Trong khoảnh khắc, Sở Vân Phàm trở thành miếng bánh ngon trong mắt rất nhiều người!
Dù rằng từ đầu đến cuối, Dương Đăng Tiên và những người khác không thể dò xét rõ thực lực của Sở Vân Phàm đến mức nào, chỉ cảm thấy khó lường.
Nhưng ít nhiều gì họ cũng đoán ra được một chút, ít nhất cũng là cao thủ Trung Thiên Vị trở lên.
Cao thủ cấp bậc Trung Thiên Vị, đặt ở bên ngoài, phải là đại lão trong các thế lực, đủ sức khai tông lập phái, khiến thiên hạ chú ý.
Ngay cả ở chiến trường thiên kiêu, nơi thiên kiêu nhiều như chó, thực lực như vậy cũng được coi là cao thủ.
Những thiên kiêu này tuy chưa tiến vào chiến trường thiên kiêu, nhưng vì thuộc các chủng tộc, môn phái khác nhau, nên sớm đã phân chia trận doanh.
Một người như Sở Vân Phàm, thực lực mạnh mẽ mà chưa rõ thuộc về phe nào, chẳng phải là miếng bánh ngon trong mắt mọi người sao.
Phải biết rằng, chiến trường thiên kiêu chỉ dành cho người có huyết mạch phong vương thể chất trở lên, những nhân vật như vậy, tương lai trưởng thành nhất định sẽ danh chấn một phương.
Một người không thuộc về môn phái, thế lực nào rõ ràng, thật sự là quá hiếm có.
Các thế lực tranh giành điên cuồng, dù biết rõ Sở Vân Phàm đã đắc tội Thiên Mệnh Tông đến chết, vẫn có rất nhiều người muốn lôi kéo Sở Vân Phàm.
Thiên Mệnh Tông cố nhiên là một quái vật khổng lồ, nhưng ở chiến trường thiên kiêu, Thiên Mệnh Tông không phải là kẻ hưng hăng nhất trong các liên minh thiên kiêu.
Hơn nữa, việc liên minh với Sở Vân Phàm có thể tiếp tục sau khi rời khỏi chiến trường thiên kiêu, đặc biệt là với một kỳ tài ngút trời, thực lực cường đại như Sở Vân Phàm, chỉ cần cho hắn đủ thời gian, có thể trưởng thành thành một tuyệt đỉnh cao thủ.
"Gia nhập liên minh Yêu tộc của ta thì có gì không được? Kiếm huynh là nhân vật cỡ nào, sao có thể câu nệ vào chủng tộc chi phân?" Hồ Thanh Huyền lên tiếng: "Đây đâu phải là Trung Thổ Thần Châu, càng không liên quan đến vận mệnh chủng tộc, chỉ là vì cá nhân tranh thủ cơ hội đắc đạo, có gì không được?"
Mọi người đều không nhường nhịn, cao thủ hoang dã như vậy, bình thường không dễ thấy, chỉ có ở thổ dân bản địa mới xuất hiện kiểu cao thủ không thuộc liên minh nào, bây giờ khó khăn lắm mới gặp được một người, sao họ có thể bỏ qua.
Đám người còn chưa tranh giành xong, bỗng dưng, một bóng người tiến đến trước mặt Sở Vân Phàm, người này mặc trường bào màu tím, khuôn mặt yêu dị, trên người mơ hồ tản ra khí tức kinh khủng.
“Nghe nói ngươi rất ngông cuồng, đến Thiên Mệnh Tông cũng không để vào mắt?" Gã nam tử mặt mũi yêu dị cười nhạt, nói.
"Ngươi cũng là người của Thiên Mệnh Tông?" Sở Vân Phàm thản nhiên hỏi, vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng tự có uy thế.
Mọi người ngừng tranh giành Sở Vân Phàm, vì họ đều nhận ra, gã nam tử mặt mũi yêu dị này đến không có ý tốt.
"Không phải!"
Gã nam tử mặt mũi yêu dị lắc đầu.
"Vậy thì liên quan gì đến ngươi!" Sở Vân Phàm lạnh lùng đáp.
"Năm xưa ta được một tiền bối của Thiên Mệnh Tông cứu mạng, đời này không chịu được nhất là có người bất kính với Thiên Mệnh Tông, chỉ riêng việc ngươi bất kính với Thiên Mệnh Tông thôi, ngươi đáng chết vạn lần!" Gã nam tử mặt mũi yêu dị lạnh lùng nói. "Chưa kể đến việc ngươi dám giết người của Thiên Mệnh Tông, thực sự là đáng chết không đền nổi tội, ta không chỉ muốn giết ngươi, mà còn phải rút thần hồn của ngươi ra, ngày đêm tra tấn, để ngươi vĩnh viễn không siêu sinh, muốn chết cũng không được!"
