"Đường Cổ!"
Một chấp pháp giả thuộc Giới Luật Đường của Mãn Thiên Tông, người may mắn sống sót sau cuộc đại chiến và những lần giao tranh với Uyên Thú, không kìm được tiếng kêu kinh hãi khi nhìn thấy người thanh niên đang lơ lửng giữa không trung. Hắn vốn tưởng rằng Đường Cổ đã chết từ rất lâu, ngay từ khi lũ Uyên Thú còn chưa kịp xông ra khỏi Vô Tận Thâm Uyên. Vì vậy, khi nhìn thấy Đường Cổ, biểu cảm của hắn từ bàng hoàng chuyển sang kinh ngạc.
Hắn gọi liên tiếp hai tiếng, nhưng Đường Cổ dường như chẳng hề để tâm đến hắn.
"Hắn là ai?"
Trần Tẫn Nhiên nghe thấy tiếng hét của chấp pháp giả kia liền hỏi.
"Bẩm báo Tông chủ, người này là bạn của con, trước đây là một trong những chấp pháp giả của Giới Luật Đường chúng ta. Ngày các đại gia tộc vây công Mãn Thiên Tông, cũng chính là ngày Uyên Thú bắt đầu tấn công, hắn đã mất tích. Vốn dĩ hắn đã bị thương nặng, sau đó không biết tại sao lại biệt tăm."
"Hỏng rồi."
Sắc mặt Trần Tẫn Nhiên trở nên khó coi. Vốn dĩ thần sắc ông đã vô cùng mệt mỏi, khi nghe tin này, gương mặt ông tràn đầy lo âu. Ông biết bí mật của Vô Tận Thâm Uyên, cũng biết năm xưa từng có một người bị sức mạnh trong đó thay đổi.
Kẻ đó sau khi xông ra từ Vô Tận Thâm Uyên thì cực kỳ mạnh mẽ, rõ ràng là đã hấp thụ sức mạnh của thâm uyên. Nếu không phải lúc đó kịp thời khởi động Thần Mộc Đại Trận, e rằng năm đó kẻ kia đã dẫn theo lũ Uyên Thú tàn sát ra khỏi Thanh Lượng Sơn rồi. Bây giờ, lại có thêm một kẻ nữa xuất hiện.
"Có chuyện gì vậy?"
Mẹ của Trần Hi thấy chồng đổi sắc mặt, liền vội vàng hỏi.
"Lần này sợ rằng thật sự không cản nổi nữa rồi."
Trần Tẫn Nhiên lắc đầu: "Nàng cũng biết đấy, Uyên Thú trong Vô Tận Thâm Uyên được sinh ra từ tà niệm của nhân loại. Mỗi một con Uyên Thú, trên nhân thế đều có một người tương ứng. Nếu bị Uyên Thú tìm thấy người này và dung hợp làm một, con Uyên Thú đó sẽ trở thành Uyên Thú Vương mạnh nhất. Nhưng vì số lượng Uyên Thú đông đảo hơn người rất nhiều, hơn nữa trải qua bao năm tháng, con người thế hệ này đến thế hệ khác mất đi, nên không phải con Uyên Thú nào cũng còn người tương ứng của mình."
"Năm đó tổ sư Lệ Lan Phong lo lắng nhất chính là điều này. Nhưng muốn tìm được người tương ứng cũng chẳng phải chuyện dễ dàng. Vì thế, lũ Uyên Thú đã nghĩ ra một cách, đó là bắt một người kéo vào Vô Tận Thâm Uyên, liều mạng cải tạo kẻ đó thành thể chất thích ứng với sức mạnh của chúng. Người này tuy không tìm được con thú tương ứng, nhưng lại mạnh đến mức khó mà đánh bại. Tông chủ năm xưa, chính là bị kẻ đó sát hại."
Vợ ông không kìm được nắm chặt tay ông, lắc đầu.
Không ai hiểu chồng mình hơn bà, bà biết chồng sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào.
