Kẻ này còn đáng sợ hơn Lý Càn Nguyên gấp trăm lần. Lý Càn Nguyên tuy lãnh khốc và muốn giết hắn, nhưng chưa đến mức tuyệt diệt nhân tính như vậy.
Hơn nữa, Lý Càn Nguyên còn có lòng kiêu ngạo của một thiên tài, dù nhiều lúc không từ thủ đoạn, vẫn giữ phẩm chất của kẻ mạnh.
Quân Thiên Tứ thì khác. Để đạt mục đích, hắn có thể đích thân ra tay, chẳng hề kiêng kỵ. Trong mắt hắn không có căm ghét, không có sát ý lạnh thấu xương, chỉ một vẻ bình thường đến lạ.
Giống như người ta nhìn cọng cỏ ven đường, chẳng lẽ lại nảy sinh sát ý sao?
Chắc chắn là không thể nào.
Có thể thấy, nếu Lý Càn Nguyên còn xem hắn là mối đe dọa, là một đối thủ, thì Quân Thiên Tứ căn bản không thèm để vào mắt.
Ban đầu, Sở Vân Phàm tưởng Quân Thiên Tứ đến trả thù chuyện Đông Hoa Thiên Nữ bị hắn sỉ nhục, nhưng qua chuyện Xích Vân chân nhân, hắn mới nhận ra không phải vậy.
Xích Vân chân nhân được Quân Thiên Tứ phái đi khi Sở Vân Phàm chưa hề có ý định đối phó, càng chưa nói đến động thủ với Đông Hoa Thiên Nữ.
Vậy nên có thể thấy rõ, việc Quân Thiên Tứ muốn đoạt lấy tâm huyết của hắn và chuyện Đông Hoa Thiên Nữ không liên quan gì. Ngay từ đầu, Quân Thiên Tứ đã muốn ra tay với hắn.
Dù Sở Vân Phàm có động thủ với Đông Hoa Thiên Nữ hay không, Quân Thiên Tứ vẫn sẽ hành động.
Sở Vân Phàm càng thêm nghỉ hoặc, Quân Thiên Tứ vì sao lại muốn ra tay với hắn?
Không thể chỉ giải thích bằng việc người đứng đầu Thiên Kiêu Bảng khóa trước chèn ép người đứng thứ hai khóa này.
"Ngươi muốn tâm huyết của ta để làm gì?" Sở Vân Phàm hỏi.
Quân Thiên Tứ lạnh lùng liếc nhìn Sở Vân Phàm, đáp: "Cái này ngươi không cần biết. Có thể góp một viên gạch cho đại nghiệp của ta, đó là vinh hạnh của ngươi!"
Bỗng dưng, Quân Thiên Tứ thấy Sở Vân Phàm lén truyền tin bằng thẻ ngọc, hắn cười lạnh: "Ngươi đừng phí công truyền tin. Ngươi căn bản không truyền đi được đâu, huống hồ, ngươi nghĩ tin tức truyền ra thì bọn họ sẽ kịp đến cứu ngươi sao?"
Sở Vân Phàm thấy mưu tính kéo đài thời gian bị nhìn thấu, cũng không để ý lắm, chỉ lạnh lùng nhìn Quân Thiên Tứ rồi nói: Ngươi có nắm chắc hạ được ta vậy sao? Đông Hoa Thiên Nữ cùng lứa với ngươi, còn không phải đối thủ của tai”
"Ha ha ha, ngươi đem ả so với ta?" Quân Thiên Tứ như nghe được chuyện nực cười, lần đầu lộ ra biểu hiện khác lạ. "Ả chỉ vừa tu hành đến Tiểu Thiên Vị, so với thực lực của ta, khác nhau một trời một vực. Ta giết ngươi, chẳng tốn bao lâu!"
Quân Thiên Tứ có tuyệt đối tự tin vào thực lực của mình.
"Được rồi, chuyện phiếm đến đây chấm dứt. Thực lực của ngươi không tệ, đáng để ta nói với ngươi lâu như vậy. Bất quá, ngươi cũng nên lên đường!"
Quân Thiên Tứ lập tức ra tay, một tay như lợi trảo vồ về phía Sở Vân Phàm.
Chỉ là tiện tay vồ ra, nhưng uy lực đạt đến mức kinh thế hãi tục, tốc độ nhanh như chớp giật, trong nháy mắt đã đến trước ngực Sở Vân Phàm.
"Coong!"
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng vang dội kèm theo tia lửa tóe ra.
