Bên trong Hoàng thành, ai nấy đều cảm thấy hoàng cung mấy tháng nay có điều khác lạ. Huyễn Linh Pháp Thiên không mở ra theo thời gian quy định, mà hoàng thất cũng không đưa ra phản hồi rõ ràng, chỉ vỏn vẹn một câu "tiếp tục trì hoãn" rồi bặt vô âm tín.
Hoàng cung giới nghiêm toàn diện, phong tỏa tin tức về Huyễn Linh Pháp Thiên. Bất kể bên ngoài suy đoán thế nào, họ tuyệt đối không để lộ thông tin sớm, ngay cả những cường giả từ các Hoàng triều khác đã mời đến, cũng bị yêu cầu quay về giữa đường.
Huyễn Linh Pháp Thiên là một kho báu khổng lồ, có ý nghĩa phi phàm đối với Hoàng triều. Dù phải tạm thời hứng chịu chỉ trích, hoặc gây ra đủ loại suy đoán hoang mang từ bên ngoài, họ cũng tuyệt đối không thể để các Hoàng triều khác biết, càng không thể để những siêu cấp lão quái vật từ các bí cảnh ẩn thế kia tìm ra manh mối.
Nếu không, chiến tranh liên miên sẽ nổ ra, ai cũng muốn đến chia phần bảo tàng.
Chỉ khi nào Hoàng triều hoàn thành ít nhất ba lượt thăm dò Huyễn Linh Pháp Thiên, lấy được những gì cần lấy, họ mới cân nhắc công bố ra ngoài. Đến lúc đó, ai cần đột phá thì đột phá, ai cần chỉnh đốn thì chỉnh đốn. Kim Bằng Hoàng Triều sẽ trở nên cường thịnh chưa từng có. Dù các Hoàng triều khác cố ý nhúng tay, cũng sẽ bị giáng trả bằng đòn Lôi Đình.
Trong thời gian này, hoàng thất thể hiện phong thái đại khí. Họ không hề xa lánh những thế gia nào có chút bất kính, mà vẫn cấp cho họ số lượng đanh ngạch vào Huyễn Linh Pháp Thiên theo điều kiện hợp lý, nhưng yêu cầu tuyệt đối giữ bí mật, không được để bất kỳ người ngoài nào biết.
Điều này khiến nhiều thế gia lâu đời và các tổ chức mới vô cùng cảm kích. Một mặt, họ tái tuyên bố lòng trung thành. Mặt khác, họ điều động những người có thiên phú nhất, có khả năng mượn cơ hội đột phá nhất trong gia tộc, không kể già trẻ.
Ai cũng rõ tài nguyên bên trong phong phú đến mức nào, nhất là khi ức vạn linh lực mới chỉ bị thu lấy một phần ba. Còn có Long lực khổng lồ tản mát khắp nơi. Cơ hội như vậy có sức cám dỗ trí mạng với mọi gia tộc.
Tông chủ Huyết Tà Tông Cừu Lân, tông chủ Thổ Linh Tông Bàng Chinh, vân vân, những Thánh Vũ đến từ Bắc Vực tập hợp lại, thu hồi giới chỉ từ chỗ Tần Mệnh, rồi đem bảo tàng đổ ra, tiến hành phân phối lại. Rất nhiều trọng bảo khiến đám Thánh Vũ này vô cùng kích động, ngay cả Cừu Lân và tông chủ Bách Hoa Tông cũng liên tục mỉm cười, Bàng Chinh thì kích động không kìm nén được.
Tất cả bảo tàng chia làm sáu phần, Ngũ Đại Tông Môn mỗi bên một phần, Tần Mệnh với tư cách công thần, đồng thời là đại diện Lôi Đình Cổ Thành, được độc chiếm một phần.
Hắc Phượng và những người khác chỉ đơn giản chọn vài món bảo bối thích hợp.
