Một chiếc chiến hạm có giá thành gần 30 tỷ, ba chiếc là đủ bằng một mẫu hạm kèm theo toàn bộ phi đội máy bay tác chiến. Thứ này chính là "hòn ngọc quý" của Hải quân Lôi Khắc Thác, thuộc loại nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, vô cùng trân quý.
Thế nhưng ai mà ngờ được, chính cái "bảo bối" này, đứa con cưng của Hải quân, lại quay đầu đâm một nhát vào cha mình. Trong miệng Y Lợi Khắc Đặc đắng ngắt, đắng đến mức căn bệnh đau dạ dày bắt đầu tái phát.
Đèn cảnh báo của đơn vị kiểm soát hư hại nhấp nháy liên hồi, mặt đất dưới chân rung chuyển không ngớt. Pháp Tư Đặc sợ đến trắng bệch cả mặt, gào lên với sĩ quan phụ trách an ninh quân cảng: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ địch đã đánh vào rồi sao?"
"Tướng... Tướng quân, tình hình vẫn chưa rõ ràng, nguyên nhân cụ thể của vụ nổ vẫn đang được điều tra."
"Điều tra, điều tra cái rắm! Đợi ngươi điều tra xong thì tất cả chúng ta đều mất mạng rồi." Pháp Tư Đặc tức tối càu nhàu.
Uy Nhĩ Khoa Tư Đặc liếc hắn một cái, không nói gì, chỉ ngây người nhìn màn hình hiển thị nơi lũ Trùng tộc đang ùa tới như thác lũ.
Chuyện gì xảy ra? Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Đứa con cưng và đứa cháu cưng của Hải quân ra ngoài dạo một vòng, bị người ta nhét đầy pháo nổ vào lòng, về đến nhà chỉ cần châm ngòi, "bùm" một tiếng, cả nhà lớn nhỏ đều bị hốt trọn ổ.
Vô số sự thật đã chứng minh, thằng nhóc đó xấu xa tận cùng, lừa đảo trộm cắp cái gì cũng tinh thông, thủ đoạn hạ lưu dùng đến mức nhuần nhuyễn. Hắn không chỉ nhét đầy pháo nổ vào lòng "con cưng", "cháu cưng" của Hải quân, mà cuối cùng còn tiện tay ném thêm một tổ ong vò vẽ vào đũng quần họ nữa.
Trong quá trình tấn công tầng quản lý khu A của tinh cảng Tây Nhĩ Bối Tư, những con Chó Săn bị tổn thất, cùng với số dân số Trùng tộc được giải phóng từ các trận hải chiến trước đó, Đường Phương đã biến chúng thành Phi Long, sau đó chế tạo thêm hàng chục Quả Phụ Lôi, ra lệnh cho Phi Long ôm chặt lấy, trong lúc hỗn chiến lao thẳng vào các lỗ hổng trên chiến hạm lớn của Hải quân Lôi Khắc Thác.
Đó là những khoang mất áp liên kết với môi trường chân không. Con người tiến vào chắc chắn phải chết, nhưng Phi Long và Quả Phụ Lôi thì chẳng hề kiêng dè gì.
Gần 60 con Phi Long, hơn 30 cỗ Quả Phụ Lôi cứ thế lặng lẽ được "con cưng" của Hải quân mang về quân cảng. Tiếp theo, đương nhiên là màn kịch mà ai cũng muốn thấy.
Uy lực của Quả Phụ Lôi lớn thế nào chứ, 4 chiếc chiến hạm bị nổ tung phần đuôi. Vụ nổ gây ra phản ứng dây chuyền cho nhiều cơ sở vật chất trong quân cảng, ngọn lửa như bão táp lan nhanh ra xung quanh.
Nếu chỉ có Quả Phụ Lôi thì cũng thôi, dù sao cũng là vật phẩm tiêu hao một lần, hơn nữa ụ tàu nằm ở tầng thấp nhất của quân cảng, địa hình thoáng đãng, đủ để làm loãng uy lực của chúng. Nhưng điều khiến Y Lợi Khắc Đặc và những người khác không ngờ tới là, ngoài Quả Phụ Lôi, còn có gần 20 con Phi Long đi "ké", lẻn vào trạm không gian, nhân lúc Quả Phụ Lôi nổ tung mà gây rối khắp nơi.
