Trong nháy mắt, Sở Vân Phàm bộc phát sức mạnh, lôi đình từ người hắn tuôn trào ra, bao phủ lấy cả gian phòng. Biển lửa do Xích Vân chân nhân tạo ra cũng bị sức mạnh sấm sét của Sở Vân Phàm dập tắt.
Xích Vân chân nhân lập tức phản công. Hắn vung tay, một lá bùa đỏ thẫm hiện ra, lóe lên những tia thần quang chói mắt, ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp. Lập tức, lá bùa mang theo ngọn lửa hừng hực tấn công Sở Vân Phàm.
"Thần Hỏa Phù!"
Thần Hỏa Phù của Xích Vân chân nhân phá tan lôi đình của Sở Vân Phàm, giáng xuống người hắn. Uy lực kinh khủng tạo thành vụ nổ lớn, suýt chút nữa san bằng cả căn phòng.
"Ầm ầm ầm!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng. Xích Vân chân nhân lộ vẻ cười gằn, vội vàng dựng kết giới bảo vệ bản thân.
Thực tế, nếu không có kết giới do Sở Vân Phàm tạo ra, dư âm của trận chiến này đủ sức hủy diệt nửa thành trì.
Uy lực của Thần Hỏa Phù là không thể nghi ngờ, đó chính là lá bài tẩy của hắn.
Ngày còn trẻ, hắn từng có một kỳ ngộ, tìm được truyền thừa của một đại thần thông giả thượng cổ trong một động phủ bị bỏ hoang. Nhờ đó, hắn sở hữu thần thông thuộc tính "Hỏa".
Thần Hỏa Phù một khi bạo phát, uy lực vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng Xích Vân chân nhân chưa kịp đắc ý thì nụ cười đã tắt ngấm. Một bàn tay lớn từ biển lửa và vụ nổ chộp lấy Thần Hỏa Phù.
Ngay sau đó, một phong ấn xuất hiện trên lá bùa. Xích Vân chân nhân lập tức mất hoàn toàn quyền kiểm soát Thần Hỏa Phù, cảm ứng giữa hắn và lá bùa cũng biến mất không dấu vết.
"Sao có thể?" Xích Vân chân nhân trợn tròn mắt, khuôn mặt nhăn nheo lộ vẻ khó tin.
Hắn chưa từng gặp đối thủ nào như vậy, dám bất chấp uy lực của Thần Hỏa Phù, chớp nhoáng đoạt lấy, còn phong ấn nó khiến hắn mất liên lạc.
"Đây là Thần Hỏa Phù?" Sở Vân Phàm cầm lá bùa xem xét. Hắn xác định đây đúng là Thần Hỏa Phù do Thần Phù Tông thượng cổ luyện chế.
Trong ký ức của Đan Hoàng, hắn từng thấy loại bùa này. Thần Hỏa Phù cũng có nhiều cấp bậc. Loại cấp thấp thì Thần Thông cảnh cũng có thể luyện chế, loại cao cấp, khi nổ có thể trọng thương cao thủ Chư Hoàng.
Lá bùa này hẳn là Thần Hỏa Phù cấp cao, nhưng Xích Vân chân nhân không phát huy được một phần mười uy lực của nó.
"Đây đúng là bảo vật, nhưng ở trong tay ngươi thì phí phạm quá!" Sở Vân Phàm nhếch mép nói.
"Thằng nhãi ranh muốn chết!" Xích Vân chân nhân nổi giận. Sở Vân Phàm đoạt Thần Hỏa Phù đã đành, còn dám cười nhạo hắn không biết cách sử dụng, thật quá đáng!
Xích Vân chân nhân lại ra tay. Một bàn tay đỏ rực chộp tới, nhắm thẳng vào đầu Sở Vân Phàm, muốn tóm chết hắn ngay lập tức.
“Không biết tự lượng sức mình!”
Sở Vân Phàm cười lạnh, tung một quyền.
"Oành!"
