Đám người đõi mắt theo Hắc Phượng và đồng bọn biến mất trong màn sương giăng trên đầm lầy, thầm cầu nguyện cho nó.
Bầy hổ im lặng, vẻ mặt trang nghiêm, nhìn theo bóng Bạch Hổ khuất dần. Cảm giác nguy hiểm nó mang đến vẫn chưa tan hết.
"Rốt cuộc là giống hổ gì vậy?" Đường Thiên Khuyết cảm nhận được sự bất an sâu sắc từ Hắc Minh Huyết Luyện Hổ.
"Bán huyết Bạch Hổ." Tần Mệnh không dám nói là thuần huyết, mà có nói ra cũng chẳng ai tin.
"Ngươi tìm được nó ở đâu?" Đến Đường Thiên Khuyết cũng phải ghen tị. Hắn đặc biệt yêu thích các loại linh yêu thuộc họ hổ, từng muốn tìm một con Bạch Hổ, tiếc rằng thuần huyết Bạch Hổ đã tuyệt chủng từ vạn năm trước. Những con còn sống sót đều là giống lai tạp. Đừng nói thuần huyết, ngay cả bán huyết cũng hiếm thấy.
“Hoàng thành, Xích Lôi Cung. Lần suýt chút nữa đánh nhau với Tiết Thiền Ngọc ấy. Ta thấy nó đặc biệt nên mang về nuôi thử, ai ngờ lại là bán huyết Bạch Hổ."
Mọi người chợt hiểu ra, trách sao Tần Mệnh nhất quyết đối đầu với Tiết Thiền Ngọc, hóa ra thú cưng của hắn có lai lịch lớn đến vậy.
"Quả là gặp may." Người ghen tị ra mặt. Nào là bán huyết Bạch Hổ, nào là bán huyết Hắc Phượng, Tần Mệnh sở hữu hai dị thú hiếm có. Dù chỉ là bán huyết, chúng vẫn còn nhỏ, nếu được bồi dưỡng kỹ càng, tương lai chắc chắn trở thành siêu cấp chiến thú. Nhưng biết làm sao được, Bạch Hổ là do người ta tự mình giành lấy, Hắc Phượng là do người ta tự tay hàng phục, họ chỉ còn nước ao ước.
"Các ngươi định khi nào rời đi?" Đường Thiên Khuyết hỏi. Tần Mệnh đã là công thần của hoàng thất. Sau khi rời khỏi đây, hoàng thất sẽ ban thưởng hậu hĩnh, cảm tạ những đóng góp của hắn, và sẽ không dùng binh với Bắc Vực nữa. Nhưng việc thông gia là điều chắc chắn. Không chỉ để thắt chặt quan hệ, mà còn để giám sát Tần Mệnh và Bắc Vực một cách hợp lý hơn. Dĩ nhiên, thông gia chỉ là một trong số đó, sẽ còn nhiều biện pháp khác nữa.
Tuy nhiên, giờ đây Đường Thiên Khuyết không chỉ đơn thuần thưởng thức Tần Mệnh, mà còn có chút cảnh giác mơ hồ. Nếu Tần Mệnh thực sự rời khỏi Bắc Vực thì không sao, nhưng nếu hắn muốn ở lại, hoặc trở lại sau khi mạnh lên, Hoàng Triều khó lòng dung thứ hắn.
"Vài ngày nữa. Lúc Huyễn Linh Pháp Thiên hỗn loạn nhất cũng là thời điểm thích hợp nhất để tôi luyện." Càng hỗn loạn, càng đễ đánh thức những cấm địa ngủ say, hoặc xuất hiện những bảo tàng khác. Cơ hội hiếm có, đương nhiên phải nắm bắt. Cảnh giới của hắn đã đột phá đến bát trọng thiên, càng cần phải tôi luyện để ổn định, tránh để lại hậu quả xấu do tăng tiến quá nhanh. Hơn nữa, trong rừng mưa còn rất nhiều Long Lực, hòa vào đất đai, đồi núi, thậm chí cả dòng sông. Đây đều là những thứ tốt, có được càng nhiều càng tốt.