Khi con người xui xẻo thì uống nước cũng nghẹn, đánh rắm cũng trúng chân. Bên trong quân cảng rối loạn, tình hình bên ngoài cũng chẳng mấy lạc quan. Hơn 40 con Phi Long còn lại chia làm hai hướng, tấn công như thủy triều vào các nền tảng vũ khí uy lực lớn xung quanh quân cảng.
Các nền tảng vũ khí lớn với thân hình vụng về bị các đơn vị nhỏ như Phi Long áp sát, có thể tưởng tượng được cục diện sẽ ra sao. Tháp pháo nổi nhỏ dùng để phòng thủ tầm gần sợ làm bị thương nền tảng vũ khí nên không dám khai hỏa, còn vũ khí uy lực lớn của bản thân nền tảng lại không bắn trúng những con ruồi đáng ghét này. Sau khi Phi Long nâng cấp "Tấn công sinh vật bay Trùng tộc cấp 2", chúng đủ sức xuyên thủng lớp giáp ngoài của khu trục hạm lớp Hổ Sa trong thời gian ngắn. Dù một số nền tảng vũ khí lớn có độ dày giáp ngang ngửa chiến hạm, nhưng các bộ phận nhạy cảm như họng pháo, trục xoay, giá đỡ cân bằng, đường ống tản nhiệt... dưới sự tấn công không lỗ hổng, lại còn bật chế độ "Quỳ Hoa Điểm Huyệt Thủ" của Phi Long, không bị chuột rút thì cũng co giật, không thì cũng nát bét.
Thảm nhất là "Đại Thiên Sứ", kẻ tội đồ san phẳng viện nghiên cứu ngoại ô phía Bắc, hại chết mấy học sinh của Ngõa Luân Đinh, đã bị một con Phi Long ôm Quả Phụ Lôi đâm thẳng vào cửa sau. Một màn "nở hoa" đúng nghĩa.
Pháo Plasma vốn đã sẵn sàng khai hỏa, Quả Phụ Lôi nổ tung, năng lượng cuồng bạo càn quét toàn bộ mạch điện, "Đại Thiên Sứ" dài 2,5 km như bị một bàn tay vô hình xé nát. Sau vài tia chớp lóe lên, nó hoàn toàn trở thành một đống rác trôi nổi.
Cái chết thảm khốc của "Đại Thiên Sứ" giống như quân cờ domino đầu tiên đổ xuống, bức tường vũ khí quanh quân cảng Tây Nhĩ Bối La sụp đổ hoàn toàn, cả khu vực chìm trong hỗn loạn. Hàng loạt tên lửa dưới sự "dẫn đường" của Phi Long đã bắn trúng vũ khí laser và nền tảng máy bay.
Hàng loạt cơ sở chính xác bên trong quân cảng bị hư hại, mạng lưới thông tin tê liệt, các tháp pháo nổi vốn phải dựa vào hệ thống điều khiển hỏa lực mới hoạt động hoàn hảo nay trở nên "điếc đặc", ngay cả dàn pháo tốc độ cao bên ngoài quân cảng cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Toàn bộ hệ thống phòng thủ tầm gần giảm mạnh sức chiến đấu, cứ điểm quân cảng vốn kiên cố nay lung lay như trước cơn bão.
Ở một hướng khác, dưới sự che chở của hàng loạt ảo ảnh, hơn 40 con Hủ Hóa, 12 chiếc Thiết Nha và hơn 50 chiếc tiêm kích Viking ùa lên trong lúc hỗn loạn.
Quân cảng Tây Nhĩ Bối La bị tấn công và tê liệt, các tháp pháo nổi dùng để phòng thủ tầm gần chỉ có thể dựa vào chương trình bắn tự động, sức chiến đấu giảm mạnh, bị Phi Long quay như chong chóng, gây ra hàng loạt sự cố bắn nhầm.
Lúc này, hàng loạt ảo ảnh lại nhảy vào quấy rối, thế là xong, hơn 200 tháp pháo nổi hoàn toàn mất phương hướng, pháo tốc độ cao bắn loạn xạ dưới sự trêu đùa của những ảo ảnh khó phân thật giả, bắn nổ hết tòa tháp phóng tên lửa này đến nền tảng vũ khí laser khác.
Trong mắt Pháp Tư Đặc, phòng tuyến vốn kiên cố như thành đồng nay tự hủy hoại, tạo nên một trò cười lớn...
Từng tòa tháp phóng tên lửa nổ tung như pháo hoa ngày lễ; tàn tích pháo plasma lăn lộn ra xa; còn các loại tháp pháo nổi, bắn qua bắn lại, nổ tung thành từng đống rác vũ trụ đầy tia điện.
