Chi một chiêu đơn giản!
Tu vi đạt đến Tiểu Thiên Vị đỉnh phong, một cao thủ hàng đầu lại bị xé nát giữa không trung!
"Đến phòng ngự cũng không phá nổi!"
Hắc Lân Độc Giác Ưng chứng kiến cảnh này, con ngươi to như cối xay hơi co lại, tựa như nhìn thấy quái vật.
Phòng ngự của Sở Vân Phàm quá mức kinh người. Hắn thầm mừng vì lúc trước không ra tay. Nếu không, hắn căn bản không thể phá vỡ phòng ngự của Sở Vân Phàm, ngược lại sẽ bị một chưởng của Sở Vân Phàm thiêu rụi.
Người trung niên kia thấy vậy thì hồn vía lên mây. Tu vi của hắn và lão già kia chỉ ngang ngửa nhau, đều là nhân vật đinh cấp Tiểu Thiên Vị.
Ở chiến trường thiên kiêu, hắn vốn là một phương bá chủ, sau đó bị Quân Thiên Tứ thu phục, trở thành bộ hạ.
Với thực lực của Quân Thiên Tứ, đủ để khiến hai người tâm phục khẩu phục!
Ban đầu, hắn chỉ định giúp Quân Thiên Tứ bắt một con Hắc Lân Độc Giác Ưng, ai ngờ lại đụng phải một kẻ tàn nhẫn như vậy.
Hắn vội vàng bỏ chạy!
Nhưng Sở Vân Phàm đâu để hắn toại nguyện. Một bàn tay chụp tới, bàn tay linh khí khổng lồ xuất hiện, tóm gọn người trung riên kia.
Trong nháy mắt, người đàn ông trung niên vừa trốn được hơn trăm dặm đã bị bắt trở lại.
"Nói, Quân Thiên Tứ đang ở đâu?"
Sở Vân Phàm thản nhiên hỏi.
Bất chợt, một sức mạnh kinh khủng trào ra từ trong đầu người trung niên. Một giây sau, đầu hắn nổ tung.
Ánh mắt Sở Vân Phàm lạnh đi. Trong đầu người trung niên rõ ràng có phong ấn, hễ đính đến Quân Thiên Tứ là tự động kích nổ.
Kẻ hạ phong ấn này, không nghi ngờ gì, chính là Quân Thiên Tứ.
Từ đó có thể thấy, Quân Thiên Tứ làm việc kín kẽ, thậm chí còn độc ác hơn Lý Càn Nguyên, không cho người khác cơ hội nắm được điểm yếu của hắn.
Sở Vân Phàm thu xác hai người, ném lên Phạm Thiên Thần Thụ. Trải qua mười mấy năm, Phạm Thiên Thần Thụ lớn hơn gấp đôi, khả năng hấp thu và chuyển hóa cũng thay đổi long trời lở đất.
Ngay cả thi thể cao thủ Thiên Vị cảnh cũng có thể nhanh chóng hấp thu chuyển hóa. Chỉ trong chốc lát, trên Phạm Thiên Thần Thụ đã kết hai quả Phạm Thiên Thần Quả kiều diễm ướt át.
Nhưng cũng tiêu hao rất nhiều linh thạch.
Sở Vân Phàm hơi nhíu mày. Mấy năm nay, hắn bế quan khôi phục thương thế, đang ở giai đoạn phượng hoàng niết bàn, của cải trên người chẳng đáng là bao, đến giờ đã cạn đáy.
Nhất định phải tìm cách kiếm thêm gia tài!
Trong tay hắn là hai cái Túi Càn Khôn, chính là của hai cao thủ kia.
Trước đây, hắn không có cách nào mở Túi Càn Khôn. Trừ khi bản tôn tự mình mở ra, nếu không người ngoài dù chiếm được cũng khó lòng sử dụng.
Chỉ khi đạt đến Thiên Vị cảnh mới có năng lực đói
Bởi vì đến Thiên Vị cảnh, thực lực bản thân không chỉ tăng vọt, mà còn có nhận thức nhất định về Không Gian pháp tắc, mới có thể dựa vào thực lực để mở Túi Càn Khôn.
Sở Vân Phàm dựa theo pháp môn ghi trong Hoàng Cực Chiến Điển, nhanh chóng mở hai Túi Càn Khôn. Nguyên thần phụ thuộc bên trên của hai người căn bản không đỡ nổi một đòn.
