Trên bầu trời Trung Châu Thành, một lôi đài năng lượng được hình thành từ kết giới hiện ra. Lôi đài này không chỉ đơn thuần là năng lượng mà còn là một pháp bảo.
Bên trong pháp bảo này, người ta có thể thoải mái giao đấu mà không lo năng lượng thoát ra ngoài phá hủy thành phố.
Đây là một võ đài pháp bảo được chuẩn bị đặc biệt cho hai đại thiên kiêu. Bởi lẽ, thực lực của cả hai đều đã đạt đến đỉnh phong Càn Khôn cảnh, cao thủ tầm cỡ này khi dốc toàn lực giao chiến có thể hủy thiên diệt địa.
Trên lôi đài, một nam tử mặt vuông chữ điền, mặc áo bào màu vàng đang chắp tay đứng đó, dường như đang chờ đợi ai.
Xung quanh lôi đài đã sớm tụ tập vô số bóng người. Phần lớn đều ẩn mình trong không gian, che giấu thân phận. Họ đều biết thân phận của nam tử áo vàng kia. Không ai khác, chính là Hướng Phi Vân, đệ tử chân truyền của Quân Thiên Tứ, ứng cử viên hàng đầu cho vị trí quán quân Thiên Kiêu Bảng lần này.
“Thực lực của Hướng Phi Vân quả nhiên đáng gờm! Nghe nói hơn một năm trước, hắn đã đánh bại toàn bộ trưởng lão đoàn Thiên Mệnh Tông, không một ai địch nổi. Chắng bao lâu nữa, với thực lực này, hắn có thể sánh ngang với Thái thượng trưởng lão của Thiên Mệnh Tông”
Một người cảm thán, chỉ nhìn Hướng Phi Vân đứng đó thôi, đã thấy hắn uy nghi như ngọn Tuyết Sơn, sừng sững bất động.
"Với thực lực và tầm nhìn của Quân Thiên Tứ, nếu Hướng Phi Vân không thật sự kinh tài tuyệt diễm thì làm sao lọt vào mắt xanh của ông ta được?"
"Hôm nay gặp mặt, quả đúng là 'trăm nghe không bằng một thấy', danh bất hư truyền!"
"Không ngờ thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà hơn mười năm đã trôi qua. Những nhân vật từng khuynh đảo một phương năm nào, giờ đây truyền nhân của họ cũng đã danh chấn thiên hạ!"
Một lão nhân cảm khái.
"Sở Vân Phàm năm xưa gây bao nhiêu tội ác, tội lỗi chồng chất. Giờ truyền nhân của hắn xuất đạo, phong cách hành sự cũng y hệt, đáng lẽ phải chém từ lâu rồi!" Trong đám đông, không ít người mang ác ý.
Đặc biệt là những kẻ từng chịu thiệt dưới tay Sở Vân Phàm không phải là ít. Chưa từng có ai như Sở Vân Phàm, ra tay tàn nhẫn vô tình, động một chút là từng lớp từng lớp cao thủ ngã xuống, khiến nhiều môn phái bị lung lay tận gốc.
"Các ngươi, lúc Sở Vân Phàm còn ở đây, sao không dám nói những lời này trước mặt hắn? Chỉ dám bày mưu tính kế đối phó đệ tử của hắn? Nếu Sở Vân Phàm trở lại, các ngươi còn có bản lĩnh đó sao?"
Một người khác bất bình, khinh miệt nói. Trong mắt họ, những kẻ này chỉ dám nhằm vào đệ tử của Sở Vân Phàm, năm xưa lại bị hắn đánh cho tan tác, chẳng qua chỉ là lũ bắt nạt kẻ yếu.
Năm xưa, Sở Vân Phàm kinh tài tuyệt điễm, để lại ấn tượng sâu sắc đến nỗi dù hiện tại, người ta vẫn không thể nào quên.
"Dù hiện tại Sở Vân Phàm dám xuất hiện thì sao? Hắn còn tưởng rằng thiên hạ vẫn là thiên hạ của hắn năm xưa hay sao? Đường Tư Vũ thì không nói, một mình xông vào Thiên Kiêu Thành. Giờ đây, những thiên kiêu mà hắn từng bỏ lại phía sau, ai có thực lực kém hơn hắn?"
"Không sai. Dù hắn có trở về, cũng chỉ là kẻ tầm thường mà thôi. Mọi người đều đang tiến bộ, chỉ có hắn dậm chân tại chỗ. Hắn tưởng rằng mình vẫn có thể ngang ngược như năm xưa chắc?"
Vô số người khinh thường nói. Trong mắt họ, Sở Vân Phàm dù may mắn sống sót sau cuộc truy sát của Quân Thiên Tứ như lời hệ thống Trấn Viễn Thành đồn đại thì hiện tại cũng chỉ còn thoi thóp.