Rất nhanh, dưới sự bắn tỉa của Hủ Hóa, các vũ khí lớn bị quét sạch, chỉ còn lẻ tẻ vài tháp pháo nổi vẫn đang bắn.
Tàu con thoi lớp III của Tinh Liên bay ra từ tinh cảng Tây Nhĩ Bối Tư, lao thẳng về phía "Tây Nhĩ Bối La", theo sau là tàu vận tải y tế chở Đường Lâm, A La Tư và những người khác.
---❊ ❖ ❊---
Hải quân đã đổ bộ một lượng lớn quân đội xuống tinh cảng Tây Nhĩ Bối Tư, ý định ban đầu là tiêu diệt Đường Lâm và đồng bọn, nào ngờ lại bị hạm đội phe mình bỏ mặc cho tự sinh tự diệt tại trạm không gian.
Nếu chỉ có A La Tư, Đường Lâm và những người khác, với đội quân hàng ngàn người cùng lượng lớn vũ khí hạng nặng, dù không chiếm được khu A, họ cũng tuyệt đối không gặp nguy hiểm gì.
Quả thật, các Cuồng Nhiệt Giả phải bảo vệ Đường Vân, Anh Lạc, Linh Lung, Ngõa Luân Đinh cùng hai học sinh của ông, không thể tiêu diệt gọn quân thủy quân lục chiến đang tiến công đa hướng, nhân lực Ghost lại không đủ, còn phải canh giữ các điểm then chốt ở khu A, đồng thời chú ý các kênh bí mật để tránh bị đối thủ đánh úp.
Còn về lính súng máy và Chó Săn, đối mặt với sự áp chế hỏa lực hạng nặng của các lô cốt di động như "Hỏa Sơn", cũng chỉ có thể giữ vững trận địa, từng chút một tiêu hao binh lực của thủy quân lục chiến.
Nếu hạm đội Hải quân liên tục vận chuyển quân đội, vũ khí hạng nặng và vật tư chiến đấu đến tinh cảng, Đường Lâm và A La Tư rồi cũng sẽ có ngày cạn kiệt đạn dược. Đại tá Ni Khắc Sâm An Đức Liệt, tổng chỉ huy thủy quân lục chiến Hải quân, đã quyết định thực hiện một trận chiến tiêu hao kéo dài đẹp mắt. Đám quân nổi loạn ở khu A kia chẳng qua chỉ là lũ chuột bị nhốt trong lồng, sớm muộn gì cũng xong đời.
Tuy nhiên, hắn không bao giờ ngờ tới việc thủy quân lục chiến của mình chưa kịp đánh úp quân nổi loạn, thì chủ lực của hạm đội Hải quân đường đường chính chính lại bị người ta giẫm phải đuôi, chọc nát cúc hoa.
Y Lợi Khắc Đặc và Uy Nhĩ Khoa Tư Đặc thậm chí không có thời gian liên lạc với họ để rút lui, vừa quay đầu là vỗ mông bỏ chạy mất dạng.
"Ôi mẹ kiếp, không thể chơi kiểu hố đồng đội như thế được..." Ni Khắc Sâm cảm thấy cuộc đời mình thật tăm tối. Tại sao trong Hải quân lại có nhiều loại khốn nạn thế không biết. Dù là trên màn ảnh tivi hay trong hải chiến thực tế, Lục quân luôn là bên xui xẻo nhất. Tác chiến trên hành tinh thì bị Không quân hố, đánh chiếm bờ biển thì bị Hải quân hố, hố qua hố lại, người chịu thiệt luôn là Lục quân...
Trong thời kỳ lịch sử Trái Đất, Không quân là con cưng của chính phủ. Khi bước vào vũ trụ, Không quân thất sủng, Hải quân nhân cơ hội lên ngôi. Đến bao giờ thì mới đến lượt Lục quân làm con cưng?
Ở Liên bang Tra Nhĩ Tư, thủy quân lục chiến thuộc biên chế Hải quân. Nhưng ở Mông Á, thủy quân lục chiến lại là biên chế Lục quân rất kỳ lạ. Ni Khắc Sâm không rảnh để lo chuyện phúc lợi cho binh lính cấp dưới và sĩ quan cấp cơ sở, vấn đề là tại sao đãi ngộ của các tướng lĩnh cao cấp như họ lại thấp hơn sĩ quan Hải quân cùng cấp? Điều này thật phi lý!
