Không ít người cảm thấy bùi ngùi. Hải đạo nhân tuy không phải cao thủ mạnh nhất, nhưng sống rất lâu, nhiều người lớn lên đã nghe danh hắn.
Nay lớp sóng sau xô lớp sóng trước, hắn lại dễ dàng chết dưới tay Sở Vân Phàm, không chút sức chống trả.
Dương Đăng Tiên đứng gần Sở Vân Phàm cũng trợn mắt kinh ngạc. Cảnh tượng này với hắn là lần đầu. Trước đó, hắn đã hảo ý nhắc nhở Sở Vân Phàm, rằng Hải đạo nhân khó đối phó.
Đó là vì hắn lấy thực lực của mình làm chuẩn. Với hắn, Hải đạo nhân mạnh hơn, khó lòng đối phó.
Hắn chỉ có thể tự bảo vệ mình, chứ đừng nói đến việc đánh bại Hải đạo nhân, gần như là không thể.
Ai ngờ, Hải đạo nhân khó nhằn trong mắt hắn, với Sở Vân Phàm chỉ như con sâu cái kiến, giết đễ như bỡn.
Trước kia, nghe tin Sở Vân Phàm chém giết ba gã Tạo Hóa cảnh đỉnh cấp thiên kiêu, hắn chưa cảm nhận sâu sắc bằng tận mắt chứng kiến Sở Vân Phàm dễ dàng chém giết cao thủ mà mình không địch lại.
Lúc này, hắn mới thực sự nhận ra, thực lực Sở Vân Phàm đã vượt quá tầm với của hắn.
Hắn cười khổ lắc đầu, thấy lòng tốt của mình thật nực cười.
Trong lòng chấn động khôn nguôi.
“To gan! Dám giết người trước mặt tai”
Đông Hoa Thiên Nữ quát lớn, đôi mắt đẹp bùng nổ sát ý kinh người.
Thực lực Sở Vân Phàm khiến nàng thấy khó lường. Từ chiêu vừa rồi, căn bản không thể đoán ra thực lực của hắn.
Cảm giác này khiến nàng nhớ lại Đường Tư Vũ bị trọng thương trước đây. Tưởng chỉ là Tạo Hóa cảnh, dễ dàng bắt giữ, ai ngờ lại chật vật vô cùng, cuối cùng chỉ có thể trọng thương mà không giết được Đường Tư Vũ.
Giờ cảm giác ấy lại ập đến, thậm chí còn mạnh mẽ hơn.
Nghĩ vậy, sát ý trong mắt nàng càng lạnh lẽo. Dù tự kiêu, nàng không hề ngốc, hiểu rõ người này nếu tiếp tực phát triển, chắc chắn sẽ gây uy hiếp lớn cho nàng.
Giống như Đường Tư Vũ, nếu không đắc tội thì thôi, đã đắc tội thì phải giết.
"Giết người trước mặt ngươi thì sao?" Sở Vân Phàm nhếch mép cười, ánh mắt cũng lạnh lùng.
Hắn giờ đã hiểu vì sao Đông Hoa Thiên Nữ lại tổ chức luận đạo đại hội ở Đông Hải. Nơi đây có không ít cao thủ mang khí tức dị tộc, mà những tộc này đều là kẻ thù của Đại Hạ hoàng triều.
Nếu tổ chức ở Trung Thổ Thần Châu, nhiều người sẽ không đến, nhưng ở Đông Hải thì tự do hơn, luật pháp Đại Hạ hoàng triều không quản được nơi này.
"Giết người đền mạng, lẽ thường tìnht”
Đông Hoa Thiên Nữ nở nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt tuyệt mỹ.
"Ngươi tự sát đi, ta còn lưu cho ngươi toàn thây!"
"Muốn ta tự sát? Chỉ bằng ngươi? Người có thể khiến ta tự sát còn chưa ra đời!" Sở Vân Phàm cười lạnh.
"Vậy để ta tự động thủ!" Đông Hoa Thiên Nữ nói, toàn thân tỏa ra hơi thở nguy hiểm, như mãnh thú thời thái cổ sắp săn mồi, chăm chú nhìn Sở Vân Phàm.
