Nhìn doanh trại tan hoang hỗn độn, Sở Vân Phàm nhíu mày. Nơi này thật sự quá bất thường.
Khắp nơi là những đống đồ đạc ngổn ngang, bẩn thỉu, lộn xộn, thậm chí có vết máu loang lổ trên mặt đất, trông chẳng khác nào một bãi rác khổng lồ, chứ không phải là quân doanh.
Ngay cả quân doanh trấn giữ Bảo Thái Thành trước đây cũng không đến nỗi như vậy, huống chi là Trấn Viễn Quân, vốn đã được hắn huấn luyện và chỉnh đốn cẩn thận.
Nhưng nơi này cũng không giống như vừa trải qua giao tranh. Bất chợt, từ đằng xa vọng lại tiếng roi da quất chát chúa.
"Lũ súc sinh thấp hèn, còn không mau cút đi, muốn ông đây thúc vào mông à?"
Sở Vân Phàm ngấng đầu, thấy một đám quân sĩ lam lũ xô đẩy nhau, chân bước liêu xiêu hướng ra phía ngoài doanh trại. Phía sau họ, một gã mặc áo bào hoa đang vung roi quất tới tấp.
"Quân chủ mà trở về, sẽ không tha cho ngươi đâu!"
Một quân sĩ bị roi quất trúng, căm hận nhìn gã kia, giận dữ hét.
Đáp lại hắn là mấy roi như trời giáng. Tên kia cười lớn chế nhạo: "Quân chủ của các ngươi á? Hắn chết toi rồi! Chỗ này bây giờ là do Lý gia ta định đoạt. Lũ ô hợp tặc quân các ngươi, có bản lĩnh thì phản kháng đi, ông đây sẵn sàng đánh chết hết!"
Gã ta tỏ vẻ chẳng kiêng dè ai, dường như căn bản không coi nơi này là quân doanh.
“Ta nói cho các ngươi biết, ở đây Lý gia ta chính là trời, chính là đất, chính là vương pháp!”
"Khẩu khí lớn thật!"
Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên. Mọi người ngẩng đầu nhìn, gã kia còn chưa hết ngạc nhiên, không biết thiếu niên này từ đâu tới.
Nhưng đám quân sĩ sau một thoáng ngẩn người, gần như ngay lập tức trở nên phấn khích.
"Ngươi là..." Gã kia chưa kịp quát tháo, thì tiếng của đám quân sĩ đã giải thích cho hắn.
"Quân chủ, là quân chủ đã trở về!”
"Tốt quá rồi! Ta đã bảo mà, quân chủ sao có thể chết được!"
Mọi người nhất thời vui mừng khôn xiết, đặc biệt là những hán tử thiết cốt tranh tranh, mắt hổ rưng rưng, hiển nhiên vô cùng kích động khi thấy Sở Vân Phàm.
"Ngươi là cái thá gì, dám tự tiện xông vào quân doanh trọng địa?" Sở Vân Phàm cười lạnh, trong nháy mắt đã đứng trước mặt gã kia.
Gã kia nhất thời hoảng hồn, nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần, ánh mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn: "Dù ngươi là Sở Vân Phàm thì sao? Nơi này đã được bộ binh giao cho Lý gia ta, Càn Nguyên thiếu gia dưới trướng, ngươi không có quyền nhúng tay!"
"Lý Càn Nguyên?" Sở Vân Phàm hơi nhíu mày, trong mắt lộ ra tia giận dữ. Thần niệm của hắn lập tức lan tỏa, bao trùm toàn bộ doanh trại, nắm bắt mọi tình hình trong lòng bàn tay. Cơn giận của hắn bùng nổ. Tình cảnh tướng sĩ Trấn Viễn Quân bị ngược đãi không chi xảy ra trước mắt mà thôi, mà diễn ra ở khắp nơi. Bọn gia nô của Lý gia không kiêng nể gì hành hạ tướng sĩ Trấn Viễn Quân, không biết bao nhiêu người bị dằn vặt đến chết, xác chết bị vứt xó, không ai đoái hoài. Những chuyện này không thể qua mắt được Sở Vân Phàm.
"Lý gia thật to gan!" Sở Vân Phàm kìm nén giọng nói, nhưng ngọn lửa giận dữ ẩn chứa bên trong gần như muốn bùng phát ngay lập tức.