Lục quân là gì? Là bia đỡ đạn, là gánh nặng, là quả cầu đá... ai cũng có thể đá một cái, ai cũng có thể bóp một cái. Bị hạm đội Hải quân phe mình bỏ lại trên chiến trường mặt đất để tử chiến là chuyện thường ngày ở huyện, nhưng... nhưng đây là nội địa của Đế quốc, lãnh địa của Công tước Nhã Đan, trên địa bàn của mình, trước cửa nhà mình, bị Hải quân của mình bỏ rơi ở tinh cảng để chờ chết. Xuống địa ngục, Diêm Vương hỏi chết thế nào, biết trả lời sao đây?
"Mẹ kiếp, chết thế nào à? Uất ức mà chết!" Ni Khắc Sâm luôn tự cho mình là một nho tướng, sở dĩ bây giờ văng tục, không chút phong thái của tướng lĩnh cao cấp, tất cả đều là bị đám khốn nạn Hải quân kia bức ép.
Giống như lúc này, Y Lợi Khắc Đặc vừa ra lệnh, đám tuần dương hạm, chiến hạm liền vẫy đuôi bỏ chạy sạch sẽ, chỉ còn lại đám thủy quân lục chiến nhìn nhau trân trối. Khu A còn đánh không? Trận địa còn giữ không? Địch cũng có tàu vận tải, còn có cả Hoàng Kim Thánh Đấu Sĩ, nếu đổ bộ vào tinh cảng thì đúng là một chiếc bánh sandwich thịt người.
Ni Khắc Sâm cảm thấy chuyện này thật khốn nạn, bị người phe mình hố thì rất uất ức, nhưng đối thủ của hắn, cái thằng nhóc xấu xí, đồ lưu manh, thanh niên châu Á đáng chết kia, còn không phải là thứ gì tốt đẹp.
Đây rõ ràng là một vở kịch "Tiên Nhân Khiêu" phiên bản chiến tranh, lão già Y Lợi Khắc Đặc thấy tình thế bất ổn liền chạy lấy người, ném đám đàn em ở lại đây chờ chết.
"Y Lợi Khắc Đặc, Uy Nhĩ Khoa Tư Đặc, lão tử nguyền rủa bọn bay không được chết tử tế!" Khi Ni Khắc Sâm gào thét nguyền rủa, tàu vận tải y tế đang phối hợp với Vương Trùng thực hiện đổ bộ xuống trận địa thủy quân lục chiến tại bến hàng hóa.
Hàng loạt Gián Điệp, Trùng Hậu, Thích Xà, cùng xe chiến đấu Kền Kền, xe chiến đấu Ác Hỏa, người máy Ca Lợi Á như một dòng lũ thép, quét sạch phòng tuyến hỏa lực vốn kiên cố thành những mảnh vụn. Những tầng tầng lớp lớp phòng thủ mà thủy quân lục chiến tốn bao công sức dựng lên, trực tiếp bị quân đội người và Trùng xuyên thủng một cách thô bạo.
Cùng lúc đó, Đường Lâm, A La Tư và những người khác cũng từ khu A giết ra, lại xát thêm một nắm muối lớn vào phòng tuyến đầy vết sẹo của thủy quân lục chiến.
Đám thủy quân lục chiến vốn phân bố khắp nơi ở khu A, định đánh úp quân nổi loạn, nay lại một lần nữa nếm trải chén đắng do chính mình pha chế. Nếu họ tập trung một chỗ, lực lượng ít ỏi của người và Trùng rất khó tiêu diệt họ trong thời gian ngắn. Nhưng họ lại chia thành nhiều nhóm, trước tiên bị nhóm nhỏ do Đường Lâm, A La Tư dẫn đầu kiềm chế, sau đó, đám dị hình không biết từ đâu chui ra ùa lên, giết sạch binh lính thủy quân lục chiến, máu chảy thành sông, xác chết đầy đồng.
Khi hàng ngàn thủy quân lục chiến bị đối thủ tiêu diệt từng bộ phận, trở thành một đống cát rời, lặng lẽ chờ đợi Trùng tộc thu hoạch, Ni Khắc Sâm thông qua cảm biến đặt bên ngoài tinh cảng đã tận mắt chứng kiến màn kịch bi thảm diễn ra tại quân cảng Tây Nhĩ Bối La.