"Cầu xin chàng, đừng đi. Bao nhiêu năm qua, thiếp chưa từng ngăn cản chàng quyết định bất cứ điều gì, vì thiếp biết một người vợ cần làm là vô điều kiện ủng hộ chồng mình. Nhưng lần này, xin chàng đừng đi. Chàng vừa mới nói, chàng muốn cùng thiếp đi tìm Hi nhi, rồi gia đình ba người chúng ta đoàn tụ."
"Phải rồi."
Trần Tẫn Nhiên thở dài một hơi thật dài, xoa đầu vợ: "Ta mới vừa nói những lời ấy... Thế nhưng, nếu ta không đi, sẽ có rất nhiều người phải chết."
"Chàng cũng có thể sẽ chết, chẳng lẽ chàng không muốn gặp Hi nhi sao?"
"Ta muốn chứ."
Trần Tẫn Nhiên dịu dàng nói: "Cũng giống như nàng, chúng ta nợ Hi nhi quá nhiều. Nếu có thể, bây giờ ta muốn đưa hai mẹ con tìm một nơi yên tĩnh để ẩn cư, không còn hỏi han chuyện giang hồ hay thế sự nữa. Nhưng không được, người duy nhất có thể ngăn cản Đường Cổ lúc này có lẽ chỉ có ta. Tranh thủ lúc hắn chưa hoàn toàn trưởng thành, chưa hoàn toàn thích nghi lại với khí tức bên ngoài, ta buộc phải đi."
"Nếu ta chết mà ngăn được hắn, thì có thể đẩy lùi nguy cơ Uyên Thú thêm một khoảng thời gian. Nếu ta may mắn sống sót, ta nhất định sẽ thực hiện điều đã hứa với nàng. Ta là Trần Tẫn Nhiên, Tông chủ Mãn Thiên Tông. Thứ ta cần bảo vệ, không chỉ là vợ con mình."
Ông rút cây Huyết Liệt Trường Thương cắm bên cạnh ra, ngẩng đầu nhìn Đường Cổ vẫn đang tấn công Thần Mộc Đại Trận trên không trung.
"Nếu ta chết, hãy nói với Hi nhi rằng cha nó không phải là một người cha đủ tư cách, nhưng cha nó, mãi mãi là một tu hành giả đủ tư cách."
Nói xong, Trần Tẫn Nhiên đứng dậy. Thân hình ông nhanh hơn cả tia chớp, trong chớp mắt đã vọt lên không trung. Ông cầm Huyết Liệt Trường Thương đâm mạnh về phía trước, một luồng sức mạnh tu vi cuồn cuộn sắc bén đâm thẳng vào Đường Cổ.
"Kẻ hèn mọn!"
Trong đôi mắt đen tuyền của Đường Cổ lóe lên tia lạnh lùng ngạo nghễ.
"Các ngươi cản hắn lại, ta phải phá tan trận pháp này càng nhanh càng tốt."
Hắn ra lệnh một tiếng, ngay lập tức đủ loại Uyên Thú gầm thét lao về phía Trần Tẫn Nhiên. Huyết Liệt Trường Thương của Trần Tẫn Nhiên khuấy động một làn sóng máu giữa bầy Uyên Thú, những thân hình to lớn kia cứ thế đổ rạp xuống.
"Chúng ta cùng xông lên, không thể để Trần Tông chủ đơn độc tác chiến!"
Không biết ai là người hô lên trước, tất cả tu hành giả đồng loạt gầm vang, rồi lao thẳng vào đại quân Uyên Thú.
Diệp Giáo tập lướt qua bên cạnh một con Uyên Thú khổng lồ, thân mình đột ngột xoay chuyển, một tay bám lấy chân con quái vật cao tới bốn mươi mét, động tác nhẹ nhàng linh hoạt leo lên từ phía sau lưng nó. Chỉ vài cú nhảy, nàng đã tới được gáy con thú, một tay bấu chặt vào lớp da cứng như đá, tay kia trong lòng bàn tay hóa ra một thanh trường kiếm kỳ lạ.
Thanh trường kiếm này không phải làm từ sắt thép, nhìn giống như một khối đá pha lê hình kiếm hơn. Thân kiếm không phẳng lặng mà có nhiều khối lồi sáu cạnh, như được khảm hàng ngàn viên kim cương. Thanh kiếm trông sáng lấp lánh, tuyệt đối không phải thứ do sức người chế tạo ra.
