Ma không còn cử động nữa, thế là nó lại biến thành một ngọn núi.
Trong "giới trung giới", sự yên tĩnh đã trở lại. Ở phía xa, những con sơn dương lớn từ trong trạng thái hoảng loạn cũng dần bình tâm, bắt đầu tụ tập lại với nhau, vừa đi thong thả vừa gặm cỏ. Thế giới của chúng dường như vô cùng đơn giản, chỉ có hai loại cảm xúc: sợ hãi và không sợ hãi. Lúc sợ hãi thì co cụm lại run rẩy, lúc không sợ hãi thì quây quần bên nhau ăn cỏ.
Nhìn thấy những con sơn dương đó, Trần Hi bỗng cảm thấy có chút hụt hẫng. Đó là thức ăn mà Phàn Trì đã chuẩn bị cho Ma trước khi chết. Thực ra cho đến lúc chết, Phàn Trì vẫn còn quan tâm đến một "mình" khác của bản thân. Có lẽ không ai hiểu rõ hơn Phàn Trì, rằng Ma chỉ là Ma, dù có thiên kiến đến đâu cũng sẽ không ra ngoài đại khai sát giới. Thế nhưng, vết sẹo khổng lồ trên ngực Ma kia rốt cuộc là chuyện gì?
Trần Hi nhìn "Chấp Tranh", phát hiện mình dường như đã nhìn thấy một ngã rẽ. Hai con đường này dẫn đến những cuộc đời khác nhau, sự lựa chọn đến một cách vô tình. Đằng Nhi xuất hiện bên cạnh cậu, vẫn còn chút kinh hồn bạt vía nhìn ngọn núi lớn kia: "Thảo nào mình không cảm nhận được dù chỉ một chút hơi thở thần thú từ trên người nó, vì nó là một loại tồn tại khác... đến cả mình cũng không hiểu nổi."
"Phàn Trì là một vị thánh."
Trần Hi lại nói một câu như thế.
Đằng Nhi khó hiểu nhìn Trần Hi, nhất thời không hiểu ý của cậu là gì.
"Thực ra bản chất của Ma và những thứ trong Vô Tận Thâm Uyên là như nhau, đều là mặt tối trong lòng con người. Nhưng Phàn Trì là một vị thánh, bản thân ông ấy vốn dĩ rất thuần khiết. Mặt tối trong lòng ông ấy sạch sẽ hơn nhiều so với những thứ trong Vô Tận Thâm Uyên, cho nên nó mới biến thành Ma chứ không phải Uyên thú."
Trần Hi nhỏ máu lên giáp chân của Chấp Tranh, rồi trịnh trọng mặc nó vào. Tuy chưa đầy đủ, nhưng hiện tại Chấp Tranh trông đã giống như một bộ giáp hoàn chỉnh. Sau khi mặc giáp chân, sự liên kết giữa Trần Hi và Chấp Tranh cũng trở nên chặt chẽ hơn.
"Chúng ta ra ngoài bây giờ sao?"
Đằng Nhi hỏi: "Có lẽ người nhà họ Hoàng vẫn đang canh giữ ở phía hẻm núi để chuẩn bị đánh lén. Họ chỉ cần chờ trong cái hang đó, lúc chúng ta xuyên qua vách đá đi ra là lúc phòng bị yếu nhất. Nếu họ ra tay vào lúc đó, có lẽ chúng ta chẳng còn cơ hội phản kháng."
"Để mình nghĩ cách khác."
Trần Hi và Đằng Nhi đi về phía Cao Thanh Thụ, đi được nửa đường thì Cao Thanh Thụ đã nghênh đón.
"Xung quanh dường như không có đường ra, chỉ có duy nhất lối vào mà chúng ta đã đi."
Cao Thanh Thụ nhìn về phía hẻm núi, ánh mắt đầy lo lắng: "Người nhà họ Hoàng đã lộ tung tích, họ sẽ không để chúng ta sống sót đi ra đâu. Tuy họ đã mất một con thần thú và ba tu sĩ cảnh giới Linh Sơn ở đây, nhưng trong tay họ vẫn còn một món thần khí."
Tầm mắt Trần Hi hướng về những mảnh thịt vụn và chiếc lông vũ khổng lồ rơi vãi trên mặt đất, đó là tàn tích còn sót lại khi Hổ Thứu bị Ma giết chết. Trần Hi bước tới, nhặt một chiếc lông vũ lên thử, phát hiện nó vô cùng cứng cáp và sắc bén. Lông vũ chính là một loại phương thức tấn công của Hổ Thứu, khi đạt đến đỉnh cao cảnh giới Linh Sơn, lông của nó có thể sánh ngang với bản mệnh của tu sĩ sơ kỳ cảnh giới Linh Sơn.