Thần quang khủng khiếp bùng nổ, hóa thành cơn cuồng triều. Xích Vân chân nhân lùi lại mấy bước, sắc mặt vô cùng khó coi.
Cả cánh tay của hắn đã bị một quyền của Sở Vân Phàm đánh nát, hóa thành mưa máu giữa không trung.
Lúc này, hắn đã hoàn toàn mất hết vẻ hung hăng càn quấy. Cuối cùng, hắn đã nhận ra rủnh phạm sai lầm lớn. Hắn cho rằng thực lực Thiên Vị cảnh của mình có thể nghiền ép Tạo Hóa cảnh.
Nhưng Sở Vân Phàm quá mức biến thái. Rõ ràng chỉ là Tạo Hóa cảnh, nhưng sức chiến đấu lại khiến hắn, một cao thủ Thiên Vị cảnh, bị trọng thương.
Ánh mắt hắn nhìn Sở Vân Phàm mang theo vẻ kinh hoàng, như thể đang nhìn một con quái vật đội lốt người.
Mọi chuyện đã thay đổi quá nhanh.
Hắn còn không biết Sở Vân Phàm vừa mới đánh Đông Hoa Thiên Nữ tơi bời ở Đông Hải. Nếu biết, có lẽ hắn đã bỏ chạy không ngoảnh đầu lại. Hắn tự đại là do tự tin vào thực lực của mình, nếu không đủ sức, hắn đương nhiên không dám xông xáo.
...
Xích Vân chân nhân lập tức quyết định, xoay người hóa thành ánh lửa bỏ chạy.
"Giờ mới muốn chạy trốn? Có phải hơi muộn rồi không!"
Sở Vân Phàm quát lớn. Một chiếc roi lôi đình đột ngột xuất hiện, đuổi theo như rắn điện.
"Oành!"
Xích Vân chân nhân bị roi lôi đình quấn chặt, thân thể rơi mạnh xuống đất.
Hắn bất chấp nỗi đau mất tay, giãy giụa hòng thoát ra, nhưng vô ích. Không thể thoát khỏi roi lôi đình, ngược lại, càng giãy giụa, roi càng siết chặt.
Chỉ một lát sau, Xích Vân chân nhân liên tục kêu thảm thiết. Sức mạnh sấm sét lan khắp cơ thể, xé nát da thịt, khiến linh hồn hắn run rẩy.
Lúc này, ánh mắt hắn nhìn Sở Vân Phàm không còn vẻ tùy tiện, mà chỉ có sự kinh hãi. Sở Vân Phàm như thần minh giáng thế, chỉ cần ra tay là đánh hắn không còn sức chống trả.
Thực lực này thật kinh người!
Thậm chí đến tận bây giờ, Sở Vân Phàm vẫn chưa lộ hết sức mạnh thật sự, hắn không thể nhìn thấu thực lực của đối phương.
"Giờ thì nói đi, ngươi rốt cuộc là ai, còn vị đại nhân kia là người nào?" Sở Vân Phàm từng bước tiến đến trước mặt Xích Vân chân nhân.
"Đừng hòng ta hé răng!"
Xích Vân chân nhân lắc đầu. Hắn gần như ngay lập tức nghĩ đến thủ đoạn của vị đại nhân kia. Nếu phản bội, hậu quả còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Hắn không có lựa chọn nào khác.
"Đã vậy, đừng trách ta dùng Nhiếp Hồn Thuật!” Sở Vân Phàm nói. Đây là một loại bí thuật tìm kiếm ký ức đơn giản, thô bạo, uy lực cực lớn, được nhiều người thời thượng cổ ưa chuộng.
Tuy nhiên, phương pháp này có di chứng là đối tượng bị sử dụng gần như chắc chắn sẽ hóa ngớ ngẩn.
Nhưng đối với Xích Vân chân nhân, hắn không cần phải nương tay, dù sao trước đó hắn còn muốn lấy mạng mình.