"Thu hoạch lớn, thu hoạch lớn a, ha ha." Bàng Chinh được chia một phần bảo bối, tổng cộng lớn nhỏ hơn ngàn kiện, giá trị của chúng so ra còn vượt xa tích lũy nội tình gần ngàn năm của Thổ Linh Tông.
Tông chủ Tinh Hà Tông cười nói: "Nhờ có thành chủ Tần, chúng ta đều được thơm lây."
Lý tông chủ cũng cười nói: "Có những bảo bối này, Thanh Vân Tông có thể bồi dưỡng được càng nhiều đệ tử tinh anh, mau chóng khôi phục nguyên khí, thậm chí vượt qua Thanh Vân Tông thời toàn thịnh cũng không có gì khó khăn."
Cừu Lân thu hồi không gian văn giới, hướng Tần Mệnh nói: "Chúng ta nên trở về thôi, hoàng thất đang chờ ngươi đấy, có rất nhiều vấn đề cần bàn."
"Các ngươi đi cùng ta nhé?" Tần Mệnh đối điện với hoàng thất có chút áp lực, sợ đám Lão Hồ Ly kia giăng bẫy, sơ ý trúng kế. Có Cừu Lân đi cùng, còn có thể nghĩ kế giúp.
"Đương nhiên rồi!! Đám lão già đen tối đó."
Khi Tần Mệnh và đoàn người tiến vào bên trong Hải Đảo Tự, nơi này đã đóng quân hơn hai vạn Cấm Quân hoàng gia, đang càn quét từng tấc đất, thanh lý mật đạo, tìm kiếm bảo tàng chôn giấu, khắp nơi đều là những bóng dáng bận rộn.
Khi Tần Mệnh và những người khác đến một tế đàn, họ bất ngờ chạm mặt Bắc Vực Ưng Vương.
Ưng Vương giành được một kiện trọng bảo, đích thân mang về hòn đảo, dán lên dấu ấn Ưng Vương của mình rồi sắp xếp người vận chuyển đến hoàng cung.
Hoàng thất đã hạ lệnh, ai giành được trọng bảo đều phải đán nhãn hiệu riêng, vận. chuyển đến hoàng cung. Như vậy mới được hoàng gia khẳng định và bảo hộ. Nếu không, nếu ngươi bị đánh cướp, làm mất, vân vân, hoàng thất sẽ không chịu trách nhiệm, càng không giải quyết bất kỳ tranh chấp nào.
"Tần Mệnh?" Ưng Vương chú ý đến đoàn người Tần Mệnh đang tiến tới, vẻ uy nghiêm chợt trầm xuống. Hắn vĩnh viễn không quên được tràng cảnh bị tượng vương trong Lôi Đình Cổ Thành truy sát bỏ chạy, đó là nỗi sỉ nhục lớn nhất đời hắn.
"Ưng Vương, đã lâu không gặp, rảnh thì đến Lôi Đình Cổ Thành ta ngồi chơi." Tần Mệnh cười nhạt, chỉ là ánh mắt hơi lạnh.
Bàng Chinh cố ý nói lớn: "Không chừng phủ Ưng Vương chẳng bao lâu nữa sẽ phải rút khỏi Bắc Vực, đến lúc đó có nên mở tiệc chia tay không nhỉ? Cũng đừng quên mời chúng ta những người bạn cũ này, nhất định sẽ mang theo trọng lễ đến."
Người đến người đi quanh tế đàn đều nhìn về phía này, nhưng không ai dám nhìn thẳng, chỉ liếc trộm bằng khóe mắt.
Trong lòng Ứng Vương nổi lên một ngọn lửa giận. Người khác có thể không biết Tần Mệnh là công thần số một trong hành động Huyễn Linh Pháp Thiên lần này, nhưng hắn thì rất rõ. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hoàng thất muốn lựa chọn phương thức ôn hòa để xử lý sự vụ Bắc Vực, nhất định sẽ để bọn họ ba vương phủ ở Bắc Vực gặp phải thách thức, việc rút lui vương phủ không phải là không thể. "Đừng nên cao hứng quá sớm, hoàng thất còn chưa quyết định xử trí Bắc Vực thế nào. Tha cho các ngươi đã là ân huệ lớn nhất, đừng vọng tưởng độc lập khỏi sự thống trị của hoàng thất."