Đối với tu sĩ, những tàn tích này thực ra đều là bảo vật.
"Tiên sinh, có thể dùng những tàn tích này chế tạo thành một pháp khí không?"
Trần Hi đột nhiên quay đầu hỏi.
Sắc mặt Cao Thanh Thụ hơi thay đổi, rồi chợt hiểu ý của Trần Hi: "Ta sẽ cố hết sức!"
Sắc mặt Hoàng Hi Thanh khó coi như vừa nuốt phải con ruồi, chật vật và bực bội. Lần này ra ngoài, gia tộc đã điều động những cao thủ trong tộc để bảo vệ và rèn luyện cậu ta. Thực tế, cấm khu này nhà họ Hoàng đã phát hiện từ năm năm trước, lúc đó khi tấn công cửa cấm khu đã có ba tu sĩ cảnh giới Linh Sơn tử trận. Nhà họ Hoàng vốn đã tăng cường cao thủ đến, nhưng đúng lúc đó, lão gia tử Hoàng Vãn Đỉnh đột ngột ra lệnh cho người nhà họ Hoàng rút lui hết.
Sau này người ta mới biết, Hoàng Vãn Đỉnh muốn để dành cấm khu này cho Hoàng Hi Thanh. Lúc đó Hoàng Hi Thanh chưa bộc lộ thiên phú đặc biệt mạnh mẽ, vì cậu ta mà từ bỏ một cấm khu đã gây ra không ít tiếng phản đối trong nhà họ Hoàng. Nếu không phải Hoàng Vãn Đỉnh có địa vị đủ mạnh mẽ, thì người nhà họ Hoàng đã sớm làm loạn lên rồi.
Thế nhưng bây giờ, có người đã đến trước một bước.
"Con không về!"
Hoàng Hi Thanh hất tay Hoàng Trung Húc ra, lớn tiếng nói: "Lần này tổn thất bao nhiêu thúc bá mà chẳng thu hoạch được gì, con không còn mặt mũi nào về gặp tổ gia gia. Đồ đạc trong cấm khu này đều là tổ gia gia để lại cho con, tại sao lại bị người ngoài lấy mất? Hơn nữa, người đang ở trong cấm khu hiện tại còn là Trần Hi!"
Hoàng Hi Thanh nghiến răng: "Ở Thiên Xu Thành con đã muốn giết hắn, là tổ gia gia ngăn con lại. Tổ gia gia nói Trần Hi tuy hèn mọn nhưng lại ở một vị trí mấu chốt. Nếu giết Trần Hi sẽ ảnh hưởng đến đại cục của nhà họ Hoàng, nên con đã nhịn."
"Nhưng lần này, con không nhịn nữa!"
Cậu ta nhìn bá phụ Hoàng Trung Húc của mình nói: "Trần Hi bây giờ không ở Thiên Xu Thành, mà đang ở trong cấm khu. Cho dù con giết hắn, liệu có ai biết được không?"
"Không được!"
Hoàng Trung Húc quát lớn: "Con cũng thấy rồi đấy, trong cấm khu còn có một cấm khu khác, đến Hổ Thứu ở trong đó còn bị diệt sát dễ dàng! Thực lực của thứ quái vật khổng lồ đó tuyệt đối đã vượt qua cảnh giới Động Tàng. Tồn tại cấp bậc này không phải thứ chúng ta có thể đắc tội. Lúc đó ta đã nói không cho các con qua, là con khăng khăng làm theo ý mình! Nếu không phải để bảo vệ con, ba vị thúc bá đi cùng con đã không bị giết!"
"Bá phụ đang trách con?"
Sắc mặt Hoàng Hi Thanh biến đổi, hừ lạnh một tiếng: "Nhà họ Hoàng chính vì có những người như các người mới sa sút, không cầu tiến, chỉ biết sợ hãi rụt rè. Người nhà họ Hoàng phải có khí thế của người nhà họ Hoàng, chứ không phải gặp nguy hiểm là chạy trốn. Nếu cứ tiếp tục cách sống này, nhà họ Hoàng sớm muộn gì cũng diệt vong!"
"Con câm miệng!"
Hoàng Trung Húc giận dữ: "Con đang nói chuyện với trưởng bối đấy à!"
