Tốc độ của Thụy Lộc vượt xa dự đoán của Trần Hi, thậm chí còn nhanh hơn cả Phượng Hoàng Thần Sí. Tuy nhiên, Phượng Hoàng hiện đang ở trong trạng thái cực kỳ suy yếu, nên căn bản không thể phát huy được phong độ tốt nhất. Lời của thành chủ Hạo Nguyệt Thành - Tô Tây Lai không hề sai, nếu không gặp phải trở ngại gì, việc đến được Lam Tinh Thành trong vòng ba ngày thật sự chẳng phải vấn đề gì to tát.
Thụy Lộc lướt đi trên những tán cây, một sinh vật hùng tráng như vậy mà lại nhẹ nhàng đến thế. Thân hình của con Thụy Lộc này vô cùng to lớn, chiều cao vượt quá năm mét, cặp sừng khổng lồ trên đỉnh đầu có chiều ngang cũng hơn ba mét, mỗi một mũi nhọn tách ra từ gạc hươu đều sắc bén như đao.
Nhìn qua, nó giống như một món vũ khí hạng nặng có thể công thành diệt trại hơn. Thế nhưng khi nhảy múa trên những chiếc lá, ngay cả độ rung của lá cây cũng không đáng kể. Từ điểm này có thể suy đoán, Thụy Lộc tuyệt đối không phải là hoang thú tầm thường, thậm chí đẳng cấp có khả năng đã là thần thú.
Tuy nhiên, chỉ xét trên tốc độ thì cũng chẳng nhìn ra được điều gì.
Sau khi rời khỏi Hạo Nguyệt Thành, Trần Hi một đường phi nước đại về phía Bắc. Có lẽ vì đã bị giam hãm trong không gian của chiếc hộp gỗ quá lâu, nên sau khi ra ngoài, Thụy Lộc vô cùng phấn khích, cứ thế chạy băng băng về phía trước. Trước đó Tô Tây Lai đã dạy Trần Hi cách giao tiếp với Thụy Lộc, mà với trí nhớ của Trần Hi thì căn bản sẽ không đi nhầm đường, cho nên tốc độ di chuyển trên đường thật sự khiến người ta phải kinh ngạc.
Hai ngày đầu, dọc đường không xảy ra chuyện gì cả. Trần Hi biết suy đoán của mình chắc không sai, con Kim Nha có tu vi đáng sợ đó trong tổ chức "Nha" chắc chắn có địa vị rất cao, nên số lượng tồn tại ở đẳng cấp này chắc chắn không nhiều. Cho dù Thanh Châu còn có Kim Nha cấp bậc này, thì chắc chắn cũng đang ở ngoài Mãn Thiên Tông để kiểm soát cục diện.
Tổ chức "Nha" cố gắng khơi mào mâu thuẫn giữa các gia tộc bên ngoài Mãn Thiên Tông, hơn nữa còn định phá vỡ Thần Mộc Đại Trận, ngay cả khi đã nhận được tin toàn bộ lực lượng ở Hạo Nguyệt Thành bị tiêu diệt, e là trong chốc lát cũng không thể rút thân ra được. Hơn nữa, một khi chúng đã biết toàn bộ lực lượng bị tiêu diệt, tự nhiên trong lòng sẽ sinh ra rất nhiều nghi ngờ và bất an. Đạt đến độ cao như Kim Nha, chúng sẽ đặc biệt quý trọng bản thân, dù sao vì theo đuổi đỉnh cao nhất của người tu hành, nó đã từ bỏ nhục thân rồi.
Nếu chưa nắm rõ tình hình mà vội vã đến Hạo Nguyệt Thành, e là nó còn phải lo lắng liệu mình có thắng nổi hay không. Một khi đã biết rõ Hạo Nguyệt Thành có người đủ sức giết chết "Nha", thậm chí là Kim Nha, tổ chức "Nha" sẽ không mạo hiểm đi tới. Trong tình huống này, khả năng cao nhất là trước tiên sẽ điều động một lượng lớn người tu hành tới Hạo Nguyệt Thành để tìm hiểu tình hình.
Mà tin tức đi đi về về, tốc độ nhanh nhất cũng phải mất hai ba ngày. Nhạn Vũ Lâu, Tô Tây Lai và những người khác có hai ba ngày này, thì cũng gần như đã có thể sửa chữa xong pháp trận truyền tống.