"Tinh Phách!"
Diệp Giáo tập khẽ quát, thanh trường kiếm trong tay đâm mạnh xuống. Thanh kiếm đâm xuyên qua lớp da cứng cáp của con Uyên Thú một cách dễ dàng, con thú lập tức phát ra một tiếng gầm thét thê lương. Nó to lớn vô cùng, so với nó, thân hình mảnh mai của Diệp Giáo tập trông thật nhỏ bé. Thế nhưng, khoảnh khắc thanh kiếm pha lê đâm vào, cơ thể con Uyên Thú lập tức thay đổi.
Một tiếng "loảng xoảng" vang lên, con Uyên Thú tan vỡ ra khắp mặt đất.
Thân hình khổng lồ kia biến thành vô số viên đá pha lê nhỏ vụn, vương vãi đầy đất.
Diệp Giáo tập rơi xuống từ không trung, tay đưa ra phía trước chỉ điểm: "Sức mạnh Tinh Phách, Nộ Long!"
Những viên đá pha lê trải đầy trên mặt đất lập tức chuyển động, kết thành một con rồng pha lê dài vài chục mét. Con rồng pha lê phát ra tiếng gầm vang dội, rồi lao tới cắn đứt cổ một con Uyên Thú. Sau khi cắn chết một con, nó há miệng phun ra một luồng long tức. Luồng hơi thở của nó vô cùng đặc biệt, trông như nham thạch nhưng tuyệt đối không phải, đó là ngọn lửa rắn có thể làm tan chảy cả pha lê.
Một con Uyên Thú bị long tức phun trúng, cơ thể lập tức bị thiêu rụi thành tro bụi.
"Dốc sức giúp Tông chủ mở một con đường!"
Diệp Giáo tập gấp gáp hô lớn, cắm thanh kiếm pha lê xuống đất, hai tay kết một thủ ấn phức tạp, rồi ấn mạnh xuống chuôi kiếm: "Tinh Phách, Thương Lâm!"
Một cây thương pha lê từ dưới lòng đất đột ngột đâm lên, đâm xuyên qua chân một con Uyên Thú. Con thú cao trăm mét này đang chạy, chân bị đâm thủng bất ngờ khiến nó mất kiểm soát, đổ ập về phía trước. Ngay khoảnh khắc thân hình trăm mét ấy sắp đập xuống đất, từ dưới mặt đất đồng loạt mọc lên dày đặc hàng trăm cây thương pha lê, trực tiếp biến con quái vật khổng lồ thành một con nhím.
"Hỏa Mộc Quyết!"
Ngay phía sau Diệp Giáo tập, Đinh Mi lướt tới. Nàng đẩy hai tay về phía trước, mặt đất rung chuyển. Hỏa Mộc Quyết nàng sử dụng lúc này đã được Trần Tẫn Nhiên cải tiến đặc biệt, ông đã sửa đổi công pháp mà Cao Thanh Thụ truyền cho Đinh Mi, biến nó thành thứ phù hợp nhất với thể chất của nàng. Trước đây Cao Thanh Thụ chỉ phát hiện ra khả năng thuộc tính Mộc của Đinh Mi, mà không nhận ra thứ mạnh nhất của nàng thực chất là sức mạnh của lửa.
Nếu không phải vậy, năm xưa Phượng Hoàng sao có thể chọn nàng?
Sau khi cải tiến, uy lực của Hỏa Mộc Quyết trở nên vô cùng mạnh mẽ.
Mặt đất cuộn trào, vô số dây leo thô kệch từ dưới lòng đất chui lên, như những con mãng xà quấn chặt lấy lũ Uyên Thú. Đáng sợ nhất là Trần Tẫn Nhiên đã dựa vào thể chất của Đinh Mi mà dung hợp hai loại sức mạnh Mộc và Hỏa vốn không thể hòa hợp làm một.
