Sở Vân Phàm liếc nhìn Hồ Thanh Huyền, cảm thấy quả thật có vài phần đặc biệt. Hắn từng nghe nói, Thiên Hồ tộc có một môn thiên công độc đáo, người tu luyện thành công sẽ khác biệt hoàn toàn so với những Thiên Hồ tộc thông thường chỉ giỏi Hồ Mi.
Đây là tuyệt đỉnh công pháp của Thiên Hồ tộc, chỉ những tộc nhân dòng chính có huyết mạch thuần túy nhất mới đủ tư cách tu luyện.
Hiển nhiên, Hồ Thanh Huyền hẳn là tu luyện môn thiên công này, bởi vậy mới khác biệt so với những cao thủ Thiên Hồ tộc khác.
"Gặp được cũng là có duyên, giúp một tay cũng không đáng kể," Sở Vân Phàm khẽ mỉm cười.
Mọi người nhìn Sở Vân Phàm ung dung, không khỏi cảm khái, "Người so với người, tức chết người!"
Có Sở Vân Phàm không ngừng ra tay tạo thành một khu vực an toàn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu đánh giết đám thiên kiêu anh linh cuồn cuộn kéo đến.
Sở Vân Phàm kinh ngạc phát hiện, dường như không chỉ mình hắn biết bí mật hấp thu âm khí. Bất kể là Dương Đăng Tiên, Hồ Thanh Huyền, hay Mạnh Phá Thiên, Mạnh Thiên Nhân, Tử Bất Ngữ đều biết bí mật này.
Sau khi đánh giết một anh linh, họ bắt đầu hấp thu âm khí còn sót lại. Âm khí ngưng tụ từ anh linh tinh khiết hơn âm khí thông thường không biết bao nhiêu lần, năng lượng cũng cao hơn nhiều.
Việc này giúp tiết kiệm vô số phiền phức!
Hiển nhiên bọn họ đều biết bí mật này, nhưng Sở Vân Phàm nhanh chóng bình thường trở lại. Bí mật này, có lẽ chỉ với Sở Vân Phàm mới là bí mật. Thiên kiêu chiến trường mở ra không phải lần đầu, trong lịch sử vô số năm đã mở ra không biết bao nhiêu lần, số lượng thiên kiêu tiến vào nhiều vô kể. Nếu không ai phát hiện ra điều này thì mới là chuyện nực cười.
Những người này đều có căn cơ cực kỳ thâm hậu. Khi tiến vào thiên kiêu chiến trường, họ hăn đã có được tư liệu tích lũy qua các thời kỳ từ tông môn, tốt hơn nhiều so với kẻ nửa vời như Sở Vân Phàm, cái gì cũng không biết.
Vốn dĩ Sở Vân Phàm cũng nên có đãi ngộ như vậy, nhưng vì Quân Thiên Tứ, hắn tạm thời không muốn khôi phục thân phận, chỉ có thể bước đi với thân phận khác.
Tuy nhiên, dù Dương Đăng Tiên và những người khác đều biết, hiệu suất hấp thu của họ so với Sở Vân Phàm còn kém xa.
Âm khí này tinh khiết và băng hàn. Dù là võ giả Tạo Hóa cảnh, hít một hơi cũng bị đông cứng toàn thân. Dù mạnh mẽ như họ, đã bước vào Thiên Vị cảnh, được coi là cao thủ một phương, vẫn phải cẩn thận thu nạp âm khí, mất một khắc đồng hồ mới hấp thu xong một đoàn.
Còn Sở Vân Phàm thì khác. Gần như ngay khi đánh tan anh linh, hắn có thể hấp thu và sử dụng ngay lập tức. Chỉ trong chốc lát, hắn hoàn toàn hấp thu và chuyển hóa nó cho mình, hiệu suất cao hơn họ không chỉ gấp mười lần.
Hơn nữa, Sở Vân Phàm còn có thể đồng thời thu nạp vài đoàn âm khí, hiệu suất càng thêm
Mọi người ăn ý không nói gì, bắt đầu hợp sức đánh giết vô tận anh linh đầy khắp núi đồi, đồng thời tăng trưởng tu vi.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, mọi người không cảm nhận được sự trôi đi của thời gian. Đêm đen tan đi, âm khí và anh linh tràn ngập trong thiên địa lặng lẽ rút lui.
