Hắn gần như theo bản năng con ngươi hơi co lại, bởi vì hắn phụng mệnh Lý gia đến đây, mục đích là làm suy tàn Trấn Viễn Quân, khiến quân đội này tan rã.
Đương nhiên, vì Trấn Viễn Quân vốn là nằm trong danh sách quân đội của Đại Hạ hoàng triều, không thể đối đãi như kẻ địch, dùng thủ đoạn bạo lực tàn sát.
Vì vậy, chỉ có thể dùng mọi cách để hành hạ, dằn vặt. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, đã có một phần ba tướng sĩ Trấn Viễn Quân chết vì bị tra tấn không thể kể xiết.
Có thể nói, cứ theo đà này, hai phần ba còn lại cũng sẽ bị dằn vặt đến chết trong vòng nửa năm sau đó. Đến lúc đó, sẽ lấy danh nghĩa Trấn Viễn Quân toàn bộ tử trận, điều động lính mới đến bổ sung.
Mọi thứ đều được sắp xếp vô cùng hoàn hảo, sẽ không ai quan tâm đến một Trấn Viễn Quân đã mất người dẫn đầu. Lý gia sẽ thừa cơ hội này, nắm quyền kiểm soát một nhánh quân đội vào tay.
Có thể nói là vẹn cả đôi đường!
Đồng thời cũng là lời cảnh cáo đến tất cả mọi người, đắc tội Lý gia, dù người đã chết như Sở Vân Phàm, vẫn phải liên lụy đến người nhà, mọi thứ liên quan đến Sở Vân Phàm đều phải bị trừng phạt.
Nhưng hắn không ngờ tới, lại có thể chạm mặt Sở Vân Phàm ở đây. Gần như theo bản năng, hắn muốn bỏ chạy, bởi vì hắn nhớ rõ danh tiếng lẫy lừng của Sở Vân Phàm trong nội bộ Lý gia trước kia.
Dù là Yêu tộc liên thủ với Yêu Thần Giáo, thêm cả Lý gia ngấm ngầm phối hợp, giăng thiên la địa võng, kết quả vẫn suýt chút nữa bị Sở Vân Phàm lật tung, còn giết không ít cao thủ Yêu tộc và Yêu Thần Giáo. Nếu không phải một nhân vật vô thượng trong Yêu tộc ra tay, e rằng Sở Vân Phàm đã thật sự trốn thoát.
Là Thái thượng trưởng lão của Lý gia, hắn biết một vài nội tình. Chính vì thế, khi nhìn thấy Sở Vân Phàm, phản ứng đầu tiên của hắn là bỏ chạy.
Hắn chỉ là một Thái thượng trưởng lão tầm thường, tu vi mới bước vào Tạo Hóa cảnh, làm sao có thể đổi đầu với Sở Vân Phàm, người dễ dàng tàn sát cao thủ Yêu tộc và Yêu Thần Giáo kia.
"Sở Vân Phàm, dù ngươi đã trở về thì sao? Hiện tại, theo bộ binh điều lệnh, Trấn Viễn Quân đã sáp nhập vào Hồn Thiên Hầu chỉ huy. Ngươi không còn quyền chỉ huy, ngươi đang làm càn! Lão phu sẽ tâu lên bộ binh, tước đoạt tất cả chức vị của ngươi!"
Lão Thái thượng trưởng lão Lý gia này gan lớn nói ra.
"Trấn Viễn Quân đưa về Lý Càn Nguyên chỉ huy?" Khóe miệng Sở Vân Phàm nhếch lên vẻ giễu cợt, nhưng ánh mắt hắn ngày càng lạnh lẽo. "Các ngươi là cái thá gì, dám tàn hại công thần của triều đình? Toàn bộ Trấn Viễn Quân thương vong một phần ba!"
Thần niệm Sở Vân Phàm quét qua, nhìn thấy đầy đất thi hài khiến hắn kinh tâm động phách.
"Bọn họ đều là tướng sĩ có công với triều đình, không chết trong tay dị tộc, lại chết dưới tay lũ tiểu nhân đê tiện các ngươi! Còn dám nhắc đến Lý Càn Nguyên với ta? Chắc hắn ngươi chưa nhận được tin tức đâu nhỉ, Lý Càn Nguyên đã chết rồi, chết đưới tay ta!” Sở Vân Phàm cười lạnh nói. “Hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo, các ngươi, đừng hòng trốn thoát!”
Phản ứng đầu tiên của Thái thượng trưởng lão Lý gia là không thể nào. Lý Càn Nguyên tuy không phải vô địch, nhưng căn bản không thể bị người cùng thế hệ đánh bại. Chuyện này chưa từng xảy ra.