"Chúng ta chính muốn trở về cùng hoàng thất thảo luận vấn đề này, hoàng thất không mời Ưng Vương sao? Ai nha nha, phủ Ưng Vương dù sao cũng là một phần của Bắc Vực, một hội nghị quan trọng như vậy, vậy mà không mời Ưng Vương tham dự." Tông chủ Tinh Hà Tông Chung Văn Tú cố ý kích thích hắn.
Lý tông chủ cũng thêm vào đúng lúc: "Ưng Vương thật sự không nhận được lời mời sao? Nhỡ đâu chúng ta tập thể yêu cầu hủy bỏ 'vương phủ' ở Bắc Vực, cũng chẳng có ai ra tranh luận với chúng ta."
Tần Mệnh nín cười, đám lão già này kích thích người mà không hề thô tục.
Ưng Vương nắm chặt tay đến kêu răng rắc, cố kìm nén phẫn nộ.
Cừu Lân tiến đến trước mặt Ưng Vương: "Sao? Nhìn ngươi bộ đạng sát khí đằng đằng thể kia, là muốn đánh nhau à?”
Ưng Vương và Cừu Lân giằng co một lát, ánh mắt sắc bén liếc nhìn Tần Mệnh, chứa đầy sát ý. Hắn vận động mọi mối quan hệ, chính là vì muốn thuyết phục hoàng thất dùng binh ở Bắc Vực, phá tan Ngũ Tông, khống chế Lôi Đình Cổ Thành, càng muốn tự tay giết Tần Mệnh. Tuyệt đối không ngờ rằng, sau một trận ngoài ý muốn, Tần Mệnh không những không chết, mà còn xoay người biến thành công thần.
"Tần công tử? Các ngươi muốn về hoàng cung?" Một vị Thánh Vũ Hoa gia từ đằng xa đi tới, cố ý cất cao giọng, mang theo nụ cười đón lấy Tần Mệnh.
Tần Mệnh hành lễ: "Tiền bối khỏe, ở đây đợi đủ lâu rồi, muốn trở về."
"Rời khỏi Hoàng thành nhất định phải đến Hoa gia chúng ta ngồi chơi nhé, nếu không có ngươi, Đại Chuy có lẽ đã không còn mạng, phần nhân tình này, Đại Chuy vẫn luôn nhắc tới, chúng ta phải cảm ơn ngươi cho tử tế." Thánh Vũ Hoa gia đương nhiên không phải vì Tần Mệnh cứu Hoa Đại Chuy mà muốn chiêu đãi gia yến với quy cách cao như vậy, mà vì Tần Mệnh đã cống hiến để hoàng thất quyết định xử lý ôn hòa sự vụ Bắc Vực, và nhất định để Tần Mệnh cầm đầu thế lực Bắc Vực trỗi dậy. Ngũ Đại Tông Môn, Thiết gia, Hô Diên gia tộc, lại thêm mười tám Vương tượng, đây là một lực lượng kinh khủng đến mức nào. Hoa gia có cơ hội giao hảo, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ.
“Nhất định, nhất định. Hoa Thanh Dật m thấy chưa?”
"Tìm thấy rồi, bị thương rất nặng, đã đưa về gia tộc dưỡng thương."
Một hồi hàn huyên, bỏ mặc Ưng Vương đứng bên cạnh. Ưng Vương nhìn Tần Mệnh có thể thân thiện với Hoa gia, một siêu cấp thế gia của Hoàng Triều, trong lòng càng khó chịu, sắp xếp người đưa bảo bối của mình vào tế đàn xong, trực tiếp quay người rời đi.