"Vân Phi Dao từng nói."
Trần Hi chắp tay sau lưng, bước đi thong thả, giọng điệu đặc biệt bình thản: "Nàng nói ngươi là kẻ đáng sợ nhất thế gian, bất cứ ai tự cho mình là thông minh ở trước mặt ngươi, chẳng qua cũng chỉ là một đứa trẻ chưa khai ngộ mà thôi. Lúc đó ta cứ ngỡ cái đáng sợ mà nàng nói không chỉ nằm ở trí tuệ của ngươi, mà còn ở cảnh giới tu vi."
"Nhưng giờ đây ta lại hiểu rõ hơn ý nghĩa câu nói đó của Vân Phi Dao. Bởi vì nàng chưa bao giờ nhìn thấu ngươi, bởi vì nàng chưa bao giờ nghĩ thông suốt xem câu nào là thật, câu nào là giả trong lời nói của ngươi. Ta rất thích câu chuyện ngươi vừa kể, nhưng ta không tin."
Trần Hi quay đầu nhìn Ninh Tập: "Ngươi không phải là đệ tử khác của Ninh đại gia, tất nhiên có thể ngươi thực sự họ Ninh. Ngươi và Ninh Tiểu Thần đương nhiên không phải là sư huynh đệ, quan hệ giữa hai người tuyệt đối không phải như vậy. Ngươi hiểu Ninh Tiểu Thần, nhưng Ninh Tiểu Thần lại không hiểu ngươi."
"Chính vì ngươi hiểu hắn, nên câu chuyện này ngươi mới có thể bịa đặt một cách không chê vào đâu được. Những lời ngươi nói, trước sau đều có sự tương ứng, khiến người ta không thể tìm ra một chút sơ hở nào. Thế nhưng chính vì quá hoàn hảo, lại khiến ta cảm thấy không đáng tin. Ngươi biết trên thế giới này điều gì là không đáng tin nhất không? Đó chính là sự hoàn hảo. Mọi sự hoàn hảo không chút tì vết đều là giả tạo."
Sắc mặt Ninh Tập rõ ràng thay đổi, sau đó hắn vỗ tay một cách đầy khó nhọc: "Vân Phi Dao cũng từng nói với ta như vậy, nàng nói ngươi là người trẻ tuổi đáng sợ nhất mà nàng từng gặp. Xem ra, khuyết điểm lớn nhất của ta chính là quá tự tin. Đã đánh giá thấp trí tuệ của người trẻ tuổi, có lẽ đây chính là lý do ta bị đại thế thiên hạ đào thải chăng."
"Đúng vậy, ta không phải đệ tử khác của Ninh đại gia, ta và Ninh đại gia không hề có chút quan hệ nào, thậm chí ta còn chưa từng gặp ông ấy. Trần Hi, không chỉ ta đánh giá thấp ngươi, mà Vân Phi Dao cũng vậy. Nàng nói ngươi sẽ là Nhạn Vũ Lâu tiếp theo của Thần Tư, nhưng giờ xem ra, thành tựu của ngươi chắc chắn sẽ còn cao hơn Nhạn Vũ Lâu rất nhiều."
Trần Hi nhún vai: "Ta không phải là người thích nghe lời tâng bốc, bởi vì khi một kẻ tâng bốc ngươi, thường thì kẻ đó chẳng có ý tốt lành gì. Ngươi cứ ở đây dưỡng thương đi, ta còn có việc phải làm. Vừa rồi ngươi bảo ta dùng Định Hướng Bảo Giám của ngươi để liên lạc với Nhạn Vũ Lâu, bảo hắn đến đây, ta đã không làm thế. Bởi vì từ đầu đến cuối, ta chưa bao giờ tin ngươi. Trong những lời ngươi nói chắc chắn có một phần là thật, nhưng khi những lời thật và giả đó liên kết với nhau, ta không tin dù chỉ một chữ."
Ninh Tập dường như không muốn tranh cãi, hắn khoanh chân ngồi trên giường đất nhắm mắt dưỡng thần. Những lời hắn nói có thể đều là giả, nhưng vết thương của hắn tuyệt đối là thật. Hơn nữa, khi Trần Hi khâu vết thương cho hắn lúc nãy, đã cố tình dùng công pháp Trấn Tà để thăm dò đan điền khí hải của hắn. Cảnh giới tu vi của kẻ này quả thực không cao, hơn nữa vết thương trước đó gần như đã hủy hoại đan điền khí hải của hắn. Nếu không phải trong cơ thể hắn có một luồng sức mạnh kỳ lạ chống đỡ, e là hắn đã sớm mất mạng rồi.
"Các ngươi ở lại đây, Bạch Tiểu Thanh đi theo ta ra ngoài xử lý một vài việc."
Trần Hi dặn dò vài câu, rồi gọi Ngao Thiển lại riêng để căn dặn một số điều.
Bạch Tiểu Thanh theo Trần Hi bước ra khỏi phòng, cậu nhìn bóng lưng của Trần Hi, luôn cảm thấy người này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Đây không phải là vị tiên sinh mà cậu quen biết, người đã giúp Dị Khách Đường đứng vững ở phía tây nam Thiên Xu Thành, cũng không phải là vị Bách Tước của Chấp Ám Pháp Tư mà cậu từng nghĩ tới.
Mỗi lần chia tay rồi gặp lại Trần Hi, cậu đều cảm thấy Trần Hi đã khác xưa. Đây là một cảm giác không thể diễn tả bằng lời, cậu cảm thấy Trần Hi đã bỏ xa mình lại phía sau. Trước đây cậu từng nghĩ mình có thể nhìn thẳng vào Trần Hi, nhưng càng tiếp xúc nhiều, cậu càng nhận ra mình đã sai ngay từ đầu, cậu muốn nhìn Trần Hi, cần phải ngước lên.
"Ngươi thật lợi hại."
Sau khi ra khỏi cửa, Bạch Tiểu Thanh chân thành nói một câu. Cậu nhìn bóng lưng Trần Hi rồi tiếp tục: "Những lời Ninh Tập kể lúc nãy, ta cứ ngỡ đều là thật. Nhưng sau khi nghe ngươi nói xong, ta mới nhận ra mình ngây thơ đến nhường nào. Người như hắn, làm sao có thể dễ dàng kể hết sự thật ra như vậy?"
"Đó là Thứ tọa của Chấp Ám Pháp Tư, là người nắm giữ toàn bộ Chấp Ám Pháp Tư. Ta nhớ ngươi từng nói, vai trò của người này trong Thần Tư còn quan trọng hơn cả Thủ tọa. Vậy mà câu chuyện hắn kể thực sự không có sơ hở, có lẽ ngoại trừ ngươi ra, tất cả chúng ta đều bị hắn lừa."
"Không."
Trần Hi lắc đầu: "Hắn có lẽ không nói dối, hắn chính là đệ tử khác của Ninh đại gia."
Bước chân Bạch Tiểu Thanh khựng lại, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc: "Vậy... vậy tại sao ngươi lại nói những lời hắn kể đều là dối trá? Hơn nữa hắn cũng không hề phản bác?"
Trần Hi mỉm cười: "Vì ta chỉ muốn làm cho hắn tưởng rằng ta không tin. Người như vậy không thể để hắn nắm quyền chủ động. Dù hắn là một kẻ trọng thương, nhưng một khi bị hắn nắm quyền chủ động, thì chúng ta đều sẽ bị hắn dắt mũi. Đến lúc nào không hay, sẽ trở thành công cụ của hắn."
"Hắn đã làm Thứ tọa nhiều năm như vậy, có thể sống yên ổn dưới mắt của Thủ tọa Ninh Tiểu Thần bấy lâu nay, đó mới là điểm đáng sợ của hắn. Vừa rồi ta kiểm tra vết thương của hắn, trong cơ thể hắn có những vết thương rất cũ, đan điền khí hải của hắn quả thực không phải bị hủy bởi vết thương lần này, mà là đã bị hủy từ rất lâu, rất lâu về trước rồi."
"Sở dĩ hắn chưa chết là vì trong cơ thể hắn có một luồng sức mạnh kỳ lạ và rất mạnh mẽ chống đỡ sinh nguyên của hắn. Nếu ta đoán không lầm, luồng sức mạnh này là do Ninh đại gia để lại trong cơ thể hắn lúc trước. Nếu không có luồng sức mạnh này, dù hắn còn sống cũng chỉ là một kẻ tàn phế, ngay cả đi lại cũng không nổi."
Bạch Tiểu Thanh há hốc mồm, thực sự không thể hiểu nổi tại sao đầu óc của Trần Hi lại nhạy bén đến thế. Cậu luôn ngưỡng mộ Trần Hi, luôn cảm thấy mưu tính của Trần Hi là vô song. Nhưng khi càng hiểu rõ hơn, cậu nhận ra mình vẫn đánh giá thấp Trần Hi.
Trần Hi vừa đi vừa nói: "Ta để hắn tưởng rằng ta không tin lời hắn, hắn sẽ tìm cách khác để khiến ta tin. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể nói ra nhiều bí mật hơn. Mà đối với chúng ta hiện tại, càng hiểu rõ kẻ địch bao nhiêu thì chúng ta càng an toàn bấy nhiêu. Đừng quên, Ninh Tập là người nắm giữ nhiều bí mật nhất thế giới này."
"Chúng ta đi đâu?"
Bạch Tiểu Thanh hỏi Trần Hi.
Trông Trần Hi có vẻ như không có mục đích gì, đi một lúc lâu vẫn chưa rời khỏi Tây Thành. Mà hiện tại, nơi thảm khốc nhất lẽ ra phải là Đông Thành. Cứ tiếp tục đi như vậy, Bạch Tiểu Thanh không biết ý định thực sự của Trần Hi là gì.
"Tạm thời không đi đâu cả."
Trần Hi tính toán thời gian khôi phục tu vi của Quan Liệt, còn rất lâu nữa mới đủ mười canh giờ. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Bạch Tiểu Thanh, Trần Hi đã có một thắc mắc không thể không xác nhận: "Ta muốn trò chuyện với ngươi một chút. Ngươi có thể cho ta biết, ngươi từ nơi nào trở về Thiên Xu Thành không? Có lẽ ta hỏi hơi đường đột, ngươi giúp ta là vì ngươi coi ta là bạn. Nhưng điều ta hỏi, lại có vẻ như chẳng liên quan gì đến tình thế hiện tại."
Bạch Tiểu Thanh rõ ràng do dự một chút, im lặng hồi lâu mới trả lời: "Trước khi đến Thiên Xu Thành, ta đã sống ở Lam Tinh Thành một thời gian rất dài."
Trần Hi gật đầu, điều này không khác với suy đoán của hắn.
Hắn không hỏi tiếp, vì hắn biết đây không phải là chuyện lịch sự. Nếu Bạch Tiểu Thanh không định nói ra, hắn cũng không định truy hỏi. Mỗi người đều có quyền giữ lấy bí mật của mình, mỗi người đều không có quyền thám thính bí mật của người khác. Mặc dù điều mà Chấp Ám Pháp Tư luôn làm, chính là việc như vậy.
"Ngươi đã gặp Tử Tang Trường Hận rồi sao?"
Sau một hồi im lặng dài, Bạch Tiểu Thanh đột nhiên hỏi một câu.
"Phải."
Trần Hi gật đầu: "Có thể nói, là ta đã giết hắn. Mặc dù nói chính xác hơn, thì là hắn tự sát. Hắn định dùng Tinh Thần Đại Trận để hút sạch tu vi của tất cả tu sĩ trong Lam Tinh Thành, cũng chính vì tận mắt chứng kiến tinh thần lực của hắn, ta mới nghĩ rằng giữa ngươi và hắn chắc hẳn phải có liên hệ gì đó. Năm xưa hắn vì muốn giết em gái Tử Tang Tiểu Đóa nên mới buộc phải rời khỏi Thiên Xu Thành, nhưng Tử Tang gia không hề muốn mất hắn."
Bạch Tiểu Thanh gật đầu: "Suy đoán của ngươi không sai, ta quen biết Tử Tang Trường Hận, hơn nữa có lẽ ta là người hiểu rõ hắn nhất. Bởi vì ta là người được hắn cưu mang, công pháp của ta cũng là do hắn truyền thụ. Tuy nhiên ta không thể kiểm soát được tinh thần lực, nên công pháp của ta trông có vẻ hơi không ra làm sao cả. Chỉ pháp của ta là tự mình lĩnh ngộ dưới sự khai sáng của hắn. Nếu công pháp này do hắn thi triển, uy lực chắc chắn sẽ lớn hơn nhiều so với ta dùng."
Trần Hi nhìn Bạch Tiểu Thanh: "Ta giết hắn, ngươi có hận ta không?"
Câu hỏi này, Trần Hi từng hỏi Bạch Tiểu Thanh. Lúc đó, Trần Hi đã giết vị Đại đường chủ của Dị Khách Đường, người rất tốt với Bạch Tiểu Thanh, và không chỉ có một vị Đại đường chủ. Khi đó Bạch Tiểu Thanh không trả lời trực tiếp, nhưng Trần Hi biết trong lòng Bạch Tiểu Thanh vẫn hận mình. Chỉ là Bạch Tiểu Thanh là một người bình tĩnh, cậu biết loại thù hận nào không nên tồn tại.