Thế lực của Bình Giang Vương phần lớn đều bố trí ở vòng ngoài Mãn Thiên Tông, nên Trần Hi một đường đi về phía Bắc chắc sẽ không gặp trở ngại quá lớn. Điều Trần Hi lo lắng hiện tại là, Lam Tinh Thành là thành lớn gần Hạo Nguyệt Thành nhất có pháp trận truyền tống, với mưu lược của Bình Giang Vương, chắc chắn sẽ không bỏ qua việc kiểm soát Lam Tinh Thành.
Chỉ cần chiếm được Lam Tinh Thành, thì coi như đã hoàn thành việc phong tỏa Thanh Châu và Ung Châu.
Hai ngày nay Trần Hi không dừng lại, mà thực lực của Thụy Lộc khiến Trần Hi không khỏi thán phục. Nó dường như không cảm thấy mệt mỏi, càng chạy càng hưng phấn. Xuyên qua ngày đêm, rồi lại xuyên qua ngày đêm, khoảng cách đến Lam Tinh Thành đã ngày càng gần.
Đến trưa ngày thứ ba, thực ra khoảng cách đến Lam Tinh Thành chỉ còn không đầy vài trăm dặm. Theo tốc độ của Thụy Lộc, không mất bao lâu nữa là có thể đến nơi. Điều này vượt quá kế hoạch ban đầu, căn bản không cần đến ba ngày.
Trần Hi nhớ rằng đi tiếp một đoạn nữa sẽ có một thị trấn quy mô không nhỏ, coi như một trạm gác tỏa ra từ Lam Tinh Thành. Vì Lam Tinh Thành là nơi lưu đày, các thị trấn xung quanh thực ra đều có tác dụng giám sát mọi cử động của Lam Tinh Thành. Tuy nhiên sau nhiều năm, những thị trấn này về cơ bản đã bị Lam Tinh Thành ảnh hưởng, những quan nhỏ của Thánh Đình chịu trách nhiệm giám sát Lam Tinh Thành, e là phần lớn đều đã bị Lam Tinh Thành mua chuộc.
Vốn là trạm gác của Thánh Đình để giám sát Lam Tinh Thành, giờ đây đã trở thành trạm gác vươn ra từ Lam Tinh Thành.
Nếu không có gì bất ngờ, trong thị trấn này chắc chắn có người của Lam Tinh Thành đang giám sát. Nhìn từ hiện tại, Bình Giang Vương là một nhà mưu lược vượt trội, hắn chắc chắn sẽ không từ bỏ việc kiểm soát Lam Tinh Thành. Vì vậy, trong thị trấn phía nam Lam Tinh Thành này, có lẽ sẽ có cao thủ trấn giữ để giám sát những người từ hướng Thanh Châu tới.
Trần Hi ra hiệu cho Thụy Lộc giảm tốc độ, sau đó lấy hộp gỗ ra thu Thụy Lộc vào, rồi cất hộp gỗ vào túi nạp.
Chàng đứng trên một gò đất cao cách thị trấn tên là Tống Trang vài chục dặm, nhìn về hướng Tống Trang. Từ đây nhìn lại, Tống Trang dường như vẫn bình lặng như xưa. Người đi lại trên quan lộ vẫn thưa thớt như vậy, dù sao người thường ai dám dễ dàng đến gần nơi lưu đày.
Trần Hi đợi một lát, quả nhiên phát hiện một đội người tu hành cưỡi hoang thú cấp thấp đang tiến về phía này. Chàng bay người lên một cái cây lớn, mượn cành lá che giấu thân hình. Những người tu hành này cưỡi hoang thú cấp thấp gọi là Liệp Hổ Thiết Trư, ngoại hình trông không khác lợn rừng là mấy, nhưng kích thước lớn hơn gấp đôi. Loại vật này nghe nói có thể dễ dàng xé xác hổ báo, hơn nữa lớp da cứng trên người sánh ngang với sắt thép.
Trần Hi phán đoán từ cách ăn mặc của đối phương, chắc là người của Quỷ Ba ở Nam Thành.