Nhưng sau khi kiểm tra Túi Càn Khôn, Sở Vân Phàm không khỏi thất vọng. Trong túi hầu như không có gì, của cải của cả hai cộng lại chỉ có mười vạn linh thạch thượng phẩm.
"Sao lại thế này?" Sở Vân Phàm bực mình nói.
"Bẩm chủ nhân, ta thấy của cải của hai người này hẳn là bị Quân Thiên Tứ lấy đi rồi!" Hắc Lân Độc Giác Ưng liếc Sở Vân Phàm rồi nói.
Tình huống này rõ ràng là nó đã sớm biết. Những người này trở thành thuộc hạ của Quân Thiên Tứ, đương nhiên không thể tự nguyện, mà phải trải qua một trận chiến.
Kẻ bại trận còn tư cách và năng lực bảo tồn tài phú sao? Bất luận có bao nhiêu của cải, đều sẽ trở thành chiến lợi phẩm của người thắng.
Việc Sở Vân Phàm ban thưởng một phần tu luyện pháp môn cực kỳ quan trọng gần như là chuyện hiếm có.
"Thì ra là vậy!"
Sở Vân Phàm bực mủnh nói.
Nhưng có mười vạn linh thạch thượng phẩm còn hơn không!
Sở Vân Phàm hái một quả Phạm Thiên Thần Quả đưa cho Hắc Lân Độc Giác Ưng, nói: "Nuốt vào, phối hợp với Thiên Yêu **, ngươi thử xem có thể đột phá đến Trung Thiên Vị không!"
Hắc Lân Độc Giác Ưng mừng rỡ, thậm chí trong đôi mắt to còn có chút cảm động hiếm thấy. Nó vốn tưởng rằng theo Sở Vân Phàm thì chỉ có làm trâu làm ngựa, cả đời không có ngày thoát thân.
Nhưng bây giờ còn chưa làm gì cho Sở Vân Phàm đã liên tiếp nhận được nhiều lợi ích như vậy.
"Chủ nhân ban ân, thuộc hạ Hắc Ưng cảm kích vô cùng, ngày sau chắc chắn vì chủ nhân lên núi đao xuống biến lửa, không chối từ!” Hắc Lân Độc Giác Ưng trực tiếp hóa thành
Đó là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặt đầy kích động nhận lấy Phạm Thiên Thần Quả từ tay Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm gật đầu. Đối với hắn, Hắc Lân Độc Giác Ưng là tâm phúc. Thực lực nó càng mạnh, càng có thể giúp được hắn.
Dù sao, Hắc Lân Độc Giác Ưng cũng không thể thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Hắc Lân Độc Giác Ưng nhìn chằm chằm Phạm Thiên Thần Quả. Trên quả tản ra một loại gợn sóng nhàn nhạt, có sức hấp dẫn trí mạng đối với nó, đến nó cũng không hiểu tại sao.
Nhưng nó vẫn lập tức nuốt quả Phạm Thiên Thần Quá. Nhất thời, trên người nó bắt đầu sinh ra biến hóa, từng luồng yêu lực khổng lồ phóng thích ra ngoài.
Nó vội vàng dựa theo pháp môn ghi trong Thiên Yêu ** bắt đầu tu hành, chuyển hóa nguồn năng lượng cường đại này để sử dụng.
Sở Vân Phàm đứng bên cạnh quan sát, nhưng hắn cũng không rảnh rỗi. Hắn nuốt quả Phạm Thiên Thần Quả còn lại, vận hành Hoàng Cực Công bắt đầu tiêu hóa.
Dược lực khổng lồ tràn lan trong cơ thể hắn, rất nhanh đã bị thu nạp, hầu như mỗi tế bào đều nhảy cẫng hoan hô, hấp thu nguồn năng lượng khổng lồ.
Một lúc lâu sau, Hắc Ưng cuối cùng phục hồi tinh thần lại từ trạng thái tu luyện. Lúc này, tu vi của nó đã có biến hóa long trời lở đất so với trước.
Trực tiếp từ Tiểu Thiên Vị đỉnh phong đột phá lên Trung Thiên Vị sơ kỳ!
Sự thay đổi này thể hiện ở sức chiến đấu, chính là sức chiến đấu trực tiếp tăng lên gấp đôi!