Sinh vật khổng lồ kia nhìn Trần Hi, từng chữ từng chữ nghiêm túc nói: "Ta chính là Phàn Trì, Phàn Trì chính là ta!"
Khoảnh khắc này, Trần Hi cảm giác tim mình gần như ngừng đập. Nó là ma, nó nói nó là Phàn Trì. Trần Hi không biết ma là gì, nhưng Trần Hi biết Phàn Trì là ai. Đó là người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, là vị tiền bối từng dẫn dắt chiến sĩ dưới trướng cam nguyện làm mồi nhử để tấn công thần thú, là người tu hành từng dạy cho Trần Hi rằng sứ mệnh của người tu hành chính là bảo vệ.
Đó mới là Phàn Trì, tuyệt đối không phải sinh vật khổng lồ dữ tợn đáng sợ trước mắt này.
"Ngươi không phải Phàn Trì!"
Trần Hi nói.
Con ma cúi đầu nhìn Trần Hi, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ hung ác: "Ngươi thật sự cho rằng ta không giết ngươi sao?"
Trần Hi lắc đầu: "Ngươi giết ta hay không, chẳng liên quan gì đến việc ngươi có phải là Phàn Trì hay không. Ngươi không giết ta, ngươi cũng không phải Phàn Trì. Ngươi giết ta, ngươi cũng chẳng phải Phàn Trì. Trong lòng ta, Phàn Trì là một anh hùng."
"Anh hùng?"
Con ma cười lạnh: "Anh hùng đều là kẻ ngốc, đều là đồ đần! Thế giới này không cần anh hùng, ai ai cũng vì bản thân mình thì anh hùng có ích lợi gì? Anh hùng chỉ nên sống trong truyền thuyết, nhưng khi truyền thuyết đã biến chất, thì anh hùng chính là kẻ đần độn triệt để. Làm anh hùng có lợi ích gì sao? Chẳng bằng làm một con ma... muốn làm gì thì làm, trở thành bản ngã chân chính!"
Nó hung hăng đấm một quyền xuống mặt đất, mặt đất lại một lần nữa rung chuyển.
"Trả lại Chấp Tranh cho ta."
Sắc mặt Trần Hi lại càng lúc càng bình tĩnh: "Ngươi là ai, ta không có hứng thú muốn biết. Trong mắt ta, dù ngươi có mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một kẻ đáng thương bị nhốt ở nơi này không thể ra ngoài mà thôi. Dù ngươi có mạnh mẽ đến đâu, ngươi vẫn là một kẻ đáng thương. Sự mạnh mẽ của ngươi chỉ là vẻ bề ngoài, nội tâm ngươi yếu đuối như một gã hề."
"Ta giết ngươi!"
Con ma gầm lên.
Trần Hi cười lạnh: "Ta hình như biết tại sao ngươi không giết ta rồi... Ta có mối liên hệ mật thiết với giáp Chấp Tranh của Phàn Trì, ta đã nhỏ máu nhận chủ lên Chấp Tranh. Nghĩa là, ta kế thừa một vài thứ của Phàn Trì. Mà ngươi, không thể giết người có liên quan đến Phàn Trì!"
Khi nói đến câu cuối cùng, Trần Hi đột ngột nâng cao giọng.
Cậu nhìn rõ ràng, biểu cảm của con ma đã thay đổi.
"Phải rồi..."
Cánh tay đang nâng lên của con ma buông thõng xuống, rơi nặng nề trên mặt đất: "Năm đó hắn nói, không cho phép ta giết người, càng không cho phép ta giết những người hắn để tâm. Ngươi nhận được sự công nhận của Phàn Trì, nhận được sự công nhận của Chấp Tranh. Ta không thể giết ngươi, bởi vì hắn đã gieo một pháp trận trong cơ thể ta."
Trong ánh mắt con ma tràn đầy vẻ hiu quạnh: "Nhưng dù là vậy, ta vẫn cho rằng hắn sai."