Một sợi dây leo khổng lồ quấn lấy con Uyên Thú rồi siết chặt. Con thú đau đớn gầm lên, ngay khi nó há miệng gào thét, đỉnh sợi dây leo nở ra như đóa hoa, phun ra một luồng lửa màu vàng nhạt. Ngọn lửa đi thẳng vào miệng con thú, chỉ trong chớp mắt, lửa đã thiêu thủng cổ và bụng nó, phun trào ra từ những vết thương.
"Số lượng quá đông!"
Đinh Mi vung tay, một sợi dây leo kéo một con Uyên Thú có cánh đang lao đi trên không trung xuống. Con thú với thân hình to lớn bảy mươi mét rơi xuống đất như một ngọn núi nhỏ, mặt đất lập tức bị đập ra một cái hố lớn. Cùng lúc đó, hàng chục sợi dây leo xung quanh nhanh chóng vây tới, đồng loạt vươn cao, rồi mỗi sợi dây leo đều trở nên sắc nhọn, đâm mạnh xuống!
Phập phập phập!
Hàng chục sợi dây leo đâm con thú thành một cái sàng máu.
"Kiên trì lên!"
Diệp Giáo tập trông có vẻ khá vất vả, công pháp của nàng tiêu hao quá nhiều sức mạnh tu vi. Kiểu tấn công diện rộng này tuy uy lực lớn nhưng không thể duy trì lâu. Thế nhưng để giúp Trần Tẫn Nhiên chia sẻ áp lực, lúc này nàng đâu còn tâm trí mà giữ lại thực lực.
"Tông chủ lên tới nơi rồi!"
Đúng lúc này, có người phấn khích hô lên.
Trần Tẫn Nhiên đã giết xuyên qua đại quân Uyên Thú, một lần nữa bay thẳng lên cao. Giữa không trung, vô số Uyên Thú biết bay bị Huyết Liệt Trường Thương của ông đâm chết trong một đòn. Những con thú trông có vẻ mạnh mẽ kia, trước mặt ông chẳng khác nào cỏ rác, không chịu nổi một đòn.
Trường thương hóa thành một dải cầu vồng, đâm thẳng vào ngực Đường Cổ!
Một tiếng động trầm đục vang lên.
Huyết Liệt Trường Thương của Trần Tẫn Nhiên đột ngột dừng lại.
Ngay khi mũi thương chỉ còn cách ngực Đường Cổ chưa đầy một thước, Đường Cổ đã dùng tay không tóm chặt lấy nó. Tu vi và chiến lực của Trần Tẫn Nhiên mạnh mẽ đến nhường nào? Thế mà đòn này lại bị Đường Cổ chặn lại bằng một tay.
"Tu vi của ngươi rất mạnh, nếu ngươi chịu quy thuận ta, ta có thể phong ngươi làm một vị Uyên Thú Vương."
Đường Cổ cúi đầu nhìn Trần Tẫn Nhiên, gương mặt đầy vẻ ngạo nghễ.
"Đường Cổ!"
Trần Tẫn Nhiên quát lớn, cố gắng đánh thức hắn. Tiếng hét này chứa đựng sức mạnh tu vi thâm hậu của Trần Tẫn Nhiên, sóng âm lấy ông làm trung tâm lan tỏa nhanh chóng ra xung quanh. Sóng âm từ trên trời xuống dưới đất, nơi nào đi qua, bất kể Uyên Thú nào chạm phải đều nổ tung mà chết! Dù đám thú đó có thực lực thế nào cũng không thể chống đỡ, trong đó thậm chí có cả một con Uyên Thú gần đạt thực lực vương giả cũng chỉ trụ được một lát rồi bị sóng âm chấn vỡ.
"Đường Cổ?"
Đường Cổ đẩy mạnh tay ra, hất văng Huyết Liệt Trường Thương: "Đường Cổ là kẻ nào?"
"Là ngươi!"
"Ta?"
Đường Cổ im lặng một hồi, rồi lắc đầu: "Ta là U, chúng tôn ta là Vô Tận U Vương. Từ hôm nay trở đi, các ngươi chỉ có hai lựa chọn. Hoặc là thần phục làm nô lệ, hoặc là chết đi thành đống xương khô."