Nhanh như chớp giật, Sở Vân Phàm vung tay, từng đạo xiềng xích lôi đình từ trong cơ thể hắn phóng ra, tỏa khắp doanh trại. Trong khoảnh khắc, hàng trăm bóng người bị túm ra từ trong quân doanh. Những kẻ mặc trang phục Lý gia giờ đây bị trói chặt, không ngừng kêu la thảm thiết.
Lúc này, rất nhiều tướng sĩ trong doanh trại còn chưa kịp hiểu chuyện gì, trong mắt vẫn còn vẻ mê man.
Chỉ trong chớp mắt, những kẻ kia đã bị xiềng xích lôi đình lôi ra, treo hết lên cột cờ trong doanh trại.
"Aaaaaal"
Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai. Sở Vân Phàm khống chế sức mạnh sấm sét, không để cho bọn chúng chết ngay vì điện giật.
Dù những kẻ này đều là tinh nhuệ của Lý gia, tu vi rất mạnh, cơ bản đều là cao thủ Hư Cảnh, thậm chí Sở Vân Phàm còn thấy cả cao thủ Càn Khôn Cảnh, nhưng làm sao có thể địch lại một đòn của Sở Vân Phàm.
Nhưng dòng điện liên tục chạy qua người khiến chúng đau đớn tột cùng, pháp lực cũng bị đánh tan trong nháy mắt. Ngay cả khi không bị đánh tan, chúng cũng không thể chống cự.
"Ta, Trấn Viễn đại tướng quân, Sở Vân Phàm, đã trở về! Từ giờ phút này, Trấn Viễn Quân trở về dưới sự chỉ huy của ta. Toàn quân tại chỗ giải tán nghỉ ngơi, đội trưởng trở lên đến soái trướng mở hội!"
Sở Vân Phàm bay lên không trung, âm thanh vang vọng khắp quân doanh.
"Quân chủ, là quân chủ đã trở về!"
"Tốt quá rồi, chuỗi ngày khổ ải của chúng ta đã kết thúc!"
"Quân chủ sao giờ mới về!"
Đám tướng sĩ nghe được lời này, ngẩn người một lúc rồi vỡ òa, sôi trào.
Thời gian qua, họ đã chịu quá nhiều dằn vặt. Sau khi Sở Vân Phàm bị đồn là đã chết, họ từ những quân nhân kiêu hãnh biến thành kẻ lưu lạc, ai cũng có thể bắt nạt.
Đặc biệt là Lý gia, vốn là kẻ địch của Sở Vân Phàm. Từ khi Lý Càn Nguyên tiếp quản Trấn Viễn Quân, cả quân doanh trên dưới bị dằn vặt đến chết không biết bao nhiêu mà kể.
Có thể nói, toàn bộ quân đội đều sắp bị dồn đến bờ vực sụp đổ, nhưng quân kỷ nghiêm ngặt của Đại Hạ hoàng triều khiến họ không thể trốn thoát.
Đại Hạ hoàng triều có đội quân chuyên truy sát những quân sĩ đào ngũ, căn bản không có đường thoát.
Huống hồ họ chỉ là những nhân vật nhỏ bé, dù trốn sang dị tộc, cũng chỉ làm pháo thí mà thôi, thậm chí còn liên lụy đến gia đình.
Điều này khiến họ không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng.
Hiện tại Sở Vân Phàm trở về, đối với họ chẳng khác nào tiếng sấm giữa trời quang.
"Kẻ nào, dám càn rỡ như vậy!"
Đột nhiên, từ phía xa, trong Bảo Thái Thành, một tiếng gầm giận dữ truyền đến. Trong khoảnh khắc, một ông lão mặc trường bào đen, tóc hạc mặt trẻ xuất hiện trên doanh trại Trấn Viễn Quân.
"Thái thượng trưởng lão Lý gia?" Sở Vân Phàm nhìn ông lão tóc hạc mặt trẻ, trong nháy mắt đoán ra thân phận của hắn. Sóng pháp lực mà hắn phát ra rất dễ nhận biết, không thể lừa được người.
“Không sai, lão phu Lý Hoan. Ngươi. Ngươi là Sở Vân Phàm?” Khi ông lão tóc hạc mặt trẻ nhìn thấy Sở Vân Phàm, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi.
Hắn trấn thủ Bảo Thái Thành đã một thời gian. Trước đó chỉ nhận được tin tức rằng quân chủ Trấn Viễn Quân, Trấn Viễn đại tướng quân Sở Vân Phàm đã ngã xuống, Lý gia phái hắn đến tiếp quản, nhưng ai ngờ lại gặp lại Sở Vân Phàm.