Trần Hi chấn động, đột nhiên cảm thấy sinh vật khổng lồ tự xưng là ma này thực ra không hung ác. Phàn Trì gieo một pháp trận lên người con ma là để bảo vệ những người hắn để tâm, có lẽ đó chỉ là một sự phòng bị mà thôi. Trước đó con ma mấy lần dùng ngón tay khổng lồ ấn cậu vào trong đá, nhưng trên ngón tay không hề có một chút tu vi lực nào. Đó là vì pháp trận trong cơ thể nó đang ngăn cản nó, nghĩ đến điểm này, Trần Hi chợt bừng tỉnh.
"Đây là... khu cấm địa do Phàn Trì khai sáng!"
Trần Hi nhìn con ma, nỗi nghi hoặc trong lòng đều được giải đáp. Từ phản ứng trước đó của con ma, từ việc cậu bị đưa vào khu cấm địa này sớm hơn, tất cả đều không phải ngẫu nhiên. Khu cấm địa này do Phàn Trì khai sáng, và Trần Hi khẳng định Phàn Trì đã khai sáng nó trước khi dẫn dắt các chiến sĩ dưới trướng bước lên chiến trường.
"Ta hiểu rồi."
Trần Hi ngẩng cao cằm, giọng điệu đặc biệt bình tĩnh nhưng đối với con ma mà nói, mỗi chữ đều như dao cắt: "Ngươi là ma niệm trong lòng Phàn Trì, Phàn Trì biết sự tồn tại của ngươi, cho nên trước khi lên chiến trường, hắn đã dùng tu vi siêu việt tách ngươi - ma niệm này ra khỏi lòng mình. Bởi vì hắn biết phải đảm bảo một bản thân thuần túy, mới có thể tiến lên không lùi bước trên chiến trường. Hắn không hy vọng bản thân có tư tâm, có tư tâm sẽ có sợ hãi. Hắn dùng đại tu vi loại bỏ ngươi ra, nhưng không đành lòng tiêu diệt ngươi, nên đã khai sáng khu cấm địa này để giam cầm ngươi tại đây."
Trần Hi nói: "Sau khi Phàn Trì tử trận, hắn lo lắng sớm muộn gì ngươi cũng sẽ thoát khỏi sự trói buộc mà ra ngoài, nên vào thời khắc cuối cùng đã gửi một phần của Chấp Tranh trở về, làm nhãn trận của khu cấm địa. Hắn không muốn người khác tiến vào, không muốn người khác phát hiện ra ngươi. Nhưng Phàn Trì đã bỏ quên một điều, tu vi lực của hắn lúc đó đã cạn kiệt, khu cấm địa bên ngoài sau thời gian dài mất đi sự chống đỡ của thiên địa nguyên khí, đã trở nên hư hại."
"Nhưng... ngươi không ra được, là vì cái này."
Trần Hi chỉ tay vào đôi chân của con ma, hai cái chân khổng lồ kia trông cũng đen sì, dường như không có gì khác biệt. Nhưng nhìn kỹ thì vẫn lờ mờ nhận ra trên đó có những đường vân đơn giản, tuy bị bùn đất che phủ nhưng vẫn miễn cưỡng nhìn ra được một chút.
"Phàn Trì dùng tu vi lực cuối cùng, dùng giáp chân của Chấp Tranh để phong ấn ngươi. Ngươi có thể đứng dậy, nhưng ngươi không thể rời khỏi đây."
Cậu nói một hơi dài, sắc mặt hơi ửng đỏ. Không phải vì căng thẳng hay sợ hãi, mà là vì kích động.
"Phải..."
Con ma rũ đầu xuống, nỗi bi thương trong ánh mắt càng thêm nồng đậm: "Những gì ngươi nói đều đúng cả, chính Phàn Trì đã giam cầm ta... Ta không thể rời khỏi đây, tất cả đều đúng. Nhưng ngươi đừng quên, dù Phàn Trì chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu, quyết tâm của hắn lớn đến thế nào, thì cuối cùng có một điểm không thể phủ nhận... ta chính là Phàn Trì."
Sắc mặt Trần Hi đột ngột thay đổi, cậu phát hiện những suy nghĩ trước đó của mình có chỗ sai lầm: "Phải... giờ ta tin ngươi chính là Phàn Trì rồi, bởi vì không phải ngươi không ra được, mà là ngươi không muốn ra... Ngươi biết, nếu ngươi ra ngoài, Phàn Trì sẽ trách ngươi. Ngươi là ma niệm của hắn, nhưng không phải hung niệm. Người như hắn có thể cực đoan nhập ma, nhưng tuyệt đối không bao giờ cực đoan đến mức sinh ra hung niệm. Ngươi là nỗi uất ức, là sự không cam tâm, là niềm nuối tiếc trong lòng hắn..."
