Lúc này, nếu Thiên Mệnh Tông muốn ra tay với Sở Vân Phàm, chi có Phi Tiên Tông mới đủ thực lực và sẵn lòng che chở hắn.
Sở Vân Phàm lắc đầu: "Không cần, ta đã có an bài."
Ánh mắt hắn ánh lên vẻ vui mừng. Mười mấy năm hắn vắng mặt, Sở Hồng Tài đã tôi luyện bản thân, trưởng thành vượt bậc, tiến thoái nhịp nhàng, trầm ổn hơn người, không còn là chàng thiếu niên nóng nảy, bốc đồng năm xưa.
Chỉ có như vậy, Sở Hồng Tài mới xứng với danh hiệu đứng đầu Thiên Kiêu Bảng!
Dừng một lát, Sở Vân Phàm nói tiếp: "Chuyện của ta ngươi không cần bận tâm, nhưng phải cẩn thận, trước khi đột phá Tạo Hóa cảnh thì đừng nên ra ngoài."
Sở Hồng Tài nghe những lời quan tâm như trưởng bối của Sở Vân Phàm thì ngơ ngác, không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn nghe ra ý tốt của hắn, vội đáp: "Văn bối hiểu!”
Sở Vân Phàm thấy Dương Đăng Tiên và những người khác định vây lại, không có ý định nán lại nói thêm gì. Hắn biết thân phận mình sớm muộn gì cũng bại lộ, nhưng không phải bây giờ, tranh thủ được ngày nào hay ngày ấy.
Những người quen cũ này, tương lai tự do gặp lại rồi tính.
Nói đoạn, thân hình Sở Vân Phàm đã biến mất ngay tại chỗ, tan vào chân trời.
"Người này rốt cuộc là ai? Sao ta thấy có chút quen thuộc!"
Dương Đăng Tiên lấm bẩm.
"Dù sao lần này coi như may mắn, nhờ có các vị cao thủ giúp đỡ. Ta không ngờ Thiên Mệnh Tông lại không biết xấu hổ đến mức phái nhiều cao thủ đối phó Hồng Tài như vậy!"
Từ xa, người hộ đạo của Sở Hồng Tài tiến đến, lòng vẫn còn sợ hãi nói.
Lần này, họ bị đánh úp bất ngờ, ngay cả hắn cũng cảm thấy kinh hãi.
Thiên Mệnh Tông chuẩn bị kỹ càng hơn họ tưởng rất nhiều.
Trước đây, họ vốn không kỳ vọng gì vào phẩm cách của Thiên Mệnh Tông, nên càng chuẩn bị nhiều càng tốt.
Ngoài người hộ đạo của Sở Hồng Tài, họ còn mời cả Dương Đăng Tiên, và gửi thư mời đến Tiêu Dao Tiên Sơn.
Ai ngờ dù vậy, Sở Hồng Tài vẫn suýt gặp chuyện.
Quyết tâm bóp chết Sở Hồng Tài của Thiên Mệnh Tông khiến hắn thầm kinh hãi.
"Đây cũng là do chúng ta sơ sẩy!" Dương Đăng Tiên mặt mày u ám, vẻ mặt khó coi.
Không chỉ người hộ đạo của Sở Hồng Tài, mà ngay cả hắn cũng đánh giá thấp quyết tâm của Thiên Mệnh Tông.
Hắn trước đây cũng là một thiên kiêu trên Thiên Kiêu Bảng, từng trải qua vô số lần ám toán, nhằm vào.
Nhưng chưa từng có đội hình cao thủ mai phục giết người nào như thế.
Sở Hồng Tài chỉ là tu sĩ Càn Khôn cảnh, một cao thủ Tạo Hóa cảnh mạnh hơn chút đỉnh cũng có thể dễ dàng chém giết, chẳng có gì khó.
Theo hắn nghĩ, Thiên Mệnh Tông cùng lắm chỉ phái Tạo Hóa cảnh, nhiều nhất là một hai cao thủ Thiên Vị cảnh.
Đó là phạm vi hắn có thể đối phó, ai ngờ để đối phó Sở Hồng Tài, Thiên Mệnh Tông giăng thiên la địa võng, lại có cao thủ lợi hại đến vậy, hơn nữa số lượng rất nhiều.
Có thể nói, nếu không có cao thủ thần bí không rõ danh tính đột nhiên xuất hiện, thì đường đường Dương Đăng Tiên đã sẩy chân, cùng Hướng Phi Vân của Thiên Mệnh Tông chết chung, lưỡng bại câu thương.