Chỉ để lại một bãi hỗn độn.
Ngoài Sở Vân Phàm, Dương Đăng Tiên và những người khác đều có chút chật vật, không còn vẻ tiêu sái như ở bên ngoài.
Nhưng họ không cảm thấy gì. So với việc bị đuổi giết như chó mất chủ đầu hôm, việc đánh giết anh linh và hấp thu âm khí tăng cường tu vi nửa đêm về sáng đã là may mắn.
Mọi người đều cảm nhận được tu vi tăng lên đáng kể, gần như tương đương với khổ tu một tháng ở bên ngoài.
Chỉ một đêm đã có thu hoạch lớn như vậy, chẳng trách vô số tiền bối phải tìm mọi cách để tiến vào thiên kiêu chiến trường.
Người không thể tiến vào thiên kiêu chiến trường và người có thể tiến vào sẽ có sự chênh lệch bị kéo giãn với cấp số nhân.
Tuy rằng có Sở Vân Phàm hộ tống nên họ không lo bị vô số anh linh đánh úp bất ngờ, nhưng thu hoạch lớn như vậy vẫn khiến họ mừng rỡ.
Trước mặt Sở Vân Phàm, nắm kích anh linh bị đóng trên mặt đất không thể động đậy cũng tan biến theo màn đêm, biến thành một đoàn khói đen tiêu tan.
Sở Vân Phàm chộp lấy đoàn âm khí tinh khiết sắp tan đi, nuốt vào một ngụm. Chốc lát sau, âm khí tiêu hóa gần hết, tu vi của hắn cũng tăng lên một đoạn.
Nắm kích anh linh này rõ ràng có đẳng cấp cao hơn so với anh linh thông thường không có ý chí, âm khí cũng thuần túy hơn.
Dương Đăng Tiên và những người khác trợn mắt há mồm. Dù đã biết từ trước, nhưng khi thấy Sở Vân Phàm ung dung hấp thu âm khí mà họ phải tốn cả canh giờ mới xong, họ không thể không thừa nhận, trên đời vẫn có những kẻ biến thái.
"Chẳng trách dám đối đầu với quái vật như Quân Thiên Tứ, hóa ra đây cũng là một quái vật!" Mọi người nghĩ thầm.
"Đêm qua có đạo hữu giúp đỡ, rất cảm kích. Vẫn chưa biết quý danh, ngày sau nhất định báo đáp”
Lúc này, Dương Đăng Tiên tiến lên một bước, nói.
"Tại hạ, Kiếm Vô Trần!" Sở Vân Phàm tùy tiện báo một cái tên.
Mọi người không biết tên này thật hay giả, nhưng đều ghi nhớ trong lòng. Họ có linh cảm, cái tên này nhất định sẽ nổi danh thiên hạ.
"Không biết đạo hữu có dự định gì không? Nếu không, có thể cùng chúng ta tiến về thành trì gần đây, ý đạo hữu thế nào?" Dương Đăng Tiên nói, "Như vậy, trên đường cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau!"
Sở Vân Phàm suy nghĩ rồi gật đầu: "Được thôi, chúng ta cùng nhau tiến về thành trì gần đói”
Mọi người thấy Sở Vân Phàm đã đồng ý, lập tức cưỡi độn quang, trong chốc lát, bãi hỗn độn không còn bóng người.
Mặt trời mới lên ở hướng đông, ánh sáng chiếu xuống toàn bộ thành trì. Một tòa thành trì ước chừng có mười mấy vạn người xuất hiện trước mặt Sở Vân Phàm và những người khác.
Khi vào thành, Sở Vân Phàm chia tay Dương Đăng Tiên và những người khác, không đi cùng họ mà đến một khách sạn cổ kính trong thành để nghỉ lại.
Cả tòa khách sạn trang trí cổ điển, không biết được xây dựng từ niên đại nào, phong cách khác hẳn với khách sạn hiện đại.
Bên trong khách sạn đã ồn ào náo nhiệt, toàn là cao thủ một phương, ít nhất cũng là Tạo Hóa cảnh, thậm chí không thiếu cao thủ Tiểu Thiên Vị.
Cảnh tượng khó gặp ở bên ngoài lại trở nên hòa hợp ở nơi này.