Con cưng thực sự đã hố cha mình một vố, ôm đầy pháo nổ chui vào ổ chăn của mẹ và cha, một tiếng "ầm" vang lên, không chỉ làm cha nó bị nổ gần chết, mà ngay cả ngôi nhà cũng bị đốt trụi... Tổng hành dinh Hải quân bị nổ tung phần đuôi.
Ni Khắc Sâm không phải kẻ ngốc, khi một hạm đội hỗn hợp sinh học và máy móc bất ngờ xuất hiện đánh tan chủ lực Hải quân, lại còn đổ bộ hàng loạt đơn vị lục chiến xuống tinh cảng Tây Nhĩ Bối Tư, hắn biết, tên đó đã đến.
Vì hắn bình an vô sự, điều đó chứng tỏ Mê Lôi Địch Tư đã tiêu đời. "Tây Cách Mã" vốn có hơn 100 tàu chiến, cộng thêm hạm đội viện trợ do Mê Lôi Địch Tư dẫn đầu, tổng cộng hơn 200 tàu chiến. Giờ phút này, sợ rằng đã trở thành rác thải trôi nổi trong vũ trụ.
Chỉ nhìn cục diện hiện tại, quân cảng Tây Nhĩ Bối La thất thủ hoàn toàn đã là chuyện ván đã đóng thuyền, nghĩa là Hải quân Lôi Khắc Thác đường đường chính chính với 500 tàu chiến cùng một quân cảng lớn, đều bị tên thanh niên gốc Á tên Đường Phương kia hoặc tiêu diệt, hoặc bắt giữ.
Tên đó ở nội địa Lôi Khắc Thác giết chết hàng loạt quý tộc, quan chức chính phủ, đùa giỡn chính phủ La Kiệt trong lòng bàn tay. Lan Tư Lạc Đặc đường đường, với cái giá là thành phố Văn Đăng Ba Đặc, không tiếc sử dụng "Đại Thiên Sứ", 600 vũ khí hạt nhân, đều không thể tiêu diệt được tên có mệnh lớn đó, ngược lại còn bị hắn quay đầu đánh một đòn, san phẳng sào huyệt.
Giờ đây... giờ đây... hắn lại bằng sức mình, giăng hết bẫy này đến bẫy khác cho Hải quân, dùng cái giá rất nhỏ để đổi lấy sự diệt vong của lực lượng Hải quân Lôi Khắc Thác.
Lan Tư Lạc Đặc tưởng đám quân nổi loạn này là lũ chuột đất, thật nực cười. Đó là một tấm thép, tấm thép cứng như đá, đá vào một cái là đủ làm nát chân của Huân tước đại nhân.
Lúc này, binh lính phía trước gửi đến một tin xấu, một tiểu đội 12 người do 3 Kim Giáp Võ Sĩ dẫn đầu đã phá vỡ công sự phòng thủ phía trước, đang nhanh chóng áp sát sở chỉ huy tạm thời.
Tham mưu khuyên hắn rời đi, Ni Khắc Sâm lắc đầu, ánh mắt xuyên qua màn hình, dừng lại trên quân cảng Tây Nhĩ Bối La đang lung lay: "Không biết Huân tước đại nhân giờ ra sao, còn sống hay đã chết? Nếu còn sống, đối với cục diện trước mắt sẽ cảm thấy thế nào? Có hối hận không? Hay là nhảy dựng lên chửi bới, như một mụ đàn bà ném đống tạp vật vào cấp dưới?"
"Chỉ huy trưởng, mau đi thôi. Phía trước có chúng tôi chặn lại, khu B vẫn còn vài khoang thoát hiểm..." Đại đội trưởng cận vệ, người từng được hắn giúp đỡ nhiều, vẻ mặt lo lắng hét lên.
Ni Khắc Sâm lại làm như không nghe thấy, vẻ mặt bình thản lẩm bẩm: "Ấu Bân, ngươi có ngửi thấy không? Trong không khí lan tỏa một nỗi đau buồn đậm đặc, có lẽ, hắn đến để trả thù... vì những người đó..."
Một lúc lâu sau, hắn khẽ thở dài: "Có Lan Tư Lạc Đặc bầu bạn, trên đường xuống suối vàng chắc sẽ không cô đơn."
---❊ ❖ ❊---
Mười phút sau, toàn bộ nền tảng vũ khí trên không gian quanh quân cảng Tây Nhĩ Bối La đều bị phá hủy, vùng ngoại vi xung quanh tinh cảng đôi đã trở thành một đại dương thép. Tàn tích của các loại tháp pháo, tàu chiến trôi dạt như sóng biển, xác người, vật dụng hàng ngày, súng ống, thậm chí cả những khối máu đông xoay vần, dần biến mất vào bóng tối vô tận nơi chân trời.
