Ban đầu bọn họ còn bán tín bán nghị, Ngân Hoàng Thiên Chuẩn sao có thể xuất hiện ở đây, cho dù có thật, cũng khó mà là thuần huyết. Nên biết, sinh linh thuần huyết vô cùng hiếm có, đù là bấm sinh hay được bồi đưỡng về sau, đều thuộc hàng phượng mao lân giác, được xem như vương tộc, quý tộc trong giới Linh Yêu, mà một khi trưởng thành sẽ xưng vương xưng bá.
Nhưng khi Tần Mệnh nướng chín, chia cho bọn họ, ai nấy đều vô cùng kích động.
Một miếng thịt mềm mại vào miệng, cả người trào lên một luồng nhiệt huyết, như thể huyết dịch sôi trào, khiến ai cũng phải ngồi xuống luyện hóa.
"Thật sự là Ngân Hoàng Thiên Chuẩn thuần huyết? Các ngươi nỡ lòng giết vậy, để nuôi còn tốt hơn bao nhiêu."
"Người ta có được sinh linh thuần huyết đều nâng niu như bảo bối, các ngươi lại trực tiếp giết thịt."
"Phí phạm quá, bảo bối thế này sao có thể nướng ăn?”
"Hầm nhừ mới đúng điệu, ăn thịt xong lại húp canh!"
"Cho ta miếng thịt tươi, nếm thử xem sao."
Các tinh anh hoàng gia đều hưng phấn, quên cả tuần tra canh gác, hơn trăm người vây lấy.
"Tới tới tới, ai cũng có phần." Mã Đại Mãnh hào phóng chia thịt nướng, còn mình thì cầm bộ lòng đỏ tươi, gặm từng miếng, phát hiện ăn sống còn ngon hơn nướng, lại giữ được nhiều năng lượng hơn.
"Ta có bầu rượu đây."
"Đem Linh Quả ra, ăn cùng."
Các tinh anh hoàng gia tranh nhau góp rượu ngon và Linh Quả.
Ngân Hoàng Thiên Chuẩn thuần huyết, sánh ngang bảo dược trân quý, thân phận như bọn họ còn khó được thấy, huống chi là trực tiếp giết thịt. Tần Mệnh lại hào phóng chia sẻ, khiến ai cũng phấn khích đem bảo bối ra góp vui.
Bầu không khí vốn căng thẳng lập tức trở nên náo nhiệt, tiệc tùng linh đình, vui vẻ vô cùng.
Ngay cả Tiểu Quy cũng chui ra khỏi mai, ăn ngấu nghiến.
"Công chúa, một miếng không?" Tần Mệnh cầm miếng thịt nướng, lượn lờ trước mặt hai vị công chúa.
Đường Ngọc Sương và Đường Ngọc Chân đều hơi do dự, nếu là thịt nướng bình thường, họ tuyệt đối không chạm vào, quá mất hình tượng, nhưng đây lại là Ngân Hoàng Thiên Chuẩn thuần huyết, quá trân quý.
"Ngọc Sương không ăn thì thôi, Ngọc Chân, muội ăn chút đi." Tần Mệnh không đợi họ mở miệng, trực tiếp dúi miếng thịt vào tay Đường Ngọc Chân, rồi quay người bỏ đi.
Đường Ngọc Chân dở khóc dở cười, Đường Ngọc Sương thì sầm mặt.
“Tỷ tỷ, ăn chút không?” Đường Ngọc Chân đè đặt hỏi.
"Không ăn!" Đường Ngọc Sương quay lưng đi, giận dỗi.
Trên ngọn núi cao cách đó ngàn mét, thiếu chủ Thanh Yêu Tộc vẫn kiên nhẫn chờ Ngân Hoàng Thiên Chuẩn hành động. Nhưng chờ mãi, trời đã tối, vẫn không thấy nó trở ra, ngược lại phía đội ngũ hoàng gia kia lại ồn ào náo nhiệt, như đang mở dạ tiệc lửa trại.
Hắn chợt có dự cảm chẳng lành, bèn phái hai tộc nhân đi dò xét.
