Tần Mệnh chăm chú quan sát tám Kim Lân Dực Nhân, nhưng bề ngoài chúng đều phủ một lớp ánh kim lấp lánh, không thể nhìn thấu thực hư, khó phân biệt đâu là thật, đâu là giả. Cứ như thể tất cả đều là ảo ảnh, nhưng lục soát khắp mặt đất cũng không thấy bóng đáng Tô Kỳ Tuyết.
Lý Dần vịn đá đứng dậy, gắng sức nhìn cho rõ đâu là Tô Kỳ Tuyết, để lúc nguy cấp có thể giúp Tần Mệnh một tay.
Tần Mệnh quyết định chủ động tấn công, lao thẳng về phía trước. Nhưng ngay lập tức, những mảnh vảy kim sắc phía trước bỗng bạo động, ào ạt như mưa bão táp vào mặt. Mỗi mảnh vảy đều sắc bén dị thường, xé toạc không gian, gào thét chói tai. *Choang choang choang*, vô số mảnh vảy dồn dập oanh kích vào lá chắn linh lực của Tần Mệnh. Dù không gây tổn thương thực chất, nhưng vẫn khiến lá chắn linh lực của hắn rung chuyển dữ dội, ánh sáng tán loạn.
"Bạo Vũ Cuồng Lôi!"
Tần Mệnh gầm lớn, lôi điện bá đạo, năng lượng hủy diệt cuồng quét trong phạm vi hơn trăm mét, oanh kích không phân biệt, tiêu diệt mọi mảnh vảy kim sắc trong phạm vi đó. Vô vàn ánh sáng bùng nổ, càng khiến tám Kim Lân Dực Nhân đang định thừa cơ vây giết phải kinh sợ thối lui.
"Lôi Đình Thiên Âm!" Tần Mệnh rống dài, tóc đen tung bay, ánh mắt như phun lôi điện.
Ngay khi lôi điện cuồng bạo thứ hai bùng nổ, tiếng nổ long trời lở đất không khác gì vạn lôi cùng giáng. Sóng âm lan tỏa khắp bầu trời, càn quét ra phạm vi rộng lớn hơn, như muốn bao trùm cả chiến trường ánh kim, chấn động đến mức tám Kim Lân Dực Nhân toàn thân run rẩy, như muốn tan nát.
"Lôi pháp gì mà uy lực kinh khủng vậy? Do điện mang khác biệt? Hay võ pháp thâm ảo hơn?" Lỗ Cửu Dạ kinh ngạc thốt lên. Hắn từng giao thủ với Tô Kỳ Tuyết, hiểu rõ uy lực vảy của ả. Tần Mệnh này thật sự quá mạnh, không đợi Tô Kỳ Tuyết tiến công, đã liên tiếp tung ra hai đòn phủ đầu, làm suy yếu khí thế của ả, phá tan cảm giác thần bí của sát trận.
Tận dụng cơ hội lôi triều trấn nhiếp không trung, Tần Mệnh rút kiếm chém giết, khóa chặt một mục tiêu phía trước.
Giết một con để thử xem, rốt cuộc là cái gì.
Đôi cánh của Tần Mệnh là cánh thật, tốc độ vượt xa Tô Kỳ Tuyết, nhanh chóng tránh né những Kim Lân Dực Nhân còn lại, lao thẳng đến một cơn trong số đó. Một tiếng rống vang, Sơn Hà Trọng Kiếm giáng xuống, áp lực nặng nề gần như đè bẹp con mồi, hạn chế tốc độ đi chuyển. Kiếm mang quét ngang, trực tiếp nghiền nát nó.
Kim Lân Dực Nhân thậm chí không kịp phản kháng đã tan thành vô số mảnh vảy kim sắc, bay tứ tung.
Ồ? Không ổn rồi.
Tần Mệnh vội vàng bay lượn, liên trảm ba con, nhưng không có gì đặc biệt.