Mỹ Gia Nhĩ vẫn cháy âm ỉ, ánh sáng chói lọi phản chiếu trên bề mặt khí quyển Lôi Khắc Thác thành một vòng cung bạc trắng. Từ lúc Đường Lâm, A La Tư và những người khác tấn công tầng quản lý khu A của tinh cảng Tây Nhĩ Bối Tư, đến khi lực lượng phòng thủ ngoại vi quân cảng Tây Nhĩ Bối La hoàn toàn sụp đổ, đã hơn 5 tiếng trôi qua.
Sa mạc Mã La không biết từ lúc nào đã chìm xuống bên kia đường chân trời, khu vực bên dưới tinh cảng đôi trở nên trong trẻo. Biển Tư Đình Pháp Tư như người mẫu bước ra từ sau bức màn, nhẹ nhàng tháo bỏ lớp voan che ngực, không chút e dè phô bày đường cong kiêu hãnh và làn da hoàn hảo của mình.
Nhìn ra ngoài từ cửa sổ tàu con thoi, Lôi Khắc Thác giống như một ông lão điếc lác mắt mờ, dù trận chiến bên cạnh có thảm khốc, lớn lao đến đâu, ông ta vẫn chậm rãi bước những bước nhỏ, kiên trì đi theo lộ trình đã định.
Trên đường chân trời phía khuất nắng, thành phố thủ đô vốn phồn hoa, hưng thịnh, dân số thường trú gần chục triệu người, chỉ sau một đêm đã biến thành đống đổ nát, nơi chôn cất hàng triệu người, đang từng bước đi ra từ bóng tối, cẩn trọng tắm mình trong ánh vàng kim mới nhú.
Xẹt... Cạch!
Tàu con thoi nhẹ nhàng hạ cánh xuống sân đỗ, Đường Phương ôm Phù Lôi Nhã vẫn đang chìm vào giấc ngủ, khóe miệng còn chảy một sợi nước dãi trong suốt không chút thục nữ bước xuống.
Hai cô y tá từ bên cạnh chạy tới, đón lấy cô bé trong lòng hắn rồi xoay người lui sang một bên.
"Đại ca." Một tiếng gọi quen thuộc vang lên, quay đầu lại nhìn, Đường Lâm và A La Tư cùng những người khác đang cùng nhau bước tới.
Thấy mọi người bình an vô sự, hắn không nhịn được mỉm cười, ánh mắt lướt qua Khắc Lôi Nhã, Đường Vân, cuối cùng dừng lại ở hai người Anh Lạc, Linh Lung phía sau Bạch Hạo, không khỏi sững sờ.
Hai cô gái này hắn nhớ, có thể nói là ấn tượng sâu sắc. Nhớ ngày ở Cánh Cửa Máu, Anh Lạc từng quỳ xuống cầu xin hắn thu nhận, chỉ vì lúc đó còn vướng bận Đường Lâm, lại kết thù với quân chính phủ, một trận đại chiến là không thể tránh khỏi, mang theo họ vừa là gánh nặng, vừa không an toàn, lại không có thời gian, cũng không có sức lực đưa họ về Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Tư, nên đành nén lòng từ chối họ.
Cứ tưởng biệt ly từ đây, nào ngờ lại gặp lại vào lúc này. Đúng là thế sự vô thường, tạo hóa trêu ngươi.
"Tại sao họ lại ở đây... Ai có thể giải thích cho tôi không?" Đường Phương lướt ánh mắt qua mọi người, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Nhìn hai cô gái đang trốn phía sau không dám ló đầu ra, Bạch Hạo nghiến răng, bước tới trước mặt Đường Phương, lộ ra vẻ mặt như thể quyết tử: "Lão đại, là tôi... là tôi thấy họ đáng thương nên tự ý quyết định... Anh... anh muốn phạt thì phạt tôi đi."
Đường Phương nhìn Bạch Hạo, rồi lại nhìn hai cô gái đáng thương, trong mắt lóe lên vẻ thấu hiểu. Thằng nhóc Bạch Hạo này chắc chắn là tình cờ gặp hai cô gái ở tinh cảng Tây Nhĩ Bối Tư, biết họ sống không tốt, nên lại nổi bệnh "sạch sẽ tâm hồn", động lòng trắc ẩn.