Hắn vẫn còn đánh giá thấp việc đứng đầu Thiên Kiêu Bảng chướng mắt đến mức nào với nhiều người.
Trước đây, dù hắn nằm trong top hai mươi của Thiên Kiêu Bảng, cũng coi như là người tài ba trong số các thiên kiêu, thuộc hàng top mười trong thế hệ trẻ của Đại Hạ.
Nhưng top mười, top hai mươi khác xa vị trí số một, hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
"Dù thế nào, lần này Thiên Mệnh Tông phục kích Hồng Tài không thể bỏ qua, nếu không bị kịch năm xưa sẽ tái diễn!"
Ánh mắt Dương Đăng Tiên lóe lên tia sáng lạnh.
Hắn đang nói đến việc Quân Thiên Tứ mai phục giết Sở Vân Phàm trước đây.
Trận chiến đó khiến Phi Tiên Tông mất đi một thiên tài tuyệt đỉnh có thể giúp tông môn hưng thịnh, đến nay vẫn khiến cả tông môn đau xót.
"Thời gian tới, ngươi không cần đi đâu cả. Người kia nói không sai, trước khi đạt đến Tạo Hóa cảnh thì đừng nên ra khỏi cửa, chỉ có ở Phi Tiên Tông mới an toàn nhất!"
Dương Đăng Tiên nói.
"Vâng!"
Sở Hồng Tài đương nhiên hiểu rõ phải trái.
Trấn Viễn Thành, đại doanh của Trấn Viễn Quân.
Sau mười mấy năm phát triển, Trấn Viễn Thành đã trở thành thành trì lớn nhất trong vòng ngàn dặm. Dù Sở Vân Phàm mười mấy năm không lộ diện, nhưng Trấn Viễn Quân từ trên xuống dưới đều tin rằng Sở Vân Phàm còn sống.
Bởi vậy, Trấn Viễn Thành vẫn luôn phát triển theo con đường mà Sở Vân Phàm đã vạch ra, không ngừng lớn mạnh, trờ thành một trung tâm hành chính, quân sự và kinh tế của khu vực.
Thêm vào đó, sự xuất hiện của nhân tài mới Sở Hồng Tài đã làm nên danh tiếng trong thiên hạ, giống như Sở Vân Phàm năm xưa, Trấn Viễn Quân không những không bị chèn ép, mà còn không ngừng được bổ sung lực lượng.
Những năm gần đây, Trấn Viễn Quân cũng luân phiên tham gia đại chiến ở chiến trường Tiên Nhân Trấn Yêu Thành, sớm đã tạo dựng được danh tiếng lẫy lừng với phong cách vô địch.
Trong soái trướng của Trấn Viễn Quân, Vưu Sở Vân ngồi ở vị trí chủ tọa. Mười mấy năm đã khiến hắn thêm vài phần phong trần, dưới cằm mọc ra một nhúm râu nhỏ khiến hắn trông trưởng thành hơn.
Trước khi bế quan, Sở Vân Phàm đã giao phó mọi việc của Trấn Viễn Quân cho Vưu Sở Vân. Sau mười mấy năm rèn luyện, Vưu Sở Vân đã trở thành một thống soái đủ năng lực.
Vưu Sở Vân đang lo lắng về sự phát triển tiếp theo của Trấn Viễn Quân, bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện bên cạnh hắn, gần như là đột ngột xuất hiện.
"Ai?" Hắn lập tức cảnh giác, toàn bộ tu vi bùng nổ, đã bước vào Càn Khôn cảnh, cũng coi là một phương cao thủ.
Tình huống như vậy hắn đã gặp vài lần. Trấn Viễn Quân trấn giữ Trấn Viễn Thành, quét ngang các tộc dị nhân, đắc tội không biết bao nhiêu người, hắn, với tư cách là chủ soái đứng sau Sở Vân Phàm, cũng đã gặp không ít lần ám sát.
Hắn đương nhiên cực kỳ cảnh giác.
Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt người kia, hắn nhất thời kích động.
“Hầu giaf"”
Giọng Vưu Sở Vân run rẩy, nghẹn ngào.
Trước mắt hắn, một người mặc trường bào màu xanh nhạt, da trắng không râu, trông không quá hai mươi tuổi, khuôn mặt anh tuấn, không ai khác chính là Sở Vân Phàm mà hắn ngày đêm mong chờ trở về.
Hắn thậm chí còn dụi mắt không tin, nhưng lập tức xác nhận. Người khác có thể giả mạo, nhưng khí tức bản thân thì không thể ngụy trang, chắc chắn là Sở Vân Phàm, người mà Trấn Viễn Quân từ trên xuống dưới một lòng tin phục!