"Ta chờ các ngươi cả ngày rồi! Tần Mệnh cái tên khốn kiếp đâu! Cút ra đây cho tai" Thường Tĩnh Vũ đột ngột xông ra khỏi đội hình Huy Hoàng hoàng triều, giận đữ không kiềm chế được, mắt đỏ ngầu. Ăn Chiến Hổ của ta, đoạt Bảo Tháp của ta, còn suýt chút nữa giết ta, mối hận này thật nuốt không trôi, hôm nay nhất định phải đòi lại cho bằng được.
Những người khác của Huy Hoàng hoàng triều cũng nghênh đón đội ngũ Kim Bằng hoàng triều. Mấy ngày nay, bọn họ cũng "mất tích" hai người, hiện giờ chỉ còn chín. Sau khi tập hợp lại mới biết Kim Bằng hoàng triều xuất hiện một kẻ tên Tần Mệnh, ngay cả ba người bị thương của bọn họ cũng đều suýt mất mạng. Trần Dao và Tô Kỳ Tuyết là do bị đánh lén, ảnh hưởng đến Tần Mệnh; còn Thường Tĩnh Vũ là do Lỗ Cửu Dạ nhúng tay, ngăn cản Tần Mệnh, nếu không cả ba đã chết ở Vạn Kiếp Sơn rồi. Đến lúc đó, Huy Hoàng hoàng triều coi như có năm người không sống sót đến được Thiên Vương Điện. Nghĩ thôi đã thấy rợn người, càng thêm phẫn nộ. Cái tên Tần Mệnh đáng chết này, ở Vạn Kiếp Sơn nhiều người như vậy không đi đánh, cứ nhằm vào Huy Hoàng hoàng triều bọn ta là sao?
"Ăn nói cho cẩn thận!" Đường Thiên Khuyết cũng giận sôi người, dẫn đội tiến đến, dừng lại cách Thường Tĩnh Vũ ba bước chân. Mấy ngày nay, vì bị tứ đại Hoàng Triều phục kích liên tục, bọn họ không chỉ mất bốn người mà phần lớn đều mang thương. Là người dẫn đội, Đường Thiên Khuyết cảm thấy khó thoát khỏi trách nhiệm, không biết về rồi ăn nói với các gia tộc thế nào. Bốn người này không phải thiên tài tầm thường, đều là bảo bối của các gia tộc, là thế hệ ưu tú nhất, là hy vọng tương lai của Hoàng Triều.
"Kia là Tô Kỳ Tuyết và Trần Dao!" Lý Dần, Phong Phi Tuyết và bốn người từng bị tập kích khác trừng mắt nhìn Tô Kỳ Tuyết và Trần Dao. Gặp lại các nàng, họ lại nhớ đến trải nghiệm ngày hôm đó, những ả đàn bà đáng ghét, dám ép bọn ta ký cái "Đầu hàng thư", còn sỉ nhục ta đủ đường.
"Các ngươi còn mặt mũi đến đây à!" Tô Kỳ Tuyết và Trần Dao hừ lạnh, vênh váo cái gì, lũ bại tướng dưới tay!
Đội ngũ hai đại Hoàng Triều vừa chạm mặt đã giương cung bạt kiếm, khiến những người thí luyện khác tò mò, đều cảm thấy hứng thú.
Hoàng tử Vũ Văn Hồng Nghị của Huy Hoàng hoàng triều kéo Thường Tĩnh Vũ lại, mặt đối mặt giằng co với Đường Thiên Khuyết. "Thua, chúng ta nhận! Nhưng đồ đã cướp phải trả lại."
Đều là hoàng tử, đều là Cửu Trọng Thiên, khí độ uy nghiêm tương xứng, giống như hai luồng Liệt Phong vô hình va vào nhau, bụi đất dưới chân bay tung tóe, bị cuốn đi rất xa.
"Ta không hiểu ngươi đang nói gì. Ai đã cướp đồ của ngươi?" Ôn Thiên Thành lạnh nhạt nói.
Thường Tĩnh Vũ quát: "Chính là Tần Mệnh của Kim Bằng hoàng triều các ngươi, vô duyên vô cớ cướp ta, ăn Chiến Thú của ta, còn cướp Bảo Khí của ta, ngay cả Nhẫn Không Gian của ta cũng lấy đi. Kim Bằng hoàng triều các ngươi nghèo đến phát điên rồi sao?"