Nhưng mà…
"Ngươi giết vô ích thôi!” Tô Kỳ Tuyết thét lớn. Càng lúc càng nhiều mảnh vảy kim sắc hội tụ, hình thành hết con này đến con khác Kim Lân Dực Nhân, vung cánh lao thẳng về phía Tần Mệnh. Những Kim Lân Dực Nhân này tuy không mạnh bằng Tần Mệnh, nhưng cũng không hề yếu.
"Không đáng kể!" Tần Mệnh nghênh chiến cuồng bạo. Kiếm mang, cương khí, đôi cánh tạo nên Liệt Phong kim sắc, hắn như vào chỗ không người, liên miên chém giết, tàn nhẫn tiêu diệt.
Trần Dao nhìn mà kinh hãi. Người này như một con mãnh thú, hung hãn đến mức thái quá. Cô chưa từng thấy võ giả đồng cấp nào có thể càn quét trong lĩnh vực tuyệt sát của Tô Kỳ Tuyết như vậy, mà không một Kim Lân Dực Nhân nào gây được uy hiếp cho hắn.
Tần Mệnh đánh đến máu nóng sôi trào, đột nhiên cảm nhận được một cỗ nguy hiểm mãnh liệt từ phía sau ập tới.
Một Kim Lân Dực Nhân lẫn trong đám Dực Nhân còn lại, thoạt nhìn không khác gì, nhưng cánh tay lại biến thành Ưng Trảo thật sự, sắc bén vô cùng, kim quang hừng hực. Ngay khi Tần Mệnh phát giác nguy hiểm, một tiếng nổ vang, lợi trảo từ trên xuống dưới bổ về phía đầu Tần Mệnh.
Tần Mệnh kinh hồn bạt vía né tránh, hiểm hóc thoát được. Một tiếng ầm vang, cường quang sắc bén xuyên thủng chiến trường, nghiền nát bảy tám Kim Lân Dực Nhân phía trước, sau đó va vào ngọn núi cao, khiến một ngọn múi cao hơn trăm mét nổ tung thành bụi, bay mịt mù khắp nơi.
Lý Dần hít sâu một hơi, lo lắng thay Tần Mệnh.
Ngay sau đó, một Kim Lân Dực Nhân khác từ trong đám Dực Nhân xông ra, hai cánh cuồng vũ như hai lưỡi Chiến Đao kim sắc, liên miên chém về phía Tần Mệnh, âm thanh chói tai, khiến Tần Mệnh liên tục lùi lại. Xung quanh, những Kim Lân Dực Nhân khác thừa cơ tấn công, quấy nhiễu.
Tần Mệnh điên cuồng ác chiến, khó khăn lắm mới ổn định được thế, suýt chút nữa loạn trận cước.
Tiếp đó, một Kim Lân Dực Nhân khác cầm trong tay Chiến Mâu, kích khởi Mưa ánh sáng đầy trời. Lại một Kim Lân Dực Nhân từ trên trời giáng xuống, đầu Kim Lân biến thành Ưng Chủy, há miệng gáy lớn, bắn ra một đạo kim quang như thiểm điện bổ về phía Tần Mệnh. Rồi một Kim Lân Dực Nhân khác biến thành Đại Bằng kim sắc hoàn chỉnh, nuốt chửng hơn mười Kim Lân Dực Nhân phổ thông phía trước, càng lúc càng lớn, truy sát Tần Mệnh trong biển kim quang.
Giờ khắc này, những Kim Lân Dực Nhân còn lại đều tiêu tán, chỉ còn lại năm con đặc biệt, hợp thành một khối, tạo thành sát trận sắc bén, liên miên bất tuyệt điên cưồng tấn công.
Kinh tâm động phách! Ác chiến không ngớt!
Năng lượng cuồn cuộn khuấy động bầu trời đêm.
Những người thí luyện ở rất xa cũng bị kinh động, đứng trên đỉnh núi, dõi mắt trông về phía xa.
Bốn Kim Lân Dực Nhân cất giấu bảo cốt trân quý, còn con thứ năm hóa thành Kim Bằng hoàn chỉnh chính là Tô Kỳ Tuyết.
Tô Kỳ Tuyết khống chế bốn bảo cốt còn lại, tức bốn Kim Lân Dực Nhân, cùng nhau điên cuồng tấn công, tạo thành chiến trận tuyệt sát.