Khi trước người của Lam Tinh Thành truy sát Trần Hi ráo riết, nhưng bị Trần Hi dễ dàng thoát thân. Huống hồ lúc đó Trần Hi ở trong Lam Tinh Thành cực kỳ mạnh mẽ, khi vào thành không ít người vây xem. Mới trôi qua chưa đầy một năm, nên những người đó phần lớn chắc sẽ nhớ dáng vẻ của Trần Hi. Điều duy nhất không chắc chắn lúc này là, đám binh nha canh giữ pháp trận truyền tống trong Lam Tinh Thành có bị mua chuộc hay chưa. Nếu bị mua chuộc rồi, thì không cách nào lẻn vào để kích hoạt pháp trận được.
Số lượng người tu hành từ xa tới chưa đầy ba mươi người, Trần Hi áp chế tu vi của mình, nên nếu trốn trên cây, những người tu hành đó nếu không cố ý quan sát thì chắc sẽ không phát hiện ra. Tốc độ của đám Liệp Hổ Thiết Trư này cũng không chậm, từ lúc Trần Hi phát hiện chúng đến khi chạy tới gò đất này chỉ mất hơn mười phút. Thị lực của Trần Hi cực tốt, lại đứng ở chỗ cao, nên nhìn xa vài chục dặm không thành vấn đề.
Đến khi gần sát, Trần Hi mới phát hiện ra Quỷ Ba cũng ở trong đám đông. Vì trước đó phải cẩn thận che giấu hành tung nên Trần Hi không quan sát kỹ, đến tận khi cách vài trăm mét Trần Hi mới xác định được Quỷ Ba ở phía sau đám đông. Từ điểm này cũng có thể phán đoán, Quỷ Ba thực ra là một kẻ cẩn thận đến tận xương tủy. Thông thường, thủ lĩnh đi lại chắc chắn phải đi phía trước, mà hắn lại ở phía cuối, tính cách kiểu này rất khó thay đổi.
Có lẽ để che giấu bản thân, con Liệp Hổ Thiết Trư mà Quỷ Ba cưỡi hầu như không có gì khác biệt với những con người khác cưỡi. Nhưng Trần Hi quan sát kỹ sau tán cây, phát hiện màu sắc con Liệp Hổ Thiết Trư đó hơi khác một chút so với những con còn lại. Lớp da cứng của con Liệp Hổ Thiết Trư này gần như có màu kim loại, trong khi những con khác có màu xanh sẫm, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện ra.
"Ngày nào cũng ra ngoài đi dạo mấy vòng, Ba gia... cuộc sống này của chúng ta còn phải kéo dài bao lâu nữa?"
Một người tu hành có chút phàn nàn nói: "Tùy tiện có vài người từ bên ngoài tới, sao thành chủ trông có vẻ sợ hãi thế nhỉ? Cho dù là từ Thiên Xu Thành ra, tuy trông cách ăn mặc và cử chỉ hơi lạ, nhưng với thực lực của Lam Tinh Thành chúng ta, cũng không cần thiết phải nhất nhất nghe theo mấy tên đó chứ? Thành chủ ngày ngày vẫn ở trong Lam Tinh Thành ôm ấp một đám đàn bà hưởng lạc, lại phái chúng ta đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, suốt ngày chẳng nhìn thấy nổi một cô nàng xinh đẹp."
Quỷ Ba theo thói quen vuốt vuốt vết sẹo trên mặt mình: "Không được nói bậy, thành chủ đã làm vậy thì chắc chắn có lý do của ngài ấy. Những kẻ đó lai lịch không nhỏ đâu... ngươi tưởng thành chủ là kẻ ăn chay à? Có thể khiến thành chủ kiêng dè đến thế, chứng tỏ thành chủ không nắm chắc phần thắng trước những kẻ đó."
"Nghe nói là người của Bình Giang Vương?"
Một người tu hành khác hỏi.
Quỷ Ba gật đầu: "Chắc là vậy, lúc thành chủ sai bảo cũng không nói nhiều. Nhưng hiện tại việc tranh giành ngôi vị Thánh Hoàng ở Thiên Xu Thành đã đến mức sống chết, mà Bình Giang Vương lại vươn tay đến Lam Tinh Thành chúng ta, chắc chắn là có mưu đồ."
"Ba gia, ngài nói xem mấy vị Thánh Hoàng tử tranh giành ngôi vị này, thì liên quan gì đến chúng ta? Lam Tinh Thành chúng ta xưa nay đều có quy tắc riêng, mặc kệ ai là Thánh Hoàng chứ."
"Hừ!"
