Trong đêm khuya, Tần Mệnh và Nguyệt Tình đứng vai kề vai trên tượng Nữ Vương Thạch, ngắm nhìn cổ thành phồn hoa náo nhiệt.
"Trong truyền thừa của Nữ Vương có phải có tà thuật gì không?" Tần Mệnh vẫn không tin Nguyệt Tình lại dễ dàng tiến vào thất trọng thiên như vậy. Nếu thật sự dễ dàng như thế, Đường Thiên Khuyết, Tiết Thiền Ngọc chẳng phải trò cười? Nhìn khắp Hoàng Triều, người dưới hai mươi tuổi mà tiến vào thất trọng thiên hiếm như phượng mao lân giác, lại còn phải có cơ duyên đặc thù hoặc bối cảnh vững chắc cung cấp tài nguyên dồi dào. Hắn sợ trong truyền thừa của Nữ Vương có uẩn khúc gì đó, ảnh hưởng đến Nguyệt Tình.
"Ta rất khỏe, đừng lo lắng." Nguyệt Tình tháo mạng che mặt, lộ ra vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Gương mặt nàng ửng hồng, đôi mắt trong veo như nước thu, toát lên vẻ mềm mại, đáng yêu, tinh tế khó tả. Nàng mặc một chiếc váy dài màu tím nhạt, không trang sức cầu kỳ nhưng vẫn rạng rỡ, mang theo vẻ linh hoạt, nhẹ nhàng thoát tục.
"Ta phải điều tra thêm." Tần Mệnh nắm lấy cổ tay Nguyệt Tình, dò xét tình trạng kinh mạch.
Linh lực bên trong vô cùng dồi dào, bình ổn lưu chuyển, không có dấu hiệu bất thường. Mọi thứ đều rất bình thường, dường như không phải cưỡng ép đột phá. Nhưng sao có thể như vậy? Chỉ vì có được truyền thừa của Nữ Vương thôi sao?
"Trồng ta có giống bị trúng độc không? Hay có chỗ nào không bình thường?"
"Chắc chắn nàng đang giấu ta chuyện gì." Tần Mệnh thử kích thích Kim Tâm Tạng để đánh thức chúng vương, nhưng không có phản ứng gì. Lẽ nào những Vương Hồn kia đã giở trò gì với Nguyệt Tình? Chẳng lẽ vì thế mà nhiều người không nhận được truyền thừa riêng, chỉ có Nguyệt Tình may mắn?
"Thật ra... có một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Đoán xem?" Nguyệt Tình mỉm cười, nụ cười rạng rỡ khiến cả bầu trời sao cũng lu mờ.
Đêm trăng mờ ảo, ánh sao lạnh lẽo. Tử y của Nguyệt Tình ánh lên quầng sáng nhàn nhạt, đẹp đến nghẹt thở. Tần Mệnh nhất thời ngây người.
"Ngươi đã trải qua những gì ở Hoàng thành?" Nguyệt Tình khẽ cười hỏi.
"Chỉ là chút chuyện chém giết thôi." Tần Mệnh hoàn hồn, vẫn không nhịn được nhìn thêm vài lần.
Nguyệt Tình huơ huơ ngón tay trắng ngần trước mặt Tần Mệnh: "Chém giết có thể khiến ánh mắt ngươi thay đổi như vậy sao?"
"Ánh mắt? Thay đổi thế nào?"
"Trước kia ngươi sẽ không nhìn ta như vậy." Nguyệt Tình cụp mắt, đôi má ửng hồng. Trước kia, Tần Mệnh luôn đối xử với nàng khách khí, cẩn trọng duy trì mối quan hệ vi diệu, trong sáng, ngây ngô và có chút ngây thơ. Nhưng từ khi gặp lại hôm nay, hắn đường như... ừm... tựa như bỗng nhiên khai khiếu, ánh mắt nhìn nàng nóng bỏng, không phải xâm phạm mà là tình ý nồng đậm, khiến nàng kinh ngạc và có chút bối rối.
Tần Mệnh ngượng ngùng gãi đầu, sự thay đổi rõ ràng đến vậy sao?