"Không hận."
Điều nằm ngoài dự đoán của Trần Hi là, câu trả lời của Bạch Tiểu Thanh lại rất đơn giản và trực tiếp.
"Muốn biết tại sao không?"
Bạch Tiểu Thanh nhìn Trần Hi, ánh mắt rất trong trẻo và sạch sẽ: "Vì hắn dạy ta tu hành, không phải vì hắn thực sự muốn giúp ta, mà là muốn giúp chính bản thân hắn. Thực ra khi ta rời khỏi Lam Tinh Thành, ta đã biết hắn đang chuẩn bị Tinh Thần Đại Trận rồi. Lý do ta trốn chạy, cũng là vì vô tình biết được sự thật đằng sau việc hắn dạy ta tu hành."
"Năm đó có lẽ hắn nhìn ra thể chất của ta có điểm khác biệt, vào khoảnh khắc đó hắn chắc hẳn đã nghĩ mình nhặt được một món bảo vật. Thực ra Tử Tang Trường Hận luôn có một nỗi lo, hắn sợ uy lực của Tinh Thần Đại Trận quá lớn, tu vi hút vào quá mạnh, hắn không thể chịu đựng nổi."
"Mục đích hắn dạy ta tu hành, thực chất là để ta làm một cái vật chứa cho hắn. Sau khi hắn phát động Tinh Thần Đại Trận, nếu tu vi quá hung mãnh mà nhục thân của hắn không thể chịu đựng hoàn toàn, thì ta chính là vật chứa của hắn, để ta hấp thụ một phần tu vi, sau đó hắn lại từ từ hút phần tu vi đó từ trên người ta về."
"Cho nên ngươi giết hắn, ta không hận ngươi. Bởi vì từ đầu đến cuối, Tử Tang Trường Hận chưa bao giờ coi ta là một con người. Lý do ta chạy đến Thiên Xu Thành, chính là vì Tử Tang Trường Hận không thể và cũng không dám quay lại Thiên Xu Thành."
Trần Hi vỗ vai Bạch Tiểu Thanh, lắc đầu: "Có lẽ là ta không nên chạm vào nỗi lòng của ngươi."
"Không."
Bạch Tiểu Thanh mỉm cười với Trần Hi: "Một vài tâm sự, cứ mãi đè nén trong lòng sẽ tự làm mình tổn thương. Bao nhiêu năm qua, chính ta cũng không dám hồi tưởng lại, cũng không tìm được một người để trút bầu tâm sự. Giờ nói ra được, ngược lại cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Ta không hận ngươi, nhưng nói thật, khi nghe ngươi bảo Tử Tang Trường Hận đã chết, trong lòng ta có chút đau buồn."
Trần Hi hỏi: "Làm sao ngươi đến được Lam Tinh Thành? Họ của ngươi là do Tử Tang Trường Hận đặt cho hay là của chính ngươi?"
Bạch Tiểu Thanh trả lời: "Ta vốn dĩ họ Bạch, nhưng ta không biết tại sao năm đó mình lại đến Lam Tinh Thành. Giống như việc ta không biết tại sao mình phải đến Thiên Xu Thành vậy. Ta chỉ mơ hồ cảm thấy, hình như trước đây mình từng sống ở Thiên Xu Thành. Trong lòng ta luôn có một cảm giác rất lạ, cảm thấy Thiên Xu Thành mới là nhà của mình."
Ngay lúc này, Ngao Thiển đột nhiên từ phía sau đuổi kịp. Cậu nhìn Bạch Tiểu Thanh một cái, rồi mời Trần Hi sang một bên, hạ thấp giọng nói với Trần Hi: "Vừa rồi Ninh Tập lại nói thêm một vài chuyện, đều là... đều là về Bạch Tiểu Thanh. Hắn bảo ta nói với ngươi, cha của Bạch Tiểu Thanh là một trong bảy huynh đệ của Thiếu Niên Hội năm xưa. Ninh Tập còn nói đây là chuyện đã định sẵn."
Ngao Thiển có chút khó hiểu nhìn Trần Hi: "Định sẵn cái gì cơ?"
Trần Hi thở dài một hơi thật dài: "Phải... xem ra đúng là có vẻ như đã định sẵn rồi."