Chắc chắn hắn đã trọng thương, thậm chí có thể đã chết. Nếu không thì, mười mấy năm qua, làm sao có thể bặt vô âm tín? Phàm là vết thương hơi lành một chút, hắn đã xuất thế rồi, chứ không thể nào biệt tăm biệt tích như vậy.
Ngay cả khi Đường Tư Vũ bị Quân Thiên Tứ mai phục giết, bị trọng thương, hắn cũng không hề xuất hiện.
Thiên tài năm nào, đã bị thời đại đào thải, trở nên tầm thường mà thôi.
"Tầm thường ư? Thật nực cười! Các ngươi đừng quên, Sở Vân Phàm giống như Đường Tư Vũ, xét về tuổi tác, đáng lẽ phải cùng thế hệ với Thiên Kiêu Bảng lần này. Dù mười mấy năm qua Sở Vân Phàm không tiến bộ, thậm chí thụt lùi, nhưng với thực lực mà hắn đã thể hiện năm xưa, cũng vượt xa đám thiên kiêu hiện tại, đúng không?"
"Đúng vậy. Các ngươi đang ra sức thổi phồng Hướng Phi Vân, hắn có đỡ nổi một đòn tùy tiện của Sở Vân Phàm không? Nếu đây mà gọi là tầm thường, thì trình độ của mọi người cũng cao quá rồi!"
Trong đám đông, vẫn có người biện hộ cho Sở Vân Phàm. Năm xưa, Sở Vân Phàm đắc tội quá nhiều người, nhưng đồng thời, dáng vẻ vô địch của hắn cũng thu hút vô số ánh mắt. Vô số thanh niên trẻ tuổi coi hắn là thần tượng. Lúc này, những người ủng hộ tiềm ẩn của Sở Vân Phàm cũng không ít, người phản bác cũng không hề ít.
Trong chốc lát, không gian xung quanh lôi đài trở nên ồn ào náo nhiệt.
"Sở Hồng Tài đến!"
Đúng lúc đó, một tiếng hô vang lên.
Một đạo độn quang từ đằng xa bay tới, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt mọi người.
Đó là một người mặc bạch y, đội hắc quan. Toàn thân hắn giống như một thanh kiếm báu, dù chưa rút khỏi vỏ nhưng vẫn toát ra uy lực kinh người.
“Đây là trời sinh kiếm cốt! Quả thực ngàn năm khó gặp, là thể chất đặc thù của kỳ tài Kiếm đạo! Mấy năm qua, Sở Hồng Tài đã dùng kiếm đạo tu vi kinh thiên động địa của mình đánh bại vô số đối thủ cùng thế hệt!”
Một tu sĩ tu luyện Kiếm đạo tại chỗ kinh hãi thốt lên. Chỉ có người tu luyện Kiếm đạo mới hiểu rõ, cái gọi là trời sinh kiếm cốt kinh người đến mức nào.
Trong Kiếm đạo, có những người trời sinh tư chất xuất chúng, năng lực lĩnh ngộ siêu quần. Nhưng đó chỉ là tư chất. Còn có những người khác, cơ thể của họ được sinh ra để tu luyện Kiếm đạo.
Những người này, hầu như trời sinh đã có độ mẫn cảm kinh người với Kiếm đạo. Thậm chí không cần học tập nhiều, họ vẫn có thể dễ dàng khống chế những kiếm pháp mà người khác không thể nào lĩnh ngộ được.
Bất kỳ kiếm pháp nào đến tay họ, đều dễ dàng tăng gấp đôi uy lực. Đây là thể chất tuyệt đỉnh mà người tu luyện Kiếm đạo có thể gặp nhưng không thể cầu, thậm chí trong mắt nhiều người, còn không hề kém cạnh những phong Hoàng thể chất khác.
“Hai người quả thực khó phân cao thấp. Trong một thế hệ lại xuất hiện hai ngôi sao sáng ngang nhau như vậy, đúng là chuyện lại”
"Trận chiến này có thể coi là sự tiếp nối giao đấu của hai người kia. Tuy không thể tái hiện phong thái năm xưa, nhưng cũng coi như là tạm được!"
Bỗng nhiên, từ xa lại truyền đến những tiếng ồn ào náo nhiệt. Mọi người đồng loạt nhìn lên. Trên bầu trời, không biết từ lúc nào, đã có thêm rất nhiều bóng người trẻ tuổi. Mỗi người đều mang theo khí tức cường đại, khuấy động phong vân. Quan trọng hơn, tất cả bọn họ đều còn rất trẻ.
"Là những thiên kiêu khác trên Thiên Kiêu Bảng! Bọn họ cũng đến!"
"Hiển nhiên, họ đến để do thám tình hình. Hai người này là đối thủ mạnh nhất của họ trong cuộc tranh giành vị trí quán quân Thiên Kiêu Bảng!"
“Không ngờ trận chiến này lại có thể thu hút nhiều thiên kiêu trên bảng đến vậy. Có lẽ trận chiến này sẽ thực sự phân định thắng bại, quyết định đệ nhất thiên hạ cũng không chừng!”