Chẳng bao lâu, tin tức truyền về: "Bọn họ bắt được Ngân Hoàng Thiên Chuẩn, đang nướng!"
“Nướng??”"
"Ờ... nghe nói... đang nướng..."
"Chuyện gì xảy ra? Ai bắt được nó?"
"Cái này... thuộc hạ không biết..." Hai tộc nhân quỳ rạp xuống đất, kinh hãi.
Thiếu niên Thanh Yêu Tộc cố gắng kìm nén cơn giận, nhưng ánh mắt càng thêm lạnh lẽo. Ngân Hoàng Thiên Chuẩn là linh yêu trân quý hiếm có, để bồi dưỡng đến thuần huyết, tộc nhân đã tốn không biết bao nhiêu trân bảo, thậm chí không tiếc dẫn năng lượng từ Phong Thiên Tà Long Trụ, vất vả bồi dưỡng đến giờ, chớp mắt đã thành thịt nướng?
Hắn không tin đó là sự thật, với tốc độ của Ngân Hoàng Thiên Chuẩn, dù gặp phải linh yêu mạnh mẽ cũng có thể thoát thân, sao có thể chết một cách vô nghĩa như vậy?
"Đáng chết Tần Mệnh! Ta muốn ngươi sống không bằng chết!" Thiếu niên nghiến răng ken két.
Hắc Phượng nuốt Huyết Tinh thuần khiết của Ngân Hoàng Thiên Chuẩn, chẳng bao lâu cũng cảm thấy toàn thân tinh khí bắt đầu thiêu đốt. Đây là lần thứ hai sau khi có được trọng bảo Bát Bảo Lưu Ly Tông năm năm trước nó lại có cảm giác 'huyết mạch thiêu đốt' kỳ diệu, nó lập tức bế quan, tranh thủ luyện hóa, nắm bắt cơ hội hiếm có này.
Trong khi mọi người kinh ngạc trước cơ duyên của Hắc Phượng, ngưỡng mộ nó sắp đột phá, bỗng chú ý Tần Mệnh cũng đang ngồi xếp bằng minh tưởng, toàn thân hiện ra lôi điện dữ dội, đôi cánh vàng tự động mở ra, lấp lánh kim quang. Trong bóng tối, lôi điện và kim quang tỏa ra, khiến Tần Mệnh càng thêm anh tuấn thần võ.
"Hắn đang làm gì?"
“Muốn đột phá? Vượt lên thất trọng thiên?”
"Không thể nào, hắn mới vào lục trọng thiên bao lâu, chắc là phương thức tu luyện đặc biệt thôi."
"Ta cũng muốn có cánh."
"Quên Huyễn Linh Pháp Thiên Cấm Chế rồi à? Điều kiện là lục trọng thiên trở xuống, dù có cơ hội đột phá hắn cũng phải cố gắng đè nén, trừ phi muốn vĩnh viễn ở lại đây."
Nhiều người vây xem, nhưng không dám đến quá gần, lôi uy mạnh mẽ khiến họ cảm thấy áp bức.
Tần Mệnh đang làm gì? Đột phái
Khi có được 'Lôi Vân' của Thái Công Lôi Hoàng, kỳ thực hắn đã có cơ hội vượt liền hai trọng thiên để tiến vào thất trọng thiên, chỉ là cân nhắc đến Huyễn Linh Pháp Thiên Cấm Chế, nên đã cố gắng đè xuống. Giờ nhận được huyết mạch xung kích của Ngân Hoàng Thiên Chuẩn, cảnh giới không thể kìm nén được nữa, mà hiện tại cũng không cần phải áp chế, Huyễn Linh Pháp Thiên tồn tại chẳng bao lâu nữa, còn nói gì đến Cấm Chế.
Chỉ là thời gian gấp gáp, hắn không có cơ hội thử lĩnh hội Đại Diễn Kiếm Điển thức thứ năm.
Trước cứ đột phá cảnh giới đã.
Đêm khuya, mây đen cuồn cuộn che khuất bầu trời sao.