“Thiên Nữ đừng nổi giận, loại tiểu tử không biết trời cao đất rộng này, cứ để ta ra tay là được!"
Lúc này, từ đám tán tu bước ra sáu bóng người, bao vây Sở Vân Phàm.
Những người này cả nam lẫn nữ, trẻ có, già có, mỗi người một vẻ.
Nhưng đều tỏa ra hơi thở nguy hiểm.
Tạo Hóa cảnh đỉnh cao!
Sáu người này đều là cao thủ Tạo Hóa cảnh tột cùng, tạo thành một chiến trận vây quanh Sở Vân Phàm.
"Ồ? Hóa ra là Tử Trúc Đảo Lục Hữu!" Đông Hoa Thiên Nữ gật đầu khi thấy sáu người, công nhận thực lực của họ. "Các ngươi đã có ý định ra tay, vậy giao cho các ngươi. Đến khi hắn trở về, ta sẽ tâu công cho các ngươi!"
"Đa tạ Thiên Nữ!"
Một bà lão trong Tử Trúc Đảo Lục Hữu khẽ khom người nói.
"Sở sư đệ, cẩn thận!"
Dương Đăng Tiên thực sự lo lắng. Nếu trước chỉ cảm thấy Hải đạo nhân khó đối phó, thì Tử Trúc Đảo Lục Hữu thực sự nguy hiểm.
"Tử Trúc Đảo Lục Hữu là tán tu nổi danh ở Đông Hải. Sáu người đều khó lường, lại liên thủ, dù là cao thủ Tạo Hóa cảnh tột cùng cũng khó thoát chết, thậm chí có thể chống lại cao thủ Thiên Vị cảnh!" Dương Đăng Tiên vội vàng truyền âm cho Sở Vân Phàm.
Sáu người này đủ sức gây nguy hiểm đến tính mạng Sở Vân Phàm.
"Sở sư đệ, chúng ta phá vòng vây ngay. Chúng ta là đệ tử Phi Tiên Tông, họ không dám làm gì chúng ta, họ không đắc tội nổi Phi Tiên Tông!" Dương Đăng Tiên vội nói, đây là lợi thế của danh môn đại phái, có thể lấy danh nghĩa tông môn ra oai.
"Phá vòng vây? Không cần, quá phiền toái!" Sở Vân Phàm lạnh lùng nói, "Hôm nay ta đến đây, không định dễ dàng bỏ qua. Kẻ nào cản đường, kẻ đó phải chết!"
Sở Vân Phàm vừa dứt lời, thân hình rung nhẹ, biến mất tại chỗ. Khoảnh khắc sau, hắn đã xuất hiện trước mặt bà lão kia.
Không biết từ lúc nào, tay hắn đã cầm một thanh trường kiếm đen kịt, chém thẳng xuống.
"Không được!"
Bà lão kinh hồn bạt vía, không ngờ Sở Vân Phàm lại hung hãn như vậy, ra tay ngay lập tức, không hề báo trước, chỉ có thể giơ cây quải trượng đầu rồng lên chống đỡ.
Một con Thương Long hiện ra từ quải trượng đầu rồng, gầm lên một tiếng, chắn ngang trước mặt bà lão.
Nhưng khoảnh khắc sau, trường kiếm đen tàn sát, chém tan Thương Long thành hư vô, ánh kiếm tiếp tục chém xuống, chém đôi quải trượng đầu rồng.
"Oành!"
"Xì xì!"
Hai tiếng động khác nhau, nhưng là kiếm Phúc Hải của Sở Vân Phàm chém đôi cả quải trượng đầu rồng và bà lão.
Thân thể bà lão tan thành hai mảnh, bị Sở Vân Phàm dùng khí hóa đại thủ thu lấy.
Tất cả diễn ra trong chớp mắt.
Khi mọi người kịp phản ứng, bà lão trong Tử Trúc Đảo Lục Hữu đã chết dưới tay Sở Vân Phàm.
Yên tĩnh đến chết người, kim rơi cũng nghe thấy.