"Ta thay mặt hoàng thất cảm tạ những gì ngươi đã làm, và thay mặt tất cả tân tú tham gia Huyễn Linh Pháp Thiên cảm tạ ngươi."
"Điện hạ khách khí, ta không vĩ đại đến vậy, chỉ là làm những gì nên làm."
"Có cần ta công bố công trạng của ngươi cho toàn bộ Hoàng Triều biết không? Như vậy có thể thay đổi hình tượng của ngươi trong mắt nhiều người, giảm bớt kẻ thù."
"Tuyệt đối đừng. Ta mạo hiểm vào biển không phải để làm anh hùng, mà là để bảo vệ Lôi Đình Cổ Thành của ta. Ta còn muốn nhờ các ngươi dặn dò các lão tổ của thế gia giữ kín miệng. Thanh Yêu Tộc giết không bao giờ hết, ít nhất cũng có một phần mười sống sót. Nếu chúng biết ta là người gây ra, chắc chắn sẽ truy sát ta khắp thiên hạ."
"Ngươi yên tâm, hoàng thất đã cảm tạ những gì ngươi làm, sẽ cố gắng giúp đỡ ngươi hết mình. Dư đảng Thanh Yêu Tộc sẽ không dễ dàng rời khỏi đây, càng không đến Bắc Vực làm hại người thân ngươi, ít nhất là trong thời gian ngắn."
"Vậy sau này thì sao?" Phàm Tâm không nhịn được hỏi.
"Sau này Tần Mệnh trở nên mạnh mẽ, mấy tên Thanh Yêu Tộc dư nghiệt có là gì?"
"Cũng phải."
Mãi đến tối mịt, Hắc Phượng mới đưa Yêu Nhi và Bạch Hổ trở về. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra trong đầm lầy, nó đã trải qua những gì. Chỉ biết rằng, Hắc Phượng hùng dũng oai vệ lúc rời đi, sau khi trở về lại có vẻ hoảng hốt, mê mang, thậm chí còn hoài nghi về cuộc đời. Nó không nói một lời, đứng trên đỉnh núi ngẩn người. Từ xa nhìn lại, bóng lưng vô cùng cô đơn.
Yêu Nhi nháy mắt tỉnh nghịch với Tần Mệnh: "Xong rồi."
"Đơn giản vậy thôi á? Làm thế nào thế?"
"Giờ mới chỉ là bắt đầu thôi. Chờ vài lần nữa, đảm bảo nó sẽ ngoan ngoãn nghe lời."
Đám người lại lần nữa mặc niệm cho Hắc Phượng, thương cảm cho số phận của nó.
Trong rừng, vài đống lửa bập bùng cháy. Mọi người vây quanh, tĩnh lặng tu luyện.
Đường Ngọc Chân ánh mắt phức tạp nhìn Tần Mệnh và Yêu Nhi ở phía xa. Yêu Nhi chẳng hề e đè sự thân mật giữa mình và Tần Mệnh, cô khoác tay hắn, trò chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng trêu chọc hắn, rồi lại cười khúc khích khi thấy Tần Mệnh ngượng ngùng. Nhìn họ thật hạnh phúc.
Đường Ngọc Chân phải thừa nhận Yêu Nhi rất đẹp, vừa thanh xuân tươi tắn, lại quyến rũ. Nhưng đó không phải là vẻ phong tình tục tĩu, mà là một vẻ yêu dị, kết hợp với đôi mắt đỏ như máu càng thêm nổi bật. Có lẽ, người đàn ông nào cũng sẽ bị vẻ đẹp và sự quyến rũ của cô mê hoặc.
So về dung mạo, Đường Ngọc Chân tự nhận mình không thua kém Yêu Nhi. Nhưng về khí chất, cả hai lại hoàn toàn khác biệt. Đường Ngọc Chân nhìn một hồi, bỗng cảm thấy mình thua Yêu Nhi ở điểm gì đó. Rốt cuộc là gì? Cô không thể nào hiểu được.