Hoàng Hi Thanh cười nhạt: "Trưởng bối? Người làm ra chuyện khiến con ngưỡng mộ mới là trưởng bối của con. Như các người nhát gan sợ chết, không có tư cách làm trưởng bối của con. Bá phụ có thể tự về, con ở lại. Nếu không phải con quái vật không rõ là thứ gì đó ra tay, Trần Hi đã bị con giết chết trong cấm khu rồi! Bá phụ nên hiểu rõ, đệ đệ ruột của bá phụ là Hoàng Trung Thành chính là bị Trần Hi giết."
Sắc mặt Hoàng Trung Húc tái nhợt, giơ tay định đánh.
"Bá phụ dám đánh con sao?"
Hoàng Hi Thanh ngẩng đầu nhìn Hoàng Trung Húc: "Bá phụ có gan đó không?"
Tay Hoàng Trung Húc run rẩy, cuối cùng bất lực buông xuống.
Hoàng Hi Thanh thất vọng lắc đầu: "Nếu bá phụ thực sự đánh, con ngược lại sẽ không trách, vì bá phụ là trưởng bối, thấy vãn bối không nghe lời thì đánh là chuyện bình thường. Nhưng bá phụ không dám, chỉ vì tổ gia gia nói con là hy vọng tương lai của nhà họ Hoàng, nên bá phụ không dám ra tay... Thế nên con càng khinh thường bá phụ hơn."
Cậu ta đi sang một bên ngồi xuống, bắt đầu thu dọn đồ đạc: "Đàn ông nhà họ Hoàng đã hoàn toàn sa sút ở thế hệ các người. Bá phụ biết tại sao không? Một là vì uy danh của tổ gia gia quá cao. Chỉ cần ông ấy còn sống, các người chỉ có thể răm rắp nghe lời. Ông ấy bảo hướng đông, các người tuyệt đối không dám nhìn sang hướng tây. Hai là thiên phú của các người quá yếu. Thế hệ các người, thế hệ phụ thân con, không ai xuất chúng khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác. Đừng trách tổ gia gia nói các người là phế vật, các người đã làm ông ấy thất vọng."
"Nhưng!"
Hoàng Hi Thanh ngẩng đầu, ánh mắt đầy ý chí chiến đấu khi nhìn Hoàng Trung Húc: "Bá phụ biết các người thiếu nhất cái gì không? Cái các người thiếu không phải thiên phú tu hành, mà là tâm chí hiếu chiến! Tại sao năm đó tổ gia gia lại mạnh mẽ như vậy? Thiên phú chỉ là một phần, phần còn lại là vì ông ấy đã chém giết từ trong núi thây biển máu mà ra! Trên người các người, không một ai kế thừa được khí phách 'địch chết hoặc ta chết' đó của tổ gia gia."
"Các người đã quen với cuộc sống như thế này... dù sao mình cũng chẳng có tài cán gì, chi bằng cứ an phận thủ thường là được. Không cầu có công, chỉ cầu không lỗi. Đó chính là thái độ của các người!"
Giọng Hoàng Hi Thanh ngày càng kích động, như thể từng cái tát vả vào mặt bá phụ Hoàng Trung Húc: "Các người cảm thấy duy trì không đổi là tốt rồi, nên các người ngày càng yếu đi! Biết tại sao tổ gia gia thích con không? Không chỉ vì con có Phản Tổ Thánh Thể, mà còn vì con không chịu thua, không phục!"
Cậu ta hít sâu một hơi, đứng dậy đối diện với vách đá kia: "Bá phụ có thể đi rồi... Trong mắt con, người nhà họ Hoàng sống với thái độ hèn nhát như vậy, chẳng bằng đi chết đi. Lần này con sẽ không từ bỏ ý định giết Trần Hi, tuyệt đối không."
Mặt Hoàng Trung Húc đã khó coi đến cực điểm, hung hăng đấm mạnh vào vách đá rồi gầm lên: "Con chỉ là một đứa trẻ được nuông chiều hư hỏng! Ta sẽ không quản sống chết của con nữa, con muốn làm gì thì làm!"
Nói xong, Hoàng Trung Húc quay người bỏ đi.
Hoàng Hi Thanh phát hiện mình có chút căng thẳng, điều này khiến cậu ta bất an. Từ nhỏ đến lớn, làm bất cứ việc gì cậu ta cũng chưa từng căng thẳng. Cậu ta là kiểu người đã muốn làm gì thì nhất định phải làm được. Cậu ta rất ít nói, nhưng vừa rồi đã nói rất nhiều. Khi cậu ta nói những lời đầy nhiệt huyết đó với Hoàng Trung Húc, chẳng phải cũng là đang tự cổ vũ bản thân sao?