Con ma đột ngột ngẩng đầu, Trần Hi nhìn thấy khóe mắt nó vậy mà hơi ươn ướt.
Im lặng.
Một khoảng im lặng rất dài.
Trong mắt con ma có lệ, có lẽ vì đoạn cuối của Trần Hi đã chạm đến trái tim nó. Trần Hi nói, không phải ma không ra được, mà là nó không muốn ra. Trái tim con ma đang run rẩy, đau đớn vô cùng.
"Hắn tưởng rằng ta sẽ làm hại người."
Con ma nói: "Ta đã nói vô số lần là sẽ giết sạch tất cả mọi người, ta cũng từng tin chắc rằng mình sẽ làm như vậy. Ta tự nhủ với bản thân, khoảnh khắc ta phá vỡ kết giới, ta sẽ ra ngoài giết chóc thỏa thích, giết sạch những kẻ vong ân bội nghĩa đó. Nhưng một ngày kia... ta phát hiện sức mạnh của kết giới đã suy yếu đến mức thực ra không thể phong ấn được ta nữa, nhưng ta lại nhút nhát."
Giọng nó rất trầm, giọng điệu cứ như một đứa trẻ chịu ấm ức.
"Ta nhìn kết giới đã không còn chịu nổi sự tấn công của ta, mấy lần muốn xông ra ngoài nhưng cuối cùng vẫn không dám. Phải... ta không dám... Ta đã nói một ngàn lần, một vạn lần là sẽ giết sạch mọi người, nhưng ta làm không được. Những người đang sống hiện tại dù có bẩn thỉu, đê tiện đến đâu, thì dù sao họ cũng là những người mà Phàn Trì đã liều mạng muốn bảo vệ..."
"Nếu ta giết sạch mọi người, thì Phàn Trì chết cũng uổng phí."
Con ma nhếch miệng cười, chua chát vô cùng.
"Ta tự lừa dối bản thân, giả vờ như không ra được. Cứ lừa dối năm này qua năm khác như vậy, cho đến khi chính mình cũng tin rằng mình vẫn đang bị giam cầm."
Con ma cúi đầu, hai tay "cạch" một tiếng tháo giáp chân Chấp Tranh trên chân xuống. Giáp chân trong tay nó nhanh chóng thu nhỏ lại, biến thành kích thước người bình thường mặc. Trong lòng bàn tay nó, bộ giáp chân này trông thật nhỏ bé.
"Chấp Tranh đã sớm không thể phong ấn đôi chân của ta nữa rồi."
Trong lòng bàn tay con ma lóe lên ánh sáng mờ nhạt, những thứ trước đó cướp từ trên người Trần Hi đều xuất hiện. Giáp mặt, giáp tay, giáp ngực. Khi những thứ này đặt cùng nhau, có một mối liên hệ nhàn nhạt nhưng vô cùng chặt chẽ. Lai lịch của Chấp Tranh rất phi phàm, được ngâm trong máu người nhưng không mang theo khí hung hãn. Chỉ có sự chấp nhất và tranh đấu trong cốt tủy con người, không có một chút gì là đen tối.
Chắc hẳn khi chế tạo Chấp Tranh, Phàn Trì cũng đã hao tổn tâm huyết.
"Hắn muốn bản thân bước lên chiến trường với tư cách là một người thuần túy nhất."
Con ma nhìn về phía xa, dường như đang hồi tưởng điều gì đó: "Hắn nói, con người rất phức tạp. Dù là người thường hay người tu hành, đều phức tạp. Mỗi người đều có hai mặt, một mặt thiện một mặt ác. Vì vậy, đại đa số mọi người đều không phải là người thuần túy. Chỉ có người thuần túy mới có thể nguyện ý hy sinh bản thân, đổi lấy điều tốt đẹp cho người khác. Muốn trở thành một người thuần túy, trước tiên phải loại bỏ những suy nghĩ phức tạp trong lòng mình."