Quỷ Ba hừ lạnh một tiếng: "Ngươi ngay cả một mét trước mắt còn nhìn không rõ, thì đừng có nhiều lời."
Người tu hành kia ngẩn ra, nhìn về phía trước: "Nhìn rõ mà, đừng nói một mét, dù là vài trăm mét cũng không thành vấn đề."
Quỷ Ba lười để ý, thúc giục con Liệp Hổ Thiết Trư lên gò đất nhìn về phía Nam: "Nghe nói người của Bình Giang Vương là muốn vây giết người của Thần Tư, nên bảo chúng ta ở đây canh chừng xem có con cá lọt lưới nào không. Bình Giang Vương ngay cả Thần Tư mà cũng dám động vào... còn chuyện gì mà hắn không dám làm cơ chứ. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, động vào Thần Tư thật sự rất hả hê. Đặc biệt là mỗi khi nghĩ đến cái thằng nhãi con lần trước tới Lam Tinh Thành, lão tử chỉ hận không thể lột da nó!"
"Đúng đúng!"
Có người phụ họa: "Thằng nhãi con đó, nếu không phải lần trước chạy nhanh, đã sớm bị Ba gia ngài băm vằm ra tám mảnh rồi."
"Tám mảnh thì thấm thía gì? Ít nhất phải băm ra tám trăm mảnh, tám ngàn mảnh! Ba gia tu vi cao thâm, chỉ cần động ngón tay là đất rung núi chuyển. Thằng nhãi con đó chẳng qua là vận khí tốt, nếu không thì chạy thoát được sao?"
Quỷ Ba được thuộc hạ nịnh hót đến mức đắc ý, hắn cười nói: "Đám súc sinh các ngươi tuy kiến thức tầm thường, nhưng trong chuyện này thì nhìn nhận rất sáng suốt. Lúc trước nếu không phải nó vận khí tốt, lão tử chỉ cần một ngón tay là có thể nghiền nát thằng nhãi đó thành bột phấn."
"Đó là đương nhiên!"
Một người tu hành nịnh nọt nói: "Ba gia đã là đại tu hành giả cảnh giới Linh Sơn, diệt một thằng nhãi ranh cảnh giới Phá Hư thì cần gì đến một ngón tay, theo tôi thấy, chỉ một sợi tóc thôi cũng đủ oanh nó thành cặn bã rồi."
Quỷ Ba nhìn ra xa kỹ lưỡng, không phát hiện gì bất thường. Hắn xuống khỏi con Liệp Hổ Thiết Trư, tìm chỗ ngồi xuống: "Nếu để lão tử nhìn thấy thằng nhãi đó lần nữa, lão tử tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha cho nó. Chỉ vì tên khốn này mà lão tử bị thành chủ mắng suốt cả tháng trời. Mẹ kiếp, cục tức này mà không xả ra được, lão tử ngủ cũng không yên."
"Ba gia, giết gà cần gì dùng dao mổ trâu!"
Tên thuộc hạ nịnh hót lúc nãy nói: "Chỉ là một thằng nhãi ranh cảnh giới Phá Hư thôi mà, nếu gặp lại nó, cần gì Ba gia phải ra tay, mấy anh em chúng tôi là có thể giết nó hồn phi phách tán. Đừng nói là oanh nát nhục thân nó, đến cả linh hồn cũng nghiền nát cho nó!"
"Không!"
Quỷ Ba nói: "Chuyện kiểu này, vẫn là lão tử tự tay làm mới sướng. Nếu thực sự gặp nó, cũng đừng nói lão tử cậy đông hiếp yếu, đến lúc đó một chọi một, chiến đấu công bằng."
Đám thuộc hạ trong lòng thầm cười, nghĩ thầm Ba gia ngài là tu vi cảnh giới Linh Sơn, thằng nhãi đó mới cảnh giới Phá Hư, dù là một chọi một thì gọi là công bằng sao?
"Nếu nó không dám đến Thiên Xu Thành, sớm muộn gì cũng có ngày lão tử tới Thiên Xu Thành lôi cổ nó ra!"
Quỷ Ba hậm hực nói: "Hành hạ nó cho ra trò!"
"Ta thấy vận khí của ngươi đúng là rất tốt."
Một giọng nói vang lên từ không xa chỗ Quỷ Ba: "Ta tới rồi đây."