"Trong tình huống nào thì hoàng thất có thể phá vỡ Huyễn Linh Pháp Thiên?" Tần Mệnh gạt bỏ những ý nghĩ hỗn loạn kia, việc cấp bách là cứu Yêu Nhi và hổ con. Kế hoạch của hắn có khả thi hay không phụ thuộc vào Đường Thiên Khuyết.
"Lần này thời hạn là một trăm ngày, nếu thăm dò thuận lợi thì kéo dài thêm năm mươi ngày. Đến lúc đó, hoàng thất sẽ liên thủ với các tộc lão tổ, mới có thể mở ra Huyễn Linh Pháp Thiên, tiếp dẫn chúng ta trở về."
"Ta nói là phá vỡ! Phá hủy hoàn toàn Huyễn Linh Pháp Thiên!"
Đường Thiên Khuyết hơi nhíu mày, nhìn Tần Mệnh: "Không thể nào! Huyễn Linh Pháp Thiên không chỉ là nơi tìm kiếm bảo tàng, mà còn là một sân luyện đặc biệt, để thế hệ trẻ tuổi ngạo nghễ cảm nhận được sự tàn khốc của thực tế và sự non nớt của bản thân, để những người xuất thân bình thường có cơ hội thay đổi vận mệnh."
Huyễn Linh Pháp Thiên còn là một vũ khí đặc thù của hoàng thất, có thể dùng để xử lý nhiều vụ việc bí mật, thậm chí khống chế các thế gia, bên trong ẩn chứa rất nhiều bí mật.
"Ta nói nếu như, bỏ qua tất cả, chỉ là một giả thiết."
"Lý do?" Nếu là người khác, Đường Thiên Khuyết đã quay lưng bỏ đi, không cần bàn cãi, nhưng hắn rất thưởng thức Tần Mệnh, không chỉ vì thực lực, mà còn vì sự trưởng thành không hợp lứa tuổi. Theo lý thuyết, Tần Mệnh không nên hỏi những câu hỏi hoang đường thế này.
"Trong Huyễn Linh Pháp Thiên có người, và số lượng rất lớn. Chủ nhân thực sự của Huyễn Linh Pháp Thiên là bọn họ, không phải hoàng thất các ngươi. Người vận hành Huyễn Linh Pháp Thiên cũng không phải hoàng thất, mà là bọn họ! Những năm gần đây, mỗi lần thí luyện Huyễn Linh Pháp Thiên kết thúc, những người mất tích không phải hoàn toàn chết, mà ít nhất một phần mười bị bắt đi, xem như chất dinh dưỡng. Ngay cả Thú Triều vào ngày Huyễn Linh Pháp Thiên bắt đầu cũng do bọn họ điều khiển."
"Hoàng thất các ngươi tự cho là đang khai thác bảo tàng Huyễn Linh Pháp Thiên, nhưng thực chất là bọn chúng dùng bảo tàng để dụ dỗ từng nhóm người bên ngoài vào, cung cấp nguồn thức ăn liên tục. Nơi này không phải là khu thám hiểm bảo địa, mà là một nhà hàng, một nhà hàng bày đầy thức ăn hấp dẫn con mồi. Toàn bộ hệ thống sinh tồn ở đây là một cái bẫy ngàn năm của bọn chúng."
Đường Thiên Khuyết càng nhíu chặt mày: "Ngươi đang nói cái gì vậy?"
"Ta biết Bát Bảo Lưu Ly Tông tông chủ đạt được trọng bảo gì, tên là Phong Thiên Tà Long Trụi Thanh Yêu Tộc đã canh giữ nó mấy ngàn năm, luôn tìm cách đánh thức nó, để có được ức vạn Long lực bên trong. Chất đỉnh dưỡng để đánh thức nó chính là đồng máu tươi mới của con người."
Phong Thiên Tà Long Trụ? Ức vạn Long lực? Chất dinh dưỡng? Sắc mặt Đường Thiên Khuyết càng lúc càng khó coi: "Ngươi lấy tin tức này từ đâu? Nói cho ta biết!"
"Ngươi nói cho ta biết trước, vì Phong Thiên Tà Long Trụ, hoàng thất có nguyện ý phá vỡ Huyễn Linh Pháp Thiên hay không! Cho ta một câu trả lời chắc chắn, ta sẽ cho ngươi một lời giải thích toàn diện."
Vào thời điểm Huyễn Linh Pháp Thiên mở ra, từ sâu trong hoàng cung vọng ra một âm thanh, nói thời gian lịch luyện là một trăm ngày, nếu có tình huống đặc biệt thì sẽ kéo dài thêm năm mươi ngày. Thế nào là tình huống đặc biệt? Bọn họ làm sao biết có tình huống đặc biệt hay không? Lúc đó Tần Mệnh đã rất kỳ lạ, bây giờ nghĩ kỹ lại, rất có thể bọn họ có cách nào đó để liên lạc với Huyễn Linh Pháp Thiên, hoặc có thể nhận được một loại tín hiệu nào đó từ bên trong.
Cho nên người có khả năng liên hệ nhất là Đường Thiên Khuyết, Đường Thiên Khuyết có thể dùng phương thức nào đó để giao tiếp với hoàng thất.
Đường Thiên Khuyết nhìn sâu vào mắt Tần Mệnh, chau mày suy nghĩ: "Mục đích của ngươi là gì?”