"Không phải Tần Mệnh làm." Từ Kiêu cười khẩy hai tiếng, quay sang nói với những người khác: "Nếu là Tần Mệnh thật, đến quần áo hắn cũng lột sạch."
Tất cả mọi người của Kim Bằng hoàng triều đều cười: "Mạng cũng phải giữ lại cho hắn!"
"Các ngươi... thật không biết xấu hổ!"
"Kim Bằng hoàng triều đã vô sỉ đến mức này rồi sao? Đừng tưởng rằng có được Huyễn Linh pháp thiên thì được phép coi thường thiên hạ hào kiệt."
"Làm gì mà căng thế, đội ngũ Hoàng Triều nào chết nhiều nhất chẳng phải là các ngươi."
Người của Huy Hoàng hoàng triều giận tím mặt, trợn mắt quát tháo, linh lực cuồn cuộn.
Đường Thiên Khuyết tiến sát Vũ Văn Hồng Nghị, mắt hổ sáng quắc, giọng trầm thấp uy nghiêm: "Vũ Văn điện hạ, nhìn rõ tình hình xung quanh rồi hãy quyết định có muốn đối đầu với chúng ta hay không. Nếu ngươi thực sự muốn thử thực lực của Kim Bằng hoàng triều chúng ta, chúng ta sẽ chiều tới cùng. Còn nếu chỉ muốn tranh cãi hơn thua, khuyên ngươi nên dừng ở đây, không ai muốn xem ngươi chỉ nói mà không làm, khoe mẽ uy phong."
Ôn Thiên Thành và những người khác đứng thành một hàng sau lưng Đường Thiên Khuyết, giằng co với Huy Hoàng hoàng triều. Tuy nội bộ họ có mâu thuẫn, nhưng khi đối mặt với sự khiêu khích của Huy Hoàng hoàng triều, không ai lùi bước. Nếu Huy Hoàng hoàng triều thật sự muốn khiêu chiến, họ không ngại trút hết phiền muộn bấy lâu, tiện thể uy hiếp những đội ngũ Hoàng Triều còn lại.
Thánh Vũ, Lang Gia, Thương Diễm, ba đại Hoàng Triều đều chủ động lùi lại, nhường ra một khoảng trống rộng rãi, thậm chí có người còn huýt sáo, thúc giục họ nhanh chóng bắt đầu.
Những người từ Vương Quốc và bí cảnh khác đều nhếch mép, lùi lại phía sau, đánh đi, càng đánh ác liệt càng tốt, chết bớt một người hay một người.
Vũ Văn Hồng Nghị không ngờ Đường Thiên Khuyết lại cường thế như vậy, chặn hết mọi đường lưi. Thường Tĩnh Vũ và những người khác cau mày, nếu thật sự khai chiến, họ không sợ, nhưng để người khác hưởng lợi thì không hay.
"Giao Tần Mệnh ra, giao trả đồ đã cướp của Thường Tĩnh Vũ." Vũ Văn Hồng Nghị lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Đường Thiên Khuyết, trầm giọng nói: "Chúng ta sẽ thanh toán chuyện này trên Phong Vương Chiến, ngươi muốn chiến, ta sẽ chiến đến cùng."
"Tần Mệnh không có ở đây, đợi hắn đến rồi nói."
Thường Tĩnh Vũ tức giận nói: "Có phải các ngươi đã giấu Tần Mệnh đi rồi không?"
Cánh cửa Thiên Vương Điện còn hai canh giờ nữa là mở, vào trong rồi thì không được phép tư đấu nữa. Hắn nhất định phải gặp Tần Mệnh trong hai canh giờ này để thanh toán nợ cũ, đoạt lại Bảo Tháp.
“Hắn là ai vậy? Sao cứ như đứa trẻ bị ấm ức thể?”
"Huy Hoàng hoàng triều lại phái loại người này đến Phong Vương Chiến, đúng là hạ đẳng."
"Tự mình bất cẩn để mất đồ, còn có mặt kêu la."
Người của Kim Bằng hoàng triều cười nhạo, khinh thường ra mặt. Ngươi nên may mắn Tần Mệnh còn chưa đến, nếu không còn làm ngươi bẽ mặt hơn.