Đường Ngọc Sương rất bình tĩnh, tĩnh tâm luyện hóa Long Lực, không có những suy nghĩ phức tạp như muội muội. Nàng gả đến Lôi Đình Cổ Thành là để giám sát, vì lợi ích của hoàng thất, không thể nào có tình cảm với Tần Mệnh. Hắn muốn gần gũi với ai, hưởng thụ ai, đều tùy hắn. Chỉ cần Tần Mệnh đồng ý thông gia, nàng, Đường Ngọc Sương, sẽ là chính thất vững chắc, những người còn lại chỉ là thiếp. Đây là Tứ Hôn của hoàng thất, Tần Mệnh không dám chống lại.
Hơn nữa, Tần Mệnh không chỉ đánh thức Phong Thiên Tà Long Trụ, còn sống sót trở về từ Thanh Yêu Tộc, lại có Bạch Hổ, Hắc Phượng, còn liên tục đột phá cảnh giới một cách phi thường. Điều đó cho thấy trên người hắn chắc chắn còn nhiều bí mật hơn nữa, càng khơi dậy lòng hiếu kỳ của Đường Ngọc Sương, muốn tìm hiểu ngọn ngành. Đường Thiên Khuyết bắt đầu cảnh giác Tần Mệnh, Đường Ngọc Sương còn cảnh giác hơn.
Đường Ngọc Chân vừa định mở miệng, Đường Ngọc Sương đã lạnh lùng cắt ngang: "Đừng vọng tưởng có tình cảm với loại người như Tần Mệnh, ngươi sẽ bị tổn thương rất sâu. Tần Mệnh cũng sẽ không có tình cảm với người của hoàng thất, trừ khi hắn là kẻ ngốc. Dẹp bỏ ý định đó đi, nhớ kỹ trách nhiệm của ngươi. Nếu phụ hoàng thực sự quyết định thông gia, dùng ta để giám sát Lôi Đình Cổ Thành, thì cũng sẽ cân nhắc chuyện hôn sự của ngươi. Ta nhắc nhở ngươi, sớm chọn một người phù hợp, tự mình thưa với phụ hoàng, còn hơn là bị ép gả cho người mình không thích."
Hốc mắt Đường Ngọc Chân hơi nóng lên, môi đỏ mím chặt, cúi gằm mặt.
Yêu Nhi nhẹ nhàng vuốt ve Bạch Hổ. Đôi mắt tinh hồng của cô giống như đôi môi, rất yêu dị, rất đẹp. Cô đang xuyên qua ánh lửa, nhìn chị em Đường Ngọc Chân, Đường Ngọc Sương trong đội ngũ hoàng gia.
"Sao không nói gì?" Tần Mệnh ném thêm một khúc gỗ vào đống lửa.
“Hai người họ giống nhau đến vậy sao?" Yêu Nhi bĩu môi về phía cặp song sinh công chúa.
"Nhìn kỹ thì vẫn có khác biệt."
"Khác biệt gì?"
"Khí chất khác nhau."
"Ngươi nhìn kỹ vậy à?" Yêu Nhi nghiêng đầu, cười đầy ẩn ý.
Tần Mệnh bỗng nhiên cảnh giác: "Hắc Phượng có phải đã nói gì với ngươi không?"
"Nói nhiều lắm, chỉ là không biết cái nào nó nói thật, cái nào nó bịa."
Tần Mệnh vội vàng nói: "Chắc chắn tám phần là bịa."
"Chính ngươi thừa nhận có hai phần là thật rồi à?"
"Chúng ta nói chuyện về cái khí hải thứ hai của ngươi đi. Lúc đó rốt cuộc là chuyện gì?" Tần Mệnh gượng cười đánh trống lảng.
Yêu Nhi không định tha cho hắn: "Công chúa hoàng gia, lại là chị em song sinh, đều là quốc sắc thiên hương, ngươi thực sự không có hứng thú sao?”
Tần Mệnh vừa định nói gì đó, Yêu Nhi bỗng nhiên đứng dậy, thẳng hướng đội ngũ hoàng gia.
Rất nhiều người trong rừng đều mở to mắt, nha nha nha, có biến?