"Giáp Chấp Tranh trải qua mười sáu lần thất bại mới chế tạo thành công, vì Phàn Trì không muốn trên giáp trụ mang theo bất kỳ thứ gì khác, cho nên hắn yêu cầu mỗi người nhỏ máu, khi nhỏ máu trong lòng chỉ được có một ý niệm, đó là vì một ngày mai tốt đẹp. Chỉ cần một người phân tâm, liền trở thành tạp chất."
"Mười sáu lần..."
Con ma chậm rãi nói: "Hắn chế tạo thành công rồi, Chấp Tranh cũng đã giúp hắn rất nhiều trên chiến trường. Từ trận chiến đầu tiên đến trận chiến cuối cùng, Phàn Trì đều tham gia. Hắn cũng là người tu hành duy nhất, từ lúc bắt đầu tranh đấu đến khi nhìn thấy thắng lợi. Hắn không phải bị người ta giết chết, mà là mệt chết. Có lẽ vào khoảnh khắc thắng lợi đến, hắn đã mãn nguyện, luồng khí căng cứng trong lòng đã tan biến, niềm tin đó không còn nữa, cho nên hắn chết."
Biểu cảm của con ma dần dần bình tĩnh lại.
Trần Hi chậm rãi nói: "Thực ra từ rất lâu trước đây ngươi đã có thể rời khỏi đây rồi, nhưng ngươi không làm vậy. Thực ra thứ ngươi hận chỉ là những kẻ từng phản bội Phàn Trì năm đó, chứ không phải tất cả mọi người. Ngươi không rời khỏi giới này, là vì ở đây vẫn còn những ký ức về Phàn Trì, nếu ngươi rời đi, thì sẽ chẳng còn gì cả."
Con ma nhìn Trần Hi, trong ánh mắt dần xuất hiện sự thiện ý: "Ta không ngờ có một ngày, sẽ có người hiểu được tâm sự của ta. Ta cũng chưa từng nghĩ có một ngày, mình sẽ ngồi xuống và nói những lời này với một người. Nói cho ta biết, tại sao Phàn Trì lại đưa Chấp Tranh cho ngươi."
Trần Hi suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Hắn nói... ta và hắn, có lẽ là cùng một loại người. Nhưng ta biết, ta không giống hắn. Ta không thể làm được sự thuần túy như hắn, hắn là một thánh nhân, một thánh nhân chân chính."
Con ma như hơi sững người, sau đó lật bàn tay. "Xoảng" một tiếng, tất cả các bộ phận của Chấp Tranh đều rơi xuống bên cạnh Trần Hi. Con ma nhìn Trần Hi nghiêm túc nói: "Có những lời chỉ khi nói ra lòng mới dễ chịu hơn, hôm nay ta đã nói rất nhiều, có lẽ sau này ta sẽ nhẹ lòng, có lẽ sau này ta sẽ càng thêm cực đoan, từ ma biến thành hung. Nhưng hôm nay, ta cảm thấy thoải mái hơn nhiều... Chấp Tranh trả lại cho ngươi."
Nó nói: "Hy vọng ngươi đừng phụ hắn, hắn sẽ không nhìn lầm người đâu."
Trần Hi gật đầu: "Cảm ơn."
Con ma dịch chuyển thân mình, ngồi lại ngay ngắn như trước khi nó đứng dậy. Một lát sau, trên bề mặt cơ thể nó xuất hiện một lớp đá. Nó quay đầu nhìn Trần Hi: "Con người sẽ vì sự vô sỉ và ích kỷ của chính mình mà bị trời phạt, dù ta có thể nhẫn nhịn không giết chóc, nhưng con người sớm muộn gì cũng sẽ phải đối mặt với chuyện như vậy."
"Có lẽ vậy..."
Sắc mặt Trần Hi không được tốt lắm, bởi vì cậu biết con ma nói đúng.
"Ngươi thật sự không định ra ngoài sao?"
Cậu hỏi.
Con ma đột nhiên nhếch miệng cười: "Ra ngoài? Chẳng lẽ ngươi hy vọng ta ra ngoài? Phàn Trì không hy vọng ta ra ngoài... Cho nên, ta không ra."