Nơi này là chiến trường của ả, cũng là chiến trường do ả nắm giữ.
Đây là sát chiêu mạnh nhất của ả, mọi việc đều thuận lợi! Chưa từng thất bại!
Nếu không phải trước đó bị Tần Mệnh phá hủy một khối bảo cốt, uy lực hiện tại còn mạnh hơn nữa.
Tần Mệnh toàn thân lôi điện tán loạn, rút kiếm chém giết, một mình địch năm, tiến thối có trật tự, đánh đến khí thế ngất trời.
“Sát”
Ngũ đại Kim Lân Dực Nhân cùng nhau kêu lớn, âm thanh rung chuyển sơn hà. Năng lượng bảo cốt được giải phóng toàn lực, cường quang dày đặc, khiến Kim Lân Dực Nhân càng thêm cường thịnh, cộng hưởng giữa chúng càng thêm mạnh mẽ. Thế công liên miên bất tuyệt càng lúc càng hung tàn, như muốn phong tỏa mọi hướng của Tần Mệnh.
"Chịu chết đi!" Tô Kỳ Tuyết hoàn toàn khống chế chủ động, hét dài một tiếng. Kim Bằng giương cánh, khống chế bốn con còn lại giao hòa cùng một chỗ, khởi xướng đợt tấn công cuối cùng, kết thúc chiến trường.
Nhưng mà…
Tần Mệnh lóe lên hư ảnh, tránh được những Kim Lân Dực Nhân khác, chớp nhoáng xuất hiện bên cạnh Tô Kỳ Tuyết, tay phải đẩy lên trời, một con dao găm màu đen xuyên qua kim quang, đâm thẳng vào cổ Kim Bằng. "Kêu gào sớm quá, đây mới là thân thể thật của ngươi!"
Là Tu La Đaol
Con dao đã được ấp ủ trong tay trái, vận sức chờ phát động, tìm kiếm chân thân của Tô Kỳ Tuyết. Dù Kim Bằng trông rất giống, nhưng vẫn phải xác định chắc chắn. Nếu không một bước đi sai, sẽ không còn cơ hội hối hận.
Giờ khắc này, đã chính thức xác định, không chút do dự xuất thủ tuyệt sát.
Trong thời khắc mấu chốt nhất, một kiếm đứt cổ.
Tô Kỳ Tuyết như bị sét đánh, đột nhiên cứng đờ, bị một cỗ sát khí thảm liệt xâm nhập vào đầu, mãnh liệt xâm chiếm ý thức. Kim quang toàn thân ả loạn xạ, những mảnh vảy kim sắc như muốn mất khống chế. Bốn Kim Lân Dực Nhân đang chuẩn bị đột kích cũng run rẩy, những mảnh vảy kim sắc liên tục tróc ra.
"AI"
Tô Kỳ Tuyết thét lên thảm thiết, đau đớn triệt thoái phía sau. Bốn Kim Lân Dực Nhân tan tác, để lộ ra bảo cốt bên trong.
"Thua? Tô Kỳ Tuyết thực sự thua?" Lỗ Cửu Dạ lần nữa biến sắc. Nhưng không hiểu vì sao, một cỗ nhiệt lưu trào dâng trong người hắn, như vô cùng hưng phấn, ánh mắt nhìn Tần Mệnh trở nên nóng rực.
Trần Dao không tin vào mắt mình. Nữ chiến tướng đệ nhất thế hệ này của Huy Hoàng Hoàng triều lại thua ở Vạn Kiếp Sơn?
Tần Mệnh tiện tay lấy đi bốn khối bảo cốt, cân nhắc trong tay, ném vào không gian giới chỉ, lập tức đuổi giết Tô Kỳ Tuyết.
Các lão nhân trong Thiên Vương Điện đều gật đầu, trận đánh vô cùng đặc sắc, ngay cả Huyền Vũ Cảnh Cửu Trọng Thiên cũng chưa chắc có thể tạo ra quy mô chiến đấu như vậy.
Nhưng vào thời khắc này, chiến trường đột nhiên xảy ra dị biến.