Sở Vân Phàm liên tiếp lùi lại mấy bước mới tiêu tan cỗ cự lực kinh khủng kia. Thanh Phúc Hải kiếm trên tay hắn run rẩy không ngừng.
Vừa rồi, chính hắn đã dùng Phúc Hải kiếm bảo vệ bản thân trong tình thế nguy cấp. Nếu không, e rằng hắn đã bị Quân Thiên Tứ xé nát tim trong nháy mắt.
Quân Thiên Tứ tự kiêu quả không sai, vượt xa những cao thủ Thiên Vị mà Sở Vân Phàm từng biết. So với hắn, Đông Hoa Thiên Nữ và Xích Vân chân nhân chăng khác nào trẻ sơ sinh đối diện người trưởng thành.
"Ít nhất cũng là thực lực Trung Thiên Vị!" Sở Vân Phàm khẽ nhíu mày.
Không nghi ngờ gì nữa, thực lực của Quân Thiên Tứ mạnh hơn hắn ít nhất một đại cảnh giới. Điều này đồng nghĩa với việc sức chiến đấu của hai bên cũng chênh lệch ít nhất một đại cảnh giới.
Đối mặt với đối thủ như vậy, Sở Vân Phàm hầu như không có cơ hội thắng.
"Đi!"
Phản ứng đầu tiên của Sở Vân Phàm là rời đi, nhưng hắn lập tức nhận ra xung quanh có lẽ đã bị Quân Thiên Tứ bố trí kết giới. Hắn không thể trốn thoát trong thời gian ngắn.
Có thể nói, Quân Thiên Tứ ra tay gần như không có sơ hở.
Thảo nào Quân Thiên Tứ không hề để ý mà nói cho hắn nhiều chuyện như vậy. Có lẽ trong mắt Quân Thiên Tứ, hắn chẳng khác gì người chết, dù biết thêm chút chuyện thì sao?
Cũng chỉ có thể mang tất cả xuống địa ngục mà thôi.
Đây là lần đầu tiên Sở Vân Phàm đối mặt với đối thủ đáng sợ như vậy, tuyệt cảnh đáng sợ như vậy.
Trước đây, Lý Càn Nguyên rất mạnh, nhưng không đến mức khiến hắn cảm thấy vô vọng.
"Ồ?" Quân Thiên Tứ thấy một đòn không giết được Sở Vân Phàm, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, dường như hắn cũng không ngờ Sở Vân Phàm lại có thể đỡ được đòn này.
"Có chút thú vị, nhưng cũng đến đây chấm dứt!" Quân Thiên Tứ bắt đầu lộ vẻ nghiêm túc.
"Xoạt!"
Quân Thiên Tứ biến mất ngay tại chỗ. Khi hắn xuất hiện trở lại, đã ở trước mặt Sở Vân Phàm.
“Quá nhanh!”
Sở Vân Phàm chỉ cảm thấy một luồng khí tức kinh khủng ập đến. Hắn hầu như không có lựa chọn nào khác, không kịp phán đoán, chỉ có thể dựa vào bản năng ra tay, vung Phúc Hải kiếm chém xuống.
"Oanh!"
Phúc Hải kiếm chém nát không gian trước mặt Sở Vân Phàm, trực tiếp ngăn cản đòn đánh của Quân Thiên Tứ.
Sức mạnh kinh khủng kia gần như đánh bay Phúc Hải kiếm khỏi tay Sở Vân Phàm. Cánh tay Sở Vân Phàm run rẩy dữ dội, khóe miệng rỉ máu. Đây là lần hiếm hoi hắn bị áp đảo về sức mạnh.
Dù Quân Thiên Tứ mạnh hơn hắn không chi một, thậm chí hai đại cảnh giới.
Nhưng với Hoàng Cực Chiến Thể hung hãn của Sở Vân Phàm, điều này cũng đủ thấy thân thể của Quân Thiên Tứ đáng sợ đến mức nào.
"Trực giác của ngươi không tệ, giống như thái cổ hung thú, nhưng chênh lệch giữa chúng ta không thể san bằng bằng trực giác!" Quân Thiên Tứ nói bên tai Sở Vân Phàm, hắn dường như không vội giết chết Sở Vân Phàm.
Giống như một con mèo già đang đùa giỡn con chuột.
"Chết!"
Sở Vân Phàm hét lớn, vung Phúc Hải kiếm chém ngang, bất ngờ đoán trúng vị trí của Quân Thiên Tứ, chém thẳng vào đầu hắn.
"Coong!"
Một tiếng kim loại va chạm vang lên, Phúc Hải kiếm của Sở Vân Phàm bị chặn lại.