Một thiếu nữ của Huy Hoàng hoàng triều kéo Thường Tĩnh Vũ lại, đừng có bộ dạng nóng nảy bi phẫn như vậy, nếu để công chúa thấy phò mã của mình bộ dạng này, không chừng sẽ hủy hôn đó. "Tần Mệnh lấy đi đồ rất quan trọng đối với Thường Tĩnh Vũ, càng quan trọng hơn đối với Thường gia, mong các vị trả lại, đừng vì chuyện nhỏ này mà tổn hại hòa khí."
Ôn Thiên Thành đã lấy lại vẻ mặt, ánh mắt đảo quanh cơ thể lồi lõm của thiếu nữ: "Huy Hoàng hoàng triều và Kim Bằng hoàng triều còn có hòa khí để nói sao? Ba tháng một trận đại chiến, một tháng một trận tiểu chiến, trăm ngàn năm nay đã chết bao nhiêu người rồi. Đừng giả bộ nghiêm túc ở đây kêu gào, đồ mất ở Vạn Kiếp Sơn còn muốn đòi lại, ngây thơ à? Nếu đổi lại là các ngươi cướp đồ của chúng ta, có chủ động trả lại không?”
Thiếu nữ kia vô cùng ghét ánh mắt của Ôn Thiên Thành, lạnh lùng nói: "Đồ đánh rơi, chúng ta chịu! Nhưng đồ bị người cưỡng ép cướp đi, chúng ta phải lấy lại!"
"Tần Mệnh đang ở Vạn Kiếp Sơn đấy, các ngươi đi tìm đi, ở đây la lối om sòm làm gì. Chúng ta không phải thân thích của Tần Mệnh, chuyện của hắn, chúng ta không quản!"
Từ xa có người gào to: "Rốt cuộc có đánh hay không? Còn chưa đến hai canh giờ nữa là phải vào Thiên Vương Điện rồi!"
Lang Vân lẫn trong đám người, hận không thể bọn họ đánh nhau, tốt nhất là đợi Tần Mệnh đến rồi đánh. Hắn muốn đoạt lại Tam Xoa Kích, nếu không Phong Vương Chiến hắn chẳng có cơ hội nào.
Vũ Văn Hồng Nghị nói: "Tần Mệnh đã lấy đi thứ không nên lấy, món đồ đó cực kỳ quan trọng đối với Thường gia, tuyệt đối không được thất lạc ở bên ngoài. Thường gia có bao nhiêu ảnh hưởng trong quân đội Huy Hoàng hoàng triều ta, các ngươi rõ hơn ai hết, đừng vì một kiện Bảo Khí mà gây ra chiến tranh."
"Ngươi đang uy hiếp?"
"Tình cảnh Kim Bằng hoàng triều hiện tại không hề tốt đẹp như vẻ bề ngoài, các Liệt Quốc xung quanh đều đang mài dao soàn soạt, nếu lúc này có người đứng ra gây chiến, các quốc gia khác sẽ ngồi xem kịch hay là nhảy vào cuộc? Huyễn Linh pháp thiên là thứ tốt, ta nghĩ ai cũng muốn có một phần."
"Kim Bằng hoàng triều chưa từng e ngại thử thách, trước kia là vậy, bây giờ còn hơn thế." Đường Thiên Khuyết thắc mắc, Tần Mệnh rốt cuộc đã cướp bảo bối gì của người kia, xem ra thật sự rất đặc biệt, nếu không Vũ Văn Hồng Nghị đã không tự mình ra mặt, bất chấp tất cả mà uy hiếp cưỡng bức như vậy.
Đúng lúc này, từng tiếng gáy lớn từ xa vọng lại, xuyên kim liệt thạch, nghe như kim loại, lộ vẻ hung lệ.
Đám người ngẩng đầu nhìn, một đám Mây Đen hỏa diễm lao nhanh đến, nhanh chóng phóng to trong tầm mắt, hơi nóng đáng sợ ập vào mặt.
Kim Cương Anh Vũ trong Thiên Vương Điện loạn minh, nôn nóng bất an, có vài con sợ hãi lùi lại, không chịu nổi uy áp huyết mạch Hắc Phượng.