"Ta không muốn lợi dụng các ngươi, ta muốn cứu người! Bọn chúng xem chúng ta là con mồi, bí mật bắt giữ ở khắp khu rừng, Yêu Nhi có thể đã rơi vào tay bọn chúng, ta nhất định phải cứu cô ấy." Kế hoạch của Tần Mệnh là mạo hiểm tiến vào biển sâu, quan sát tình hình ở đó, không tiếc đại giới cứu Yêu Nhi và hổ con. Nhưng với tình hình Huyễn Linh Pháp Thiên, mạo hiểm mù quáng chỉ có con đường chết, vì vậy hắn cần ngoại lực kiềm chế. Ngoại lực thông thường chắc chắn không được, vậy thì chơi lớn, trực tiếp hủy diệt Huyễn Linh Pháp Thiên!
Ai có thể phối hợp hắn hành động? Chỉ có Hoàng Triều hùng mạnh! Ai nguyện ý chấp nhận đề nghị của hắn? Chỉ có Đường Thiên Khuyết bá đạo!
"Ngươi giải thích trước cho ta đi." Đôi mắt Đường Thiên Khuyết tập trung, lóe lên tia sáng khác thường. Tần Mệnh này, chỉ vì một người phụ nữ? Mở miệng là muốn hủy diệt cả một vùng trời đất!
Tần Mệnh đón nhận ánh mắt sâu thẳm của Đường Thiên Khuyết: "Ngươi cho ta câu trả lời trước đi."
“Nếu không phải hủy diệt nó, với lực lượng của Hoàng Triều... Ta có thể nói là hoàn toàn không thể làm được."
Tâm Tần Mệnh lập tức chìm xuống, đánh giá thấp rồi, nếu dốc toàn lực của hoàng thất cũng không phá nổi Huyễn Linh Pháp Thiên, hắn làm sao có thể cứu được Yêu Nhi?
"Nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì?"
"Huyễn Linh Pháp Thiên có diện tích rất rộng lớn, lực phong ấn trải qua hàng ngàn năm mà không suy yếu. Vô luận là tập trung lực lượng tấn công mạnh một điểm, hay phân tán đả kích, thực chất đều là đang chống lại lực phong ấn. Trừ khi lực đả kích từ bên ngoài tuyệt đối vượt trội so với lực phong ấn, nếu không thì không thể phá vỡ. Nhưng mọi phong ấn đều có lõi, mọi trận pháp đều có trận nhãn. Nếu có thể tìm ra vị trí, truyền cho bên ngoài, để lực lượng bên ngoài tấn công mạnh vào vị trí then chốt, có khả năng trọng thương căn cơ phong ấn, sau đó phá vỡ Huyễn Linh Pháp Thiên."
Đường Thiên Khuyết chắp tay đứng trên đỉnh núi, nhìn xa xăm. Phong Thiên Tà Long Trụ? Chí bảo gây ra tai họa từ hàng ngàn năm trước? Nếu những gì Tần Mệnh nói đều là thật, vùng trời đất này nhất định phải bị hủy diệt. Bằng không, đợi Phong Thiên Tà Long Trụ thức tỉnh, đám người kia có được sức mạnh của nó, sẽ trực tiếp đe dọa Hoàng Triều, thậm chí tái hiện thảm họa chiến tranh năm xưa.
Tần Mệnh nhen nhóm hy vọng: "Căn cơ phong ấn có thể là Phong Thiên Tà Long Trụ."
"Ngươi làm sao tìm được nó, làm sao tiếp cận nó, làm sao truyền vị trí ra ngoài?"
"Ta có cách của ta, ta sẽ dốc toàn lực thử một lần." Kế hoạch của Tần Mệnh rất mạo hiểm, nhưng không còn thời gian để do dự, hắn phải cứu Yêu Nhi và hổ con.
"Chỉ vì Yêu Nhi? Không tiếc tính mạng?"
"Có thể làm hay không, chỉ cần là việc ta nên làm, ta sẽ đốc toàn lực."
"Ta sẽ liên hệ với phụ hoàng, trước khi trời sáng ngày mai sẽ cho ngươi câu trả lời chắc chắn. Bây giờ, kể cho ta nghe tất cả những gì ngươi biết."
Tần Mệnh thuật lại chi tiết những tin tức nhận được từ Hắc Phượng cho Đường Thiên Khuyết: "Phong Thiên Tà Long Trụ là tuyệt thế trọng bảo, nếu bị Thanh Yêu Tộc khống chế, bọn chúng sẽ không cam tâm ở lại Huyễn Linh Pháp Thiên. Trận chiến đầu tiên có thể nhắm vào Kim Bằng Hoàng Triều. Điện hạ hẳn là hiểu rõ mối quan hệ lợi hại trong đó. Bất kể là vì giúp ta, hay giúp hoàng thất các ngươi, xin chuyển lời tới Nhân Hoàng, hãy coi trọng chuyện này."
Đường Thiên Khuyết lặng lẽ tiêu hóa những tin tức Tần Mệnh vừa nói, sắc mặt vô cùng khó coi. Âm mưu kéo dài ngàn năm, thanh niên tuấn kiệt của Hoàng Triều lại lần lượt trở thành vật tế?
"Còn một chuyện, nếu cuối cùng thành công, mặc kệ ta sống hay chết, đều coi như đã cống hiến. Xin đối xử tử tế với Bắc Vực, đối xử tử tế với Lôi Đình Cổ Thành của ta." Tần Mệnh không thể chắc chắn tình hình ở đó, không dám hứa sẽ toàn mạng trở về. Nếu có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, điều duy nhất hắn lo lắng vẫn là gia đình, là tâm huyết của cha mẹ – Lôi Đình Cổ Thành.