Hai người im lặng, đứng bên tượng Nữ Vương Thạch, ngắm nhìn quảng trường phồn hoa, nhưng tâm tư đều rối bời.
Tần Mệnh rụt rè giơ tay, lưỡng lự một hồi rồi lại thu về. Dù sao, hắn và Nguyệt Tình chưa từng nói rõ điều gì. Hắn sợ đường đột giai nhân, chẳng những không thành mà còn làm hỏng mối quan hệ giữa hai người. Nhưng sau vài lần lấy hết dũng khí, hắn vẫn dũng cảm nắm lấy bàn tay hơi lạnh nhưng mềm mại của Nguyệt Tình.
Nguyệt Tình run nhẹ, vô thức muốn rút tay ra, nhưng bị Tần Mệnh giữ chặt.
"Nàng còn nhớ hồi nhỏ không?" Tần Mệnh nắm lấy bàn tay ngọc mềm mại của nàng.
"Ừm." Nguyệt Tình thanh nhã, tĩnh tại như tiên tử giáng trần. Nàng mang một khí chất hoàn toàn khác biệt so với những người phụ nữ khác, rõ ràng ở ngay trước mắt nhưng lại như hư ảo, khiến người ta chỉ có thể ngưỡng mộ, say mê mà khó sinh lòng mạo muội. Dùng lời của Yêu Nhi mà nói, là có Tiên Khí.
"Cha mẹ ta từng nhắc đến chuyện đó, nàng còn nhớ không?"
"Chuyện nào?" Nguyệt Tình nhìn những vì sao xa xôi, tránh ánh mắt của Tần Mệnh.
"Chuyện đính hôn." Tần Mệnh dũng cảm nói ra, tim đập nhanh hơn, vừa mong chờ vừa lo lắng nhìn Nguyệt Tình.
Trong lòng Nguyệt Tình gợn sóng, bàn tay bị Tần Mệnh nắm chặt vô thức muốn rút ra, nhưng vẫn bị giữ chặt. Rất lâu sau, đưới ánh mắt mong chờ của Tần Mệnh, nàng khẽ gật đầu, hắng giọng.
"Vậy... còn tính không?" Tần Mệnh nắm chặt tay Nguyệt Tình, tiến lại gần vài bước.
Gương mặt Nguyệt Tình đỏ bừng, cố giữ vẻ bình tĩnh: "Ngươi nói xem?"
"Tính! Chắc chắn là tính!" Tần Mệnh yên tâm, hít sâu một hơi, chủ động ôm lấy Nguyệt Tình.
Nguyệt Tình thoáng bối rối, giãy giụa vài lần, cuối cùng vẫn mặc cho Tần Mệnh ôm chặt, gương mặt ngượng ngùng vô hạn, cứng đờ một lúc rồi khẽ tựa vào cổ Tần Mệnh.
Tỉnh không tĩnh mịch, ánh trăng dịu đàng.
Gợn sóng nhẹ nhàng, tơ tình dịu dàng, lan tỏa trong trái tim đang ôm ấp.
Tần Mệnh nhẹ nhàng ôm, say mê hương thơm ngọc ngà. Giờ khắc này, tâm tình hắn xao động. Ôm nàng, như có được cả thế giới, có được giấc mơ từng không dám mơ ước. Đây là cảm giác hoàn toàn khác biệt so với khi ôm Yêu Nhi, mỹ hảo, thỏa mãn, như có được trân bảo của thế gian, chỉ muốn ôm mãi không rời.
Nguyệt Tình nhẹ nhàng đẩy Tần Mệnh ra, định khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nhưng thấy vẻ mặt vẫn còn luyến tiếc của Tần Mệnh, nàng lại đỏ mặt, liếc hắn một cái đầy e thẹn.
Tần Mệnh chưa từng thấy Nguyệt Tình có vẻ mặt như vậy, mắt sáng lên, thốt ra: "Đẹp quá."
“Học ở đâu vậy?" Nguyệt Tình bất lực.
"Hắc hắc, tự học thành tài."
"... "
"Đúng rồi, ta có bảo bối cho nàng." Tần Mệnh lấy ra một chiếc túi gấm, đổ ra một chiếc vòng ngọc. "Ta tìm thấy nó trong mật thất của tộc trưởng Thanh Yêu Tộc, là một trong bảy bảo bối. Năm vị tông chủ mỗi người chia một món, Yêu Nhi cầm chiếc 'Ngọc Châm' đặc biệt, ta giữ lại chiếc vòng ngọc này cho nàng. Nó là một Không Gian Dung Khí, không gian rất lớn. Khi ta kiểm tra và thử nhận chủ, phát hiện bên trong còn có một rương báu, trong rương có vài trang giấy vàng, dường như là một loại võ pháp."
Trong số những bảo vật cướp được từ Thanh Yêu Tộc, trân quý nhất là những món lấy được từ mật thất của tộc trưởng.
Ngọc Châm của Yêu Nhi rất phi phàm, nàng đã đần khống chế được nó, khi vận dụng còn làm Bạch Hổ và Hắc Phượng bị thương, uy lực rất bá đạo.
Chiếc vòng ngọc này cũng ẩn chứa huyền bí sâu sắc, cứ giao cho Nguyệt Tình nghiên cứu vậy.
"Ngươi giữ lấy đi." Nguyệt Tình lắc đầu. Bảo vật mà tộc trưởng Thanh Yêu Tộc cất giữ chắc chắn không phải vật tầm thường.
"Tín vật đính ước." Tần Mệnh cười toe toét, chợt nhận ra mình lại đang tán gái. Thật đúng là tự học thành tài, hay là Yêu Nhi dạy dỗ tốt? Mấy trò tán tỉnh vụng về này của hắn ở chỗ Yêu Nhi chỉ thành trò cười, còn bị chế nhạo lại, nhưng ở chỗ Nguyệt Tình lại có hiệu quả bất ngờ.
Trái tim Nguyệt Tình rung động, ngập ngừng rồi vẫn cầm lấy chiếc vòng.
“Nhận chủ đi, không gian bên trong rất lớn, ta đã bỏ vào rất nhiều Linh Quả cực phẩm và một vài vũ khí khác." Mặc dù Nguyệt Tình đã có truyền thừa của Nữ Vương, nhưng Tần Mệnh hiểu rõ Nguyệt Tình cũng có chí hướng cao xa, khát khao vươn tới những thế giới xa hơn. Vì vậy, có thêm trọng bảo thì có thêm trợ lực.
Tần Mệnh thực lòng hy vọng sau này có thể cùng Yêu Nhi, Nguyệt Tình vượt biển Cổ Hải, hướng tới thế giới mới.
Trước kia, hắn chỉ muốn một mình đi, đi thật xa. Bây giờ có người yêu, có nỗi lo sợ, hắn hy vọng có thể mang họ cùng đi.
"Sau này ngươi định làm gì?" Nguyệt Tình cất chiếc vòng đi.
"Trước tiên bế quan tu luyện, nghiên cứu Đại Diễn Kiếm Điển, nâng cao Kim Cương Hỗn Nguyên Đạo, rồi bồi dưỡng Bạch Hổ. Bảy tháng sau, ta muốn đến Vạn Kiếp Sơn." Tần Mệnh kể cho Nguyệt Tình về chuyện Thiên Vương Điện ở Vạn Kiếp Sơn. Đó là sự kiện quan trọng nhất trước khi hắn rời đi, cũng là bước quan trọng nhất để hắn tiến vào Cổ Hải.
Càng suy nghĩ, hắn càng cảm thấy nên đi.
"Ta đi cùng ngươi."
"Được." Tần Mệnh khẽ cười, bỗng nhiên gãi đầu, đỏ mặt: "Ôm thêm một lần nữa nhé?"
"Tham lam."
"Hắc hắc."
Tần Mệnh và Nguyệt Tình lại ngượng ngùng ôm nhau, có chút vụng về, có chút gượng gạo.
Nhưng dưới ánh trăng, cảnh tượng này vẫn rất đẹp.
Cảm nhận hơi ấm của nhau, tận hưởng chút tình ý ngây ngô. Dựa nhẹ nhàng, cười khẽ dịu dàng. Họ không nói những lời ngọt ngào, cũng không hứa hẹn gì đặc biệt, chỉ có tiếng lòng thầm thì: Có nàng, thật tốt.