Lôi Thiềm trong người Tần Mệnh lại dẫn động thiên tượng, bao phủ núi rừng trong vòng hơn mười đặm, sấm chớp vang rền, đánh thức giấc ngủ, nhiều đội tân tú không rõ chuyện gì nhao nhao ngước nhìn trời, âm thầm cảnh giác.
Đội ngũ hoàng gia thì cười khổ, thật sự đột phá à? Nhưng lôi uy này là sao? Chưa từng nghe nói Huyền Vũ Cảnh đột phá lại gây ra lôi điện.
"Hắn làm thế nào vậy? Ta cũng ăn thịt Ngân Hoàng Thiên Chuẩn, còn ăn không ít, sao không đột phá?" Phàm Tâm rất phiền muộn, nhớ lại Trà Hội Bát Tông năm xưa, cảnh giới cô và Tần Mệnh ngang nhau, ở chung không hề áp lực, nhưng hai năm trôi qua, Tần Mệnh lại liên tiếp đột phá, bỏ xa cô ở phía sau.
Ánh mắt Đường Ngọc Sương có chút phức tạp, thất trọng thiên? Hắn muốn vượt qua Đường Thiên Khuyết sao? Tần Mệnh đến Hoàng Thành mới là Huyền Vũ Cảnh tứ trọng thiên, chưa đầy bốn tháng, vậy mà đã tiến vào thất trọng thiên? Dù nói Huyễn Linh Pháp Thiên đầy rẫy cơ duyên, có thể thúc đẩy đủ loại biến hóa không thể tưởng tượng, nhưng Tần Mệnh đột phá lần này có phải quá dễ dàng không?
Đường Ngọc Sương vốn không ưa Tần Mệnh, thô lỗ, dã man, sát phạt quá độ, lại có chút ngạo mạn, nếu không phải cân nhắc đến lợi ích hoàng gia, nàng tuyệt đối không chấp nhận hôn ước. Nhưng nàng không thể không thừa nhận Tần Mệnh xác thực có chỗ hơn người, có sự bốc đồng mà đám tử đệ Hoàng Thành không có, đó là một người thuần túy luyện võ, vì thuần túy nên không sợ hãi, vì thuần túy nên kiên định.
"Tỷ tỷ, kỳ thật hắn rất ưu tứ." Đường Ngọc Chân nhẹ giọng nói.
"Thiên phú ưu tú, không có nghĩa là phẩm hạnh ưu tú. Hắn dã man hiếu chiến, không chịu cô đơn, nhất định là người đầy dã tâm. Trước hai mươi tuổi đã như vậy, hai mươi tuổi về sau thì sao?" Vẻ phức tạp trong mắt Đường Ngọc Sương chợt tan biến, thay vào đó là sự lạnh lùng và uy nghi.
"Phẩm hạnh của hắn không tệ đâu, những ngày ở chung, hắn là kiểu người ngoài lạnh trong nóng. Có lẽ cuộc sống nô bộc ở Thanh Vân Tông để lại bóng tối, hắn đối xử mọi người đều mang cảnh giác và phòng bị vô thức, đối với những kẻ muốn làm hại người khác, hắn đều xem như địch nhân, thủ đoạn tàn nhẫn giống như tự bảo vệ mình. Đối với những người biểu lộ thiện ý, hắn sẽ đáp lại bằng lễ phép thân mật, muội tin trong lòng hắn mong muốn được giúp đỡ một cách thiện chí." Đường Ngọc Chân nhẹ nhàng nói, nhìn Tần Mệnh ở phía xa.
Đường Ngọc Sương hờ hững nhìn Đường Ngọc Chân: "Sao? Động lòng rồi?"
"Không, muội không, sao muội lại thế." Đường Ngọc Chân hoảng hốt, ngữ khí hơi vấp váp.
"Không thì tốt nhất, nhớ kỹ thân phận của muội, nhớ kỹ sứ mệnh của muội. Công chúa hoàng gia dù ở hoàng cung hay viễn giá tha hương, đều phải tâm hệ hoàng thất, hết thảy lấy lợi ích hoàng thất làm trọng, không được để tình cảm cá nhân xen vào."
Đường Ngọc Chân thần sắc tối sầm lại. "Muội nhớ, luôn nhớ."