh đạm, sủi cảo chiên và cà tím nhồi thịt, hương vị rất gia đình.

Thực ra Văn Triển chắc phải biết Lục Vân Sơ không giận, bởi vì đối diện chỗ ngồi của nàng vẫn còn bày bát của hắn, nhưng mà hắn quá hổ thẹn, trong đầu ong ong, lơ mơ lờ mờ, căn bản không nghĩ ra điều này.

Buổi chiều hắn ngủ say, nhanh đói, lúc này trong bụng trống rỗng, ngửi thấy mùi thơm của bữa tối, đứng ở góc tường hồn bay phách lạc.

Hắn muốn ngẩng đầu nhìn lên bàn, nhưng vừa nghĩ lại chiều nay làm bậy làm bạ, lập tức lại cúi đầu xuống không còn chỗ dung thân.

Uống rượu hại thân, về sau hắn nhất định sẽ không uống rượu nữa.

Có tiếng bát đũa va chạm truyền đến, chắc là Lục Vân Sơ bắt đầu dùng bữa rồi.

Văn Triển nghĩ đến món ăn lúc nãy bê cơm thấy được, lại là cách nấu hắn chưa từng ăn qua, cho dù lúc đó tâm trạng không tập trung không nhìn kỹ, ngửi cũng thấy thèm vô cùng.

Lục Vân Sơ ăn một miếng sủi cảo chiên, đặt đũa xuống, cầm thìa húp một ngụm cháo trắng, cháo trắng ấm nóng thanh đạm xuống bụng, dạ dày lập tức dễ chịu hơn rất nhiều.

Tiếng ăn cơm của nàng rất nhẹ, nhưng Văn Triển nghe thấy lại rất rõ ràng, đến cả tiếng húp cháo cũng khiến người ta ***** miếng.

Bất chợt, Lục Vân Sơ mở miệng: "Chàng lại đây."

Văn Triển vẫn đang thả hồn, vừa nghe thấy nàng lên tiếng, theo bản năng liền làm theo lời nàng, ngoan ngoãn đi về phía bàn.

Đi được vài bước, nghĩ lại chiều nay dính lấy nàng làm bậy, lập tức chân tay cứng đờ cùng lúc di chuyển, mặt cũng trong chớp mắt đỏ bừng.

Hắn đi đến cạnh bàn, cúi đầu, chẳng dám nhìn Lục Vân Sơ, ánh mắt tự nhiên rơi xuống bàn.

Ơ kìa, sao lại có bát của hắn, một bát cháo trắng to thế này, là cho hắn dùng bữa à?

Sủi cảo trông ngon mắt thật, khác hẳn với loại luộc, bề mặt sủi cảo ánh lên một tầng dầu mỡ nhàn nhạt, vỏ bánh cũng không quá ướt, hẳn là ăn sẽ dai hơn loại luộc.

Tất cả sủi cảo đều được đặt trên một cái bánh trứng sữa vàng ươm, bên trên còn rắc vừng.

Món ăn bên cạnh trông lạ mắt ghê, ban nãy hắn đã thắc mắc không biết làm từ gì, giờ nhìn thêm mấy lần nữa cũng vẫn không hiểu ra.

Nhưng mà hắn đoán bên ngoài được tẩm bột mì, rồi đem chiên ngập dầu, nên trông vàng ruộm giòn tan, thoang thoảng mùi dầu thơm.

Lục Vân Sơ nhìn sang Văn Triển, hắn cúi đầu, nhưng do dáng người cao nên Lục Vân Sơ ngồi trên ghế vẫn thấy được nửa khuôn mặt hắn.

Ánh mắt hắn cứ vô thức liếc qua liếc lại chỗ thức ăn, đúng là đang thèm thuồng rồi.

"Chàng không định ăn cơm sao?"

Văn Triển nuốt nước bọt ực một cái, vùi đầu thấp hơn nữa, dùng hành động này để bày tỏ sự áy náy.

"Chàng còn nhớ buổi chiều đã làm gì không?"

Văn Triển gật đầu.

"Không có gì muốn nói với ta sao?"

Hai tai Văn Triển đỏ bừng như sắp nhỏ máu, bàn tay buông thõng bên người nắm chặt thành quyền, hắn quá xấu hổ, đến nỗi ngoài xin lỗi ra thì không biết nói gì hơn.

Hắn đang định lôi giấy bút ra thì Lục Vân Sơ lên tiếng ngăn lại: "Thôi được rồi, ngồi xuống ăn cơm đi, nhiều thế này, đừng lãng phí."

Thật ra Lục Vân Sơ nói chuyện bằng giọng điệu bình thường, nhưng trong mắt Văn Triển đang áy náy thì lại thành ra nàng không muốn để ý đến hắn, đang giận, còn không muốn nghe hắn nói gì cả.

Hắn ngước lên nhìn nàng một cái, thấy nàng đang cúi đầu lặng lẽ húp cháo, trong lòng càng thêm lo lắng, rón rén ngồi xuống đối diện nàng.

Hắn thử cầm đũa lên, thấy Lục Vân Sơ không phản ứng gì, mới len lén đưa đũa về phía cà tím nhồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »