Do có quá nhiều cao thủ, dù là những người ở cấp bậc Tiểu Thiên Vị cũng không dám làm càn, đều thu liễm khí tức.
Đặc biệt là những thổ dân trên chiến trường Thiên Kiêu đều hiểu, trong những năm tháng chiến trường Thiên Kiêu mở ra, đám cao thủ ngoại lai mới là những nhân vật đáng sợ nhất.
Đám cao thủ ngoại lai này, hoặc là những thiên kiêu đứng đầu đương thời, hoặc là những thiên kiêu đỉnh cấp đến từ một thời đại nào đó trong lịch sử. Bất kỳ ai trong số họ trưởng thành đều có thể trở thành nhân vật kinh thiên động địa.
Hiện tại dù chưa trưởng thành, cũng không ai dám sỉ nhục họ.
"Tối qua ngươi giết được mấy anh linh? Ta giết hai, nhưng tiếc là chỉ hấp thụ được một đoàn âm khí, đoàn còn lại chưa kịp hấp thụ đã tiêu tán!"
“Ta hấp thụ hai đoàn, tu vi ít nhất tăng trưởng một thành!”
"Hôm qua trên chiến trường, mạnh nhất vẫn là đám thiên kiêu ngoại lai, mỗi thời đại, mỗi chủng tộc, bí pháp của mỗi môn phái đều có thể thấy!"
Trong đại sảnh, rất nhiều người bàn tán sôi nổi, chủ yếu thảo luận về việc chém giết được bao nhiêu anh linh khi màn đêm buông xuống.
Nhưng với tu vi của họ, hiệu suất chém giết anh linh còn không bằng đám người Dương Đăng Tiên bị Sở Vân Phàm coi thường. Cả một buổi tối, người lợi hại nhất cũng chỉ hấp thụ được ba, năm đoàn âm khí, tầm thường thì cả đêm may ra chỉ hấp thụ được một đoàn.
Dù vậy, tu vi của những người này ít nhiều cũng tăng trưởng.
“Mười vạn thiên kiêu đương thời cùng nhau tiến vào chiến trường Thiên Kiêu, đến giờ đã được mấy năm, cũng đã phân ra thắng bại. Đã có những thiên kiêu bộc lộ tài năng, thực sự là chém giết tàn khốc, hầu như mỗi ngày đều nghe tin một thiên kiêu từng vang danh một thời ngã xuống!”
"Đúng vậy, ở đây, dù là thiên kiêu cũng chỉ như chuyện vặt, người bình thường càng như giun dế!"
"Trước kia có người dự đoán, chiến trường Thiên Kiêu thực chất là một cái 'nuôi cổ', chỉ những kẻ bộc lộ tài năng từ cuộc chém giết tàn khốc nhất mới có thể đi đến con đường thành Thần cuối cùng!"
Sở Vân Phàm dừng bước, nghiêm túc lắng nghe. Dù nhiều điều chỉ là suy đoán, nhưng không thể phủ nhận rằng rất nhiều chân tướng ẩn giấu trong những lời bàn tán này.
Những người này nói không phải không có lý.
Thiết kế của toàn bộ chiến trường Thiên Kiêu rất kỳ quái, chỉ cho phép người trẻ tuổi, đồng thời mang trên mình chiến tích phong vương tiến vào. Một khi vượt quá tuổi tác này, sẽ lập tức bị đuổi ra ngoài.
"Đúng vậy, hiện tại có không ít người tu vi đã đạt đến đỉnh cao, nhưng dừng lại, không muốn vượt qua giới hạn của chiến trường Thiên Kiêu. Những người này đáng sợ nhất, những quái vật đáng sợ nhất hiện tại đều đến từ những năm tháng cổ xưa, tu vi càng thêm kinh người!"
Sở Vân Phàm lại nghe được một tin cực kỳ quan trọng, trên chiến trường Thiên Kiêu, dường như không chỉ giới hạn về tuổi, mà còn về tu vi. Một khi vượt qua một mức nào đó, sẽ lập tức bị chiến trường Thiên Kiêu bài xích.
Và rất nhiều thiên kiêu cổ đại, để có tư cách tiến vào chiến trường Thiên Kiêu, đã chọn cách hạn chế tu vi, duy trì ở một cảnh giới đỉnh cao.
Trên chiến trường, họ gần như là những tồn tại vô địch!
Nhóm người này, hắn là những kẻ chỉ phối thực sự, những tồn tại vô địch trên toàn chiến trường Thiên Kiêu.
Chỉ là không biết tu vi của họ bị hạn chế đến mức nào, Sở Vân Phàm thầm nghĩ!
Đây là tin có lợi nhất cho những người đến sau như Sở Vân Phàm. Dù nhờ tích lũy nhiều năm công lực, hắn gần như vô địch khi càn quét trong cùng cảnh giới.
Nhưng Sở Vân Phàm không sợ. Đám thiên kiêu cổ đại đáng sợ, nhưng hắn còn đáng sợ hơn, hung mãnh hơn.
Cho hắn đủ thời gian, hắn sẽ chém giết từng tên một cho xem.
“Cũng may những người này cơ bản đều ở khu vực cốt lõi nhất để chờ đợi kỳ ngộ, bình thường sẽ không đễ dàng xuất hiện. Nếu không, toàn bộ chiến trường sẽ bị họ chỉ phối, chúng ta căn bản không có tư cách tranh giành tài nguyên với những lão quái vật này!”
"Tranh giành tài nguyên? Ha ha, đó chỉ là cách nói dễ nghe. Thực ra họ căn bản khinh thường tranh giành những thứ này với chúng ta! Những gì chúng ta tranh đoạt chỉ là những thứ họ không thèm để mắt, những thứ còn lại mà thôi!"
"Các ngươi cứ nói thiên kiêu cổ đại đáng sợ, ta lại không thấy vậy. Thiên kiêu đương thời cũng đâu thiếu tồn tại mạnh mẽ. Quân Thiên Tứ các ngươi còn nhớ không? Mấy năm trước, Quân Thiên Tứ tiến vào chiến trường Thiên Kiêu, có thể nói là kinh diễm một thời!"
Có người đột nhiên nhắc đến một cái tên, khiến Sở Vân Phàm lập tức tinh thần chấn động. Người kia chính là Quân Thiên Tứ mà Sở Vân Phàm nhớ mãi không quên.
"Đương nhiên nhớ. Quá mạnh mẽ! Khi tiến vào chiến trường Thiên Kiêu, hắn đã có thể chống lại phần lớn thiên kiêu cổ đại. Dù không phải thiên kiêu cổ đại, nhưng xét về tuổi tu hành, hắn cũng không kém gì những người kia. Nghe nói thể chất của hắn cũng bất phàm, có thể chống lại thiên kiêu cổ đại mà không rơi xuống hạ phong!"
"Chống lại mà không rơi xuống hạ phong? Hoàn toàn không chỉ thế. Hắn vào đây đã chém bao nhiêu thiên kiêu cổ đại? Thậm chí còn lớn tiếng tuyên bố, 'Cổ không bằng nay, thiên kiêu đương thời nhất định phải vượt qua thiên kiêu cổ đại, chuyện này các ngươi còn nhớ chứ?”
Có người nhắc lại chuyện này, lập tức nhận được sự đồng tình của nhiều người, họ nhao nhao lên tiếng.
"Sao ta quên được? Mấy năm trước từng gây chấn động một thời. Nghe nói từng khiến một số thiên kiêu hàng đầu cổ đại bất mãn. Nếu không phải Thiên Mệnh Tông của hắn có mấy đại nhân vật thiên kiêu cổ đại ra mặt che chở, e rằng một trận đại chiến đã không thể tránh khỏi!"
"Tuy năm đó còn cần tiền bối trong Thiên Mệnh Tông che chở, giờ hắn đã là một phương minh chủ, tự thành lập liên minh, thậm chí không tham gia liên minh do các thiên kiêu Thiên Mệnh Tông đời trước sáng lập. Nghe nói chuyện này còn khiến không ít thiên kiêu Thiên Mệnh Tông bất mãn!"
Mọi người bàn tán sôi nổi. Một nhân vật như Quân Thiên Tứ, dù đến chiến trường Thiên Kiêu, vẫn là một anh kiệt khiến người ta khó quên.
Trong lúc Sở Vân Phàm tính toán cách đối phó Quân Thiên Tứ, đột nhiên lại có người nhắc đến một cái tên khiến Sở Vân Phàm lập tức tỉnh thần rung động.
"Quân Thiên Tứ nói 'Cổ không bằng nay', ta thấy cũng có mấy phần đạo lý. Ngoài hắn ra, người hung hăng nhất đương thời hẳn là Cô Xạ quận chúa Đường Tư Vũ. Tuổi của nàng còn nhỏ hơn Quân Thiên Tứ nhiều, nhưng mấy năm nay cũng hung hăng cực điểm. Nghe nói nàng và Quân Thiên Tứ có ân oán, một đường đuổi theo Quân Thiên Tứ tiến vào chiến trường Thiên Kiêu!"
"Nói đến Cô Xạ quận chúa, các ngươi lẽ nào quên sao? Trong thiên hạ còn có một Cô Xạ quận chúa khác, vị kia không phải là nhân vật dễ trêu chọc. Hiện tại hai người phong hào trùng điệp, nàng có lẽ cũng đã lớn tiếng tuyên bố, trong thiên hạ chỉ có thể có một Cô Xạ quận chúa!"