"Nói nhiều như vậy, có bản lĩnh đó hay không mới là quan trọng nhất, muốn thay Thiên Mệnh Tông ra mặt, cũng phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không!"
Sở Vân Phàm liếc gã nam tử mặt mũi yêu dị, lạnh nhạt nói.
"Chờ một chút!"
Bỗng dưng, từ ngoài sơn trang vọng vào một tiếng trầm đục, ngay sau đó một đạo huyết quang lóe lên, tiến vào trong sơn trang, mọi người nhìn lại, thấy một thanh riên mặc huyết y, mặt đầy vẻ ngạo nghề bước vào.
"Huyết Vô Ngân, ngươi muốn làm gì?" Thấy người mặc huyết y, gã nam tử mặt mũi yêu dị không khỏi lên tiếng. "Hắn là con mồi của ta, lẽ nào ngươi cũng muốn cướp?"
Huyết Vô Ngân cười nhạt đáp: "Nghĩ Vô Tà, ta muốn cái đầu của người này, có người treo thưởng lớn để lấy mạng hắn, ta muốn giết người, ngươi cản không được!"
Gã thanh niên mặt mũi yêu dị cười khẩy, nói: "Thật là chuyện nực cười, Huyết Vô Ngân ta từng nghe chuyện của ngươi, ngươi là một đời tuyệt đại thiên kiêu của tổ chức sát thủ Huyết Y Lâu, từng ám sát một nhân vật lớn đương thời, bị truy sát đến phải mai danh ẩn tích, cứ tưởng ngươi đã chết, không ngờ vẫn còn thoi thóp đến nay, nếu còn sống thì sao không trân trọng cái mạng này, lại muốn đi tìm cái chết!"
"Thật buồn cười, thoi thóp?" Huyết Vô Ngân cười lạnh, nói. "Nghĩ Vô Tà, ngươi tưởng chỉ mình ngươi biết rõ chi tiết của ta sao? Bài tẩy của ngươi ta cũng biết rõ ràng, ngươi là một thiên kiêu của Thiên Tà Tông, năm xưa Thiên Tà Tông cường thịnh một thời, sau đó chọc giận Đại Hạ hoàng triều nên bị tiêu diệt, các ngươi chỉ là một ít môn nhân còn sót lại thoi thóp bên ngoài, chỉ bằng ngươi, cũng xứng sủa bậy trước mặt ta, ta diệt bọn ngươi chẳng khác nào bỡn!"
Qua đối thoại của hai người, nhiều người mới biết, hai người này thuộc về Huyết Y Lâu và Thiên Tà Tông, đều cực kỳ hung hăng.
Huyết Y Lâu cho đến nay, vẫn là một trong những tổ chức sát thủ hàng đầu thiên hạ, từ thời xa xưa đã tồn tại đến nay.
Từ trước đến nay chưa từng bị ai tiêu diệt, tổ chức này có bao nhiêu cao thủ, không ai rõ, xúc tu trải rộng thiên hạ, không ai biết có bao nhiêu cao thủ thành danh là thành viên của tổ chức.
Ngay cả Đại Hạ hoàng triều cũng hết sức kiêng kỵ Huyết Y Lâu.
Còn Thiên Tà Tông từng cường thịnh một thời, ở thời xa xưa còn được xưng là đệ nhất tông môn tà ma ngoại đạo, có thể chống lại mười đại tông môn của thiên hạ.
Sau đó vì làm việc trắng trợn không kiêng dè, khiến thiên hạ oán than, bị Đại Hạ hoàng triều ra tay tiêu diệt.
Hiện nay chỉ còn một ít môn nhân thoi thóp ở hải ngoại, nhưng vẫn có một số thiên kiêu tự phong ở địa phương bí ẩn, nên mới còn sót lại.
Tình huống này rất thường thấy ở các thiên kiêu cổ đại, thường thì sau một lần tự phong xuất quan, tông môn, chủng tộc đã bị diệt từ lâu.
Không có gì có thể trường tồn vĩnh cửu, thời gian sẽ bào mòn tất cả!
Nghe Huyết Vô Ngân miệt thị như vậy, Nghĩ Vô Tà lộ vẻ tức giận, lạnh lùng nói: "Ta không biết Huyết Y Lâu của các ngươi cường đại đến mức nào, nhưng hiện tại giết ngươi dễ như trở bàn tay, một sát thủ như ngươi mà dám xuất hiện trước mặt ta, gan cũng lớn quá!"