Lý Càn Nguyên đã dùng ròng rã mấy chục năm để xây dựng uy danh vô địch của mình.
Nhưng lúc này, hắn lại cảm thấy một cảm giác nguy hiểm tột độ từ Sở Vân Phàm. Cảm giác này khiến hắn gần như ngay lập tức xoay người bỏ chạy.
Mặc kệ Lý Càn Nguyên có phải đã chết dưới tay Sở Vân Phàm hay không, nhưng lúc này Sở Vân Phàm đã trở lại với ý đồ không tốt, hắn căn bản không dám ở lại đối đầu trực diện.
"Sở Vân Phàm, lão phu nhất định sẽ bẩm tấu lên bộ binh, ngươi đừng hòng chạy thoát!”
Thái thượng trưởng lão Lý gia hét lớn một tiếng, rồi thân hình lao về hướng ngoài thành.
Trong chớp mắt, đã trốn ra hơn trăm km, biến mất nơi chân trời.
"Muốn đi?" Sở Vân Phàm cười lạnh một tiếng, căn bản không để kẻ muốn bỏ trốn này vào mắt.
Sở Vân Phàm vung tay lên, một chiếc roi dài sấm sét bỗng dưng xuất hiện, tựa như một con du long đuổi theo Thái thượng trưởng lão Lý gia với tốc độ cực nhanh.
...
Thái thượng trưởng lão Lý gia không kịp trốn thoát, đại não bị roi điện xuyên thủng, rồi cả người bị cuốn vào không gian Sơn Hà Đồ.
Tất cả xảy ra quá nhanh. Trong nháy mắt, Thái thượng trưởng lão Lý gia, kẻ xưng vương xưng bá ở Bảo Thái Thành hơn nửa năm, đã chết trong tay Sở Vân Phàm.
Biến cố này khiến các cao thủ của các thế lực trong Bảo Thái Thành nhất thời cảm thấy khó thở.
Nhìn thấy Sở Vân Phàm vừa trở về đã thể hiện thần uy, tâm trạng những thế lực này vô cùng phức tạp.
Vốn đĩ Bảo Thái Thành là lãnh địa của Sở Vân Phàm, các thế lực liên quan đến Sở Vân Phàm được nâng đỡ. Nhưng sau hơn nửa năm, không chỉ tướng sĩ trong quân đội bị Lý gia hãm hại,
mà cả những thế lực do Sở Vân Phàm nâng đỡ cũng bị hắt hủi, lay lắt sống qua ngày.
Hiện tại, những kẻ chiếm ưu thế trong thành hoặc là thế lực của Lý gia, hoặc là những thế lực có liên quan đến Lý gia. Nếu không, căn bản không thể đứng vững ở Bảo Thái Thành.
Nhưng bây giờ, nhìn thấy Sở Vân Phàm gần như chớp nhoáng chém giết Thái thượng trưởng lão Lý gia, tất cả mọi người kinh ngạc, trợn tròn mắt.
Đó là Thái thượng trưởng lão Tạo Hóa cảnh! Nhân vật như vậy, ở bất kỳ đâu cũng là nhân vật cộm cán. Nếu xuất hiện trên chiến trường nhân yêu, có thể thay đổi cục diện chiến tranh cục bộ.
Từ khi Thái thượng trưởng lão Lý gia này tọa trấn Bảo Thái Thành, chưa từng có ai lay chuyển được vị trí của hắn. Vậy mà giờ đây, một nhân vật đáng sợ như vậy đã bị đánh chết chi bằng một đòn.
Nhiều người đã sớm nghe danh Sở Vân Phàm, nhưng đây là lần đầu tiên họ thực sự gặp mặt. Lúc này, tất cả đều biến sắc.
"Đây chính là Sở Vân Phàm sao? So với những lời đồn còn đáng sợ hơn gấp mười lần!"
"Vừa rồi hắn nói, Hỗn Thiên Hầu Lý Càn Nguyên đã chết. Tin này là thật hay giả?"
"Ta cảm thấy là thật. Dù sao tin này cũng không khó kiểm chứng. Hồn Thiên Hầu là bảo bối của Lý gia. Dù chỉ là chút gió thổi cỏ lay cũng dễ bị phát hiện. Nếu hắn nói sai, chỉ tự biến mình thành trò cười!"
"Không sai, ta cũng nghĩ vậy. E rằng Hồn Thiên Hầu lần này lành ít đữ nhiều!"
"Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Sở Vân Phàm ra tay tàn độc như vậy, chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta! Phải làm gì đây?"
"Đi, đi, đi mau! Nơi này không thể ở lâu!"