Không ai hiểu rõ hơn chính cậu ta, rằng cậu ta phải ở lại giết Trần Hi.
Vì Trần Hi, tâm cảnh của cậu ta đã thay đổi. Chính vì từ nhỏ đến lớn đều là kiểu người "muốn làm gì thì nhất định phải làm được", nên tâm cảnh này đã cố định. Từ khi Hoàng Vãn Đỉnh ra lệnh không được giết Trần Hi, cậu ta đã phát hiện tâm cảnh mình có chút hỗn loạn.
Bây giờ, người nhà họ Hoàng đến đây ngoài cậu ta và Hoàng Trung Húc ra đều đã chết trong cấm khu, tuy không phải do Trần Hi ra tay, nhưng cái tên đó cứ lởn vởn trong lòng Hoàng Hi Thanh. Hoàng Hi Thanh có chút lo lắng, cậu ta sợ tâm cảnh bị ảnh hưởng sẽ làm tổn hại đến việc tu hành.
Mỗi tu sĩ thực ra đều có tâm ma của riêng mình.
Hoàng Hi Thanh nhìn theo hướng Hoàng Trung Húc rời đi, tự nhủ rằng dù chỉ còn lại một mình cũng không được lùi bước. Nếu lần này lại chọn cách trốn tránh, tâm cảnh sẽ bị hủy hoại.
Trong tay cậu ta có một thanh đao.
Người nhà họ Hoàng đều dùng đao, đó là sự tôn trọng dành cho Hoàng Vãn Đỉnh. Cũng là niềm kiêu hãnh về thân phận của chính mình, khi họ rút bản mệnh ra, đó là biểu tượng cho uy nghiêm của nhà họ Hoàng.
Địa vị của Hoàng Hi Thanh trong nhà họ Hoàng quan trọng thế nào là điều không cần bàn cãi, nên thanh đao trong tay cậu ta tự nhiên không phải vật tầm thường. Thực tế, thanh đao này chính là bảo đảm để cậu ta sống sót dưới ánh nhìn của Ma. Ba tu sĩ cảnh giới Linh Sơn đều chết cả, chỉ nhờ thanh đao này mà cậu ta vẫn bình an vô sự.
Sau đó cậu ta nhìn món đồ đặt bên cạnh, đây cũng là thứ Hoàng Vãn Đỉnh đưa để bảo toàn tính mạng. Đó là một chiếc túi gấm, quan trọng là thứ giấu bên trong. Hoàng Vãn Đỉnh nói, nếu trong cấm khu này gặp phải nguy hiểm mà cao thủ gia tộc không bảo vệ được, hãy mở túi gấm ra.
Bây giờ cậu ta đang đối mặt với hai lựa chọn.
Một, khi vách đá có biến đổi, mở túi gấm này ra. Cậu ta tin rằng với thực lực của Hoàng Vãn Đỉnh, ngay khoảnh khắc túi gấm mở ra, bất kỳ ai bước ra từ vách đá đều sẽ bị giết chết.
Hai, đối đầu công bằng với Trần Hi.
Sắc mặt Hoàng Hi Thanh thay đổi liên tục, ánh mắt đầy do dự. Đúng lúc này, thanh bảo đao trong tay cậu ta khẽ phát sáng, tự động bay lên, hướng thẳng về phía vách đá. Thanh đao này có sự thần dị, tuyệt đối sẽ không phán đoán sai, nên Hoàng Hi Thanh biết Trần Hi và những người khác sắp ra rồi.
Lúc trước khi xuyên qua vách đá, cậu ta biết bên trong là một trạng thái cân bằng đặc biệt, một khi có người sử dụng tu vi, nó sẽ phá vỡ sự cân bằng này. Vì vậy, khoảnh khắc Trần Hi và những người khác bước ra, họ sẽ không có lấy một chút khả năng phản kháng. Nếu cậu ta đánh úp vào lúc này, Trần Hi chắc chắn phải chết.
Đúng lúc này, vách đá thoáng chao đảo, có người bước ra.
Sau đó...
Hoàng Trung Húc vốn đã đi xa đột nhiên lao ngược trở lại, hai tay cầm đao chém mạnh về phía vách đá. Hoàng Trung Húc là cao thủ Linh Sơn ngũ phẩm, nhát đao này chính là nhát đao mạnh nhất cuộc đời ông ta!
"Không cần bá phụ ra tay!"
Hoàng Hi Thanh hét lên một tiếng, nhưng đã muộn.